## Chương 559: Ta Bảo Kê
Vì thời gian còn quá sớm còn lâu mới đến giờ mở tiệc trà, Tần Hoài chỉ có thể nhắn tin trong nhóm thông báo chuyện sáng nay có tiệc trà đột xuất, có thể tham gia hay không tùy mỗi người.
Kết quả La Quân trực tiếp trả lời trong giây lát.
La Quân căn bản không ngủ, trực tiếp thức trắng đêm, trợ lực bản thân sớm ngày tổ chức tang lễ vừa ý.
Trong tình huống bình thường, Tần Hoài sẽ không kéo An Du Du đến nhà La Quân lúc chưa tới 5 giờ sáng. Nhưng hôm nay thực sự là tình huống đặc thù, Tần Hoài sau khi nghe xong một tràng dài trải nghiệm tìm người đặc sắc ở kiếp thứ 2 của An Du Du thì đầu óc đều mông lung.
Anh cảm thấy mỗi một chữ An Du Du nói anh đều có thể nghe hiểu, mỗi một chữ cũng đều từ lỗ tai nghe lọt vào rồi, nhưng chính là cứ xoay vòng vòng trong đầu. Anh có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng căn bản không biết nên hỏi cái gì.
Câu chuyện quấn lấy vô số sợi chỉ mỏng, không tìm ra được đầu mối. Vấn đề bị che phủ bởi một lớp sương mù mỏng, lờ mờ có thể thấy, nhưng chính là lau không sạch.
Anh cấp bách cần có một người giúp anh vuốt lại mạch suy nghĩ, và La Quân không nghi ngờ gì là một ứng cử viên cực kỳ tốt.
Tất Phương mặc dù phần lớn thời gian tính khí không tốt, số ít thời gian âm dương quái khí, thường xuyên độc miệng, thỉnh thoảng phán đoán sai lầm, tính cách bướng bỉnh ngắt quãng, chết không hối cải có tính bền vững, nhưng ông kiến thức rộng rãi, thường xuyên có thể nhìn ra điểm then chốt của vấn đề trong nháy mắt.
Hơn nữa La Quân không bao giờ nói nhảm, mỗi lần đều có thể làm được việc đi thẳng vào chủ đề, nắm bắt trọng điểm.
Tần Hoài gọi điện thoại cho La Quân, hỏi La Quân anh bây giờ có thể trực tiếp dẫn An Du Du đến nhà ông không.
La Quân ở đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, nói với Tần Hoài muốn đến thì đến, nhưng không thể giống như Trần Huệ Hồng kéo cái giọng oang oang cái gì cũng nói, bởi vì giờ này Trương Thục Mai vẫn đang ngủ trong phòng bảo mẫu, không thể gọi Trương Thục Mai dậy bảo bà 4 giờ sáng ra ngoài đi dạo được.
Tần Hoài cúp điện thoại, nhìn về phía An Du Du đã rơi vào suy tư, trên mặt tràn đầy vẻ rối rắm, lúc thì phẫn nộ, lúc thì mê hoặc, lúc thì lòng đầy căm phẫn, lúc thì lại có chút vui sướng, thoạt nhìn giống như bị phân liệt tinh thần: _“Du Du, bây giờ xuống thay quần áo, chúng ta đi nhà La Quân.”_
_“Hả?”_ An Du Du sửng sốt, Thiềm Thừ Ba Chân tạm thời ngoại tuyến, An Du Du lên tuyến, _“Ông chủ bình thường mọi người đều mở tiệc trà sớm như vậy sao?”_
_“Hóa ra trà của tiệc trà là trà sáng.”_
Tần Hoài:... Đại khái không có ai sẽ muốn ăn trà sáng lúc 4 giờ sáng.
Nhưng lời của An Du Du đã nhắc nhở Tần Hoài, sáng sớm tinh mơ đến nhà La Quân làm phiền ông, nhờ ông giúp đỡ bày mưu tính kế, lại còn là La Quân trong trạng thái thức trắng một đêm chưa ngủ quả thực là có chút mạo phạm, mang theo chút đồ.
Mang theo chút nguyên liệu tươi làm điểm tâm nhỏ và lồng hấp nhỏ là một lựa chọn không tồi, đáng tiếc nhà bếp nhà La Quân không đủ lớn cũng không có dụng cụ làm tràng phấn, nếu không Tần Hoài còn có thể làm cho La Quân một phần tràng phấn trứng gà.
_“Du Du, cậu đi nhà bếp lấy 5... 7 cái đi, 7 cái lồng hấp làm điểm tâm nhỏ, sau đó lại đi thay quần áo. Tôi đi nhặt một ít nguyên liệu làm điểm tâm nhỏ, phần còn lại chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”_
An Du Du lập tức đứng dậy: _“Vâng thưa ông chủ.”_
Tần Hoài và An Du Du xuống lầu thu dọn, giờ này trong nhà bếp đã có không ít nhân viên đến làm việc rồi. Do hai người trước đó là trò chuyện trên lầu, không bật đèn lớn chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, nhân viên nhà ăn ca sáng thực ra không biết An Du Du và Tần Hoài ở trên lầu, trong lòng không ít người phụ việc còn hơi lẩm bẩm có phải đồng nghiệp tối hôm qua dọn dẹp nhà bếp sơ ý không dọn dẹp sạch sẽ không.
Trên bàn bếp của Tiểu Tần sư phụ sao lại có bánh rán dầu kỳ lạ vẻ ngoài khó coi như vậy, ai làm vậy? Lẽ nào là lão Tần sư phụ nửa đêm không ngủ được, chạy đến nhà ăn làm bánh rán dầu, làm xong rồi quên dọn dẹp?
Thấy Tần Hoài đến, Trần An vội vàng báo cáo với Tần Hoài chuyện trên bàn bếp của anh có bánh rán dầu không rõ nguồn gốc, mọi người không dám hành động thiếu suy nghĩ.
_“Ồ, bánh rán dầu đó không cần quan tâm. Sáng hôm nay tôi có chút việc đột xuất phải dẫn An Du Du đến nhà La tiên sinh làm tiệc ngoài, không có gì bất ngờ thì hôm nay tôi và An Du Du đều không có ở trong nhà ăn. Vừa rồi tôi đã nhắn tin báo cho Tịch Tỷ rồi, chị ấy giờ này đoán chừng vẫn chưa tỉnh, Trần An, bữa sáng hôm nay giao cho cậu đấy, làm cho tốt vào.”_
Nghe Tần Hoài nói như vậy, lưng Trần An đều thẳng lên, chỉ cảm thấy gánh nặng ngàn cân trên vai.
_“Vâng thưa Tiểu Tần sư phụ, bữa sáng sáng hôm nay cứ giao cho tôi đi!”_ Trần An tràn đầy tự tin nói.
Tần Hoài và An Du Du thu dọn đồ đạc xong liền vội vã rời đi, để lại những người phụ việc vẫn chưa hiểu rõ tình hình xì xào bàn tán trong nhà bếp.
_“La tiên sinh mà Tiểu Tần sư phụ nói là ai vậy? Có phải chính là vị La Quân trong truyền thuyết ở tòa A không?”_
_“Chắc chắn là ông ấy, trong miệng Tiểu Tần sư phụ không có vị La tiên sinh thứ 2.”_
_“Oa, 4 giờ sáng có thể khiến Tiểu Tần sư phụ mang theo lồng hấp đi làm tiệc ngoài, đi một cái là đi một ngày, cái này phải trả bao nhiêu tiền a?”_
_“Đây là chuyện tiền bạc sao? Cậu cảm thấy Tiểu Tần sư phụ của chúng ta thiếu tiền? Tôi nói cho cậu biết, tôi nghe nói La tiên sinh đã bệnh nhập cao hoang, không sống được mấy ngày nữa rồi, cái người Chu Hổ mà Dương ca ngày nào cũng đến bệnh viện đưa cơm cậu biết không? Chính là người làm kế hoạch tang lễ cho La tiên sinh đấy.”_
_“Tôi đoán La tiên sinh là sắp không xong rồi, trước khi chết muốn ăn một miếng đồ ngon. La tiên sinh thích ăn nhất là điểm tâm do Tiểu Tần sư phụ làm, ông ấy bình thường đều không ra khỏi cửa, cơ bản mỗi lần ra khỏi cửa đều là đến Vân Trung Thực Đường của chúng ta ăn điểm tâm.”_
_“A, thảo nào Tiểu Tần sư phụ đi vội vã như vậy.”_
_“Tiểu Tần sư phụ của chúng ta đúng là tâm thiện a!”_
Bên kia, Tần Hoài dẫn theo An Du Du tâm trí hỗn loạn đi đến nhà La Quân.
Tần Hoài trên đường đi thực ra có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng lúc anh muốn hỏi ra miệng lại cảm thấy dường như có vấn đề quan trọng hơn phải hỏi. Anh sợ mình tùy tiện hỏi hai vấn đề xong, không nắm bắt được vấn đề muốn hỏi nhất ngược lại không biết nên hỏi cái gì, cho nên chần chừ không hỏi ra miệng.
Tần Hoài cứ như vậy trầm mặc đi suốt một quãng đường, khiến An Du Du đều có chút căng thẳng, vốn dĩ còn nói vài câu chuyện kiếp thứ hai mình tìm người như thế nào, đến sau này ngay cả nói cũng không dám nói nữa.
Vì sợ đánh thức Trương Thục Mai, Tần Hoài không bấm chuông cửa, chỉ nhẹ nhàng gõ cửa.
Cửa gần như mở trong giây lát, La Quân mở cửa, cảm giác ông đã đợi ở cửa rất lâu rồi.
4 giờ sáng bị người ta đến thăm, La Quân tự nhiên sẽ không cho Tần Hoài sắc mặt tốt gì, nhưng ông cũng không buông lời châm chọc, chỉ liếc nhìn đồ đạc Tần Hoài và An Du Du mang đến, lại nhìn thoáng qua biểu cảm trên mặt Tần Hoài và An Du Du, nghiêng người nhường chỗ ra hiệu cho hai người vào.
_“Tôi muốn ăn há cảo tôm.”_ La Quân nói.
_“Bây giờ tôi đi vào bếp làm cho ngài.”_ Tần Hoài xách nguyên liệu liền trực tiếp đi vào nhà bếp, An Du Du thấy thế vội vàng đi theo, còn không quên rất cung kính gật đầu với La Quân một cái, có thể nhìn ra Thiềm Thừ Ba Chân rất tôn kính Tất Phương.
La Quân rất hiếm khi không ngồi lại trên ghế sofa hoặc ngồi trên ghế, mà là tựa nghiêng ở cửa nhà bếp, nhìn hai người bận rộn trong bếp, hỏi: _“Thiềm Thừ Ba Chân tỉnh rồi, sau đó thì sao?”_
_“Cô ta nói chuyện gì khiến cậu giống như mất hồn vậy, Tần Hoài cậu bây giờ thật nên soi gương đi, người không biết còn tưởng cậu vừa thi xong toán cao cấp.”_
Tần Hoài:... Vừa thi xong toán cao cấp ngược lại cũng sẽ không như vậy, bởi vì toán không biết là thực sự không biết, con người trong tình huống cực độ tuyệt vọng là sẽ không suy nghĩ miên man.
Tần Hoài thậm chí bắt đầu có chút khâm phục Hạ Mục Nhuế rồi.
Anh không dám tin Hạ Mục Nhuế lúc đó làm sao có thể thuận lợi chấp nhận tất cả những điều hoang đường này như vậy, dáng vẻ bình thản của Hạ Mục Nhuế lúc đó thậm chí khiến Tần Hoài có chút ngạc nhiên quá mức chưa từng thấy qua tinh quái.
_“An Du Du, cô nói cái gì rồi?”_ La Quân hỏi.
An Du Du cũng rất khó hiểu: _“Tôi không biết a, lúc đầu ông chủ vẫn còn đang yên đang lành, tôi nói chuyện kiếp thứ 2 tôi tìm người, nói nói một hồi ông chủ liền biến thành như vậy rồi.”_
_“Du Du, phiền cậu đem những chuyện vừa rồi kể với tôi kể lại với La tiên sinh một lần nữa.”_
An Du Du không hiểu ra sao, nhưng làm theo. Bởi vì đã kể qua một lần có kinh nghiệm, lần này lúc kể An Du Du vô cùng trôi chảy, trực tiếp kể theo dòng thời gian.
Lúc cô kể xong há cảo tôm, bánh bao nhỏ và bánh thịt bò vừa hay ra lò, hồng trà Tần Hoài nấu cũng từ nóng chuyển sang ấm vừa đúng nhiệt độ dễ uống. An Du Du và La Quân đã ngồi vào bàn ăn, Tần Hoài cũng bưng bữa sáng đơn giản lên bàn ăn, còn không quên gọt một quả táo cắt miếng xếp ra đĩa và lấy cho mình một quả chuối.
_“La tiên sinh, Trần Bì Trà đại khái còn 15 phút nữa mới ra lò, ngài ăn lót dạ đơn giản trước đi.”_ Tần Hoài nói.
Lúc Tần Hoài vừa bước vào nhà La Quân, đầu óc và suy nghĩ đều vẫn còn hỗn loạn, không biết tại sao, sau khi làm xong bữa sáng người lại bình tĩnh lại.
Bây giờ đến lượt Tần Hoài nhìn La Quân vẻ mặt mông lung rồi, biểu cảm này rất khó nhìn thấy trên mặt La Quân, nhưng khoảnh khắc này đích thực đã xuất hiện trong bối cảnh này.
Thấy La Quân cũng mông lung, Tần Hoài chỉ cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Xem đi, sự phát triển cốt truyện này ai nghe mà chẳng mông lung, không phải là nam chính truyện hệ thống như anh chưa thấy qua việc đời, Tất Phương đến cũng mông lung a.
Biểu cảm La Quân nhìn An Du Du đã biến thành cô và Tần Hoài rốt cuộc ai là nhân vật chính, cô mới là người sở hữu hệ thống đó đi, so với cô Tần Hoài có vẻ rất người qua đường a.
_“La tiên sinh, là tôi có chỗ nào nói sai sao? Hay là tôi muốn tìm Tiểu Cửu và Giang Vệ Quốc đòi tiền lương hưu của bọn họ cho ông chủ làm Quỹ tặng thực ra là không hợp thủ tục, ngài cảm thấy xác suất ông chủ giúp tôi đi thuyết phục Hồng Tỷ, để chị ấy tặng căn nhà đó cho tôi là bao nhiêu?”_ An Du Du khiêm tốn thỉnh giáo.
Từ biểu cảm và thái độ của cô đều có thể nhìn ra, cô là thực sự rất tôn trọng Tất Phương.
_“Cô cứ khăng khăng muốn căn nhà đó?”_ La Quân hỏi.
An Du Du rất nghiêm túc nói: _“Tôi thực sự rất thích căn nhà đó, tọa bắc triều nam, ghế sofa cũng rất lớn, vấn đề duy nhất chính là quá đắt, với mức lương hiện tại ông chủ trả cho tôi đời này tôi đều không mua nổi.”_
Tần Hoài:... Điểm danh tôi đấy à?
La Quân lại liếc xéo Tần Hoài một cái, nhạt giọng nói: _“Chuyện nhỏ, tôi nói với Trần Huệ Hồng một tiếng bảo cô ta sang tên căn nhà đó cho cô, tôi nhiều nhà, đến lúc đó để Trần Huệ Hồng chọn một căn thích lấy đi cô ta chắc chắn bằng lòng.”_
_“Cảm ơn La tiên sinh, ngài đúng là khảng khái hào phóng!”_ An Du Du mừng rỡ như điên, lập tức rót trà cho La Quân, nhìn cái tư thế đó của cô chỉ cần La Quân nói một câu đừng làm thuê cho Tần Hoài nữa làm thuê cho tôi đi, An Du Du sẽ lập tức đá bay ông chủ cũ, ủng hộ La Quân làm ông chủ mới của cô.
_“Tần Hoài có nói với cô tình hình cụ thể của chúng tôi không?”_ La Quân hỏi.
_“Không có, chỉ nói đơn giản một chút.”_
La Quân có chút ghét bỏ nhìn thoáng qua Tần Hoài đã gặm đến quả chuối thứ 3: _“Cậu ta nói nhảm quá nhiều để tôi nói, là như thế này...”_
_“...”_
Mười phút sau, nhìn An Du Du vẻ mặt mông lung, trong lòng La Quân và Tần Hoài đều cân bằng rồi.
An Du Du ngồi bên bàn ăn ít nhất đờ đẫn năm, sáu phút, người không biết còn tưởng hiệu quả thuốc của Bạch Đường Cao sáng nay không tốt chưa tỉnh hẳn lại tỉnh thêm một lần nữa, thời gian đờ đẫn dài đến mức bánh thịt bò gặm được một nửa trong đĩa trước mặt cô đều nguội rồi.
Trần Bì Trà của La Quân đều uống hết rồi.
_“Cô bây giờ có dự định gì?”_ La Quân chậm rãi hỏi.
Tần Hoài nhíu mày: _“Tôi không biết.”_
_“Lúc tôi vừa nghe Du Du nói xong, trong đầu thực ra có rất nhiều suy nghĩ. Trước đây tôi rất lo lắng lão Thạch lén lút chạy đến Cô Tô tìm Xưởng trưởng Hứa khiến ông ấy nảy sinh tâm kết mới độ kiếp thất bại, nhưng lần này tôi lại rất muốn ủng hộ Du Du xin nghỉ đi Cô Tô tìm Xưởng trưởng Hứa, cho dù không giống như Triệu Thành An nhận nhau với Hạ Mục Nhuế, chỉ là để hai người bọn họ gặp nhau một mặt cũng tốt.”_
_“Nhưng lý trí của tôi nói cho tôi biết như vậy không tốt, Hạ Mục Nhuế và Triệu Thành An là ví dụ rất đặc thù, một khi gặp mặt, tất cả những chuyện xảy ra sau đó đều là không thể khống chế.”_
_“Trên đường tới đây, tôi đang nghĩ hay là để Du Du đi thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc trước đi. Du Du nói Giang Vệ Quốc lúc ở Ma Đô vẫn luôn muốn về Bắc Bình mua lại Thái Phong Lâu, tôi rất muốn nói cho Hạ lão tiên sinh biết tin tức này, nhưng tôi cảm thấy nên bàn bạc với Triệu Thành An một chút.”_
_“Tôi còn có chút muốn nói cho Giang Vệ Quốc biết tung tích của Tỉnh sư phụ, nhưng Tỉnh sư phụ đã qua đời nhiều năm rồi, tôi nhất thời không bịa ra được cớ.”_
_“Nếu thám tử tư của La tiên sinh ngài có thể tìm được tung tích của Giang Vệ Minh sư phụ, Giang Vệ Minh vẫn còn sống thì tốt rồi. Có một tin tốt, cho dù lý do bịa ra có vụng về đến đâu, chỉ cần có thể xúc tiến anh em ruột gặp mặt cũng là tốt.”_
La Quân:...
_“Thám tử tư không tìm được, trách tôi?”_
_“Hóa ra Tiểu Cửu lăn lộn cũng không tốt a.”_ Giọng nói hơi thất vọng của An Du Du cắt ngang cơn giận của La Quân, _“Quốc miên xưởng phá sản rồi, con trai út của Tiểu Cửu cũng chết rồi, vợ hắn và con trai lớn cũng chết rồi, bây giờ chỉ còn lại một mình hắn, đoán chừng cũng không có bao nhiêu tiền lương hưu.”_
Tần Hoài & La Quân:?
Cô trầm mặc năm sáu phút là đang suy nghĩ vấn đề này?
_“Tôi còn tưởng ít nhất có một Tiểu Cửu lăn lộn không tồi, tôi nhặt nhiều đàn em như vậy, có một người sống vừa dài, lăn lộn lại tốt, tôi trở về khoác lác cũng có thể diện.”_
_“Xem ra như vậy, Tiểu Cửu lăn lộn đoán chừng còn không bằng Giang Vệ Quốc, 5 đứa con trai đó của Giang Vệ Quốc đều vừa cao vừa tráng, hẳn là không dễ chết như vậy.”_
_“Vậy... Du Du vừa rồi cô đang nghĩ gì?”_ Tần Hoài thăm dò hỏi.
_“Tôi đang nghĩ kiếp trước tôi có chôn chút vàng thỏi nào xuống đất để phòng hờ trường hợp bất trắc không, nghĩ rất lâu mới nhớ ra, kiếp trước tôi căn bản không có tiền mua vàng thỏi.”_
_“Hả?”_ Tần Hoài nghe đến ngây người.
_“Ông chủ, tôi vẫn muốn xin nghỉ đi Cô Tô tìm Tiểu Cửu và đi thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc.”_ An Du Du nói rồi, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, _“Tiểu Cửu bây giờ là cô gia quả nhân, dọn vào viện dưỡng lão bị người ta ức hiếp không sao, lão đại của hắn là tôi vẫn còn sống đây, tôi bảo kê hắn!”_
_“Lúc hắn 9 tuổi tôi có thể bảo kê hắn, lúc hắn 90 tuổi tôi vẫn chiếu cố bảo kê hắn!”_
_“Xưởng trưởng Hứa chỉ là sống trong viện dưỡng lão, không có nghĩa là bị người ta ức hiếp, thực ra có rất nhiều viện dưỡng lão chính quy...”_ Tần Hoài yếu ớt nói, An Du Du căn bản không quan tâm, cũng có thể là không nghe thấy.
_“Tôi vốn dĩ muốn nhét cho hắn hai thỏi vàng để hắn tự chăm sóc tốt cho bản thân trước, trước khi hắn 90 tuổi tôi nhất định trở về bảo kê hắn. Nhưng tôi hình như không có vàng thỏi có thể chôn, với mức lương hiện tại của tôi nếu muốn mua hai thỏi vàng thì có thể cần tích cóp...”_
_“Ông chủ anh có thể cho tôi mượn trước 20 vạn để tôi mua hai thỏi vàng không?”_
_“Không đúng, ông chủ có thể cho tôi mượn trước 30 vạn để tôi mua 3 thỏi không? Lỡ như bên phía Giang Vệ Quốc hắn nuôi không nổi 5 đứa con trai, tôi cũng có thể từ trong túi móc ra một thỏi vàng nhét cho hắn, để hắn dùng trước.”_
Tần Hoài:... An Du Du tại sao lại cố chấp với vàng thỏi như vậy, rõ ràng kiếp thứ nhất lúc cô đi xin ăn cũng chưa từng tích cóp được vàng thỏi.
La Quân bực tức lườm Tần Hoài một cái: _“Sáng sớm tinh mơ đến nhà tôi chỉ vì chút chuyện này, tôi đều không hiểu cậu đang xoắn xuýt cái gì.”_
Tần Hoài xoa xoa tay: _“Tôi vừa rồi đột nhiên phát hiện, đến nhà ngài rất quan trọng.”_
La Quân:?
_“Trong ngân hàng của ngài có gửi vàng thỏi có sẵn không? Có thể cho tôi mượn ba thỏi không?”_
La Quân:??
Hai người các cậu sáng sớm tinh mơ đến nhà tôi lừa đảo đấy à?