## Chương 486: Cậu Cũng Không Muốn Làm Mất Mặt Tri Vị Cư Chứ
Trên đường đi, Tần Hoài rất hiếm khi không xem video hướng dẫn trên máy bay, mà suy nghĩ xem sau khi Cung Lương đến Sơn Thị có nên tìm cách sắp xếp cho Cung Lương và mọi người gặp mặt hay không.
Cung Lương được coi là một sự tồn tại hoàn toàn tách biệt khỏi đại bộ phận trong số các tinh quái, ông tuy từng gặp Khuất Tĩnh, Vương Căn Sinh, Trần Huệ Hồng và Thạch Đại Đảm, nhưng đó đều là gặp lúc ăn cơm, mục đích chính là ăn cơm. Trong 4 người này người ông quen thuộc nhất thực ra là Thạch Đại Đảm, số lần ăn cơm cùng Thạch Đại Đảm là nhiều nhất.
Cung Lương là một người thông minh thực sự, sự thông minh của ông thể hiện ở mọi phương diện, biết làm ăn, đầu óc linh hoạt, biết quan sát sắc mặt, biết nói chuyện, biết moi thông tin, biết nhìn sắc mặt người khác, ông sở hữu toàn bộ ưu điểm của một nhân viên sale xuất sắc, và không có khuyết điểm dễ tự cao tự đại sau khi công thành danh toại.
Xét theo một ý nghĩa nào đó, Cung Lương vừa không giống tinh quái cũng không giống người, ông giống người hơn tuyệt đại đa số tinh quái, lại giống tinh quái hơn tuyệt đại đa số người.
Giới thiệu một Ngoa Thú vẫn chưa thức tỉnh như vậy cho một đám tinh quái, Tần Hoài sợ xảy ra một số tình huống ngoài ý muốn.
Dù sao thành phần tinh quái bây giờ quá tạp nham rồi.
Có Tất Phương bách khoa toàn thư thoạt nhìn là phái cấp tiến, thực chất là phái bảo thủ.
Có Cừ Cừ phái bảo thủ thuần túy.
Có Bạch phái cấp tiến, nhưng không đủ cấp tiến.
Có Phù Du quá mức cấp tiến.
Có Đương Khang phái trung lập, thoạt nhìn không thông minh lắm, nhưng có lúc lại khá thông minh.
Có Văn Diêu Ngư không biết là phái gì, mỗi ngày chìm đắm trong công việc, quanh năm rớt mạng, nhưng lại thúc đẩy tiệc trà ngày 20 tháng 8.
Nếu lại thêm Ngoa Thú vào…
Đến lúc đó nhà La Quân có thể thực sự sẽ loạn thành một nồi cháo.
Tần Hoài cứ suy nghĩ đông nghĩ tây như vậy, dọc đường nghĩ ra 18 loại kết cục, mỗi loại kết cục đều là anh bị La Quân sau khi thức tỉnh phun một ngọn lửa thiêu thành tro, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vọng.
Lúc xuống máy bay, Tần Hoài hỏi Triệu Thành An đã uống nước ngọt suốt dọc đường: _“Hai ngày nay cậu có xem tin nhắn trong nhóm không? Lão Thạch và Trần Công khi nào thì đến?”_
_“Họ đến từ sớm rồi mà, Lão Thạch tối qua đã đến rồi, Trần Công trưa nay đến. Nhà Hồng Tỷ cũng sắp xếp xong rồi, Lão Thạch và Trần Công ở chung một phòng, cậu đoán xem căn nhà đó ở đâu? Ngay dưới lầu nhà La Quân.”_
_“Tôi xem trong nhóm nói, tòa nhà đó của La Quân từ tầng 9 đến tầng 20, những căn nhà có cùng thiết kế đều là của ông ấy, ông ấy không nhớ nữa.”_
_“La Quân này đứng tên rốt cuộc là có bao nhiêu căn nhà vậy? Thế mà cũng không nhớ, lại còn đều là nhà đã trang trí xong, cũng không cho thuê, hôm qua tôi còn nhân tiện tra thử giá nhà khu dân cư các cậu, mẹ ơi, còn đắt hơn khu dân cư tôi đang ở.”_
_“Cái này mà cho thuê một năm được bao nhiêu tiền a, Tần Hoài, đến lúc đó cậu kế thừa di sản có thể để lọt qua kẽ tay một chút cho tôi không? Tôi cần cũng không nhiều, đủ cho tôi đi du lịch vòng quanh thế giới là được. Nói thật không giấu gì cậu, những năm nay tôi kiên trì chơi chứng khoán chính là muốn kiếm tiền từ thị trường chứng khoán để đi du lịch vòng quanh thế giới, kết quả…”_
_“Haizz, thị trường chứng khoán gài bẫy tôi rồi.”_ Phù Du thở dài.
Tần Hoài không đáp lời, trong lòng tỏ vẻ nếu có một ngày mình thực sự phát đạt, ủng hộ ước mơ của người anh em một chút cũng không phải là không được, chỉ là cái ước mơ này của cậu…
Tần Hoài rất sợ sự khởi đầu của chuyến du lịch vòng quanh thế giới của Phù Du chính là sự kết thúc sinh mệnh của cậu ta, với tình trạng hiện tại của La Quân, Tần Hoài có lý do để nghi ngờ Phù Du sẽ đầu thai trước Hạ Mục Nhuy, dứt khoát giả vờ như không nghe rõ những lời lải nhải của Triệu Thành An, móc điện thoại từ trong túi ra xem tin nhắn.
_“Vốn dĩ đáng lẽ Hồng Tỷ đến đón chúng ta, nhưng tối qua Lạc Lạc nhắn tin cho tôi, nói con bé mấy tháng không gặp tôi rất nhớ tôi, kịch liệt yêu cầu hôm nay đến sân bay đón chúng ta.”_
_“Ba tôi và Lạc Lạc lái xe đến đón chúng ta, đến lúc đó tôi giới thiệu mọi người làm quen. Để tôi xem… họ đến rồi, ngay ở cửa ra, đi thôi.”_
Tần Hoài dẫn Triệu Thành An đi về phía cửa ra, cách một đoạn xa đã nhìn thấy Tần Lạc đang hưng phấn vẫy tay với anh, nhảy nhót tưng bừng, hận không thể nhảy cẫng lên.
Tần Hoài mấy tháng không gặp Tần Lạc, nhìn kỹ lại, phát hiện Lạc Lạc thật sự là… béo lên rồi?
Đứa trẻ này nghỉ hè không phải vẫn luôn học thêm với cường độ cao sao? Với tính khí của Lạc Lạc, học thêm đáng lẽ phải học đến mức sống không bằng chết, trà không nhớ cơm không màng, than vắn thở dài, mỗi ngày đều suy nghĩ làm thế nào để giả bệnh trốn học thêm rồi đi công viên giải trí chơi, dẫn đến ngày một tiều tụy chứ.
Sao học thêm mà lại tròn trịa ra một vòng thế này.
_“Anh! Anh!”_ Tần Lạc hưng phấn hét lớn với Tần Hoài, nhào tới nhận lấy hành lý của Tần Hoài, sau đó vô cùng mượt mà nhét hành lý cho Hà Thành ở bên cạnh, _“Anh đã hứa với em rồi, nếu em thi cuối kỳ điểm cao sẽ làm tiệc lớn cho em, nghỉ hè nếu ngoan ngoãn học thêm cũng làm tiệc lớn cho em. Lần này thi cuối kỳ em đều không đứng trong top 15 từ dưới đếm lên, học thêm cũng siêu nghiêm túc, mua 2 tặng 1, tính ra như vậy thì từ ngày mai bắt đầu không cần học thêm, ăn một mạch đến lúc khai giảng chắc không thành vấn đề chứ?”_
Hà Thành ở bên cạnh bị trình độ làm tròn số của Tần Lạc làm cho kinh ngạc đến mức không nói nên lời, nhưng chỉ khựng lại hai giây, lập tức mở combat theo sát: _“Thật sự có thể ăn đến lúc khai giảng sao? Anh, anh tốt quá!”_
Tần Hoài lại nhìn về phía Hà Thành, phát hiện Hà Thành so với lúc ăn Tết đã tròn trịa ra hai vòng.
Không đợi Tần Hoài mở miệng nói chuyện, Tần Tòng Văn đi theo phía sau vội vã bước tới đã cười mắng: _“Được rồi, đừng bám lấy anh con nữa, Hoài Hoài ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ mới vừa hạ cánh vất vả biết bao. Hoài Hoài, bây giờ trời nóng, mẹ con đã nấu Thất Vị Khư Thấp Trà cho con, về nhà uống hai cốc trà giải nhiệt trước đã.”_
Tần Hoài: ……
Tần Hoài chỉ cảm thấy thất sách rồi, sớm biết vậy đã khuyên Trần Công nghỉ phép muộn mấy tháng, La Quân vẫn có thể kiên trì, 20 tháng 10 hẵng về.
Tần Hoài vội vàng giới thiệu Triệu Thành An với ba người, Triệu Thành An cũng vô cùng lễ phép chào hỏi. Biết Triệu Thành An đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, Tần Tòng Văn vui vẻ bày tỏ vậy thì về cùng nhau uống trà giải nhiệt, nói loại trà giải nhiệt này là do Triệu Dung đặc biệt nấu, không bán chỉ để lại cho người nhà uống.
Triệu Thành An không rõ sự tình, lập tức bày tỏ bản thân muốn uống thêm hai bát, nghe mà ba người suýt rơi những giọt nước mắt cảm động.
Tần Hoài có lý do để nghi ngờ ba người khăng khăng đòi đến sân bay đón máy bay, là để không phải ở nhà uống trà giải nhiệt.
Hà Thành vừa nghỉ hè đã bị đóng gói gửi đến Sơn Thị học thêm, nghe nói kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước cậu nhóc thi vô cùng không lý tưởng, trước khi đến học thêm còn được ăn một bữa măng xào thịt món cậu nhóc thích ăn nhất ở nhà. Hà Thành đến Sơn Thị xong thì ở nhà Tần Hoài, ban ngày đến chỗ Tần Lạc học thêm, giáo viên dạy kèm là đội ngũ ban đầu dạy kèm cho Tần Lạc ở Cô Tô trước đây, được Cung Lương trả giá cao mời đến Sơn Thị.
Vừa lên xe, Tần Hoài không cho Triệu Thành An cơ hội kinh ngạc thốt lên tiểu tử cậu lái thế mà lại là xe Rolls-Royce, hóa ra cậu đã sớm phản bội giai cấp rồi, trực tiếp hỏi thăm tình hình học thêm dịp nghỉ hè của Tần Lạc.
Do Hà Thành tròn trịa ra hai vòng đã biến thành một tiểu mập mạp, cậu nhóc ngồi ghế phụ, Tần Lạc Tần Hoài Triệu Thành An từ trái sang phải lần lượt ngồi phía sau, Tần Hoài lúc hỏi chuyện là trực tiếp quay đầu nhìn chằm chằm Tần Lạc hỏi thẳng mặt.
Tần Lạc đợi chính là khoảnh khắc này.
Tần Lạc gần như tự hào lớn tiếng nói: _“Anh, em cũng không sợ nói cho anh biết, mỗi ngày em đều đặc biệt nghiêm túc học bài làm bài thi, mỗi một giáo viên đều khen kỳ nghỉ này em học đặc biệt nghiêm túc! Lần thi đầu năm này em ít nhất có thể tiến bộ thêm 10 hạng, đến lúc đó em chắc chắn có thể thi đỗ vào một trường danh tiếng ở nước ngoài, làm rạng rỡ tổ tông nhà họ Tần chúng ta!”_
Thấy Tần Lạc tự hào như vậy, Tần Hoài đã hoàn toàn tin tưởng Tần Lạc kỳ nghỉ này nhất định là đã khắc khổ học tập, có chút kinh ngạc: _“Em vẫn là Lạc Lạc sao?”_
Đứa em gái ham ăn lười làm, không thích đọc sách của tôi đi đâu mất rồi?
Nghe Tần Hoài hỏi như vậy, Tần Tòng Văn cười ha hả giúp giải thích: _“Thật đấy, Lạc Lạc kỳ nghỉ hè này học thêm đặc biệt nghiêm túc.”_
_“Trước kỳ nghỉ hè Tiểu Trịnh không phải đã đến sao? Lúc đi học thì còn đỡ, Lạc Lạc không có thời gian bám lấy Tiểu Trịnh người ta, vừa nghỉ hè một cái là không xong rồi, hận không thể ngày nào cũng ngồi xổm trong thực đường mềm nắn rắn buông bảo Tiểu Trịnh làm đồ ăn ngon cho con bé. Tiểu Trịnh lại là người mềm lòng, Lạc Lạc nói vài câu dễ nghe là không nhịn được muốn làm điểm tâm cho con bé, có lúc chỉ có một mình Lạc Lạc mềm nắn rắn buông thì còn đỡ, nếu Tiểu Âu cũng đến, thì đúng là…”_
_“Hai đứa này cả ngày không cần ăn cơm, toàn ăn điểm tâm thôi.”_
_“Mẹ con vừa nhìn thấy thế này sao được, bình thường Lạc Lạc ăn điểm tâm của con đều phải trả tiền, Tiểu Trịnh da mặt mỏng lại ngại thu tiền. Vừa hay Tiểu Thành đến, mẹ con liền nghĩ ra một cách, hai đứa nó không phải cùng nhau học thêm sao? Lúc học thêm nghiêm túc nghe giảng, hoàn thành bài tập về nhà, tỷ lệ làm đúng bài tập cao mới có điểm tâm ăn.”_
_“Để phòng ngừa hai đứa nó bao che cho nhau gian lận, mẹ con áp dụng còn là chế độ cạnh tranh, hạng 1 và hạng 2 điểm tâm được ăn không giống nhau. Tố cáo lẫn nhau làm giả, không nghiêm túc học tập, có phần thưởng thêm.”_
Nghe Tần Tòng Văn nói như vậy, Tần Hoài đã có thể tưởng tượng ra cốt truyện tiếp theo rồi, hỏi: _“Ngày đầu tiên ai tố cáo ai?”_
Hà Thành ngồi ở ghế phụ quay người lại, nở một nụ cười mập mạp.
_“Hừ.”_ Tần Lạc khó chịu hừ lạnh một tiếng.
Rất rõ ràng, cặp chị em họ từng yêu thương nhau cùng tiến cùng lùi, cùng nhau ăn vụng cùng nhau chịu đòn, bây giờ đã vì điểm tâm mà trở mặt thành thù, cả ngày nghiêm túc học tập tố cáo lẫn nhau.
Xưa có hai quả đào giết ba dũng sĩ, nay Triệu Dung nữ sĩ không cần đến hai quả đào, một đĩa điểm tâm là đủ.
Thảo nào vừa nãy ở sân bay hai người cơ bản không có giao lưu gì, Hà Thành ngoại trừ việc mở combat theo sát ngắn ngủi ra thì chưa từng nói chuyện với Tần Lạc.
Tần Hoài lại quan tâm một chút đến tình hình học tập của Tần Lạc, phát hiện chiêu này của Triệu Dung quả thực hữu dụng, Tần Lạc từ khi sinh ra đi học đến nay, chưa từng có lúc nào học tập tích cực chủ động, hiệu quả học tập rõ rệt như vậy.
Xem ra nhà họ Tần chúng ta thật sự sắp có một người có học rồi!
Tần Hoài cảm thấy vô cùng an ủi.
Việc học thêm của Tần Lạc và Hà Thành vốn dĩ là kéo dài đến ngày mai kết thúc, hai người trước đây học thêm cũng là học hai nghỉ một, không khoa trương đến mức cả kỳ nghỉ đều đang học thêm. Dọc đường đi, Tần Lạc cứ líu lo líu ríu hỏi Tần Hoài Triệu Vị Cư thế nào, có phải thật sự giống như trong truyền thuyết hội tụ các bậc thầy Bạch án trong thiên hạ, mỗi ngày đều là đại hội võ lâm, các đại sư phụ với nhau hễ có gì không vừa mắt là quyết đấu điểm tâm, thực khách mỗi ngày ăn đến mức đầy mỡ trên miệng. Nghe mà Triệu Thành An - sư phụ điểm tâm xuất thân từ Tri Vị Cư đàng hoàng cũng ngơ ngác, lặng lẽ hỏi Tần Hoài Tần Lạc nghe được tin đồn thất thiệt này từ đâu.
Tần Hoài rất uyển chuyển nói với Triệu Thành An, Tần Lạc và Đàm Duy An có quan hệ không tồi.
Về đến Vân Trung Tiểu Khu, Tần Lạc và Hà Thành về học thêm trước, Tần Tòng Văn kéo vali của Tần Hoài về nhà giúp anh thu dọn hành lý, Tần Hoài đi cùng Triệu Thành An đến căn nhà Trần Huệ Hồng sắp xếp cho anh ta, đưa Triệu Thành An làm quen với môi trường khu dân cư, nhân tiện làm quen với môi trường làm việc trong tương lai.
Vừa tách ra, Triệu Thành An đã không nhịn được mở miệng hỏi: _“Lạc Lạc học không phải là trường trung học quốc tế sao? Trừ phi con bé sau này muốn học khối kỹ thuật, khối kinh tế hoặc khối y, nếu không chỉ cần sẵn sàng bỏ tiền ra thì độ khó để ra nước ngoài du học chắc không lớn chứ?”_
_“Là không lớn, Lạc Lạc trước đây thành tích tuy không tốt, nhưng thành tích tiếng Anh luôn không tồi. Hơn nữa học phí ra nước ngoài của Lạc Lạc bên phía Hồng Tỷ sẽ chi trả, chỉ cần con bé muốn, con bé chắc chắn có sách để đọc.”_
_“Vậy tại sao còn phải…”_
_“Bởi vì mẹ tôi cảm thấy không thể để con bé hình thành tật xấu không làm mà hưởng.”_ Tần Hoài nói, _“Cho dù con bé sau này chắc chắn có sách để đọc, nhà chúng tôi bây giờ cũng ngày càng có tiền, lúc con bé nên học tập thì vẫn phải học tập, lúc nên nỗ lực thì vẫn phải nỗ lực.”_
_“Ba mẹ tôi là những bậc cha mẹ rất công bằng, có lúc thậm chí hơi quá mức theo đuổi việc giữ thăng bằng một bát nước. Họ sẽ không cảm thấy tôi kế thừa di sản của ba mẹ ruột, bây giờ dựa vào tay nghề một năm có thể kiếm được rất nhiều tiền, Lạc Lạc tương lai sẽ không lo cái ăn cái mặc có thể nằm ườn ra đó. Họ chỉ cảm thấy tôi là tôi, Lạc Lạc là Lạc Lạc, tôi có tiền là chuyện của tôi, Lạc Lạc phải nỗ lực đọc sách sau này có một công việc tốt là chuyện của con bé.”_
_“Chỉ là đứa trẻ Lạc Lạc này… từ nhỏ đến lớn quả thực không có thiên phú đọc sách gì, ba mẹ tôi thực ra cũng không trông mong con bé có thể đạt được thành tựu gì trong việc đọc sách, yêu cầu đối với việc đọc sách của con bé chỉ đơn giản là không học thói hư tật xấu là được.”_
_“Kỳ nghỉ hè này mẹ tôi sẽ ép Lạc Lạc học thêm, chủ yếu là vì lúc ăn Tết con bé nhận được một khoản tiền mừng tuổi lớn từ Cung Lương, tiền trong tay quá nhiều rồi. Mẹ tôi sợ con bé hễ có nhiều tiền là tiêu xài hoang phí, nghỉ hè chơi điên lên học thói hư tật xấu, trước đây mẹ tôi có thể chỉ cần lo lắng con bé nghỉ hè chạy đi quán net cỏ cùng bạn học chơi game, bây giờ chuyện mẹ tôi phải lo lắng thì nhiều rồi, số tiền trong tay con bé bây giờ đều đủ để góp vốn vào quán net cỏ rồi.”_
_“Dù sao học thêm ít nhiều cũng học được chút kiến thức, cũng không phải chuyện gì xấu. Từ nhỏ đến lớn chỉ cần tôi học thêm thì Lạc Lạc phải học thêm, giữ thăng bằng một bát nước mà, con bé cũng quen rồi. Tôi ước chừng con bé cũng coi việc tôi đến Tri Vị Cư giao lưu là một loại học thêm, kỳ nghỉ hè này học thêm còn có em họ tôi qua đây cùng con bé, khá tốt.”_
Lần này đến lượt Triệu Thành An nghe mà ngây người: _“Nhà cậu… khá… khá đặc biệt a.”_
_“Có sao?”_ Tần Hoài là thật sự không cảm thấy có gì, _“Thực ra khá bình thường, cậu ở bên này giao lưu một thời gian sẽ biết, ba mẹ tôi còn có Lạc Lạc người đều khá tốt, ba tôi ngoại trừ tay nghề làm bánh bao hơi kém, mẹ tôi ngoại trừ trà giải nhiệt nấu hơi khó uống ra thì không có tật xấu gì.”_
_“Lát nữa đến Vân Trung Thực Đường uống Thất Vị Khư Thấp Trà, cậu uống nhiều một chút nhé tốt cho cơ thể.”_
Triệu Thành An:???
Tần Hoài dẫn Triệu Thành An đến nơi anh ta ở, đối diện với nhà Khuất Tĩnh, Tần Hoài ước chừng đây là Trần Huệ Hồng cố ý sắp xếp, đến lúc đó Triệu Thành An có gì không hiểu có thể trực tiếp hỏi Khuất Tĩnh, cũng tiện.
Hai người vừa vào nhà, ngay cả ấm đun nước nóng cũng chưa tìm thấy ở đâu, chuông cửa đã reo, vừa mở cửa, là Khuất Tĩnh trên người vẫn còn đeo tạp dề.
_“Tần Hoài, Hồng Tỷ bảo tôi ở nhà đợi hai người, đợi hai người cất đồ đạc xong thì đến nhà La tiên sinh mở tiệc trà.”_ Khuất Tĩnh cười gật đầu với Triệu Thành An.
Tần Hoài nhìn thoáng qua cách ăn mặc của Khuất Tĩnh, hôm nay cô chắc là nghỉ ngơi, mặc một chiếc váy dài họa tiết hoa nhí, tay váy là tay lửng, nửa cánh tay đều lộ ra ngoài, trên cánh tay là chi chít những vết sẹo dữ tợn, toàn là sẹo cũ, không có sẹo mới.
Thấy Tần Hoài nhìn hai cái vào cánh tay mình, Khuất Tĩnh trực tiếp giơ tay lên, phô bày những vết sẹo trên cánh tay cho Tần Hoài xem: _“Tôi đã đến bệnh viện tư vấn, họ nói diện tích vết sẹo này của tôi quá lớn, hơn nữa thời gian quá lâu, xóa sẹo rất phiền phức, hiệu quả cũng có thể không lý tưởng lắm, tôi liền dứt khoát không xử lý.”_
_“Lúc đi làm tôi vẫn sẽ mặc áo dài tay đeo găng tay che lại để tránh làm bệnh nhân sợ hãi, nhưng đồng nghiệp trong khoa đều biết rồi. Tôi nói với họ là vì trước đây áp lực học hành lớn, tâm lý tôi xuất hiện chút vấn đề thích tự hành hạ bản thân, trưởng khoa của chúng tôi còn đặc biệt giới thiệu cho tôi một bác sĩ tâm lý rất giỏi.”_
_“Hồng Tỷ luôn rất lo lắng tôi sẽ lại độ kiếp thất bại, nhưng tôi cảm thấy tôi sẽ không đâu. Sau khi tỉnh lại tôi mới phát hiện, trước đây cứ mơ mơ màng màng chưa từng nghiêm túc tiếp xúc với thế giới này, mọi người thực ra đều rất bao dung, có thể chấp nhận đủ loại người kỳ kỳ quái quái, giống như mọi người đều có thể chấp nhận Tần Hoài cậu đầu óc không được bình thường lắm, cảm thấy mình có một hệ thống trò chơi vậy.”_
Tần Hoài: …… Được rồi, đừng nói nữa, tôi là thật sự có một hệ thống trò chơi, có lúc nói chút lời nói thật kết quả không ai tin.
_“Cô đang nấu đồ ăn ở nhà sao?”_ Tần Hoài chuyển chủ đề.
_“Đúng vậy, tôi đang nấu Niên Cao Thang ở nhà. Hồng Tỷ nói lần này đông đủ người như vậy, bảo mỗi người chúng ta đều mang chút đồ đến nhà La tiên sinh, tránh cho mỗi lần đều đến nhà La tiên sinh lấy trái cây, thời gian dài La tiên sinh sẽ không vui.”_
_“Hả? Lần này tôi đến chỉ mang theo quần áo thay giặt, kem đánh răng bàn chải đánh răng cũng chưa mang, cũng không mang chút quà gặp mặt đặc sản nào. Tôi biết Tất Phương tính khí đều không tốt lắm, tôi đi tay không đến nhà La Quân, ông ấy sẽ không đuổi tôi ra ngoài chứ?”_ Triệu Thành An kinh hãi.
_“Đương nhiên là không.”_ Tần Hoài an ủi, _“Nhà bếp nhà La Quân rất lớn, dụng cụ nhà bếp cũng rất đầy đủ, nguyên liệu nấu ăn càng đầy đủ hơn.”_
_“Trước đây đều là tôi qua đó làm điểm tâm, bây giờ cậu đến rồi, đã đến lúc thể hiện kỹ thuật thực sự của cậu rồi.”_
_“Với tính khí của La Quân, cả đời này ông ấy sẽ không rời khỏi Vân Trung Tiểu Khu, càng không thể đến Tri Vị Cư ăn điểm tâm Tri Vị Cư mới ra lò, cậu cũng không muốn làm mất mặt Tri Vị Cư chứ?”_
Triệu Thành An:???
Ra ngoài lượn một vòng ăn bữa cơm, đầu không choáng nữa rồi