Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 553: Chương 553: Khất Nhi (10)

## Chương 553: Khất Nhi (10)

Nghe xong câu chuyện của Vương Căn Sinh, Trần Huệ Hồng cảm xúc sâu sắc cảm thán một câu: _“Lão Vương cũng là một người đáng thương a.”_

La Quân liếc nhìn Trần Huệ Hồng, trong mắt viết đầy sao ngươi đột nhiên bắt đầu cảm thán cái này, nhưng không nói gì, ngay sau đó lại nhìn về phía Tần Hoài: _“Nói nhảm xong rồi, bây giờ cậu có phải nên xem ký ức của An Du Du rồi không?”_

La Quân không hứng thú với ký ức của Vương Căn Sinh.

So với Trọng sinh chi ta làm kế toán vào thập niên 60, La Quân càng muốn nghe Trọng sinh chi ta làm ăn mày vào thập niên 30 hơn.

_“Đúng rồi, cậu còn chưa nói Chủ Tuyến Nhậm Vụ mới nhận được là gì.”_ La Quân lại hỏi một câu.

Một câu này trực tiếp hỏi đến trọng điểm.

Tần Hoài lộ ra một biểu cảm bất đắc dĩ, nói: _“Không có Chủ Tuyến Nhậm Vụ mới.”_

_“Cái gì?”_ Mọi người đồng thanh, trên mặt mỗi người đều là vẻ kinh ngạc.

_“Cái gì gọi là không có Chủ Tuyến Nhậm Vụ?”_ Thạch Đại Đảm gấp gáp, _“Sao lại không có Chủ Tuyến Nhậm Vụ được?”_

_“Tôi cũng không biết.”_ Tần Hoài tỏ vẻ hắn chỉ là một nam chính truyện hệ thống bình thường, không phải hệ thống, hệ thống ban bố nhiệm vụ hắn không quản được, _“Hôm qua Chủ Tuyến Nhậm Vụ hoàn thành quá đột ngột, trọng điểm của tôi toàn bộ đều đặt vào việc Giảo Tử Toàn Gia Phúc lại có thể làm ra Cấp A+, sau khi về mới phản ứng lại game hệ thống không ban bố Chủ Tuyến Nhậm Vụ mới cho tôi.”_

_“Lúc đầu tôi tưởng là hôm qua nhiệm vụ hoàn thành quá thường xuyên, game hệ thống ban bố nhiệm vụ bị delay, nghĩ đợi đến hôm nay là được rồi.”_

_“Hôm nay tôi ở trong Vân Trung Thực Đường đợi cả ngày, còn cố ý gọi An Du Du đến bên cạnh tôi, cố ý bắt chuyện với cô ấy hỏi đông hỏi tây, dạy cô ấy trộn nhân sủi cảo suốt ba tiếng đồng hồ.”_

_“An Du Du ngay cả tiền lương tháng này và tiền lương tháng sau định tiêu thế nào, về quê ăn Tết muốn mua gì, chuẩn bị mừng tuổi bà ngoại bao nhiêu tiền cũng nói hết rồi, mà vẫn không sờ ra được Chủ Tuyến Nhậm Vụ.”_

_“Bây giờ cũng hơi không hiểu rõ là tình huống gì, là tôi chưa đạt thành điều kiện kích hoạt Chủ Tuyến Nhậm Vụ, hay là game hệ thống bị bug Chủ Tuyến Nhậm Vụ không nhảy ra.”_

Tần Hoài khá nghiêng về vế trước, game hệ thống này mặc dù thoạt nhìn rất chế tác thô ráp giống như một bán thành phẩm, không có chăm sóc khách hàng, cũng không có chức năng khiếu nại, càng không thể phản hồi, nhưng hiện tại chưa từng xuất hiện bug rõ ràng nào.

Trước đây Tần Hoài vừa kích hoạt game hệ thống là có Chủ Tuyến Nhậm Vụ, chỉ cần hoàn thành cái trước ngay sau đó sẽ nhảy ra Chủ Tuyến Nhậm Vụ tiếp theo, hắn đã quen với việc Chủ Tuyến Nhậm Vụ được tự động ban bố, không giống như Chi Tuyến Nhậm Vụ cần khế cơ kích hoạt.

Bây giờ Chủ Tuyến Nhậm Vụ đứt đoạn, Tần Hoài rất không quen.

Nam chính truyện hệ thống sờ không ra Chủ Tuyến Nhậm Vụ thì còn tính là nam chính truyện hệ thống gì nữa, Tần Hoài tỏ vẻ hắn còn chưa kế thừa di sản của La Quân đi lên đỉnh cao nhân sinh, không muốn nhanh như vậy đã bị đuổi khỏi bảo tọa nam chính đâu a.

Lời của Tần Hoài khiến mọi người đều rơi vào trầm mặc, Tần Hoài nam chính truyện hệ thống này đều không hiểu rõ tại sao game hệ thống không ban bố Chủ Tuyến Nhậm Vụ nữa, các tinh quái có mặt ở đây thì càng không rõ rồi.

Cung Lương to gan suy đoán: _“Có phải nhiệm vụ bị delay phải qua vài ngày nữa mới đến không?”_

Thạch Đại Đảm chìm đắm trong thế giới của mình lẩm bẩm tự ngữ: _“Sao lại không có Chủ Tuyến Nhậm Vụ được? Sao lại xuất hiện tình huống này?”_

Trần Huệ Hồng thì móc điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm: Nam chính truyện hệ thống không có Chủ Tuyến Nhậm Vụ trong tiểu thuyết thông thường là tình huống gì, tác giả tiếp theo sẽ phát triển cốt truyện như thế nào?

La Quân cảm thấy đám người này quả thực là chuyện bé xé ra to, không phải chỉ là không có nhiệm vụ thôi sao, còn có thể nghiêm trọng hơn việc mình sắp chết à?

La Quân bình tĩnh uống một ngụm trà, hỏi: _“Cậu có xem mộng cảnh không?”_

_“Không xem thì rời khỏi nhà tôi, tôi phải xem tivi rồi.”_

_“Xem xem xem.”_ Tần Hoài vội vàng nói, mở bảng trò chơi, tìm đến [Một Đoạn Giấc Mơ của An Du Du].

Nhấn có.

[Đang tải mộng cảnh]

Trước khi tiến vào mộng cảnh, Tần Hoài nghe Trần Huệ Hồng hỏi: _“Đi pha ấm trà, mọi người muốn uống gì?”_

Tần Hoài muốn nói tôi muốn uống hồng trà, chữ muốn còn chưa nói xong, đã tiến vào mộng cảnh.

Lần này Tần Hoài tiến vào mộng cảnh, An Du Du đang cãi nhau với người ta.

Đúng vậy, cãi nhau.

An Du Du rõ ràng là trang phục lúc vừa tan làm, trên người mặc quần áo rách nát, bùn đất trên mặt còn chưa rửa sạch hoàn toàn, tay thì đã rửa sạch rồi, tóc vẫn rối bù. Nhìn thời tiết hẳn là mùa hè, sắp đến hoàng hôn trời vẫn còn sáng.

An Du Du vẫn là dáng vẻ đứa trẻ lớn trước kia, vóc dáng không cao lên chút nào, dùng tư thế không biết học từ đâu, cảm giác giống như vệ sĩ đứng bên cạnh thiếu gia chống lưng, tỏ vẻ mình rất cường tráng, đứng trong sân chĩa hỏa lực toàn khai xịt một tràng vào người phụ nữ đối diện.

_“Ta là ăn mày thối tha, tiểu xích lão, ta thấy ngươi mới phải, cái đồ, ngươi,,!”_

Một câu chửi xuống không có mấy chữ là có thể phát sóng được.

_“!”_

_“Ăn mày thì sao? Mỗi một đồng tiền ăn mày của lão tử đều là ta từng cái từng cái dập đầu mà có được. Không giống ngươi, người khác làm việc rồi còn muốn quỵt nợ, ngươi dám quỵt nợ một cái thử xem, ngươi coi nắm đấm to bằng bao cát này của ta là ăn cơm trắng à? Ngươi có biết danh hiệu và địa bàn trong thành của ông nội ngươi là đánh ra như thế nào không, ngươi có biết ta có bao nhiêu đàn em không? Ngươi có biết Thập Tam nhà chúng ta là làm gì không?”_

_“Ngươi tưởng ta sợ ngươi a? Ngươi ngay cả súng cũng không có ta sẽ sợ ngươi?”_

_“Ta nói cho ngươi biết, biết điều thì mau trả tiền, sau đó cút cho ta, cái đồ, trả tiền, nghe thấy chưa?!”_

Dưới sự công kích ma pháp và đe dọa vật lý của An Du Du, người phụ nữ vốn mang vẻ mặt hung dữ, lưng hùm vai gấu, có thể nhìn ra ăn mặc còn không tồi hẳn là khá giàu có không tình nguyện đếm ra mấy đồng tiền đồng, ném xuống đất, ôm quần áo tức giận bỏ đi.

Trước khi đi còn không quên buông lời dọa dẫm.

_“Ăn mày thối tha, quần áo giặt thành thế này còn muốn thu tiền, ta xem sau này các ngươi còn nhận được việc không. Cô nhi quả phụ còn dám cứng miệng như vậy, chết đói đáng đời, ta đợi các ngươi chết đói!”_

_“Ta đi con, ông nội ngươi nhấn mạnh lại một lần nữa, ta là ăn mày không phải giặt quần áo, lão tử có công việc đàng hoàng. Hơn nữa có ta ăn mày, nhà Trần tẩu bọn họ chết đói không được!”_

_“Còn nữa, vừa nãy ngươi ném thiếu ba đồng tiền đồng đừng tưởng ta không biết! Đưa ba đồng tiền đồng đây!”_

An Du Du đuổi ra khỏi sân đòi nợ, Tần Hoài chú ý tới, ngôi nhà gạch xanh ngói xám vốn tầng 1 ở ăn mày, tầng 2 ở một nhà nông dân dường như đã chuyển vào mấy hộ gia đình. Lúc An Du Du và người phụ nữ 1v1 cãi nhau, bên cửa sổ căn phòng vốn thuộc về bọn Tiểu Cửu có một đứa trẻ đang nằm sấp xem náo nhiệt.

Trong cái sân sạch sẽ gọn gàng cũng có thêm rất nhiều đồ lặt vặt, kéo theo mặt đất cũng không còn sạch sẽ như trước.

Xem ra đoạn ký ức này của An Du Du cách lần chỉ bánh bao gọi là sủi cảo trước đã qua rất lâu, trong khoảng thời gian đó đã xảy ra rất nhiều chuyện.

An Du Du đuổi ra khỏi sân cũng không đuổi được bao xa, Tần Hoài người đứng trong sân không nhúc nhích, còn chưa có tường không khí đánh hắn An Du Du đã quay lại rồi.

Lúc An Du Du quay lại trên tay nắm ba đồng tiền đồng, vừa vào sân đã hét lớn: _“Trần tẩu, tiền ta đòi lại cho tẩu rồi.”_

Trần tẩu lúc này mới chậm chạp từ trong nhà đi ra.

Tẩu ấy chậm chạp đi ra không phải là cố ý làm cao hay là sợ hãi, là bởi vì tẩu ấy quá suy yếu đã đi không nổi nữa rồi.

Tần Hoài quả thực không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, nếu không phải ngôi nhà gạch xanh ngói xám này thoạt nhìn vẫn giống như trước, cũng không bị lão hóa quá lợi hại, Tần Hoài đều phải nghi ngờ đoạn ký ức này và đoạn trước cách nhau mấy chục năm.

Tần Hoài trong ký ức của An Du Du và ký ức của La Quân đều từng nhìn thấy Trần tẩu, trong ký ức của La Quân rõ ràng là Trần tẩu ở khoảng thời gian sớm nhất. Lúc đó Trần Thuận vẫn chỉ là một thằng nhóc mập mạp nói chuyện còn không rõ ràng, chỉ biết gọi Giang Vệ Minh là Minh Minh.

Trần tẩu ở khoảng thời gian đó có thể miễn cưỡng xưng được một câu trẻ tuổi, mặc dù gầy gò nhưng gân cốt tráng kiện, là phụ nữ nông thôn vô cùng tiêu chuẩn.

Trần tẩu trong mấy đoạn ký ức trước của An Du Du không còn trẻ nữa, nhưng béo hơn không ít. Có thể ở nhà gạch xanh ngói xám bên cạnh Ma Đô, còn có thể đưa Trần Thuận đi học đường đọc sách, có thể thấy nhà họ Trần tương đối khá giả, không lo ăn uống, lúc đó vóc dáng Trần tẩu bình thường, ở thời đại này được coi là người béo, sắc mặt hồng hào, cơ thể khỏe mạnh.

Trần tẩu bây giờ...

Tần Hoài nhìn mà cũng nhịn không được phải hít sâu một hơi.

Đã không thể dùng từ gầy như que củi đơn giản để hình dung nữa rồi, cả người mang vẻ mặt bệnh tật thì chớ, tinh khí thần hoàn toàn không có, người giống như một bộ xương khô đang đứng, da bọc chặt lấy xương, trên người không nhìn thấy một tia thịt nào, hai má lõm sâu vào trong, khiến đôi mắt trông đặc biệt to. Mạch máu ở cổ có thể nhìn thấy rõ ràng, cả người thoạt nhìn giống như búp bê đầu to.

Suy dinh dưỡng nặng vô cùng rõ ràng.

Người cũng già nua đến không ra hình thù gì, ngay cả tóc cũng hoa râm rồi.

Trần tẩu nặn ra một nụ cười với An Du Du: _“Đại đại, cảm ơn muội.”_

An Du Du xua xua tay: _“Chuyện nhỏ, trước khi Trần Thuận rời đi đều nói với ta bảo ta chiếu cố tẩu nhiều hơn. Trần tẩu, tối nay Thập Tam nấu cháo, ta bảo đệ ấy đưa cho tẩu hai bát tẩu uống nhiều một chút, cùng lắm thì đợi Trần Thuận về ta bảo đệ ấy trả cả vốn lẫn lãi tiền cháo cho ta.”_

_“Tẩu thế này cũng quá gầy rồi, ta cảm thấy tẩu ngày nào cũng không ăn cơm, từ sau khi mùa đông mắc một trận bệnh tẩu đã không ăn uống gì mấy, tẩu cứ tiếp tục như vậy sẽ tự làm mình chết đói đấy.”_

_“Những tên ăn mày chết đói ngoài đường mùa đông cũng gần giống như tẩu bây giờ vậy.”_

An Du Du nói chuyện thẳng thắn, nhưng lại là lời nói thật lòng quan tâm.

Trần tẩu biết An Du Du là quan tâm mình, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: _“Ta sức ăn nhỏ, ăn hai miếng là no rồi. Trận phong hàn mắc phải mùa đông bốc thuốc tốn không ít tiền, ăn ít đi một chút vừa hay tiết kiệm chút lương thực, A Thuận một mình làm việc ở Kim Lăng không dễ dàng, bây giờ trong nhà chỉ dựa vào một mình đệ ấy chống đỡ, ta cũng chỉ có thể bình thường giặt giũ quần áo cho người ta kiếm tiền.”_

_“Vốn dĩ còn có thể thêu hoa, bây giờ mắt mờ rồi, tay cũng phế rồi, ăn ít đi một chút sẽ không quá liên lụy A Thuận.”_

An Du Du nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: _“Làm cơm thì có gì tốt, từng đứa từng đứa đều đi làm đầu bếp, đã nói đi theo ta ăn mày có tiền đồ, tại sao đều không tin ta.”_

_“Đại đại muội nói gì?”_ Trần tẩu không nghe rõ lời lẩm bẩm của An Du Du, hỏi.

_“Không có gì, buổi tối gió lớn Trần tẩu tẩu mau vào nhà đi, đợi Thập Tam về, cháo nấu xong ta bảo Tiểu Cửu đưa qua cho tẩu.”_

Nói xong An Du Du cũng về phòng.

Căn phòng của An Du Du và trước kia cũng có sự khác biệt rất lớn.

Trước kia An Du Du là phòng đơn một người, trong phòng có giường, có tủ, còn có một số đồ nội thất nhỏ, bây giờ những thứ này toàn bộ đều không còn nữa, chỉ còn lại một chiếc giường.

Đương nhiên, căn phòng cũng không trống trải, bởi vì trên mặt đất trải đầy chiếu trúc, chăn đệm và rơm rạ. Sau khi An Du Du về phòng tìm một chỗ rơm rạ sạch sẽ mềm mại nhất, trực tiếp ngồi phịch xuống rơm rạ, bắt đầu đếm tiền.

So với tình hình kinh tế mấy lần trước, An Du Du bây giờ quả thực là nghèo đến mức khiến người ta rơi lệ.

Toàn bộ gia tài lại chỉ có một đồng Đại Dương lẻ 63 đồng tiền đồng, còn có một số Pháp Tệ lẻ tẻ, từ thái độ của An Du Du đối với những Pháp Tệ này không khó nhìn ra, Pháp Tệ không đáng tiền.

Đếm tiền xong, An Du Du bi thương nằm vật xuống đống cỏ, phát ra tiếng thở dài: _“Sao ta lại nghèo như vậy a.”_

_“Đàn em ngày càng ít, tiền cũng ngày càng ít, cứ lăn lộn như vậy ta còn mặt mũi nào trở về? Cùng lắm thì đi vào bang phái hắc bang cướp hai khẩu súng, chiếm núi xưng vương cho xong, nhưng mà quanh đây làm gì có núi cho ta chiếm a?”_

An Du Du cảm thấy bi thương cho sự nghiệp đình trệ không tiến lên của mình.

Lúc An Du Du bi thương, Tần Hoài đi dạo một vòng trong toàn bộ ngôi nhà gạch xanh ngói xám, phát hiện nhà họ Trần hẳn là sa sút rồi. Vốn dĩ 4 căn phòng tầng 1 đều được An Du Du thuê lại, bây giờ chỉ có căn phòng An Du Du đang ở này thuộc về cô, cách vách cô là nhà Trần tẩu, hai căn phòng còn lại ở hai hộ gia đình khác nhau.

Tầng trên cũng như vậy, mỗi căn phòng đều ở rất đông đúc, chỉ là phòng của An Du Du đặc biệt đông đúc.

Tần Hoài đếm số lượng chăn đệm, trên mặt đất có 6 cái chăn đệm, cho dù có đàn em là hai người đắp một cái chăn, với diện tích của căn phòng này trên mặt đất nằm tám chín người là cực hạn.

Mà An Du Du vốn có 13 đàn em.

Những đàn em còn lại lại kết hợp với lời An Du Du vừa nói...

Tần Hoài chỉ có thể nói ngày tháng có thể quả thực không dễ sống, An Du Du đều nghèo đến mức không có tiền nhặt đàn em mới rồi.

An Du Du cứ như vậy bi thương nằm trên rơm rạ ngẩn người, mãi cho đến khi đám đàn em lục tục đi ăn mày về.

Tần Hoài nhận diện khuôn mặt, những đàn em bây giờ còn ở lại, lần lượt là Tiểu Nhất, Tiểu Tam, Tiểu Thất, Tiểu Cửu và Tiểu Thập, một cái chăn đệm khác hẳn là của Giang Vệ Quốc.

Mỗi đàn em lúc về đều ủ rũ cúi đầu, trên mặt Tiểu Cửu còn bị thương.

Vừa về, Tiểu Cửu đã chán nản báo cáo: _“Lão đại... chúng ta hôm nay đều... đều...”_

_“Đều không xin được đồ đúng không?”_ An Du Du yếu ớt nói, một cái cá chép lộn mình ngồi dậy, nhìn đàn em cúi đầu chuẩn bị nghe huấn thị, cũng không có tâm tư huấn thị, _“Ta cũng không xin được đồ, hôm nay chỉ xin được hai cái bánh ngô trên đường gặm rồi.”_

_“Lão đại, đám hắc bang đó bây giờ quá xấu xa rồi, không chỉ đánh chúng ta, còn cướp việc của chúng ta, vốn dĩ ăn mày là việc của chúng ta, bây giờ bọn chúng ngay cả việc ăn mày cũng cướp!”_ Tiểu Thập căm phẫn bất bình nói.

_“Vậy có thể làm sao?”_ An Du Du hai mắt vô thần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, mắt mở to như mắt cá chết, _“Bọn chúng có súng, chúng ta lại đánh không lại bọn chúng, bây giờ khắp nơi đều đang đánh trận, vốn dĩ cơm đã khó xin, địa bàn còn đều bị bọn chúng cướp mất.”_

Tiểu Cửu rục rịch rục rịch: _“Lão đại, hay là ta đi tòng quân? Ta nghe nói tòng quân cho tiền, trọn vẹn hai đồng Đại Dương phí an gia đấy!”_

An Du Du tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Cửu một cái: _“Lúc ăn mày không nghe bọn họ nói a, còn hai đồng Đại Dương phí an gia, phát đến tay đệ có 20 đồng tiền đồng là tốt rồi. Ta nuôi đệ lâu như vậy, là trông cậy vào sau này mỗi tháng đệ nộp cho ta một đồng Đại Dương giống như Thập Tam vậy, không phải để đệ 20 đồng tiền đồng bán đứt đi chịu chết.”_

Tiểu Cửu cúi đầu: _“Xin lỗi lão đại, để ngài thất vọng rồi.”_

An Du Du lại một lần nữa yếu ớt nằm vật xuống đống rơm rạ: _“Ta thấy sau này các đệ cũng đừng gọi ta là lão đại nữa, hai tháng nay cũng không phải ta nuôi các đệ, ngay cả ta đều là Thập Tam nuôi, sau này chúng ta gọi Thập Tam là lão đại cho xong.”_

_“Vâng thưa lão đại.”_

_“Ta chỉ nói vậy thôi, các đệ còn thật sự gọi Thập Tam là lão đại a? Các đệ nhớ kỹ cho ta, mấy năm trước các đệ đều là ta nuôi, Thập Tam mới nuôi các đệ mấy tháng? Đệ ấy còn muốn làm lão đại, ta mới là lão đại!”_

_“Vâng thưa lão đại.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!