Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 487: Chương 487: Nhà La Quân Bạo Cải Thành Nhà Hàng Buffet

## Chương 487: Nhà La Quân Bạo Cải Thành Nhà Hàng Buffet

Khuất Tĩnh đứng đợi ở cửa nhà Triệu Thành An năm sáu phút, đợi bên Triệu Thành An thu dọn xong hành lý mới về nhà cởi tạp dề, đồng thời bưng Niên Cao Thang đã nấu xong ra.

Gọi là Niên Cao Thang, thực chất là một nồi lẩu thập cẩm bánh gạo, lẩu cay tê nước trong, món hầm hỗn hợp không rõ nguồn gốc mang phong cách Trần Huệ Hồng.

Niên Cao Thang của Khuất Tĩnh đã làm chấn động sâu sắc Triệu Thành An xuất thân chính quy, Triệu Thành An kiếp thứ nhất và kiếp này đều là xuất thân chính quy đàng hoàng, từng thấy lối đi hoang dã nhất chính là Tần Hoài, nào đã từng thấy loại món ăn hắc ám này.

Nhưng cố tình Khuất Tĩnh lại mang vẻ mặt như chuyện thường ngày ở huyện, bưng nồi đất lớn đi trước dẫn đường, Triệu Thành An chỉ có thể sau một thoáng chấn động ngoan ngoãn đi theo phía sau, suy nghĩ xem những quần hữu thoạt nhìn bình thường trong nhóm này có phải ngoài đời thực đầu óc đều không được bình thường lắm không.

Mạng internet thật đáng sợ.

Triệu Thành An không biết là, Niên Cao Thang của Khuất Tĩnh thực ra cũng làm chấn động sâu sắc Tần Hoài, Tần Hoài lờ mờ nhớ lại trước đây Khuất Tĩnh nấu ăn vẫn rất bình thường, tay nghề không tính là tệ, dù sao cũng tốt hơn Trần Huệ Hồng rất nhiều.

Bây giờ ở cùng Trần Huệ Hồng lâu rồi, tính cách không xích lại gần Trần Huệ Hồng, tay nghề nấu ăn lại xích lại gần Trần Huệ Hồng rồi.

_“Khuất… Khuất Tĩnh, cái Niên Cao Thang này…”_ Tần Hoài cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, nỗ lực dùng ngôn từ uyển chuyển nhất để bày tỏ sự chấn động trong lòng mình, _“Có phải Hồng Tỷ bảo cô làm như vậy không? Dạo trước bà ấy có phải vì chuyện chọn nghĩa trang mà cãi nhau với La Quân không?”_

Khuất Tĩnh không nghe ra ẩn ý của Tần Hoài, bước chậm lại, bưng nồi đất lớn cố gắng suy nghĩ: _“Cũng không tính là cãi nhau, Hồng Tỷ chỉ là thường xuyên có chút tranh chấp nhỏ với La tiên sinh. Hồng Tỷ cảm thấy môi trường và dịch vụ của nghĩa trang là quan trọng nhất, dù sao cũng là 30 năm gia hạn một lần, chọn một cái cao cấp, dịch vụ tốt, có tiếng tăm dùng trước, vị trí và phong thủy không quan trọng đến thế.”_

_“Nhưng La tiên sinh rất coi trọng phong thủy, theo lời ông ấy nói thì dù sao cũng là tự mình đốt vàng mã cho mình, dịch vụ có tốt đến đâu ông ấy cũng không hưởng thụ được, chi bằng chọn một nơi có phong thủy tốt chôn cất cũng thoải mái.”_

_“Vì nguyên nhân này, hai người họ dạo trước thường xuyên có chút tranh chấp nhỏ. Nhưng bây giờ đã ổn rồi, nghĩa trang của La tiên sinh đã chọn xong rồi, cũng không có gì để cãi nhau nữa. Thực ra tôi cảm thấy cả hai bên nói đều có lý, dù sao cả đời cũng chỉ chết một lần đó, nghĩa trang quả thực rất quan trọng, dạo trước tôi còn đi tảo mộ cho bản thân ở kiếp trước nữa cơ.”_

Lời của Khuất Tĩnh lại một lần nữa làm chấn động Triệu Thành An, Triệu Thành An gần như hổ khu chấn động, cả người ngây ra tại chỗ: _“Đúng rồi ha, sao tôi lại không nghĩ tới việc đi tảo mộ cho bản thân ở mấy kiếp trước nhỉ.”_

_“Ây da, tôi không biết mình được chôn ở đâu a, còn có một kiếp bị sư tử ăn thịt ngay cả nghĩa trang cũng không có. Thất sách, thật sự là thất sách, sớm biết vậy đã học theo La Quân, lúc chưa chết thì sắp xếp ổn thỏa chuyện sau khi mình chết, quả nhiên vẫn là Tất Phương có kinh nghiệm.”_ Triệu Thành An vô cùng ảo não.

Tần Hoài: ……

_“Lần sau chúng ta nói những lời này, có thể nhỏ giọng một chút tránh người khác được không?”_ Tần Hoài hơi muốn đỡ trán, kéo chủ đề quay lại, _“Vậy cái Niên Cao Thang này…”_

Nhắc tới Niên Cao Thang, trong giọng nói của Khuất Tĩnh mang theo vài phần nhảy nhót, phát ra tiếng chim reo hò:

_“Cách làm Niên Cao Thang này là Hồng Tỷ dạy tôi! Đem tất cả mọi thứ nấu chung một nồi, không cần nước hầm xương hay nước lẩu cay, nấu bằng nước trong là được, muốn ăn gì thì tự pha nước chấm.”_

_“Lần trước tôi về cô nhi viện thăm Khuất mụ mụ, Khuất mụ mụ đặc biệt thích kiểu ăn này. Bà ấy nói bây giờ bà ấy lớn tuổi rồi rất nhiều thứ cắn không nổi, chỉ thích ăn những món có khẩu vị thanh đạm thế này, bánh gạo nấu nhừ nát ăn vào vừa ấm vừa no bụng.”_

_“Tôi nghe nói La tiên sinh mấy ngày nay khẩu vị không tốt, trước đây đều có thể đảm bảo mỗi ngày ba bữa ăn uống không điều độ, mấy ngày gần đây một ngày chỉ ăn hai bữa cơm, đặc biệt nấu nồi Niên Cao Thang lớn này để La tiên sinh đổi khẩu vị.”_

Tần Hoài có thể nghe ra những lời Khuất Tĩnh nói đều là lời nói thật, cô cũng không có lý do gì để lừa mình, vả lại Khuất Tĩnh là thật lòng suy nghĩ cho La Quân, không có bất kỳ thành phần cố ý trả thù nào trong đó.

Chú chim nhỏ tuy đã làm người nhiều kiếp như vậy, thỉnh thoảng cũng sẽ có chút khôn vặt, nhưng trong các mối quan hệ xã hội và việc quan sát sắc mặt thực ra vẫn khá ngốc nghếch ngọt ngào, đặc biệt là trong sự chung đụng giữa những người bạn mà cô có thể hoàn toàn thẳng thắn với nhau, dốc hết ruột gan.

Vì sự trưởng thành của chú chim nhỏ, chỉ đành làm khổ Tất Phương một chút vậy.

Dọc đường đi, Tần Hoài luôn bàn bạc với Triệu Thành An xem lát nữa sẽ làm điểm tâm gì.

Trước tiên, những điểm tâm cần chuẩn bị nguyên liệu trước, tốn quá nhiều thời gian, độ khó quá cao chắc chắn là không làm được, trọng tâm của mọi người hôm nay là tất cả tinh quái tề tựu một đường mở tiệc trà, điểm tâm của Tần Hoài và Triệu Thành An chỉ là điểm xuyết, có đồ ăn là được không cần theo đuổi quá cao.

Thứ hai, phải làm chút đồ La Quân thích ăn. Tất Phương sắp chết rồi, chăm sóc cuối đời phải làm đến nơi đến chốn, điểm này Triệu Thành An cũng cực kỳ tán đồng.

Trần Bì Trà chắc chắn phải có, Thiên Ma Đôn Cáp Tử… Tần Hoài ước chừng La Quân chắc đã chuẩn bị sẵn chim bồ câu chỉ đợi anh đến hầm, còn về những thứ khác…

La Quân với tư cách là một ông lão kén ăn chỉ thích ăn thịt không thích ăn rau, điểm tâm nhân thịt là món ông khá thích. Tần Hoài cử Triệu Thành An làm bánh nướng nhân thịt, không cần Phát Diện tiết kiệm thời gian, mùi vị cũng không tệ, quan trọng nhất là Đao Công và Hỏa Hầu của Triệu Thành An tốt hơn Tần Hoài, bánh nướng làm ra ngon hơn Tần Hoài, có thể để anh ta thể hiện bản thân tốt hơn trước mặt mọi người.

Triệu Thành An cảm thấy sự sắp xếp của Tần Hoài thật sự là quá tuyệt vời, anh cũng muốn ăn bánh nướng.

Trước khi lên máy bay đã ăn nhiều điểm tâm loại Khai Tô như vậy, ngọt mặn đều đã ăn đủ rồi, bây giờ Triệu Thành An chỉ muốn ăn chút bánh nướng mới ra lò, nóng hổi, dai ngon, đậm mùi lúa mì, nhân thịt nhiều nước thơm ngon, một mặt nướng hơi cứng, một mặt giữ được độ xốp mềm.

Từ lúc ra khỏi thang máy đến đoạn đường mười mấy mét đến nhà La Quân, Tần Hoài và Triệu Thành An luôn thảo luận xem nên làm bánh nướng lớn cỡ nào. Là bánh nướng nhỏ hình tròn một miếng ăn một cái, hay là bánh nướng mỏng giòn to hơn cả khuôn mặt, hay là bánh nướng lớn hình tròn tiêu chuẩn vỏ dày nhân cũng đầy.

Khuất Tĩnh ở bên cạnh nghe mà không nhịn được lén nuốt mấy ngụm nước bọt.

Đến cửa nhà La Quân rồi.

Tần Hoài thành thạo tiến lên bấm chuông cửa.

Cửa nhà La Quân vẫn giống như trước không có gì thay đổi, trước cửa không có đồ đạc lộn xộn, trước cửa cũng không trải thảm, cửa cũng vẫn là cánh cửa chống trộm kiểu cũ tiêu chuẩn đó, không đổi thành khóa vân tay.

Trước đây Trần Huệ Hồng đã khuyên La Quân rất nhiều lần, bảo ông đổi khóa cửa thành khóa vân tay bên bà có ưu đãi mua chung, đều bị La Quân dùng một câu đổi thành khóa vân tay để tiện cho bà trực tiếp đến nhà tôi chọn trái cây sao chặn họng.

_“Đến đây đến đây! Chắc chắn là Tiểu Tần bọn họ đến rồi!”_ Cách cánh cửa, Tần Hoài đã nghe thấy giọng nói oang oang của Trần Huệ Hồng bên trong.

Giây tiếp theo, cửa mở, đập vào mắt là khuôn mặt tràn ngập nụ cười nhiệt tình của Trần Huệ Hồng, chỉ thấy trên tay Trần Huệ Hồng bưng một cái khay ăn, trong khay ăn là bánh waffle, trứng ốp la, gà viên cà ri và thanh long, trên bánh waffle được phết mứt việt quất, trứng ốp la phủ lên bánh waffle nhân tiện dính luôn mứt việt quất, cà ri của gà viên cà ri và thanh long trộn lẫn vào nhau, là một tổ hợp thực phẩm còn địa ngục hơn cả Niên Cao Thang mà Khuất Tĩnh làm.

Trần Huệ Hồng chắn ở cửa không cho Tần Hoài vào khiến anh không nhìn rõ toàn cảnh trong nhà chỉ có thể nhìn thấy một góc, chỉ một góc này anh đã lờ mờ cảm thấy hình như cấu trúc trong nhà không giống trước đây lắm, có cảm giác nhiều thêm rất nhiều đồ đạc.

Sự chú ý của Tần Hoài nhiều hơn vẫn bị thu hút bởi khay ăn trên tay Trần Huệ Hồng.

_“Hồng Tỷ… đây là đồ bà mang đến sao?”_

Đây là món ăn hoàn toàn mới gì vậy? Đồ ăn đóng gói mang về từ buffet khách sạn, lúc đóng gói nhân tiện bưng luôn cả đĩa của khách sạn đi?

_“Cái này? Đây không phải đồ tôi mang đến, đây là Trần Công chuẩn bị. Tôi làm một chậu salad trái cây, ây da Tĩnh Tĩnh, cô lại nấu Niên Cao Thang à, một nồi lớn nặng thế này lần sau đừng nấu ở nhà nữa, trực tiếp đến nhà La Quân nấu, đỡ phiền.”_ Trần Huệ Hồng ngoài miệng nói vậy, người lại không nhúc nhích khỏi cửa, còn cố ý đứng lên phía trước một chút khiến ba người Tần Hoài bất giác lùi lại một bước.

_“Tĩnh Tĩnh, cô chịu khó bưng thêm một lát nữa, Tiểu Tần Tiểu Triệu, hai cậu lùi ra sau một chút đừng tiến lên. Lão Thạch, Lão Thạch! Đồ đạc cầm xong chưa? Tĩnh Tĩnh bưng một cái nồi đất lớn lắm đấy!”_ Trần Huệ Hồng gân cổ lên hét.

_“Sắp xong rồi sắp xong rồi, còn hai cái nữa. Trần Công, hay là cậu làm đi, thứ này tôi không thành thạo lát nữa vặn không ra thì ngượng lắm.”_ Giọng nói chất phác của Thạch Đại Đảm từ bên trong truyền ra.

_“Anh một cái tôi một cái.”_ Trần Công trầm ổn trả lời.

_“Xong chưa?”_ Trần Huệ Hồng hỏi.

_“Xong rồi, đừng cản ba người họ ở bên ngoài nữa, chúng ta động tĩnh lớn thêm chút nữa là La tiên sinh sẽ tức giận đấy.”_ Trần Công nói.

Nghe Trần Công nói vậy, Trần Huệ Hồng mới lặng lẽ lùi ra sau vài bước, ra hiệu cho ba người Tần Hoài vào trong. Tần Hoài có chút mờ mịt nhìn Khuất Tĩnh một cái, muốn hỏi Khuất Tĩnh đây là tình huống gì. Khuất Tĩnh đáp lại Tần Hoài bằng một ánh mắt mờ mịt tương tự, rõ ràng cô cũng không biết chuyện gì.

Tần Hoài cẩn thận bước lên hai bước, cuối cùng cũng nhìn rõ nhà La Quân bây giờ là tình huống gì.

Cứ nói thế này đi, nếu không phải Tần Hoài trước đây thường xuyên đến nhà La Quân thó trái cây, xác định số nhà không sai, anh đều tưởng mình lỡ bước vào một nhà hàng buffet cỡ nhỏ.

Bố cục của phòng khách đã thay đổi hoàn toàn, ghế sofa dài có thể di chuyển, tủ tivi, tủ đồ không biết đã được cất đi đâu, chỉ có bàn ăn và ghế lười được giữ lại, thay vào đó là tháp champagne (trong ly đựng nước ép trái cây), bàn ăn buffet dài thấp, và các loại đồ ăn thường chỉ xuất hiện ở tiệc buffet.

Tất nhiên, còn có kệ trái cây, các loại trái cây cao cấp đều có đủ. Trên bàn ăn đặt đĩa ăn và một chậu salad trái cây lớn do Trần Huệ Hồng mang đến, nhìn qua là biết cho quá nhiều sốt salad.

Nhà La Quân bạo cải thành nhà hàng buffet, đây không phải là điều khiến Tần Hoài kinh ngạc nhất, điều khiến Tần Hoài kinh ngạc nhất là trên tường thế mà lại treo hai dải băng rôn.

Dải băng rôn bên trên viết: Chúc mừng Tần Hoài từ Tri Vị Cư học tập giao lưu trở về!

Dải băng rôn bên dưới viết: Nhiệt liệt chào mừng Triệu Thành An gia nhập nhóm chat [Tương thân tương ái người một nhà]!

Trần Huệ Hồng bưng khay ăn đứng bên cạnh huyền quan, Trần Công và Thạch Đại Đảm hai người một trái một phải đứng ở hai bên băng rôn, trên tay mỗi người đều cầm một ống pháo giấy. Thấy Tần Hoài và Triệu Thành An vào rồi, Trần Công và Thạch Đại Đảm đồng thời bắn pháo giấy, bùm bùm hai tiếng, ruy băng ngập trời, lả tả rơi xuống.

Có mấy sợi mắc trên đèn chùm pha lê trong phòng khách nhà La Quân, còn có một sợi rơi trên vai La Quân, men theo sợi ruy băng này nhìn sang, có thể nhìn thấy La Quân đang ngồi trên ghế lười với khuôn mặt đầy vẻ khó chịu chằm chằm nhìn Trần Công và Thạch Đại Đảm, nhìn biểu cảm của ông, Tất Phương bây giờ nếu có thể phun ra một tia lửa, cũng phải thiêu rụi toàn bộ tóc của hai người họ.

_“Tần Hoài, Tiểu Triệu chào mừng trở về!”_ Thạch Đại Đảm vui vẻ lớn tiếng nói, _“Hai dải băng rôn này là tôi đặc biệt đặt làm ở chỗ nhà tôi đấy, thế nào? Có thích không?”_

Tần Hoài nhìn nhìn băng rôn treo trên tường, lại nhìn nhìn ruy băng rải đầy đất, rồi lại quét mắt nhìn một vòng phòng khách đã bạo cải thành nhà hàng buffet, không hiểu sao, một câu nói rất không hợp hoàn cảnh trào dâng trong lòng anh:

Chim sắp chết cất tiếng bi thương, người sắp chết buông lời lương thiện.

Anh bây giờ vô cùng xác định La Quân sắp chết rồi, La Quân nếu không phải sắp đầu thai thì cũng không thể khoan dung đến mức độ này, từ khoảnh khắc có người đề nghị cải tạo nhà ông thành nhà hàng buffet La Quân đã đánh nổ đầu đối phương rồi.

_“Những món ăn này đều do Lão Trần chuẩn bị, không hổ là làm trợ lý ở công ty lớn đúng là chuyên nghiệp. Lão Trần nói mở tiệc trà cũng không thể chỉ ăn trái cây, phải có chút đồ ăn đàng hoàng, nhưng lại không thể hoàn toàn trông cậy vào Tiểu Tần cậu làm, Tiểu Triệu đây là lần đầu tiên đến bảo cậu ấy làm điểm tâm cũng không hay lắm, ban đầu tôi còn tưởng bố trí những thứ này phải mất rất nhiều thời gian cơ, kết quả chưa đến một tiếng đồng hồ đã xong rồi.”_ Thạch Đại Đảm cười ha hả nói.

Tần Hoài theo bản năng nhìn về phía La Quân, phát hiện La Quân vẫn đang trợn trừng mắt tức giận với hai người, nhưng lại không chửi ầm lên, có thể thấy việc bố trí trong nhà thành thế này quả thực đã được La Quân đồng ý.

_“Vậy cái ống pháo giấy này…”_ Tần Hoài chỉ vào ruy băng trên mặt đất.

_“Cái này là nửa tiếng trước tôi về nhà lục ra được, chắc là đồ thừa từ đợt công ty em trai tôi tổ chức sự kiện trước đây. Lão Thạch không phải đã đặc biệt đặt làm băng rôn sao? Tôi nghĩ đã có băng rôn rồi thì phải có chút pháo giấy chứ. Trong nhà chắc vẫn còn, tôi liền về nhà tìm thử, thế mà lại tìm thấy thật.”_ Trần Huệ Hồng vừa ăn bánh waffle vừa nói.

Nghe họ nói vậy, Tần Hoài đều hơi đồng tình với La Quân rồi. Bất kỳ ai trong số những người này đều không thể biến nhà La Quân thành thế này, nhưng cố tình ba nhân tài thuộc các ngành nghề khác nhau này lại hội tụ một đường, tụ tập lại với nhau.

_“La tiên sinh… ngài đồng ý?”_ Tần Hoài do dự một chút, vẫn hỏi một câu.

La Quân hừ lạnh một tiếng, trợn một cái xem thường thật lớn, bực tức nói: _“Lúc đầu Trần Công nói với tôi, trước 9 giờ tối chắc chắn có thể khôi phục nhà tôi về nguyên trạng.”_

Trần Công gật đầu: _“Ngài yên tâm La tiên sinh, trước 9 giờ tối chắc chắn có thể khôi phục nhà ngài về nguyên trạng, tôi thuê là đội ngũ chuyên nghiệp, trước đây từng có vài lần giao dịch nghiệp vụ với công ty chúng tôi.”_

La Quân không để ý đến Trần Công, tiếp tục nói: _“Băng rôn Thạch Đại Đảm đặt, tôi cảm thấy không có gì. Dù sao trên đó cũng không viết chào mừng tôi, kẻ mất mặt xấu hổ cũng không phải tôi.”_

_“Chỉ có Trần Huệ Hồng.”_ La Quân hung hăng trừng mắt nhìn Trần Huệ Hồng một cái, trung khí không còn sung túc như trước mắng to, _“Trần Huệ Hồng bà có phải có bệnh không? Thứ gì cũng chất đống trong nhà, thảo nào biến nhà bà thành như cái bãi rác, ngay cả loại đồ nát bét này để trong nhà cũng có thể để được hai thùng.”_

_“Bà thế mà lại muốn dùng cả hai thùng ở nhà tôi, bà coi nhà tôi là cái gì, trạm thu mua phế liệu sao?”_

Khuất Tĩnh vẫn luôn lặng lẽ đứng trong góc không dám nói chuyện thấy La Quân thực sự nổi giận rồi, vội vàng múc một bát Niên Cao Thang bưng đến cho La Quân: _“La tiên sinh ngài đừng tức giận, Hồng Tỷ cũng là có ý tốt, bà ấy có thể chỉ là cảm thấy bắn pháo giấy cho náo nhiệt.”_

_“Đây là Niên Cao Thang tôi nấu, nấu cả một buổi sáng đặc biệt mềm dẻo, tôi nghe nói dạo này ngài khẩu vị không tốt, ăn chút Niên Cao Thang đổi khẩu vị đi.”_

La Quân lặng lẽ nhìn nồi lẩu thập cẩm bánh gạo dính dính nhớp nhớp bánh gạo đã hòa làm một với nước canh được bưng đến trước mặt mình.

La Quân bùng nổ tiếng gầm thét còn lớn hơn trước: _“Trần Huệ Hồng, bà ngày ngày rốt cuộc đã dạy Khuất Tĩnh những thứ gì?!”_

Triệu Thành An ở bên cạnh xem mà trợn mắt há hốc mồm.

_“Tiệc trà nhà La Quân… trước đây đều như vậy sao?”_

Tần Hoài nhất thời không biết nên trả lời thế nào, im lặng rất lâu, trong khoảng thời gian La Quân điên cuồng mắng mỏ Trần Huệ Hồng mới mở miệng nói: _“Trước đây… mọi người chỉ đơn thuần đến nhà La Quân ăn chực uống chực, nhân tiện thó chút trái cây.”_

_“Oa, vậy tính khí của La tiên sinh thật sự rất tốt.”_ Triệu Thành An cảm thán nói, _“Tôi chưa từng nghe nói Tất Phương nào có tính khí tốt như vậy.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!