Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 523: Chương 523: Khất Nhi (8)

## Chương 523: Khất Nhi (8)

Sau khi ăn sáng đơn giản xong, An Du Du dẫn theo đàn em oai phong lẫm liệt xuất phát đi làm.

Không thể không nói, khí chất của con người là cần dựa vào đàn em làm nền. An Du Du mấy ngày trước đơn thương độc mã đi xin ăn, Tần Hoài cảm thấy An Du Du không giống lão đại, không có khí trường của lão đại, kéo theo việc xin ăn cũng không xin ra thành tích tốt.

Hôm nay dẫn theo một đám đàn em vào thành, khí trường lập tức không giống nữa, còn chưa vào thành đã mở hàng suôn sẻ gặp phải một đội ngũ xin ăn khác.

Tần Hoài ước chừng An Du Du và lão đại đối diện là người quen cũ, hai người tuyệt đối có thù. Sáng sớm tinh mơ này nhà ai cũng chưa mở hàng hai bên đã đánh nhau một trận trước, An Du Du trong việc đánh nhau này thể hiện trọn vẹn phong thái lão đại, một chấp bốn, đè 4 người đối diện xuống đất đập còn dư sức.

Tất nhiên, đàn em của An Du Du cũng không nhường nhịn nhiều. Tiểu Cửu theo An Du Du thời gian lâu nhất tuổi tác lớn nhất, dáng người cao nhất, đánh nhau cũng có thể lấy một địch hai, là một viên hãn tướng.

Tiểu Tứ tuổi tác nhỏ nhất rất thức thời, vừa khai chiến đã chạy, chạy xa tít tắp Tần Hoài đều không nhìn thấy bóng người kiểu đó.

Cuối cùng trận ẩu đả này kết thúc với việc phe An Du Du đại thắng, do đối diện chưa bắt đầu xin ăn nghèo rớt mồng tơi, An Du Du tuân thủ nguyên tắc đến cũng đến rồi lột chiếc áo bông rách của lão đại đối diện ném cho đàn em, nghênh ngang rời đi.

Vừa vào thành, An Du Du đã đi thẳng đến Trình phủ.

Còn về việc tại sao Tần Hoài lại biết là Trình phủ, chủ yếu là Trình phủ có biển hiệu, cũng không biết chủ nhân của Trình phủ này nghĩ thế nào, rõ ràng là công quán biệt thự kiểu Tây, cứ nhất quyết phải treo một tấm biển hiệu mà trước cửa tứ hợp viện phương Bắc mới treo ở cửa, trên biển hiệu viết hai chữ lớn Trình phủ, vô cùng đơn giản rõ ràng.

Trình phủ đang bố thí cháo, mặc vô cùng dày dặn, một thân áo lông thú Trình lão thái thái dẫn theo nữ quyến chỉ huy người hầu trong nhà bố thí cháo, cháo không tính là đặc sánh, nhưng cũng không đến mức là nước trong lõng bõng. Lúc người hầu quát tháo đám ăn mày xếp hàng không được chen lấn, không được chen ngang, không được ồn ào, lão thái thái còn cười híp mắt bảo người hầu đừng hung dữ như vậy, miễn cưỡng cũng coi như là từ mi thiện mục.

Tần Hoài biết An Du Du xin ăn là có quy hoạch, cô là số ít ăn mày dùng não để xin ăn.

Bình thường An Du Du xin ăn đều là đến giờ nào đi chỗ nào, càng đừng nói ngày ba mươi tết một ngày đặc biệt quan trọng này, An Du Du chắc chắn là đã làm quy hoạch toàn bàn mới dẫn đàn em xuất phát.

Lời Giang Vệ Quốc phàn nàn An Du Du từ một ý nghĩa nào đó mà nói cũng không nói sai, An Du Du nguyện ý đem tâm tư dành cho việc xin ăn đặt vào những việc khác, cô làm gì cũng sẽ thành công.

Vì thời gian Trình phủ bố thí cháo sớm nhất, cho nên ăn mày tụ tập trước cửa không tính là quá nhiều. An Du Du chia đàn em thành hai nhóm, một nhóm đi theo cô, một nhóm giả vờ không quen biết cô chen lên phía trước.

Đàn em khoảng thời gian này ăn ngon uống tốt người cũng tráng kiện, so với những tên ăn mày gầy gò ốm yếu bình thường quả thực chính là bình quân tráng hán, rất nhanh đã chen lên phía trước.

Người hầu thấy hàng ngũ xếp hàng hình như hơi ồn ào lên, vội vàng gân cổ quát tháo: _"Làm gì vậy? Làm gì vậy? Không được chen, không được giành, không được loạn! Đều xếp hàng tử tế cho tôi, xếp hàng mới có. Lão thái thái nhà chúng tôi ăn tết bố thí cháo là làm việc thiện tích phúc đức, các người nhận cháo rồi phải ghi nhớ ân đức của lão thái thái nhà chúng tôi trong lòng, không được ồn ào!"_

Trình lão thái thái ngồi trên chiếc ghế mây trải đầy áo lông thú, bên cạnh là cháu dâu trẻ tuổi đứng hầu hạ bà.

_"Không cần nói như vậy, chúng ta tín Phật bố thí cháo làm việc thiện tự mình biết là được, không cần rêu rao khắp nơi, bị Phật tổ biết được không hay."_

An Du Du nhắm chuẩn thời cơ, với thế sét đánh không kịp bưng tai chen vào hàng đầu, thậm chí không cho người hầu cơ hội mở miệng quát tháo đã phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, DuangDuang dập ba cái đầu thật mạnh, đầu đều dập rách rồi, máu chảy dọc theo trán cô xuống, gân cổ hô to: _"Cảm ơn Trình lão thái thái bố thí cháo, đại ân đại đức của ngài tôi mãi mãi ghi nhớ trong lòng, em gái tôi mùa đông năm ngoái nếu không phải nhận được sự bố thí của ngài, e rằng đều không qua khỏi. Mau, Tiểu Tứ, còn không mau bò qua đây cảm ơn Trình lão thái thái."_

An Du Du vừa dứt lời, Tiểu Tứ liền giả vờ dáng vẻ chân không đi được gắng sức từ trong đám người bò ra, bản thân cô bé tuổi tác đã nhỏ dáng người thấp, Tần Hoài đều không biết cô bé chen lên phía trước từ lúc nào.

_"Cảm... cảm..."_ Tiểu Tứ giả vờ dáng vẻ ngay cả nói cũng không biết nói y y a a kêu loạn.

_"Còn không mau dập đầu với lão thái thái, bà ấy chính là ân nhân cứu mạng của em đấy!"_

Tiểu Tứ vội vàng dập đầu, động tác rất lớn, tiếng vang không có, cũng không dập xuống mặt đất mấy.

An Du Du là diễn viên chính, không thể dùng thế thân, bắt buộc phải chân tâm thực ý mà dập, dập càng dùng sức hiệu quả càng tốt. Cho nên ba cái đầu đó mới dập vang như vậy, đến mức đầu đều dập rách rồi.

Bên phía Tiểu Tứ thuộc về diễn viên quần chúng phối hợp, không quan trọng lắm, ý tứ đến là được, dù sao lão thái thái tuổi tác đã cao ánh mắt không tốt, ngồi trên chiếc ghế mây xa như vậy, căn bản không nhìn rõ Tiểu Tứ có dập hay không.

Người hầu đều xem đến ngây người, đợi Tiểu Tứ dập đầu xong mới phản ứng lại nên tiến lên xua đuổi, vừa lộ ra biểu cảm hung thần ác sát, tiến lên chưa được hai bước, lão thái thái đã dưới sự dìu dắt của cháu dâu cười ha hả đứng lên, vô cùng kinh ngạc vui mừng hỏi: _"Các cháu năm ngoái đã uống cháo Trình gia chúng ta bố thí?"_

Lão thái thái đều mở miệng rồi, người hầu nào dám xua đuổi, vội vàng lùi sang một bên.

An Du Du liên tục gật đầu, thanh lệ câu hạ nói: _"Mùa đông năm ngoái đặc biệt lạnh, cha mẹ cháu chết sớm chỉ có đứa em gái ngốc nghếch này, năm ngoái còn ngã gãy chân chỉ có thể bò trên mặt đất. Vốn dĩ cháu đều cảm thấy hai chị em cháu không sống nổi nữa, nghe nói Trình phủ bố thí cháo, liền nghĩ đến xin một bát, không bị quản sự đánh là được."_

_"Vốn dĩ cháu tưởng cháo này hẳn là nước trong lõng bõng, mùa đông lạnh giá làm ấm người là tốt rồi. Không ngờ cháo ngài bố thí đặc biệt đặc sánh, ngài thấy hai chị em cháu đáng thương còn đặc biệt bảo quản sự cho em gái cháu thêm một bát, hai chị em cháu lúc này mới vượt qua mùa đông năm ngoái."_

_"Lúc đó cháu đã nghĩ, đợi sau này phát đạt rồi, hai chị em cháu nhất định phải kết cỏ ngậm vành, làm trâu làm ngựa quay lại báo đáp ngài."_

_"Có phải không Tiểu Tứ?"_

_"A a a a"_ Tiểu Tứ lập tức tâm lĩnh thần hội bắt đầu oa oa kêu loạn, diễn kẻ ngốc diễn đến mức xuất thần nhập hóa.

_"Lúc nãy cháu nghe nói Trình phủ lại đang bố thí cháo, đặc biệt dẫn em gái qua đây. Lão thái thái, chúng cháu hôm nay không phải đến xin cháo, hôm nay chính là muốn cảm ơn ngài, cảm ơn thiện tâm của ngài, cảm ơn ân cứu mạng của ngài."_

_"Hai chị em cháu chính là đi xin ăn, mỗi năm cũng chỉ có lúc này mới có thể gặp ngài một lần, cháu thấy ngài... ngài trông giống như Bồ Tát trong tranh vậy, thực sự là Bồ Tát tâm tràng a!"_

Lời của An Du Du nghe khiến Trình lão thái thái hỉ tiếu nhan khai, kích động đến mức tay đều đang run, liên tục nói với người bên cạnh: _"Thấy chưa? Ta lễ Phật nhiều năm, năm nào cũng bố thí cháo, vì chưa bao giờ là những hư danh đó, chính là muốn cứu giúp những đứa trẻ nghèo khổ này."_

_"Đứa trẻ ngoan đừng quỳ nữa, mau đứng lên."_ Trình lão thái thái dùng ánh mắt ra hiệu người hầu đỡ An Du Du dậy, _"Chân của em gái cháu..."_

_"Hai năm trước ngã gãy rồi, không có tiền xem đại phu, xương mọc lệch rồi không tiện đi lại, cho nên chỉ có thể bò trên mặt đất. Đại phu nói cháu muốn chữa thì phải đánh gãy xương để mọc lại, cần ba đồng đại dương tiền thuốc, cháu xin ăn một năm đã tích cóp được mấy chục đồng tiền rồi, qua vài năm nữa là đủ tiền cho em gái cháu xem chân rồi."_

_"Đứa trẻ ngoan, đúng là một đứa trẻ ngốc, bệnh này không đợi người đâu. Ta nhiều năm tu Phật, một lòng hướng thiện, không nhìn được nhất là thảm sự như vậy, năm ngoái hai chị em cháu uống cháo Trình gia ta sống sót, liền là hai người cháu và Trình gia chúng ta có duyên."_

_"Phỉ Thúy."_ Lão thái thái gọi nha hoàn đứng bên cạnh chất liệu quần áo rõ ràng tốt hơn, cao cấp hơn đến, _"Thưởng cho hai đứa trẻ này ba đồng... không, 5 đồng đại dương, để đứa trẻ này đưa em gái nó đi. Lại đi lấy cho chúng chút đồ ăn nóng hổi, lấy hai viên kẹo, xem có áo bông cũ nào không lấy một chiếc đến."_

_"Vâng, lão phu nhân."_ Phỉ Thúy vội vàng đi làm.

Trình lão thái thái cười híp mắt nhìn An Du Du: _"Đứa trẻ ngoan, cháu và em gái cháu sau này sẽ có phúc báo."_

Sau đó Trình lão thái thái liền không thèm để ý đến An Du Du nữa, cười nói với cháu dâu bên cạnh: _"Thấy chưa, đây chính là thu hoạch của việc lễ Phật, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm. Người nghèo khổ trên thế gian này quá nhiều rồi, chúng ta có năng lực nhìn thấy rồi, tất nhiên là phải giúp đỡ một chút."_

_"Bà nội, bà thực sự là Bồ Tát tâm tràng. Tiểu khất cái lúc nãy nói không sai, bà trông cũng hơi giống Bồ Tát trên tranh."_ Cháu dâu vội vàng nói.

Trình lão thái thái càng cười đến mức không khép được miệng: _"Làm gì có, chỉ có cháu là biết nói lời dễ nghe."_

Sau đó Trình lão thái thái liền cười ngồi lại trên chiếc ghế mây, dường như trước cửa Trình phủ này chỉ có An Du Du và Tiểu Tứ hai người khổ mệnh, những người khác trên người ngay cả áo bông cũng không có, mặc áo đơn lạnh đến mức run lẩy bẩy, gầy gò ốm yếu, mặt vàng như sáp, quản sự hơi lớn tiếng quát tháo một chút là một câu cũng không dám nói những tên ăn mày đó không phải là người khổ mệnh vậy.

Tần Hoài xem xong toàn bộ màn biểu diễn của An Du Du, chấm 100 điểm cho màn biểu diễn này của An Du Du.

Nắm bắt chuẩn xác tâm lý người dùng, mỗi một câu đều nói đến tâm khảm của Trình lão thái thái, ngoài miệng nói không đến xin ăn chỉ đến tạ ơn, thực chất câu nào cũng là bán thảm. Biểu cảm bi thiết, giọng nói một chút cũng không mang theo tiếng gào khóc, càng nắm chuẩn điểm tín Phật này của Trình lão thái thái điên cuồng vỗ mông ngựa.

Diễn viên chuyên nghiệp.

Cô ấy đêm ba mươi tết không phát tài ai phát tài?

Có lời dặn dò của Trình lão thái thái, người bên dưới cũng không dám tham ô, thực sự đưa cho An Du Du 5 đồng đại dương và một gói lớn đồ ăn.

An Du Du mở đồ ăn ra xem thử, đối với ăn mày mà nói tuyệt đối là phong phú. 8 cái bánh màn thầu bột mì trắng, hai bắp ngô luộc, 6 quả trứng gà và 5 cái bánh nướng, lão thái thái nói cho An Du Du lấy hai viên kẹo, người bên dưới liền thực sự lấy hai viên kẹo mạch nha và 4 miếng bánh ngọt hơi khô khan.

Tuân thủ nguyên tắc làm kịch làm cho trót, An Du Du thiên ân vạn tạ cầm đồ rời đi, đến nhà tiếp theo tiếp tục diễn.

Một ngày diễn xuống, An Du Du dập đầu dập đến mức mũi xanh mặt sưng, người biết thì hiểu cô hôm nay là ra ngoài xin ăn, người không biết còn tưởng cô là ra ngoài đánh lộn.

12 đàn em An Du Du dẫn ra, người người có đất diễn, mỗi người đều có vai diễn của mỗi người, mỗi người đều có màn biểu diễn chuyên biệt thuộc về mình, trong đó Tiểu Tứ vì tuổi tác nhỏ lại kỹ năng diễn xuất thượng thừa, cùng An Du Du diễn ba màn.

Cả một ngày trời trôi qua, An Du Du xin được 37 đồng đại dương, hai mảnh lá vàng, một nắm nhỏ hạt bạc và một số đồng tiền lẻ tẻ cùng pháp tệ, các loại đồ ăn càng đếm không xuể.

Nhưng đồ ăn xin được đều là lương thực chính, màn thầu, bánh nướng các loại, thịt và rau thì không có, có thể là những gia đình giàu có cảm thấy ăn mày không cần ăn rau, lương thực chính ăn no là được.

Gia đình giàu có ra tay hào phóng, vừa ra tay không phải là đại dương thì là một trận đòn hiểm. Ước chừng hơn 10 giờ tối, An Du Du không đến Phúc Ký tìm Giang Vệ Quốc (Tần Hoài đoán giờ này Giang Vệ Quốc hẳn là đã tan làm về rồi), dẫn theo 12 đàn em rầm rộ về nhà.

Có thể là do đón tết, trên đường An Du Du về nhà lần này vô cùng hiếm hoi không phải nhà nhà cửa đóng then cài một mảnh tối đen, không ít gia đình đều thắp đèn, thỉnh thoảng có tiếng hoan hô cười nói truyền ra, nhìn khiến người đứng trong gió lạnh cũng cảm thấy ấm áp.

Tiểu Tứ hôm nay diễn ba màn, miễn cưỡng có thể coi là lao khổ công cao, trên đường về thành công chen mất vị trí của Tiểu Cửu bám sát phía sau An Du Du, lúc sắp đi đến nhà mới dám sụt sịt mũi hỏi: _"Lão đại, tối nay chúng ta thực sự ăn chân giò sao?"_

_"Tất nhiên!"_ An Du Du tự hào nói, _"Không chỉ tối nay ăn, ngày Nguyên tiêu cũng phải ăn!"_

_"Không chỉ phải ăn chân giò, còn phải ăn đầu heo, đuôi heo, sườn heo."_

Chỉ nghe An Du Du nói như vậy Tiểu Tứ đã sắp chảy nước dãi rồi, Tiểu Tứ ôm chặt cơm xin được trong lòng, vô cùng hướng tới nói: _"Heo thật tốt, ngon."_

An Du Du cảm thấy Tiểu Tứ nói một câu vô cùng có đạo lý, tán đồng gật đầu.

_"Vậy lão đại, tối nay em có thể ăn một miếng chân giò không?"_ Tiểu Tứ lại hỏi.

_"Tất nhiên là được, hôm nay mọi người đều vất vả rồi, về nhà mỗi người một miếng chân giò. Thịt tôi đến chia, các người không được cắn, các người há miệng một cái là cắn mất chân giò của tôi rồi. Tiểu Tứ hôm nay em diễn đặc biệt tốt, em ăn hai miếng."_

_"Cảm ơn lão đại, em nhất định sẽ nỗ lực."_ Tiểu Tứ gân cổ hô.

Đang nói, một đám người đi đến trước cửa viện.

Mỗi căn phòng trên tầng 2 của nhà gạch xanh ngói xép đều sáng đèn, nhà bếp sáng nhất, chắc không phải là ánh đèn mà là ánh lửa.

Trần Thuận đứng ở cửa bếp, thấy bọn An Du Du về rồi liền đón lên, nói: _"Mẹ tôi nói tầng một các người thuê không có bàn ăn, bảo các người tối nay lên tầng 2 ăn cơm, bữa cơm tất niên kê chiếc bàn nhỏ trong bếp ăn không tốt, lên lầu quây quần bên bàn tròn ăn mới gọi là bữa cơm tất niên."_

_"Trên mặt cô là gì vậy? Cô bị người ta đánh à?"_ Trần Thuận hơi mờ mịt nhìn An Du Du, trên mặt viết đầy cô còn có thể bị người ta đánh, cô không phải rất biết chạy sao.

An Du Du bực tức lườm Trần Thuận một cái: _"Cậu mới bị người ta đánh ấy, với cái đầu này thân hình này của cậu tôi một mình có thể đánh 8 người! Xin ăn là phải trả giá cậu có hiểu không hả? Cậu tưởng xin ăn rất đơn giản rất dễ dàng à, xin ăn rất có kỹ thuật đấy!"_

_"Thập Tam có phải ở trong bếp không, chân giò xong chưa?"_

_"Chắc là xong..."_

Trần Thuận lời còn chưa nói xong, An Du Du đã không để ý đến cậu ta đi thẳng vào bếp, vừa chạy vừa hô: _"Thập Tam, cậu về từ lúc nào vậy? Cơm xong chưa a? Đói chết tôi rồi hôm nay, vì bữa tối nay ban ngày tôi cái gì cũng chưa ăn, cháo nóng xin được cũng chưa uống chia hết cho bọn họ rồi."_

_"Cậu có hấp bánh bao không? Có làm cái sủi cảo gì đó mà cậu nói người phương Bắc đón tết phải ăn không? Hôm nay chúng tôi xin được rất nhiều bánh màn thầu bột mì trắng còn có bánh nướng chay, Phúc Ký có thưởng tiền cho cậu không?"_

Tần Hoài đi theo An Du Du vào bếp, Giang Vệ Quốc đang bận rộn bên bếp lò, trong nồi đang hầm chân giò, bên bếp lò đặt vài món xào chay và món mặn đã xào xong, còn có một bếp lò đặt lồng hấp, đang hấp đồ.

Tần Hoài nhìn lướt qua những món đã xào xong.

Thịt băm xào cải thảo, thịt băm xào cần tây, thịt băm xào đậu hũ, thịt thái lát hầm đậu hũ, thịt thái lát xào củ cải trắng.

Trong mỗi món ăn đều có thịt băm và thịt thái lát, ở thời đại này tuyệt đối có thể coi là món mặn.

Quả nhiên là đón tết rồi.

Giang Vệ Quốc ngẩng đầu nhìn An Du Du một cái, sững sờ: _"Lão đại cô bị người ta đánh à?"_

_"Trên đường về bị cướp à?"_

An Du Du:...

_"Cậu mới..."_

_"Hôm nay đông gia phát cho tôi ba đồng đại dương tiền thưởng, còn thưởng cho tôi một miếng thịt ba chỉ."_ Giang Vệ Quốc nói, _"Tôi vốn định tối nay làm thịt kho tàu, thấy lão đại cô bị..."_

_"Tôi thấy miếng thịt ba chỉ này vẫn là để đến Nguyên tiêu lại làm thịt kho tàu đi."_

_"Thịt kho tàu?"_ An Du Du không muốn biện bạch, toàn bộ sự chú ý đều bị thịt kho tàu thu hút, _"Thịt kho tàu là gì? Ngon không? Thịt kho tàu ngon hay là chân giò ngon?"_

_"Lão đại cô không biết thịt kho tàu sao biết chân giò?"_

_"Nói nhảm, cậu lại chưa từng nói với tôi sao tôi biết được. Thịt kho tàu là gì? Chân giò không phải cậu ngày ngày nói với tôi cái gì mà Đinh sư phó móng... chân giò làm đặc biệt ngon sao, nếu không tôi cũng sẽ không muốn ăn chân giò."_

_"Làm! Hôm nay làm thịt kho tàu luôn!"_ An Du Du nói rồi, đem toàn bộ đại dương giấu trên người đập ra, _"Tôi bây giờ có chính là tiền, ngày Nguyên tiêu tôi muốn ăn một con heo!"_

_"Lão đại, một con heo thịt thuần có một hai trăm cân, cô ăn không hết."_

_"Cậu đừng quan tâm, tôi nói ăn một con thì ăn một con, tôi là lão đại!"_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!