## Chương 484: Sự Giảng Dạy Đến Từ Triệu Thành An
Triệu Thành An nhắm vào Tần Hoài.
Anh lặng lẽ nhích về phía Tần Hoài hai bước, thấy Tần Hoài không có phản ứng lại nhích thêm hai bước, lúc muốn tiến thêm một bước nữa thì bị Chu sư phụ quát lớn ngăn lại.
_“Lão tam, cậu đang làm gì đấy?”_ Chu sư phụ mang vẻ mặt vừa mới tốt lên một lúc lại tái phát bệnh, tôi thấy cậu đúng là hơi thiếu đòn rồi đấy.
Triệu Thành An cười hắc hắc: _“Con muốn lại gần Tần Hoài một chút để dính chút hỉ khí.”_
Chu sư phụ: ……?
Tần Hoài đang vật lộn với Quất Tử Diện Quả Nhi, suýt bị Quất Tử Diện Quả Nhi đánh chết:?
Triệu Thành An không sao chứ, có phải cậu ta lại bị Phù Du đăng nhập nên đầu óc có chút vấn đề rồi không?
Tần Hoài ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Thành An một cái, phát hiện Triệu Thành An đã ngoan ngoãn cúi đầu làm điểm tâm rồi, liền không nói gì, tiếp tục vật lộn với Quất Tử Diện Quả Nhi.
Hôm đó, Tần sư phụ 8 giờ sáng mới đến Tri Vị Cư đi làm, 4 giờ chiều đã sớm tan làm về nhà, nhẹ nhàng rời đi, để lại một đống Diện Quả Nhi xấu xí kỳ dị.
Triệu Thành An vì hôm nay có tiến bộ, có lúc sẽ phát bệnh, có lúc lại khôi phục bình thường, tuy tiến bộ không rõ ràng nhưng đáng được khích lệ. Cộng thêm Chu sư phụ mắng cả ngày cũng mắng mệt rồi, nên cũng được phép tan làm sớm, 4 giờ cùng Tần Hoài tan làm về nhà Tần Hoài ăn trái cây.
4 giờ 11 phút, tổ hai người ăn chuối ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, nhìn chuối trong tay đối phương và Diện Quả Nhi trên bàn ăn mà hai mặt nhìn nhau.
_“Cho nên, hôm nay cậu không tiện tay thó điện thoại của tôi, mà là tiện tay lấy đi những Diện Quả Nhi không mang đi bán.”_ Tần Hoài nhìn quả chuối xấu xí và quả quýt xấu xí trên bàn, nhất thời có chút cạn lời.
Hôm nay anh tan làm sớm, là vì khiêu chiến độ khó cao cả ngày, cơ thể không mệt nhưng tâm mệt, bản thân cũng bị những Diện Quả Nhi mình làm ra hôm nay làm cho thấy gớm, nên muốn tan làm sớm một chút để trốn tránh hiện thực. Kết quả ai ngờ mấy thứ xấu xí này còn truy sát anh, đuổi theo một mạch về tận nhà.
Nói thế nào nhỉ, Diện Quả Nhi Tần Hoài làm ra hôm nay mỗi cái có một kiểu xấu riêng, cái nào cũng xấu rất có linh hồn, hoàn toàn khác với những điểm tâm kiểu sách giáo khoa khác của anh.
Hương Tiêu Diện Quả Nhi pha màu rất chuẩn, nhân vị chuối cũng rất chân thực, nhưng tạo hình lại có vấn đề rất lớn. So với Quất Tử Diện Quả Nhi cũng là vỏ bọc thịt quả, độ khó của Hương Tiêu Diện Quả Nhi rõ ràng thấp hơn một chút, dù sao tạo hình của thịt chuối cũng không khó bằng thịt quýt, nhưng việc tạo hình của Tần Hoài trên Hương Tiêu Diện Quả Nhi lại kém hơn Quất Tử Diện Quả Nhi rất nhiều.
Cuối cùng làm ra không phải là quả chuối mập mạp phiên bản siêu trọng lượng béo đến mức khoa trương như vẽ trong anime, thì là một dải dài rất khó nói là thứ gì đó giống chuối. Những thứ trên đều là sản phẩm thất bại nghiêm trọng, cái trên bàn ăn này coi như là khá thành công, lờ mờ có thể nhìn ra hình dáng của quả chuối, nhưng không cần nhìn gần, chỉ nhìn xa đã thấy có gì đó không đúng, nhìn gần càng là thảm họa.
Tần Hoài nhìn Hương Tiêu Diện Quả Nhi trên bàn đều cảm thấy mình có lỗi với những quả chuối đã ăn bao năm nay, anh là một thanh niên tốt thời đại mới thích ăn chuối biết bao, kết quả lại làm Hương Tiêu Diện Quả Nhi thành ra thế này, chuối bao năm nay đúng là ăn uổng phí rồi.
Hương Tiêu Diện Quả Nhi xuất hiện vấn đề nghiêm trọng về tạo hình, Quất Tử Diện Quả Nhi là cả tạo hình và mùi vị đều xuất hiện vấn đề nhất định.
Chỗ Chu sư phụ có công thức Diện Quả Nhi rất tốt, có thể nêm nếm nhân trái cây giống hệt trái cây thật, còn lợi hại hơn cả công thức Bình Quả Diện Quả Nhi mà Trịnh Tư Nguyên đưa cho Tần Hoài, là bí phương đỉnh cấp thực sự.
Nhưng Chu sư phụ không đưa hết.
Theo lời Chu sư phụ nói, nếu Tần Hoài muốn tinh tiến về Diện Quả Nhi, thì không thể một miếng ăn thành kẻ mập. Trực tiếp lấy được công thức hoàn chỉnh tất nhiên có thể một bước lên trời, nhưng mất đi niềm vui khám phá, sẽ khiến Tần Hoài khi mới bắt đầu thử làm Diện Quả Nhi, mất đi lòng kính sợ và ý muốn khám phá cơ bản nhất đối với loại điểm tâm này.
Nói đơn giản là, Chu sư phụ cảm thấy Tần Hoài phải chịu chút khổ sở về phương diện này.
Dù sao với thiên phú của Tần Hoài, cơ hội để anh muốn chịu chút khổ sở về mặt điểm tâm bột là không nhiều.
Tần Hoài tán đồng suy nghĩ của Chu sư phụ, nhưng Chu sư phụ cũng không muốn để Tần Hoài chịu quá nhiều khổ sở, cho nên Chu sư phụ đã đưa cho Tần Hoài công thức Hương Tiêu Diện Quả Nhi hoàn chỉnh, nhưng chỉ đưa một nửa công thức Quất Tử Diện Quả Nhi.
Cách dạy này là đã qua suy nghĩ cặn kẽ, Tần Hoài trong ngày vật lộn với Diện Quả Nhi này đã ý thức sâu sắc được điều đó. Hương Tiêu Diện Quả Nhi thoạt nhìn tạo hình đơn giản, thực chất lại khó ở những chỗ căn bản không tưởng tượng nổi.
Hình tựa thần khó tựa, Hương Tiêu Diện Quả Nhi cuối cùng là phải đặt ở đó có thể dựng đứng lên, giống như một quả chuối thật. Hình dáng này không phải hình dáng điểm tâm truyền thống, Quất Tử Diện Quả Nhi thoạt nhìn độ khó rất cao, thực tế chỉ là có yêu cầu rất cao về độ tinh xảo, độ khó thực sự nằm ở việc nêm nếm.
Chu sư phụ tin rằng với thiên phú kinh người về nêm nếm của Tần Hoài, giai đoạn đầu có thể sẽ rất gian nan, nhưng chỉ cần nghiêm túc nghiên cứu, tìm ra bí quyết, ông lại chỉ rõ phương hướng đại khái cho Tần Hoài, con đường phía trước vẫn rất bằng phẳng, Tần Hoài hẳn là sẽ nhanh chóng mày mò ra được công thức hoàn chỉnh không sai biệt lắm.
Đến lúc đó ông mới giao phần hoàn chỉnh cho Tần Hoài, Tần Hoài mới thực sự là học được, chứ không phải là biết làm.
Suy nghĩ rất hay, tâm ý của Chu sư phụ Tần Hoài cũng đã nhận được, nhưng Tần Hoài cảm thấy Chu sư phụ hơi đánh giá cao anh quá rồi.
Tần Hoài làm Diện Quả Nhi cả ngày, lần đầu tiên cảm thấy hóa ra sư phụ điểm tâm cũng có thể là công việc trí óc.
Nếu không thì giải thích thế nào việc anh làm điểm tâm cả ngày, cánh tay không đau eo không mỏi, cơ thể không mệt chút nào, chỉ đơn thuần cảm thấy đau đầu. Đau âm ỉ, đau tê dại, cảm giác giống như có người gõ cho anh một gậy lén lúc anh đang nghỉ ngơi vậy.
Vốn dĩ cơn đau đầu này đã thuyên giảm phần nào vào khoảnh khắc tan làm, bây giờ Tần Hoài nhìn thấy Diện Quả Nhi trên bàn, chỉ cảm thấy không chỉ đau đầu, thậm chí còn hơi to đầu.
Tần Hoài gặm chuối, mắt nhìn chằm chằm Triệu Thành An, trên mặt viết đầy nếu hôm nay cậu không cho tôi một lời giải thích hợp lý, ngày mai tôi sẽ cho cậu đến nhà tôi không có chuối mà ăn.
Triệu Thành An nói: _“Tôi cũng muốn thó điện thoại của cậu, nhưng bây giờ cậu đang chơi mà, tôi thó kiểu gì?”_
_“Đây là trọng tâm sao???”_
_“Tôi biết, bây giờ cậu nhìn hai cái Diện Quả Nhi này là bốc hỏa, là nhớ lại cảnh tượng bi thảm lúc làm Diện Quả Nhi ban ngày hôm nay, đạo lý này tôi hiểu. Dạo này tôi đều như vậy, mỗi tối sư phụ giữ tôi lại phục bàn cho tôi, bảo tôi nhìn những điểm tâm tôi làm đó, tôi đều muốn tiêu hủy mấy thứ đó tại chỗ.”_
_“Bây giờ cậu hiểu dạo này tôi sống khổ thế nào rồi chứ?”_
Tần Hoài mặt không cảm xúc nói: _“Vừa nãy tôi xem một chút, hôm nay cày được 93 điểm độ thuần thục Phát Diện.”_
Triệu Thành An: _“…… Đệt, vậy Phát Diện của cậu chẳng phải sẽ thăng lên Đại Sư Cấp trước ngày 20 sao?”_
_“Không nhanh thế đâu.”_ Tần Hoài lại cắn một miếng chuối, _“Hai ngày trước cày không nổi là vì điểm tâm làm quá đơn giản, hôm nay một phát cày được 93 điểm chứng tỏ phương hướng và tư duy của tôi không có vấn đề, phải nâng độ khó lên thì độ thuần thục sau này mới cày lên được. Nhưng điều này không có nghĩa là đến ngưỡng giới hạn sẽ không bị kẹt độ thuần thục, trước đây tôi thăng Điều Hãm lên Đại Sư Cấp cũng bị kẹt độ thuần thục rất lâu, Phát Diện… trước Quốc khánh có thể thăng lên Đại Sư Cấp theo tôi thấy đã coi như là thắng lợi rồi.”_
Trong lúc Tần Hoài nói chuyện, sự ghen tị đã leo lên mắt Triệu Thành An, Triệu Thành An có chút chua xót nói: _“Trước Quốc khánh là có thể thăng cấp, vậy trình độ của cậu chẳng phải sẽ hoàn toàn vượt qua tôi trước Quốc khánh sao?”_
_“Xem cậu nói kìa, hôm nay cậu chẳng phải có tiến bộ sao? Lỡ đâu cậu cũng dung hội quán thông trước Quốc khánh thì sao, tôi đã nói rồi, lần này đến Vân Trung Thực Đường là cơ hội của cậu.”_ Tần Hoài lặng lẽ thi triển Hoang Ngôn Đại Sư Cấp.
Nghe Tần Hoài nhắc tới chuyện này Triệu Thành An liền tức giận: _“Sáng nay tôi còn tưởng tật xấu này của tôi khỏi rồi, sắp thần công đại thành rồi, hóa ra là bị chập mạch, tiếp xúc kém, đứt quãng. Bây giờ tôi hoàn toàn không hiểu rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào nữa, người ta đều nói con người có ký ức cơ bắp, cái này của tôi không chừng là ký ức linh hồn, tật xấu này đã khắc vào trong xương tủy tôi rồi.”_
Tần Hoài: _“…… Chu sư phụ có một câu thực ra nói không sai, cậu chính là luyện ít quá. Luyện ít quá mới có thời gian suy nghĩ lung tung, mấy ngày trước ngày nào cậu cũng làm điểm tâm đến mức đăng vòng bạn bè, căn bản không có thời gian nói mấy lời quỷ quái này.”_
Lời này của Tần Hoài đã nhắc nhở Triệu Thành An, anh nhớ ra vòng bạn bè của mình vẫn chưa đăng, vội vàng đăng một vòng bạn bè với 8 biểu tượng cảm xúc khóc lớn.
Đăng xong vòng bạn bè, Triệu Thành An lại nhớ ra hôm nay mình đến chỗ Tần Hoài không phải để ăn trái cây và thể hiện kỹ năng trộm cắp của mình, anh có việc chính phải làm.
_“Mấy cái này đều không quan trọng, tôi thó hai cái Diện Quả Nhi này qua đây là vì tôi có chuyện muốn nói.”_ Nhắc tới việc chính, thần sắc và trạng thái của Triệu Thành An đều đứng đắn hơn rất nhiều, trong thoáng chốc Tần Hoài phảng phất như trở lại lúc vừa mới quen biết Triệu Thành An.
Lúc đó Triệu Thành An đúng là một người bình thường, bình thường đến mức không có bất kỳ sự khác biệt nào với người khác, đâu giống bây giờ, ngay cả người cũng không phải nữa rồi.
Tần Hoài bày ra tư thế rửa tai lắng nghe.
Triệu Thành An hắng giọng, nói: _“Hôm nay tôi xem cậu làm Diện Quả Nhi cả ngày, tuy độ thuần thục cày được không ít, nhưng nhìn trạng thái và hiệu suất hôm nay của cậu, chắc là làm khá đau khổ nhỉ?”_
_“Có phải cảm thấy rõ ràng trình độ của mình cũng không tệ, tay rất khéo léo, những gì cần hiểu đều hiểu, cũng có ý thức về phương diện này, nhưng vừa bắt tay vào làm lại giống như một tên lính mới tò te, cái này cũng không đúng cái kia cũng không đúng, thậm chí ngay cả thành phẩm làm ra cũng không nói rõ được nguyên cớ chi tiết.”_
_“Cảm thấy mình giống như một người mới học, đột nhiên cái gì cũng không hiểu nữa, chỉ biết mù quáng bắt chước. Nhưng cố tình lại bắt chước không giống, cho nên trong lòng rất sốt ruột, nhưng sốt ruột cũng vô dụng, bởi vì sốt ruột động tác trên tay cũng không làm ra được, cho nên sự nóng nảy này chỉ có thể thể hiện trên thần tình và động tác, càng làm tay chân càng không lanh lẹ, người ngoài nhìn vào cảm thấy cậu sắp đánh nhau với Diện Quả Nhi đến nơi rồi.”_
Tần Hoài nghe mà ngây người.
Anh thậm chí không phản hồi Triệu Thành An ngay lập tức, chỉ dùng ánh mắt khiếp sợ chằm chằm nhìn anh ta, trên mặt viết đầy cậu là ai, cậu còn là Phù Du không, sao cậu đột nhiên biến thành một lão sư phụ trưởng thành vững vàng, liếc mắt một cái đã nhìn thấu tôi rồi, cậu giỏi Diện Quả Nhi thế sao?
Sao trước đây chưa từng nghe cậu nhắc tới, cậu mà có kỹ năng trâu bò thế này thì đáng lẽ đã sớm thổi phồng lên tận trời rồi chứ.
Thấy Tần Hoài nửa ngày không nói gì, Triệu Thành An sốt ruột: _“Nói đi chứ, nhìn tôi làm gì? Tôi nói sai rồi à?”_
_“Cũng… cũng không sai, rất chuẩn, chuẩn giống như lúc tôi làm điểm tâm cậu đã hồn xuyên vào tôi vậy. Cậu làm sao nhìn ra được? Tôi cảm thấy Chu sư phụ cũng không thể nói cụ thể và đúng chỗ như vậy.”_
Triệu Thành An đắc ý nói: _“Vẫn là câu nói đó, chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa thấy heo chạy sao? Năm xưa lúc tôi còn làm học đồ ở Thái Phong Lâu, bởi vì Giang sư phụ chỉ biết điểm tâm phương Bắc, mà con trai thứ hai của ông ấy là Giang Vệ Kim lại khá có thiên phú về Bạch án, cho nên đã đặc biệt nhờ một vị sư phụ điểm tâm Giang Nam mở tiệm điểm tâm ở Bắc Bình dạy Giang Vệ Kim làm điểm tâm.”_
_“Cũng chính là vị Tỉnh sư phụ của tiệm cơm quốc doanh Cô Tô đó, vị sư phụ điểm tâm Giang Nam đó trước đây là ngự trù, làm những điểm tâm tinh xảo như Diện Quả Nhi là một tay cừ khôi.”_
_“Lúc đó việc giảng dạy chính là dạy trong Thái Phong Lâu, tôi ở bên cạnh xem náo nhiệt, vị sư phụ điểm tâm đó phòng người khác chứ không phòng tôi, bởi vì tôi là kẻ ngốc nổi tiếng trong Thái Phong Lâu, tôi xem náo nhiệt là xem náo nhiệt thật.”_
_“Cậu mà nói làm, tôi làm không ra sao. Nhưng cậu mà nói dạy và loại kiến thức lý thuyết này, chỗ tôi có khuôn mẫu sẵn có.”_
Giờ khắc này, Tần Hoài thực sự ý thức được hàm lượng vàng trong ký ức kiếp thứ 1 của Triệu Thành An. Làm kẻ ngốc cũng có cái lợi của kẻ ngốc, kẻ ngốc tùy tiện xem náo nhiệt học lỏm không ai quản, cộng thêm Triệu Thành An kiếp thứ nhất lại là người thích xem náo nhiệt, đôi mắt này của anh ta đã xem qua bao nhiêu thứ tốt rồi chứ.
_“Cho nên cậu biết tình trạng này của tôi nên giải quyết thế nào sao?”_ Tần Hoài khiêm tốn thỉnh giáo Triệu sư phụ giàu kinh nghiệm.
_“Cậu đợi đã, để tôi nghĩ xem.”_ Triệu Thành An trầm tư chốc lát, cầm lấy Hương Tiêu Diện Quả Nhi đã nguội lạnh lật qua lật lại xem, _“Cậu làm Hương Tiêu Diện Quả Nhi có phải gặp vấn đề rất lớn trong việc tạo hình không? Khối bột nhào quá cứng ảnh hưởng nghiêm trọng đến kết cấu, chỉ có thể nhìn không thể ăn. Nhào quá mềm thì hình dáng như quả chuối lại rất khó cố định, Diện Quả Nhi sau khi hấp ra căn bản không thể dựng đứng trên mặt bàn, cực kỳ dễ biến dạng.”_
_“Điều này khiến cậu rất giằng co, cậu cảm thấy vấn đề nằm ở bột, nhưng cậu không biết loại bột như thế nào mới là đạt yêu cầu.”_
Tần Hoài điên cuồng gật đầu, tỏ vẻ Triệu sư phụ thật sự là có chút bản lĩnh, kiến thức lý thuyết này dự trữ thật phong phú.
_“Bột chắc chắn có vấn đề, nhưng cậu có từng nghĩ tới, Hỏa Hầu cũng có vấn đề.”_ Triệu Thành An nói, _“Diện Quả Nhi là một loại điểm tâm rất toàn diện, điểm toàn diện của nó nằm ở chỗ nó yêu cầu rất cao đối với các kỹ năng của đầu bếp.”_
_“Nhào bột, Hỏa Hầu, Điều Hãm, Chỉ Pháp, thẩm mỹ, lý niệm, sáng tạo, chỉ có chiến binh lục giác thực sự mới có thể làm ra Diện Quả Nhi đẹp mắt. Khi cậu cảm thấy lúc làm Diện Quả Nhi xuất hiện vấn đề, nhưng lại không nói rõ được, thì chứng tỏ vấn đề này không phải là đơn phương, là vấn đề do rất nhiều yếu tố tạo thành, cho nên cậu nhất thời không phân tích ra được nguyên nhân.”_
_“Cậu xem, cái Hương Tiêu Diện Quả Nhi này……”_
Triệu sư phụ bắt đầu bài giảng của mình.
Tiểu Tần học đồ nghe mà bừng tỉnh đại ngộ, thậm chí còn sinh ra một loại suy nghĩ đại bất kính rằng Triệu sư phụ chuyên nghiệp hơn Chu sư phụ về phương diện Diện Quả Nhi, biết hướng dẫn hơn, hiểu Diện Quả Nhi hơn.
Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An cũng không hề chém gió, anh ta mà mở lớp đào tạo trù nghệ, nhất định có thể đào lý mãn thiên hạ.
Tài ăn nói này của anh ta không đi làm sư phụ thật sự là đáng tiếc.
Triệu Thành An lải nhải giảng hơn nửa tiếng đồng hồ, phân tích toàn bộ Hương Tiêu Diện Quả Nhi và Quất Tử Diện Quả Nhi cho Tần Hoài một lượt, nghe đến mức Tần Hoài liên tục hô to học được rồi, tôi ngộ rồi, lần này là thực sự ngộ rồi!
Sau đó Tần Hoài liền trực tiếp vào nhà bếp bắt đầu làm Diện Quả Nhi, nguyên liệu không có thì gọi điện thoại bảo Đàm Duy An lười biếng chạy một chuyến mang tới.
Trong giờ làm việc lười biếng đi giao đồ, Đàm Duy An làm loại việc này là vô cùng tích cực chủ động. Tần Hoài gọi một cuộc điện thoại là tới ngay, lúc đến nơi Tần Hoài đang trong nhà bếp say sưa nhào bột.
Đàm Duy An đều ngơ ngác, phát hiện trong tủ lạnh có phô mai que liền tranh thủ cơ hội ăn nhiều thêm hai cái, rồi mới hỏi: _“Tần Hoài không phải tan làm rồi sao?”_
_“Lại đi làm rồi, cậu ta thích đi làm.”_ Triệu Thành An bình thản nói, trong sự bình thản lộ ra một loại cảm giác chết chóc nhàn nhạt.
Thoạt nhìn là nhàn nhạt, thực tế là hết cách rồi.
_“Tôi nghe nói hôm nay Tần Hoài làm Diện Quả Nhi cả ngày, thành phẩm làm ra đều không ra sao cả, những Diện Quả Nhi đó đều coi như tác phẩm luyện tay của học đồ bán giá đặc biệt.”_ Đàm Duy An hứng thú bừng bừng buôn chuyện bát quái.
Triệu Thành An chỉ chỉ hai cái Diện Quả Nhi trên bàn: _“Đây chính là cái Tần Hoài làm hôm nay.”_
Đàm Duy An tặc lưỡi: _“Cái này xấu thật, Tần Hoài không phải biết làm Diện Quả Nhi sao? Bình Quả Diện Quả Nhi đó của cậu ấy làm khá tốt mà, sao làm Diện Quả Nhi khác lại xấu thế này.”_
Triệu Thành An không trả lời lời của Đàm Duy An, chỉ nhàn nhạt nói: _“Tranh thủ thời gian nhìn thêm hai cái đi, ngày mai là không nhìn thấy nữa đâu.”_
Đàm Duy An:?
_“Ngày mai là không có cái xấu thế này để xem nữa đâu.”_
Đàm Duy An:??
Triệu Thành An nhìn Tần Hoài tràn đầy năng lượng nhào khối bột, lẩm bẩm tự ngữ: _“Cái thứ tràn ra này không thể bôi một chút lên người tôi sao?”_
_“Thật sự không thể sao?”_