## Chương 558: Duyên Phận Kỳ Diệu
Đã nói đến Trần Thuận, Tần Hoài không khỏi hỏi thêm vài câu về tình hình liên quan của Trần Thuận.
An Du Du cũng không nói ra được quá nhiều thứ, dùng lời của cô mà nói, cô và Trần Thuận không thân.
Tinh quái trong lúc độ kiếp gặp được đồng loại là sự kiện xác suất nhỏ, nhưng không phải hoàn toàn không có khả năng. Phần lớn tình huống đồng loại gặp nhau chính là bèo nước gặp nhau bình thường, sẽ không nhìn thêm một cái, một số ít tinh quái lăn lộn không tồi và khá tốt bụng, thấy đồng loại sống quá thảm sẽ thi ân cứu viện một chút, ví dụ như tinh quái tặng Giang Mễ Niên Cao cho Khuất Tĩnh mà cô gặp được, phần lớn đều là nhắm mắt làm ngơ hoặc ôm ấp địch ý.
Tinh quái độ kiếp tính không xác định quá lớn, và số ít tinh quái lực phá hoại cực mạnh. Giống như Tất Phương La Quân này, nếu là trạng thái toàn thịnh lúc độ kiếp chưa thất bại, phần lớn tinh quái nhìn thấy ông đều là đi đường vòng, số ít tinh quái cây cỏ đầu óc vô cùng không linh hoạt có thể sẽ sáp lại gần, để Tất Phương phun một ngụm lửa, trực tiếp độ kiếp thành công phun về nhà.
An Du Du và Trần Thuận sẽ nảy sinh giao tập, thuần túy là vì không có cách nào tránh khỏi việc hai người sống cùng một chỗ, An Du Du lúc đó thuê nhà của nhà Trần Thuận, bắt buộc phải nảy sinh giao tập.
Và An Du Du lúc đầu nhìn Trần Thuận khá chướng mắt, đương nhiên sau này cũng không quá thuận mắt, bởi vì Trần Thuận đã kế thừa toàn bộ di sản của An Du Du.
_“Tôi lúc đó thực sự rất phiền Trần Thuận, tôi cảm thấy hắn đặc biệt làm màu.”_
_“Nhà họ Trần lúc đó trong số nông hộ coi như khá có tiền, Trần Thuận vì có ký ức của kiếp trước nên từ nhỏ đã là thần đồng nổi tiếng xa gần, nhà họ Trần sẽ chuyển đến Ma Đô cũng là vì thuận tiện cho Trần Thuận đi học. Cả nhà cung phụng một mình hắn, ngày tháng hắn sống quả thực đừng quá sung sướng.”_
_“Tôi sau này đọc sách đương nhiên biết Trần Thuận thực ra là muốn tốt cho tôi, nhưng tôi lúc đó chính là rất không vui a, tôi xin ăn đang yên đang lành, làm gì cứ phải dạy tôi đọc sách viết chữ. Tôi biết nhiều chữ như vậy làm gì? Biết nhiều chữ như vậy lại không thể giúp tôi xin ăn, hơn nữa lúc đó quan hệ của Trần Thuận và Giang Vệ Quốc tốt hơn với tôi, hai người bọn họ thường xuyên liên hợp lại khuyên tôi học một môn tay nghề đừng đi xin ăn.”_
_“Không đúng, hẳn là Giang Vệ Quốc khuyên tôi, Trần Thuận giả vờ giữ trung lập nhưng thực tế đứng về phía Giang Vệ Quốc.”_ An Du Du nói đến chuyện này liền tức giận, _“Rõ ràng tôi mới là tinh quái, tôi mới là đồng loại của hắn, hắn ủng hộ con người Giang Vệ Quốc kia không ủng hộ con Thiềm Thừ Ba Chân là tôi đây, ông chủ anh nói xem hắn có quá đáng không?”_
Tần Hoài:...
Tần Hoài chỉ cảm thấy Trần Thuận khá xui xẻo, gặp phải An Du Du - một học sinh xui xẻo có thiên phú, nhưng chí hướng rất kỳ lạ, đồng thời kiên trì với chí hướng của mình không lay chuyển.
_“Nhưng tôi nhớ công việc của cô ở Kim Lăng là Trần Thuận giúp cô tìm.”_ Tần Hoài nói, _“Công việc đó hẳn là khá tốt đi.”_
_“Là khá tốt, công việc trướng phòng đó của tôi còn tốt hơn công việc Trần Thuận tìm ở Kim Lăng, chủ yếu là đông gia của tôi người tốt, không chỉ tiền lương trả cao còn thường xuyên phát tiền thưởng, mỗi năm trước Tết đều phát rất nhiều tiền thưởng, giống như thưởng cuối năm vậy.”_ An Du Du trước tiên khẳng định hành vi nhiệt tình của Trần Thuận, sau đó tiếp tục bày tỏ sự lên án, _“Nhưng cuối cùng tôi tích cóp tiền công nhiều năm như vậy đều cho hắn rồi, vẫn là hắn kiếm lời.”_
Tần Hoài:...
_“Mấy năm đó Giang Vệ Quốc mỗi tháng đều tiết kiệm một khối đại dương, mỗi nửa năm gửi cho tôi đấy. Tiểu Thất cũng thỉnh thoảng sẽ gửi tiền cho tôi, tôi cho hắn không chỉ là tiền công của tôi, còn có tiền công của các đàn em của tôi, làm nửa ngày đàn em của tôi thành đàn em của hắn, tôi cũng thành đàn em của hắn rồi.”_ An Du Du lộ ra vẻ mặt bi thương.
Không biết tại sao, Tần Hoài nhìn An Du Du có một chút mỡ trẻ con, và mấy tháng nay ăn béo lên một chút cảm thấy giống như một con cóc đang phồng má tức giận.
Cóc đau lòng.
Cóc tức giận.
_“Ông chủ, tôi thực sự rất thảm, anh có thể đừng cần Quỹ tặng của tôi không, tôi không có tiền.”_
_“Tôi bây giờ là kiếp thứ ba, kiếp thứ hai tôi sống cũng khá dài, vẫn luôn làm thuê kiếm tiền còn nghe ngóng tin tức của Tiểu Thất bọn họ, muốn liên lạc được với bọn họ lại nhặt thêm vài đàn em gom đủ 13 người, về Ma Đô chấn hưng lại sự nghiệp của chúng ta.”_
_“Đáng tiếc tôi tiền còn chưa tích cóp đủ, chỉ nghe ngóng được một chút tin tức đều chưa kịp đi tìm bọn họ, liền vì viêm tụy mà chết rồi.”_
_“Ây da, tiền kiếp trước của tôi cũng chưa tiêu hết, không biết hời cho ai rồi.”_
Tần Hoài lúc này là thực sự cảm thấy An Du Du có chút thảm rồi, ai có thể ngờ được đây lại là ngày tháng mà Thiềm Thừ Ba Chân sống, cẩn trọng làm thuê, cần cù chăm chỉ kiếm tiền, tằn tiện một xu cũng không dám tiêu, đồng thời còn không quên nghe ngóng tin tức của đàn em kiếp trước chỉ vì muốn trở về chốn cũ đoạt lại tất cả những gì đã mất.
Kết quả mỗi một kiếp đều không tiêu hết tiền của mình, đều hời cho người thừa kế di sản.
_“Kiếp thứ 2 cô còn nghe ngóng được tin tức của Giang Vệ Quốc bọn họ a?”_ Tần Hoài phát ra tiếng cảm thán, An Du Du là tinh quái duy nhất mà Tần Hoài từng gặp sau khi độ kiếp thất bại, ngay sau đó kiếp thứ hai liền đi tìm cố nhân của kiếp thứ nhất.
Đương nhiên, những tinh quái khác có người cũng có suy nghĩ này, chỉ là điều kiện không cho phép.
Đầu thai quá nhanh rồi, chưa sống đến độ tuổi có thể ra khỏi cửa tìm người.
_“Tiểu Thất và Tiểu Cửu không có tên, vốn dĩ tôi không ôm hy vọng gì. Tin tức của Giang Vệ Quốc dễ nghe ngóng nhất, tôi lúc đầu tưởng hắn tích cóp đủ tiền sẽ về Bắc Bình, mua lại cái gì Thái Phong Lâu kia, kiếp thứ hai tôi sau khi tích cóp được chút tiền liền mua vé xe đi Bắc Bình đầu tiên.”_
_“Kết quả Thái Phong Lâu căn bản không hề mở, làm nửa ngày hắn lăn lộn cũng không ra gì, nhiều năm như vậy rồi đều không tích cóp được tiền mua tửu lâu.”_
Tần Hoài: Cô nói có phải là tiếng người không? Cô có biết tòa tửu lâu Thái Phong Lâu đó lớn bao nhiêu không? Vị trí tốt bao nhiêu không? Đáng giá bao nhiêu tiền không?
_“Sau đó tôi liền về Ma Đô, vốn dĩ nghĩ Giang Vệ Quốc nếu không đi tích cóp đủ tiền mua tửu lâu, hẳn là ở Ma Đô lăn lộn cũng không tồi, suy cho cùng món ăn hắn nấu khá ngon.”_
_“Kết quả hắn cũng không ở Ma Đô, tôi ở Ma Đô vừa làm thuê vừa nghe ngóng tin tức của hắn, phát hiện hắn thật biết chạy. Khắp vùng phía Nam nơi nơi lưu thoán làm đầu bếp, tôi chỉ có thể đi theo nghe ngóng được nơi hắn đi, một đường dốc sức làm việc, một đường đổi chỗ làm thuê, lúc ở Hán Khẩu nghe ngóng tin tức của hắn thì ngoài ý muốn nghe ngóng được tin tức của Tiểu Cửu.”_
Tần Hoài: _“... Từ lưu thoán không phải dùng như vậy.”_
_“Sau đó tôi phát hiện Tiểu Cửu lăn lộn siêu cấp tốt, trực tiếp từ bỏ việc tìm Giang Vệ Quốc muốn đi nương tựa Tiểu Cửu. Tôi vốn dĩ đều mua vé xong rồi, sau đó nghĩ lại vẫn là thôi đi.”_
_“Tại sao?”_ Tần Hoài có chút tò mò.
Mặc dù An Du Du vì chấp niệm và nguyên nhân độ kiếp thất bại, phong cách làm việc tổng thể đều rất không Thiềm Thừ Ba Chân, nhưng anh tin rằng 4 chữ không làm mà hưởng vẫn khắc sâu trong xương tủy An Du Du, chỉ cần có điều kiện, cô vẫn muốn tận khả năng không làm mà hưởng.
Vì không làm mà hưởng, bại lộ sự thật mình không phải là người, nương tựa đàn em trước đây từ đó sống cuộc sống không lo ăn uống, là chuyện An Du Du có thể làm ra được.
_“Bởi vì tôi là lão đại của Tiểu Cửu a.”_ An Du Du nói, _“Mấy năm tôi xin không được cơm đó, ăn của Giang Vệ Quốc dùng của Giang Vệ Quốc khá nhiều, nhưng Tiểu Cửu thực sự là do tôi nuôi.”_
_“Hơn nữa Giang Vệ Quốc và Trần Thuận quan hệ tốt, tôi cảm thấy sau khi tôi chết, với tính cách của Trần Thuận hắn hẳn là sẽ chia một phần di sản của tôi cho Giang Vệ Quốc, nhưng hắn chắc chắn sẽ không chia cho Tiểu Cửu. Giang Vệ Quốc nếu đã chia di sản của tôi, vậy tôi sau khi đầu thai đi tìm hắn, bảo hắn cho tôi chút tiền giúp tôi đông sơn tái khởi, tôi cảm thấy cũng không có gì.”_
_“Hơn nữa hắn lăn lộn cũng không ra gì, Thái Phong Lâu ở Bắc Bình đều không mua lại được. Đi theo tôi lăn lộn, không chừng ngày nào đó tôi phát đạt rồi, tôi liền giúp hắn mua lại Thái Phong Lâu nhà hắn.”_
_“Nhưng Tiểu Cửu thì khác, Tiểu Cửu lăn lộn thực sự là có chút quá tốt rồi, nếu tôi cứ như vậy không có một chút tài cán gì đi tìm hắn có chút mất mặt.”_
Tần Hoài cảm thấy An Du Du nói có lý, đồng thời lại có chút tò mò, hỏi: _“Tiểu Cửu rốt cuộc lăn lộn tốt đến mức nào?”_
Có thể khiến An Du Du phát ra tiếng cảm thán như vậy, nghe có vẻ giống như tự do tài chính rồi.
_“Ông chủ anh trong ký ức của tôi cũng nhìn thấy rồi, Tiểu Cửu sau đó không phải đi nhà máy bên Hán Khẩu kia làm công nhân rồi sao?”_
_“Tiểu Cửu thực ra khá thông minh, đọc sách học chữ gì đó đều rất nhanh, Trần Thuận chỉ thỉnh thoảng dạy hắn hắn liền biết rất nhiều chữ.”_
Tần Hoài gật đầu biểu thị có thể nhìn ra, lúc An Du Du kiếp thứ nhất ngoại trừ Giang Vệ Quốc ra, đàn em coi trọng nhất chính là Tiểu Cửu. Bởi vì Tiểu Cửu đầu óc linh hoạt, biết nhìn sắc mặt người khác, và mồm mép lanh lợi. Lúc xem ký ức, Tần Hoài liền cảm thấy trong số nhiều đàn em không có họ tên như vậy của An Du Du người có hy vọng nhất sau này mỗi tháng cho An Du Du hai khối đại dương, để cô sống cuộc sống không lo cơm áo chính là Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu cũng đã làm được.
_“Nhà máy tuyển công nhân ở Hán Khẩu lúc đầu là nhà máy thép, vì là nhà máy thép nên yêu cầu đối với công nhân mới cao, yêu cầu công nhân biết chữ.”_
_“Sau khi đi Kim Lăng, phát hiện muốn làm thuê cho tốt đọc sách thực sự rất quan trọng, liền viết thư nói cho Tiểu Cửu bảo hắn có cơ hội nhất định phải đàng hoàng đọc sách, như vậy mới có thể thăng chức tăng lương mỗi tháng có nhiều tiền công hơn gửi cho tôi.”_
_“Tiểu Cửu cũng đích thực rất nỗ lực, hắn không chỉ đọc sách, sau này còn tham quân, làm cái gì quân tình nguyện kia. Đợi lúc tôi ở Hán Khẩu nghe ngóng được tin tức của hắn, hắn đã là xưởng trưởng của nhà máy dệt bông lớn nhất bên Cô Tô rồi, ông chủ anh không biết lúc đó tôi đã hạ quyết tâm lớn đến mức nào mới không đi Cô Tô nương tựa hắn đâu!”_
Tần Hoài đã nghe đến ngây người rồi.
Anh cảm thấy đại não của mình đều có chút đình trệ, khoảnh khắc này anh thậm chí có chút hiểu tại sao tất cả ký ức của An Du Du đều là Chi Tuyến Nhậm Vụ.
Ký ức của cô có lẽ bình thường không có gì lạ, nhưng mỗi một người xuất hiện trong ký ức đều rất then chốt.
Sự thức tỉnh của cô rất then chốt.
_“Xưởng... xưởng trưởng nhà máy dệt bông ở Cô Tô, họ... họ Hứa.”_ Tần Hoài đều có chút lắp bắp rồi, anh rõ ràng đã biết đáp án, nhưng vẫn nhịn không được muốn hỏi lại một lần để xác định, _“Vậy... vậy cô có biết hắn lúc đó tên là gì không?”_
_“Tôi nhớ tên là Hứa Thành Cương, tôi nghe nói cái tên đó là đổi trong nhà máy thép.”_
Tần Hoài bị chấn động đến mức không nói ra lời.
An Du Du có chút mờ mịt nhìn Tần Hoài, không hiểu mình nói sai câu nào, cô còn chưa nói xong mà, sao Tần Hoài lại lộ ra biểu cảm này.
An Du Du mặc dù không hiểu, nhưng cô có tâm thái rất tốt, tự mình nói tiếp: _“Tôi lúc đó nghĩ, Tiểu Cửu đều đã lăn lộn thành xưởng trưởng nhà máy dệt bông rồi, chạy được hòa thượng không chạy được miếu, lúc nào cũng có thể nương tựa hắn. Không bằng đợi tôi lăn lộn ra chút danh tiếng, cảm giác càng giống như tư thế lão đại áo gấm về làng, vinh quy cố lý đi gặp hắn thì tốt hơn, liền đem vé xe đi Cô Tô trả lại, tiếp tục nghe ngóng tin tức của Giang Vệ Quốc.”_
_“Tin tức của hắn là thật khó nghe ngóng a, tôi trước sau nghe ngóng gần 10 năm. Tin tức của Tiểu Thất tôi đều nghe ngóng được rồi, lăn lộn không được lắm, tôi đại khái biết hắn ở đâu cũng không đi tìm hắn. Suy cho cùng tôi tìm hắn không chừng còn cần tôi tiếp tế hắn, tôi lúc đó cũng không có tiền tiếp tế hắn.”_
_“Cuối cùng tôi nghe ngóng được Giang Vệ Quốc ở thành phố Z, làm bếp trưởng của một tiệm cơm quốc doanh ở một thành phố đặc biệt nhỏ.”_
_“Lúc đó tôi đã làm thuê mười mấy năm, tích cóp được chút vốn liếng quyết định làm ăn. Tôi lúc đó cảm thấy Giang Vệ Quốc mặc dù không tích cóp đủ tiền mua Thái Phong Lâu, nhưng hẳn là có chút tiền tiết kiệm, tôi cũng không yêu cầu nhiều, chia cho tôi tám phần, đợi tôi phát đạt rồi nhất định gấp 10 lần phụng hoàn.”_
_“Nhưng đợi tôi đi thành phố Z tìm được hắn ở tiệm cơm quốc doanh, phát hiện hắn lăn lộn cũng không ra gì. Có thể là vì sinh quá nhiều con trai, nuôi con trai quá tốn tiền. Ông chủ anh đều không ngờ được đâu, hắn lại sinh 5 đứa con trai, hơn nữa đứa nào cũng vừa cao vừa tráng.”_
_“Lúc tôi đi tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, vốn dĩ đều không muốn trả tiền muốn để hắn mời tôi. Kết quả vừa hay nhìn thấy ba đứa con trai của hắn ăn cơm ở bàn bên cạnh tôi, cái kiểu ăn đó hận không thể dùng chậu rửa mặt, cũng khó trách Giang Vệ Quốc nhiều năm như vậy đều không tích cóp đủ tiền đi Bắc Bình mua Thái Phong Lâu.”_
_“Tôi lúc đó liền nghĩ, thôi đi, Giang Vệ Quốc chắc chắn không có tiền nếu nhận nhau tôi không chừng còn phải tài trợ hắn một chút. Tôi ở tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa cơm, trả tiền xong liền đi làm ăn rồi.”_
_“Tôi vốn dĩ tưởng tôi làm ăn chắc chắn có thể kiếm được một món hời lớn, sau đó liền có thể vinh quy cố lý đi Cô Tô tìm Tiểu Cửu nhận nhau với hắn, để hắn tài trợ tôi một khoản tiền trở lại Ma Đô, tiếp tế Tiểu Thất và Giang Vệ Quốc.”_
_“Kết quả kẻ lừa đảo quá nhiều, tiền của tôi đều bị lừa hết rồi chỉ có thể tiếp tục tích cóp tiền.”_
_“Lúc đó tôi đã không muốn nhận nhau nữa rồi, bởi vì quá mất mặt rồi.”_
_“Cuối cùng còn chưa đợi tôi tích cóp đủ tiền, tôi liền mắc bệnh chết rồi. Cũng không biết di sản hời cho ai, sớm biết vậy trước khi chết đã lập một bản di chúc để lại di sản cho Tiểu Cửu rồi, như vậy nếu Tiểu Cửu còn sống, tôi cũng dễ lý lẽ hùng hồn đi tìm hắn bảo hắn đem tiền lương hưu đều cho tôi.”_
_“Ông chủ, tôi muốn xin nghỉ một tuần, trước tiên đi Cô Tô, sau đó đi thành phố Z, xem Tiểu Cửu và Giang Vệ Quốc có phải vẫn còn sống không. Nếu còn sống và hai người bọn họ bằng lòng, tôi có thể lấy tiền lương hưu của bọn họ làm Quỹ tặng không a? Tôi thực sự không có tiền, ông chủ anh là biết tình hình kinh tế của tôi mà, mỗi một xu của tôi đều là anh phát cho tôi.”_
Tần Hoài:...
Tần Hoài cảm thấy cốt truyện phát triển có chút quá nhanh anh theo không kịp.
Tần Hoài làm một động tác dừng lại.
_“Dừng dừng dừng, Du Du cô để tôi vuốt lại đã, chuyện xin nghỉ đi Cô Tô và thành phố Z, chúng ta lát nữa hẵng nói.”_
_“Bây giờ mấy giờ rồi?”_
_“4 giờ 47 phút.”_
_“Chúng ta kiên trì thêm vài tiếng nữa, đợi đến 9 giờ sáng La Quân chắc chắn sẽ thức dậy uống Trần Bì Trà. Đến lúc đó hai chúng ta trực tiếp tan làm, đến nhà ông ấy mở tiệc trà.”_
_“Không thể để một mình tôi khiếp sợ được.”_
An Du Du:?
Cái này có gì đáng để khiếp sợ chứ, trong nhóm nhiều tinh quái như vậy, lẽ nào quá trình độ kiếp của bọn họ đều rất bình thường không có gì lạ sao?