Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 513: Chương 513: 【Bánh Chẻo Khoai Tây】

## Chương 513: 【Bánh Chẻo Khoai Tây】

Ánh mắt sáng rực của Tần Hoài nhìn chằm chằm khiến Vương Căn Sinh trong lòng có chút phát hoảng, ông thận trọng uống một ngụm trà, rồi nhỏ giọng hỏi Cung Lương: _“Cung khoa trưởng, Tiểu Tần Sư Phó đây có phải lại…”_

Ngay giây tiếp theo, Tần Hoài trực tiếp mở bảng điều khiển game trong không trung, bắt đầu xem nhiệm vụ phụ tuyến.

Vương Căn Sinh lặng lẽ nuốt xuống ba chữ ‘phát bệnh rồi’ chưa kịp nói ra.

Cung Lương rất bình tĩnh liếc nhìn Tần Hoài một cái, quay đầu giải thích với Vương Căn Sinh, người vẫn chưa thể chấp nhận được bệnh tình của Tiểu Tần Sư Phó lại nghiêm trọng đến mức này: _“Quen là được, Tiểu Tần Sư Phó làm điểm tâm cả ngày cũng mệt rồi, có chút hành động kỳ lạ cũng là bình thường.”_

Vương Căn Sinh lặng lẽ uống trà, cố gắng tiêu hóa cái sự quen này, cảm thấy mọi người đều bình tĩnh như vậy, chắc là do mình làm quá lên.

Haizz, quả nhiên là tuổi già không thể chấp nhận được những điều mới mẻ, đã được ăn trong bếp rồi mà vẫn không thể chấp nhận được sự thật là bệnh tình của Tiểu Tần Sư Phó đã nghiêm trọng đến mức này.

Nhưng chứng hoang tưởng nghiêm trọng như vậy thật sự không cần đến bệnh viện khám sao?

Vương Căn Sinh có chút lo lắng nhìn Tần Hoài.

Tần Hoài đương nhiên không để ý đến ánh mắt của Vương Căn Sinh, anh đang toàn tâm toàn ý đọc chi tiết nhiệm vụ phụ tuyến mới được kích hoạt.

Tên của nhiệm vụ phụ tuyến mới này rất đơn giản và rõ ràng:

【Bánh Chẻo Khoai Tây】: Vương Căn Sinh, người cả đời công chính liêm khiết, có yêu cầu rất thấp về vật chất, về ăn mặc ở đi lại luôn là sống được là được. Vương Căn Sinh có thể chấp nhận bữa sáng ăn màn thầu nguội vợ hấp, cũng có thể chấp nhận bánh bao chay hai tệ một cái không ngon ở dưới lầu tiểu khu, đương nhiên, nếu có thể ăn bữa sáng tinh phẩm do Tần Hoài sư phụ làm ở Vân Trung Thực Đường là tốt nhất. Vương Căn Sinh không có yêu cầu quá cao về ăn uống, ngoài việc thích ăn Giải Xác Hoàng ra cũng không có món điểm tâm nào đặc biệt yêu thích, cho đến khi vừa nghe người ta nhắc đến Thổ Đậu Giảo Tử, đó là ký ức đẹp đẽ thời trẻ của ông. Yêu cầu người chơi làm ra món Thổ Đậu Giảo Tử khiến Vương Căn Sinh cảm thấy bất ngờ, thỏa mãn mong muốn đột nhiên muốn ôn lại tuổi xuân của ông.

Phần thưởng nhiệm vụ: [Một Đoạn Ký Ức của Vương Căn Sinh]

Tần Hoài nhất thời rất khó đánh giá nhiệm vụ phụ tuyến này.

Nói thế nào nhỉ… hơi nhiều lời thừa, Thổ Đậu Giảo Tử và ôn lại tuổi xuân liên kết với nhau cũng rất đột ngột, nhưng yêu cầu thì khá rõ ràng.

Chính là muốn ăn Thổ Đậu Giảo Tử.

Tần Hoài xem xong nhiệm vụ phụ tuyến, trực tiếp hỏi Vương Căn Sinh: _“Vương đại gia, Thổ Đậu Giảo Tử hồi trẻ ngài ăn là nhân gì?”_

Vương Căn Sinh:?

Bệnh của Tiểu Tần Sư Phó đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao?

_“Nhân… nhân khoai tây.”_

_“Tôi biết là nhân khoai tây, tôi muốn biết là chỉ có khoai tây, hay là trong khoai tây có thêm nguyên liệu khác, ví dụ như thịt viên và rau củ, vị có đặc điểm gì, ngài thích vị Thổ Đậu Giảo Tử như thế nào?”_

_“Chỉ… hình như chỉ có khoai tây, tôi cũng không nhớ rõ lắm, chỉ là vị của Thổ Đậu Giảo Tử thôi.”_ Câu trả lời của Vương Căn Sinh không phụ lòng bài bình luận ẩm thực của ông.

Tần Hoài cũng không trông mong hỏi được gì từ miệng Vương Căn Sinh, bài bình luận ẩm thực mất ba ngày để viết ra mà còn như vậy, bây giờ bắt Vương đại gia nói ngay ra yêu cầu đối với Thổ Đậu Giảo Tử quả thực là có chút làm khó ông rồi.

Không nói đến việc bắt Vương Căn Sinh có tài ăn nói như Cung Lương, chỉ cần bắt Vương Căn Sinh có thể nói ra được cách làm cụ thể của món điểm tâm, có đặc điểm gì như Thạch Đại Đảm, cũng đủ để ép chết Vương đại gia vụng về rồi.

Dù sao thì màn hồi tưởng quá khứ đặc sắc đến mức không ai sống sót của Vương đại gia, cũng bị ông hồi tưởng một cách rất nhàm chán.

Tần Hoài gật đầu, tỏ vẻ anh đã hiểu: _“Tôi biết rồi, phiền Vương đại gia ngày mai chiều ăn ít điểm tâm khác lại, chừa bụng để thử Thổ Đậu Giảo Tử nhiều hơn.”_

Mọi người:?

Tần Hoài hiểu gì rồi?

Triệu Thành An nén câu hỏi này hơn một tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi mọi người ăn xong bữa tối, Triệu Thành An và Tần Hoài cùng nhau tan làm bước ra khỏi Vân Trung Thực Đường mới không nhịn được hỏi: _“Tần Hoài, chiều nay cậu hiểu gì rồi?”_

_“Chẳng hiểu gì cả.”_ Tần Hoài rất bình tĩnh nói, _“Vương đại gia là như vậy, ông ấy vụng về không nói rõ được mình muốn gì, cậu phải làm ra đồ cho ông ấy trước, ông ấy mới có thể từ từ từng chút một bày tỏ yêu cầu của mình.”_

_“Hơn nữa tôi hình như đã nắm được khẩu vị của Vương đại gia rồi.”_

_“Khẩu vị gì?”_

_“Khẩu vị giống hệt Âu Dương.”_

Triệu Thành An:?

_“Đợi ngày mai tôi làm hết những món điểm tâm đó cậu thử sẽ biết, khẩu vị rất độc đáo, người có thể thích ăn Thổ Đậu Giảo Tử chắc chắn không phải người thường.”_

Triệu Thành An trước tiên đồng tình gật đầu, thấy Tần Hoài cứ đi thẳng về phía trước không hề đợi mình mới vội vàng đuổi theo, sau đó phản ứng lại bất mãn la lên: _“Tần Hoài cậu có ý gì? Cái gì gọi là người có thể thích ăn Thổ Đậu Giảo Tử chắc chắn không phải người thường, Thổ Đậu Giảo Tử đó là công thức của tôi đấy!”_

_“Thổ Đậu Giảo Tử cấp C-.”_

_“Đó là do vấn đề thời đại, hồi đó chúng tôi không có đồ gì ngon.”_

_“Bánh khoai mỡ của Trần sư phụ là cấp A+.”_

_“…Cái đó không giống! Thổ Đậu Giảo Tử cũng rất ngon được chưa, nhiều người muốn ăn còn không được ăn đấy!”_

_“Vậy ngày mai cậu ăn nhiều vào.”_

_“Tôi không ăn, ngày mai tôi muốn ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, cậu đã mấy ngày không làm Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi. Còn có Tứ Hỷ Giảo, Tần Hoài cậu không thấy Tứ Hỷ Giảo của cậu cũng làm rất ngon sao? Ngày mai cậu làm thêm chút Tứ Hỷ Giảo đi, trưa nay lúc nói chuyện tôi nghe Cung Lương nói Tần Hoài cậu năm ngoái ở Hoàng Ký làm rất nhiều Giải Hoàng Thiêu Mại. Sắp đến mùa cua rồi, đợi cua ra mùa cậu có thể làm cho tôi Giải Hoàng Thiêu Mại không? Tôi cũng muốn ăn Giải Hoàng Thiêu Mại, Tri Vị Cư của chúng tôi trước đây có một vị sư phụ họ Lương, ông ấy làm Giải Hoàng Thiêu Mại siêu ngon, tiếc là ba năm trước đã nghỉ hưu rồi.”_

_“Đệ tử của ông ấy chính là người có nốt ruồi ở khóe miệng, họ Vương đó, Giải Hoàng Thiêu Mại của Vương sư phụ so với Lương sư phụ thì kém hơn nhiều, tôi đã nhiều năm không được ăn Giải Hoàng Thiêu Mại ngon rồi.”_

_“Cậu có công thức Giải Hoàng Thiêu Mại không? Không có thì cậu có thể moi ra một cái không?”_

Tần Hoài:?

_“Tôi có.”_ Tần Hoài nhấn mạnh, _“Buff còn rất hợp với cậu, chỉ có điều yêu cầu của công thức là cấp S- tôi không làm ra được.”_

Buff của Giải Hoàng Thiêu Mại là có thể khơi dậy ý chí chiến đấu, Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An rất cần ăn chút Giải Hoàng Thiêu Mại để khơi dậy ý chí chiến đấu làm việc cho tốt, thời gian này cậu ta ở Vân Trung Thực Đường lười biếng đã đời rồi, ngoài đám trẻ con chờ tan học buổi chiều có thể gây chút áp lực cho Triệu Thành An, những lúc khác cậu ta có thể nói là thả lỏng bản thân.

Tần Hoài trong lòng vẫn nhớ lời dặn của Chu sư phụ.

Dặn anh trông chừng Triệu Thành An, đừng để cậu ta lười biếng quá độ.

Chỉ có thể nói không ai hiểu trò bằng thầy.

Tần Hoài quyết định ngày mai lúc làm điểm tâm cho Âu Dương và Vương Căn Sinh, cũng làm một phần cho Triệu Thành An, không ăn thì nhét vào miệng cậu ta, để cậu ta biết hậu quả của việc ngày ngày lười biếng.

Lần trước Tần Hoài làm Thổ Đậu Giảo Tử đã muốn nhét vào miệng Triệu Thành An, kết quả Triệu Thành An tự động ăn nên Tần Hoài không nhét được, trong lòng còn có chút tiếc nuối.

Vốn dĩ cái tiếc nuối nhỏ này Tần Hoài đã quên, kết quả lần trước ở nhà La Quân mở tiệc trà, La Quân đã thành công nhét bánh trung thu nhân dừa vào miệng Cung Lương, động tác nhanh, chuẩn, dứt khoát đó lại khơi dậy sự tiếc nuối trong lòng Tần Hoài.

Nếu trong đời không thể nhét được điểm tâm vào miệng tinh quái, thật sự nghĩ đến là thấy tiếc.

Tần Hoài nhìn Triệu Thành An.

Triệu Thành An bị ánh mắt của Tần Hoài nhìn đến có chút phát hoảng, cảnh giác hỏi: _“Cậu muốn làm gì?”_

_“Tần Hoài tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi buổi sáng thật sự không dậy nổi. Thời gian làm việc của Vân Trung Thực Đường các cậu thật sự không hợp lý, 7 giờ tôi thật sự không đến được, tôi nhiều nhất chỉ có thể đến lúc 7 giờ 30, ăn sáng trước, 8 giờ bắt đầu làm việc.”_

_“Không bắt cậu dậy sớm.”_ Tần Hoài mỉm cười, _“Tôi chỉ đang nghĩ ngày mai làm điểm tâm gì cho cậu.”_

Triệu Thành An mừng rỡ: _“Tần Hoài cậu tốt thật.”_

_“Bên Cung Lương có thể thêm cho tôi một chiếc ghế đẩu nhỏ cố định không? Có lúc làm điểm tâm thật sự rất mệt, tôi cũng muốn qua đó ngồi uống trà.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!