Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 485: Chương 485: Trở Về Sơn Thị

## Chương 485: Trở Về Sơn Thị

Ngày thứ 2, Hương Tiêu Diện Quả Nhi và Quất Tử Diện Quả Nhi mà Tần Hoài làm ra đã có sự tiến bộ có thể thấy bằng mắt thường.

Ngày thứ 3 vẫn đang tiến bộ.

Ngày thứ 4 tiếp tục tiến bộ.

Ngày thứ 5 y như cũ có tiến bộ.

Triệu Thành An đều tê rần rồi, tuy nói Tần Hoài trong giờ làm việc được Chu sư phụ dạy, sau khi tan làm do Triệu Thành An tiếp tục phụ đạo kiến thức lý thuyết 1 kèm 1, với thiên phú của anh có tiến bộ là rất bình thường, nhưng sự tiến bộ này quá kiên trì bền bỉ rồi.

Tiến bộ kiên trì bền bỉ, cậu nghe xem, lời này nghe có giống tiếng người không?

Lúc này có thể sẽ có người hỏi tại sao Tần Hoài có thể làm được mỗi ngày đều có tiến bộ, đó đương nhiên là vì không gian tiến bộ của anh thực sự là quá nhiều. Cho dù Tần Hoài liên tục tiến bộ 7 ngày, vẫn còn rất nhiều không gian tiến bộ.

Nhưng Tần Hoài hiện tại cũng chỉ có thể tiến bộ đến đây thôi, không phải thanh tiến độ bị kẹt không nhúc nhích, mà là Tần Hoài cuối cùng cũng sắp kết thúc đợt giao lưu ở Tri Vị Cư để trở về Sơn Thị rồi.

Ngày 20 tháng 8 rồi, Trần Công được nghỉ phép năm rồi, mọi người sắp tụ tập đông đủ ở nhà La Quân mở tiệc trà rồi. Tật xấu của Triệu Thành An vẫn lúc tái phát lúc không, anh đang gấp gáp muốn đến Sơn Thị thỉnh giáo kinh nghiệm của các tiền bối đã thức tỉnh từ sớm làm thế nào để dung hợp tốt kiếp trước và kiếp này, tốt nhất là làm được lấy tinh hoa, bỏ cặn bã.

Chỉ cần nghĩ đến việc sắp được ngồi lên máy bay đi Sơn Thị, Triệu Thành An đã rất kích động, sự hưng phấn và nhảy nhót đều viết trên mặt, sự kích động này rơi vào trong mắt Chu sư phụ, lại trở thành sự hưng phấn của đứa đồ đệ không biết cố gắng này đối với cuộc sống lười biếng sắp tới.

Chu sư phụ có chút hận sắt không thành thép trừng mắt nhìn Triệu Thành An một cái, lắc đầu không để ý đến anh ta, chuyển sang nói với Tần Hoài bằng giọng điệu thấm thía: _“Tiểu Tần, cậu tuy đến Tri Vị Cư giao lưu cũng được mấy tháng, nhưng thời gian đầu thực ra không học được gì, vất vả lắm mới bắt đầu học chút tay nghề đàng hoàng, mới học được một thời gian ngắn như vậy đã phải về… haizz.”_

_“Cậu ở bên Sơn Thị có cơ ngơi, tôi cũng không tiện giữ cậu lại làm lỡ dở việc làm ăn kiếm tiền của cậu. Có thời gian thì thường xuyên đến Tri Vị Cư, lúc nào cũng có thể đến giao lưu, Tiểu Tô nói rồi, căn nhà đó của cậu ấy cứ để trống cho cậu, có thời gian thì qua ở.”_

Tô lão bản vội vàng hùa theo: _“Đúng đúng đúng, không chỉ là Tần sư phụ cậu, Tiểu An có thời gian cũng có thể thường xuyên đến Tri Vị Cư. Tri Vị Cư chúng tôi cũng rất cần dòng máu mới truyền vào, để kéo theo và cổ vũ các học đồ bình thường. Nhưng Tiểu An sao không đi máy bay cùng hai người, cứ khăng khăng đòi đi tàu cao tốc?”_

Tần Hoài nói: _“Hành lý của An Du Du quá nhiều, ký gửi máy bay bị quá cân, cô ấy xót tiền ký gửi hành lý, lại không muốn tốn thêm tiền gửi bưu điện hành lý về. Tôi liền đặt vé tàu cao tốc cho cô ấy, để cô ấy đi tàu cao tốc về.”_

_“Lúc cô ấy đến có ba hay bốn cái vali là mượn của đồng nghiệp, gửi bưu điện cũng quả thực dễ làm hỏng vali, cô ấy chủ động mở lời tôi cũng không nói gì nữa. Hành lý nhiều thì hơi phiền phức, nhưng cô ấy đã có thể một mình mang nhiều hành lý như vậy từ Sơn Thị đến Hàng Thành, bây giờ mang nhiều hành lý như vậy về chắc cũng không phải là vấn đề lớn, bên phía tàu cao tốc tôi đã sắp xếp người đón cô ấy rồi.”_

Tô lão bản bừng tỉnh, cảm thán một câu: _“Tiểu An thật sự là chịu được khổ.”_

Không hổ là một viên hãn tướng đi giao lưu bên ngoài cũng phải mang theo bên mình!

Lúc Tần Hoài đến Tri Vị Cư giao lưu, Tô lão bản vì phải họp nên không ra ga tàu cao tốc đón người. Lần này Tần Hoài rời đi, Tô lão bản ngay cả họp cũng không họp khăng khăng đòi đến sân bay tiễn người, còn chủ động xin đi giết giặc lái xe đưa mọi người ra sân bay.

Lúc Triệu Thành An kéo vali đứng đợi Tần Hoài đến đón mình ở cổng khu dân cư, phát hiện người lái xe là Tô lão bản, tại chỗ sợ tới mức hồn bay phách lạc, còn tưởng Tô lão bản tạm thời đổi ý không duyệt đơn xin nghỉ phép của mình, đặc biệt lái xe qua đây đích thân nói với anh không cần đi Sơn Thị nữa, ngoan ngoãn đi làm ở Tri Vị Cư đi.

_“Tiểu Tần a, chuyện lần trước cậu nói…”_ Tô lão bản còn muốn nói thêm gì đó thì bị ánh mắt bất mãn của Chu sư phụ cản lại, đành nuốt lời vào trong bụng, làm ra một biểu cảm ngài nói trước đi với Chu sư phụ.

Chu sư phụ hắng giọng tiếp tục nói: _“Cậu muốn luyện Diện Quả Nhi, có tâm tư này, sẵn sàng dành thời gian hạ công phu luyện Diện Quả Nhi tôi rất an ủi, bây giờ đầu bếp sẵn sàng dành thời gian nghiên cứu cái này không nhiều. Cậu tùy tiện làm một cái Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao là có thể bán được mấy chục tệ, công phu làm một cái Diện Quả Nhi thì đã làm xong mấy lồng bánh bao rồi, Diện Quả Nhi có kinh hỉ đến đâu, có hoa quý đến đâu, cũng không thể thực sự bán đến mấy ngàn một vạn một cái được.”_

_“Không phải thực sự có đam mê về phương diện này, thực sự rất ít người sẵn sàng dành thời gian nghiên cứu cái này.”_

_“Nhưng việc luyện tập Diện Quả Nhi cũng không phải chuyện một sớm một chiều cậu luyện được chuối còn có quýt, luyện được quýt có đào, chỉ riêng trái cây đã có nhiều loại như vậy, càng đừng nói đến các loại hạt như óc chó, táo đỏ. Lên cao hơn nữa, gà lôi, phượng hoàng, gấu trúc, rồng, tiên hạc tống thọ, những Diện Quả Nhi vừa thử thách kỹ xảo vừa thử thách trí tưởng tượng, lại còn vô cùng thử thách thẩm mỹ và nghệ thuật cá nhân của đầu bếp này càng là vô cùng vô tận không có giới hạn, đến cảnh giới đó thì không còn là theo đuổi sự giống nhau đơn thuần nữa, dù sao điểm tâm cũng không thể làm ra vị thịt được.”_

_“Trước đây lúc cậu ở Tri Vị Cư tôi cảm thấy không có gì phải vội, nhưng bây giờ cậu phải đi tôi lại hơi vội, cứ cảm thấy còn rất nhiều thứ chưa dạy cho cậu. Tuy nói bây giờ không giống như ngày xưa ra khỏi cửa một chuyến là muôn vàn khó khăn, nhưng Sơn Thị và Hàng Thành cách nhau xa như vậy, tôi cảm thấy đề nghị của Tiểu Đàm cũng rất hay, thực đường cộng đồng mở ở đâu mà chẳng là mở, cậu cứ mở thực đường cộng đồng ở đối diện Tri Vị Cư thì đã sao, Tiểu Tô chắc chắn không có ý kiến, đúng không Tiểu Tô?”_ Chu sư phụ nhìn về phía Tô lão bản.

Tô lão bản đã hơi xuất thần: _“Hả?”_

_“Không có không có.”_ Tô lão bản vội vàng bày tỏ thái độ, _“Đừng nói là mở thực đường cộng đồng ở đối diện Tri Vị Cư, cho dù Tiểu Tần mở một tửu lâu Bạch án ở đối diện Tri Vị Cư thì đã sao? Đến lúc đó hai nhà chúng ta cũng là cạnh tranh lành mạnh, cùng nhau đốc thúc, cùng nhau tiến bộ.”_

Nói xong, Tô lão bản chèn kim vào khe hở hỏi: _“Tiểu Tần a, lần trước cậu nói tôi và Chu sư phụ không có kinh nghiệm, nhất thời nửa khắc chắc chắn rất khó nghiên cứu ra công thức điểm tâm thích hợp cho sản xuất dây chuyền, có thể bảo quản lâu dài. Chi bằng đừng bước những bước quá lớn, trước tiên thử nghiệm điểm tâm đơn giản có hạn sử dụng từ 7-15 ngày, chỉ bán ở Hàng Thành, tôi cảm thấy ý tưởng này rất hay a.”_

_“Không biết Tiểu Tần cậu có hứng thú không, nếu có hứng thú thì đợi cậu về Sơn Thị xong chúng ta có thể bàn bạc chi tiết, cậu không ở Hàng Thành cũng không sao, chúng ta có thể họp trực tuyến mà.”_

_“Tôi cũng không sợ nói với cậu, tôi tuy những năm đầu làm sư phụ điểm tâm mười mấy năm, nhưng mấy năm nay cơ bản không mấy khi làm điểm tâm tay nghề đã sớm mai một rồi. Chu sư phụ những năm nay làm đều là điểm tâm trung cao cấp và cao cấp, điểm tâm gia đình đơn giản bình thường rất ít làm. So với cậu, kinh nghiệm của hai chúng tôi về phương diện này đều không bằng cậu.”_

Tần Hoài không ngờ Tô lão bản hôm nay đặc biệt lái xe đưa anh và Triệu Thành An đến sân bay, lại thực sự là có việc chính muốn bàn bạc, hơn nữa còn là việc chính liên quan đến đại nghiệp kiếm tiền trong nhiều năm tới của Tri Vị Cư.

Tần Hoài suy nghĩ một chút, không đồng ý, cũng không từ chối, trả lời nước đôi: _“Nếu có thời gian và Tô lão bản ngài cần lời khuyên của tôi, tôi có lẽ có thể đưa ra một chút ý tưởng của mình trong phạm vi khả năng cho phép.”_

Nghe Tần Hoài nói vậy, Tô lão bản liền hiểu ý của Tần Hoài, không nói nhiều nữa, trả lại thời gian giao lưu với Tần Hoài cho Chu sư phụ.

Chu sư phụ lải nhải nói một số điều cần lưu ý về Diện Quả Nhi, liên tục dặn dò Tần Hoài sau khi về Sơn Thị nên luyện tập thế nào, phải luyện tập thế nào, đừng làm bản thân mệt mỏi, nhưng cũng không được lơi lỏng. Nếu thực sự có chỗ không hiểu có thể hỏi Triệu Thành An, Triệu Thành An tuy bệnh vẫn chưa khỏi, nhưng học theo ông bao nhiêu năm nay, kiến thức lý thuyết rất phong phú, hiểu biết chắc chắn nhiều hơn Tần Hoài.

Ông không giống Tào Quế Hương, có thể gọi video với Tần Hoài để tiến hành giảng dạy trực tuyến, Chu sư phụ không thích mô hình này, ông cảm thấy chỉ xem video không nhìn rõ thủ pháp cụ thể của đầu bếp, người không ở trước mặt ông ông không dạy được.

Tần Hoài bày tỏ sự thấu hiểu, mỗi sư phụ đều có thói quen riêng của mình.

Chu sư phụ kéo Tần Hoài nói chuyện mãi cho đến khi Tần Hoài không thể không lên máy bay mới đưa mắt nhìn anh và Triệu Thành An qua cửa an ninh, trên mặt tràn đầy sự lưu luyến đối với đồ đệ sắp đi xa, còn về việc là lưu luyến đồ đệ nào sắp đi xa…

Triệu Thành An - đệ tử chân truyền đàng hoàng này không quan tâm.

Anh nhân lúc Chu sư phụ kéo Tần Hoài lải nhải nói về những điều cần lưu ý trong tương lai, đã nếm thử mỗi loại một miếng những điểm tâm Chu sư phụ làm nhét cho hai người bảo họ mang lên máy bay ăn, chọn những món mình thích ăn rồi bắt đầu ăn lấy ăn để.

Còn chưa qua cửa an ninh, người đã sắp no rồi.

_“Ợ.”_ Triệu Thành An ợ một tiếng rõ to ở cửa lên máy bay, tỏ vẻ mình chỉ ăn đến đây thôi, lát nữa lên máy bay còn phải uống nước ngọt, không có dạ dày thừa để ăn điểm tâm, nhét số điểm tâm còn lại cho Tần Hoài.

_“Hôm nay Thu Lê Tô sư phụ tôi làm đặc biệt ngon, đặc biệt để lại cho cậu hai miếng, mau ăn đi.”_

Tần Hoài lặng lẽ bắt đầu ăn.

_“Vừa nãy Tô lão bản và sư phụ tôi líu lo líu ríu nói gì với cậu thế? Tôi không nghe kỹ, chỉ nghe thấy Tô lão bản hình như muốn kéo cậu làm ăn, là việc làm ăn nhà máy điểm tâm sao? Cậu cảm thấy Tô lão bản làm cái này có thành công không?”_ Triệu Thành An hỏi.

Tần Hoài vẫn lặng lẽ ăn điểm tâm, ăn một lúc mới chậm rãi trả lời:

_“Tôi không biết, tôi không có kinh nghiệm về phương diện đó.”_

_“Tôi chỉ biết Tô lão bản quả thực rất có hứng thú với việc làm ăn này, khoảng thời gian này ông ấy vấp váp trong công thức điểm tâm không ít hơn hai chúng ta, với tính cách của ông ấy, chỉ cần ông ấy muốn làm, tôi tin sẽ có một ngày thành công.”_

Mắt Triệu Thành An sáng lên.

Tần Hoài: _“Cậu muốn làm gì?”_

_“Lần trước ở Bắc Bình Hạ Mục Nhuy không phải đã cho tôi mấy chục vạn tiền tiêu vặt sao? Số tiền đó tôi đều giữ lại không mang đi bù lỗ, nhưng cứ để trong thẻ ngân hàng tôi cảm thấy không thoải mái, muốn lấy ra làm chút gì đó.”_

_“Kinh Doanh của cậu có Trung Cấp, cậu khá đáng tin cậy. Nếu cậu cảm thấy có thể thành công, đến lúc đó tôi hỏi Tô lão bản xem có thể nể mặt sư phụ tôi, cho tôi đầu tư chút tiền vào nhà máy không, tiền Hạ Mục Nhuy cho, nếu đầu tư lỗ thì mất mặt lắm.”_

Tần Hoài nhớ lại tài khoản xanh lè một mảng của Triệu Thành An, vô vị nhả rãnh: _“Cho nên lấy tiền của mình đi bù lỗ thì có mặt mũi gặp người đúng không?”_

_“Cậu đừng quản.”_

_“Đúng rồi, khoảng thời gian này độ thuần thục điểm tâm bột của cậu cày được bao nhiêu rồi?”_ Triệu Thành An hỏi.

_“Hơn 7000.”_

Nhắc tới cái này, Tần Hoài trực tiếp hư không mở bảng trò chơi xem độ thuần thục một cái: _“Còn thiếu 2100 nữa là thăng cấp rồi.”_

_“Vậy thì nhanh lắm rồi, cậu về cày thêm mấy ngày nữa là đến ngưỡng giới hạn rồi.”_

Quả thực rất nhanh, ngày đầu tiên Tần Hoài làm Diện Quả Nhi đã cày được 93 điểm độ thuần thục, hôm đó sau khi Triệu Thành An mở bếp nhỏ cho anh, Tần Hoài lại làm thêm vài tiếng Diện Quả Nhi, lại cày được 78 điểm độ thuần thục.

Vốn dĩ Tần Hoài tưởng tốc độ này đã rất nhanh rồi, kết quả mấy ngày tiếp theo độ thuần thục cày được ngày một khoa trương hơn. Có thể là do đã quen tay với việc làm Diện Quả Nhi, ngày Tần Hoài cày được nhiều nhất là tròn 1400 điểm độ thuần thục, hiệu suất chưa từng có trong lịch sử, sau này muốn phục chế cũng không phục chế ra được.

Tốc độ này khiến Tần Hoài thậm chí còn sinh ra một sự nghi ngờ ly kỳ - có phải anh hơi có thể chất chạy deadline đuổi tiến độ không, mặc dù không có ai quy định anh phải thực hiện một sự đột phá lớn trước ngày 20 tháng 8, cày một kỹ năng nào đó lên Đại Sư Cấp hoặc hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ, nhưng trong lòng anh thực ra rất cấp bách.

Những lời Trần Công nói trong cuộc gọi video hôm đó, đã khiến Tần Hoài đặt ra một mục tiêu nhỏ trong lòng. Ngày 20 tháng 8 là một ngày rất quan trọng, là ngày tất cả mọi người sẽ tề tựu ở Sơn Thị, ngày quan trọng này Tần Hoài cảm thấy dường như phải xảy ra một chuyện gì đó đáng để ăn mừng mới xứng đáng với sự quan trọng của nó.

Cho nên trong lòng Tần Hoài rất muốn thực hiện một sự đột phá nhỏ về một phương diện nào đó trước ngày 20 tháng 8.

Tất nhiên, bây giờ đã là ngày 20 tháng 8 rồi, không có đột phá.

Phát Diện không thăng cấp lên Đại Sư Cấp, tất cả các Chi Tuyến Nhậm Vụ đều không có bất kỳ tiến triển nào, độ hảo cảm với An Du Du cũng tàm tạm tóm lại là không sờ ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ mới.

Nhưng hình như lại có một chút đột phá.

Tần Hoài rất rõ ràng anh mỗi ngày đều đang tiến bộ, mỗi ngày đều có tiến triển. Nhưng những ngày này anh đã ủy thác An Du Du cho Triệu Thành An, để Triệu Thành An phụ trách việc giảng dạy An Du Du, bản thân toàn tâm toàn ý luyện Diện Quả Nhi, nhưng giữa anh và An Du Du cũng có giao lưu.

Độ hảo cảm cũng có cày lên.

Tần Hoài đang suy nghĩ lung tung, Triệu Thành An vỗ vỗ Tần Hoài, ra hiệu cho anh đã đến giờ có thể lên máy bay rồi.

_“Nghĩ gì thế? Sao tôi cứ thấy biểu cảm vừa nãy của cậu hơi u sầu.”_ Triệu Thành An hỏi.

_“Không có gì, tôi chỉ cảm thấy hôm nay là một ngày quan trọng như vậy, nên xảy ra một chút chuyện đặc biệt. Nhưng hình như hôm nay là một ngày rất bình đạm, cho nên hơi tiếc nuối.”_

Tần Hoài vừa dứt lời, điện thoại của anh liền reo lên.

Là Cung Lương gọi tới.

Tần Hoài lúc nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến đều sửng sốt một chút, anh đã một thời gian không liên lạc với Cung Lương rồi, không phải vì nhiệm vụ bên phía Cung Lương đã cày đến một mức độ nhất định, Tiểu Tần sư phụ có mới nới cũ quên mất Cung lão bản người phát lì xì hào phóng nhất.

Chủ yếu là không có cơ hội.

Cung Lương quanh năm ở Cô Tô, người thân bạn bè, các mối quan hệ xã hội, sự nghiệp của ông đều ở Cô Tô, ngoại trừ vì nhu cầu nghiệp vụ của công ty phải ra ngoài, Cung Lương rất ít khi rời khỏi Cô Tô.

Lúc Tần Hoài ở Cô Tô, Cung Lương sống ngay phòng bên cạnh Tần Hoài, hàng ngày làm mới ở hậu bếp Hoàng Ký, Tần Hoài mỗi ngày đều có thể gặp Cung Lương, Cung Lương lại có thể làm được chỉ cần Tần Hoài gặp ông thì hai người nhất định có chuyện để nói.

Nói chính xác là, trong mối quan hệ xã hội và sự chung đụng giữa Tần Hoài và Cung Lương, Cung Lương luôn là bên tích cực chủ động hơn.

Lúc Tần Hoài không ở Cô Tô, giao lưu với Cung Lương chỉ giới hạn ở việc thả tim vòng bạn bè của nhau, thỉnh thoảng bình luận, hỏi Cung Lương có giáo viên dạy kèm nào tốt giới thiệu không.

Bây giờ Cung Lương đột nhiên chủ động gọi điện thoại cho Tần Hoài, đây đúng là chuyện hiếm lạ.

_“Alo, Cung tiên sinh.”_ Tần Hoài bắt máy.

_“Tiểu Tần sư phụ, chưa lên máy bay chứ? Tôi vừa nãy ở cùng Trịnh Đạt, nghe Trịnh Đạt nói hôm nay cậu về Sơn Thị.”_

_“Vâng, tôi đang chuẩn bị lên máy bay.”_

_“Ây da, vậy thật là trùng hợp. Bảo Châu nhà chúng tôi muốn đến Sơn Thị tham gia một cuộc thi thiết kế gì đó, tôi và vợ tôi vừa hay đang rảnh, liền đi cùng Bảo Châu, chuyến bay chiều nay. Vốn dĩ tôi tưởng Tiểu Tần sư phụ cậu còn phải ở Hàng Thành một thời gian nữa, cũng không định nói với cậu, còn định đến Vân Trung Thực Đường của cậu check-in, chụp ảnh đăng vòng bạn bè cho cậu một kinh hỉ.”_

_“Không ngờ lại trùng hợp như vậy, Tiểu Tần sư phụ cậu cũng về Sơn Thị hôm nay. Con gái tôi lần này thi nếu thi lâu phải mất hơn một tháng, tôi đã thuê ngắn hạn một căn nhà ở Vân Trung Tiểu Khu, không biết Tiểu Tần sư phụ tối nay cậu có rảnh không? Nếu rảnh thì tôi mời cậu ăn cơm nha!”_

Giọng nói nhiệt tình của Cung Lương từ đầu dây bên kia truyền đến, Tần Hoài nghe mà ngơ ngác.

Anh cảm thấy dạo này số lần mình nghe đến ngơ ngác hình như ngày càng nhiều rồi.

_“Ờ… tối nay có lẽ không có thời gian, tối nay tôi đã hẹn ăn cơm cùng bạn rồi. Tôi sắp lên máy bay rồi, có chuyện gì đợi máy bay hạ cánh rồi liên lạc nhé.”_

_“Cung tiên sinh, lần này ngài định ở Sơn Thị hơn một tháng sao?”_

_“Đúng vậy, đi cùng Bảo Châu thi mà.”_

_“Tiểu Tần sư phụ cậu sắp lên máy bay tôi không làm phiền cậu nữa, cúp máy trước nhé.”_ Cung Lương cúp điện thoại.

Tần Hoài đối mặt với ánh mắt đầy vẻ dò xét của Triệu Thành An, khựng lại một chút, tâm trạng có chút phức tạp nói: _“Bây giờ không bình đạm nữa rồi.”_

_“Lần này thật sự là tất cả tinh quái tề tựu một đường rồi.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!