Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 565: Chương 565: Tạ Lễ

## Chương 565: Tạ Lễ

_“Ợ.”_

Đây là tiếng ợ của Hứa Thành.

_“Ợ.”_

Đây là tiếng ợ của Giang Vĩnh.

_“Ợ.”_

Đây là tiếng ợ của Lâm Nhất.

‘Đói.’

Đây là tiếng lòng từ biểu cảm của con trai Lâm Nhất.

Lâm Nhất đọc được tiếng lòng từ biểu cảm của con trai mình, tay trái cầm Tửu Nương Man Đầu, tay phải cầm Tam Đinh Bao, ngay trước mặt con trai, mặt không biến sắc cắn mỗi thứ một miếng, cho dù có no căng đi chăng nữa cũng phải kiên trì nhai cho kỹ rồi mới nuốt xuống.

Đây là sự tôn trọng dành cho ẩm thực!

Người được hưởng đãi ngộ giống như con trai Lâm Nhất là con gái của Lâm Nhĩ, con trai Lâm Nhĩ vì đến khá muộn, muộn hơn cả Hứa Thành và Giang Vĩnh, lúc đến nơi thì Tửu Nương Man Đầu đã sắp ra lò, không tham gia bàn bạc chuyện chia vàng thỏi cũng không bày tỏ thái độ, trong cái rủi có cái may, được ăn luôn.

Hôm nay Tần Hoài qua đây đơn thuần chỉ là để làm điểm tâm, chuyên mục An Du Du tìm đàn em phần Lâm Thất đã tạm thời khép lại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày mai ba người Tần Hoài sẽ đi Cô Tô để mở ra phần Hứa Thành Cương.

Sau đó thì bất ngờ xảy ra thật.

Hứa Thành bám lấy cửa bếp, vừa gặm Tửu Nương Man Đầu vừa khó tin hỏi Tần Hoài, thật sự không định lên _"Tri Vị"_ sao? Trước đây lúc cậu mới chân ướt chân ráo vào nghề chưa va chạm sự đời, không biết đến đại danh của Hứa Thành tôi và _"Tri Vị"_ thì cũng thôi đi, bây giờ cậu đã khá có tiếng tăm, nghiễm nhiên là vầng thái dương đang tỏa sáng rực rỡ của giới Bạch án rồi, sao vẫn còn như vậy?

Không đúng, còn quá đáng hơn trước!

Trước đây cậu còn lên _"Tri Vị"_ , bây giờ cậu lên cũng không thèm lên!

Cái Tửu Nương Man Đầu này chẳng lẽ không lợi hại hơn Quả Nhi trên trang bìa số đầu năm sao?

Miếng Tửu Nương Man Đầu đầu tiên Hứa Thành ăn là kinh diễm, miếng thứ 2 là kinh diễm, miếng thứ 3, thứ 4... cho đến tận miếng này vẫn là kinh diễm, hoàn toàn kinh diễm.

Man Đầu Cấp S- không dám nói là độc nhất vô nhị, nhưng tóm lại là trước đây Hứa Thành chưa từng được ăn.

Thậm chí lúc Hứa Thành ăn miếng đầu tiên còn không có cảm giác quá mức kinh diễm, bởi vì ông thực sự không hay ăn màn thầu, không có so sánh thì sẽ không thấy kinh diễm hơn. Sau đó lục tục ăn thêm vài loại điểm tâm khác, Hứa Thành mới từ từ thưởng thức ra được sự lợi hại của Tửu Nương Man Đầu.

Đương nhiên cũng có thể là do ăn một lúc quá nhiều món buff, sau khi các buff chồng lên nhau thì Tửu Nương Man Đầu lại càng tỏ ra lợi hại hơn.

Có những lúc màn thầu phải ăn kèm với những thứ đậm vị khác thì mới ăn ra được sự thơm ngon của nó.

Hứa Thành cảm thấy Tần Hoài đang bị hụt hẫng, lần trước Quả Nhi được lên trang bìa số đầu năm, lần này Tửu Nương Man Đầu chỉ cho lên trang bìa số báo thường thì có vẻ hơi khó nghe.

Hứa Thành quay đầu hỏi Giang Vĩnh: _“Giang chủ biên, bản thảo cho _"Tri Vị"_ kỳ sau đã đủ chưa?”_

Giang Vĩnh: _“... Hứa tổng, ngài viết thì đủ.”_

Nhân tiện nhắc tới, trước đây _"Tri Vị"_ là nguyệt san, năm nay không biết làm sao, có thể là do Hứa Thành quá bận không có thời gian viết bản thảo, từ nguyệt san đã biến thành hai tháng một kỳ.

Hứa Thành:...

Hứa Thành đưa mắt nhìn Tần Hoài vẫn đang nhào bột trong bếp, nhìn lại Tửu Nương Man Đầu trên tay, hạ quyết tâm: _“Thế này đi, tháng sau không phát hành nữa, đình bản vài tháng cứ nói là tạp chí đang điều chỉnh. Số đầu năm làm một bản dày thêm, Tửu Nương Man Đầu của Tiểu Tần sư phụ vẫn là trang bìa số đầu năm, lại còn là bản dày thêm nữa.”_

_“Nhưng chuyên mục thì không thể chỉ viết về Tửu Nương Man Đầu được, phải viết thêm vài loại điểm tâm nữa, cậu thấy sao?”_

_“Tri Vị có thể đặc biệt giúp cậu chú thích Vân Trung Thực Đường, lần trước Quả Nhi vì để cảm ơn sự dìu dắt của Hoàng sư phụ nên cậu viết là Hoàng Ký, trọng tâm của Quả Nhi cũng đặt vào Hoàng sư phụ. Cậu lại khá khiêm tốn, chưa bao giờ quảng bá cho quán của mình, đến bây giờ trong giới vẫn có rất nhiều người tưởng cậu là đầu bếp Bạch án của Hoàng Ký. Dạo trước còn có người nhắn tin WeChat hỏi tôi có phải cậu nhảy việc rồi không, sao Hoàng Ký lâu rồi không lên điểm tâm mới.”_

Hứa Thành cảm thấy mình thật sự quá chu đáo, nếu Tần Hoài không phải là vầng thái dương đang lên của giới Bạch án thì ông đã chẳng chu đáo đến thế, với tư cách là nhà bình luận ẩm thực nổi tiếng, Hứa Thành tỏ vẻ ông cũng rất có thể diện đấy nhé.

Rất nhiều lúc đều là các đầu bếp nổi tiếng nghiên cứu ra món mới, đặc biệt nhắn tin mời ông đến nếm thử, hy vọng qua đó có được cơ hội lên _"Tri Vị"_.

Mặc dù Tần Hoài hơi không biết điều, nhưng Hứa Thành vẫn tha thứ cho cậu. Người trẻ tuổi mà, có chút kiêu ngạo là chuyện bình thường, Hứa Thành tỏ vẻ ông cũng từng trẻ, ông hiểu.

Người không ngông cuồng uổng phí thời thiếu niên, đặc biệt là thiên tài đắc ý khi còn trẻ. Hứa Thành chỉ hận giới ẩm thực không có thêm vài thiên tài tâm cao khí ngạo như Tần Hoài, sau này ông cũng có thêm vài quán để ăn.

Tần Hoài bị lời của Hứa Thành làm cho giật mình run tay.

Việc buôn bán bình thường của Vân Trung Thực Đường đã đủ tốt rồi, tốt đến mức mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ nhận được phần thưởng Nhân Khí Dẫn Lưu, Tần Hoài đều hơi sợ hãi, lén lút không biết đã cầu xin Hệ thống game bao nhiêu lần đừng cho phần thưởng này nữa.

Thật sự không thể dẫn lưu thêm nữa, Vân Trung Thực Đường của chúng tôi ngay cả phần mềm đánh giá cũng chưa lên đâu!

Nếu bị _"Tri Vị"_ dẫn lưu...

Tần Hoài cảm thấy có khi mình sẽ đi đầu thai sớm hơn cả La Quân, trực tiếp làm việc đến đột tử mất.

Từ một ý nghĩa nào đó, tính cách của Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi thực ra hơi giống nhau, chấn thương eo của Hoàng Thắng Lợi chính là vì hồi trẻ làm việc quá sức. Hoàng Ký buôn bán quá tốt, khách quá đông, Hoàng Thắng Lợi không nỡ để khách hàng xếp hàng lâu như vậy mà không được ăn, cứ hết lần này đến lần khác kéo dài thời gian mở cửa, làm việc quá tải.

Tần Hoài cũng như vậy.

Nếu Vân Trung Thực Đường thật sự buôn bán tốt đến mức có khách hàng một hai giờ sáng đến xếp hàng chỉ để mua hai cái màn thầu, Tần Hoài nhìn thấy khách hàng mòn mỏi xếp hàng bên ngoài thì thật sự sẽ không nhịn được mà tăng thời gian mở cửa, ôm chăn ngủ luôn trong bếp mất.

Để tránh chuyện này xảy ra, Tần Hoài lựa chọn để Vân Trung Thực Đường không thể có việc buôn bán tốt đến thế.

Hoặc là cậu không nhìn thấy.

_“Hứa tiên sinh, thật sự không cần đâu.”_ Tần Hoài kiên định từ chối, _“Tôi rất thích đọc _"Tri Vị"_ , thậm chí hàng xóm láng giềng xung quanh tôi cũng rất thích đọc _"Tri Vị"_ , _"Tri Vị"_ năm nay tôi có thể nói là không bỏ sót kỳ nào, tôi cũng rất thích bài viết của ngài.”_

_“Nhưng tôi thật sự không muốn lên _"Tri Vị"_ nữa.”_

_“Nói thật với ngài, tôi sắp được thừa kế một khối di sản 10 con số.”_

Giang Vĩnh:??? Mấy con số cơ?

Trên mặt Tần Hoài viết đầy vẻ tôi không giả vờ nữa, tôi thừa nhận, tôi là người thừa kế di sản: _“Tôi không thiếu tiền, Vân Trung Thực Đường của chúng tôi cũng không thiếu khách, tôi cũng không định bán điểm tâm với giá trên trời để kiếm một món hời lớn từ việc làm điểm tâm.”_

_“Làm điểm tâm là sở thích của tôi, tôi đã xem vài kỳ đầu tiên của _"Tri Vị"_. Khi đó lên _"Tri Vị"_ không chỉ có đầu bếp của các khách sạn lớn, mà còn có rất nhiều quán nhỏ, người bán hàng rong vô danh ẩn mình ở các quốc gia.”_

_“Những quán nhỏ đó vì lên _"Tri Vị"_ mà danh tiếng vang xa, khách đến như mây. Có ông chủ quán vì quá mệt mỏi, dứt khoát đóng cửa quán vài tháng đợi qua đợt nóng và sóng gió rồi mới tiếp tục mở quán. Cũng có đầu bếp sau khi lên _"Tri Vị"_ một lần, vì buôn bán quá tốt không muốn quá mệt mỏi, đã từ chối lên _"Tri Vị"_ lần thứ 2, thực ra tôi cũng như vậy.”_

Hứa Thành bị Tần Hoài nói cho sửng sốt.

Tình huống mà Tần Hoài nói quả thực từng có, nhưng đó đều là chuyện của rất nhiều năm trước rồi, khi đó Hứa Thành còn chưa được công nhận là nhà bình luận ẩm thực có uy quyền nhất. Vẫn còn chìm đắm trong việc vác ba lô đi khắp các nước trên thế giới, thưởng thức ẩm thực các vùng miền, _"Tri Vị"_ lúc mới sáng lập cũng không có danh tiếng gì mấy, đầu bếp và quán ăn lên _"Tri Vị"_ , cũng có rất nhiều là đầu bếp bình thường, quán nhỏ bình thường.

Có thể nói, _"Tri Vị"_ khi đó khác xa với đẳng cấp bây giờ.

Hứa Thành rất muốn hỏi Tần Hoài, cậu có biết tình hình khi đó và bây giờ là khác nhau không.

Cậu có biết việc điểm tâm làm ra liên tiếp hai năm được lên trang bìa số đầu năm của Tri Vị có ý nghĩa gì không?

Nếu không phải vì cậu là đầu bếp trẻ, nếu không phải vì cậu là vầng thái dương vô cùng hiếm hoi của giới Bạch án, thì cơ hội quý giá như vậy làm sao có thể...

Nhưng Hứa Thành không nói.

Bởi vì Tần Hoài sắp được thừa kế một khối di sản 10 con số, quá nhiều tiền rồi, những gì Tần Hoài nói Hứa Thành đều hiểu, thậm chí rất có thể thấu hiểu.

Năm xưa ông cũng vì nhà quá nhiều tiền nên mới có thể không kiêng dè gì mà làm những việc mình muốn làm, vác ba lô đi chơi khắp thế giới. Người cùng chí hướng.

Trong ánh mắt Hứa Thành nhìn Tần Hoài có thêm một phần thấu hiểu.

_“Nếu Tiểu Tần sư phụ cậu đã không muốn thì thôi vậy.”_ Hứa Thành thở dài một hơi, ông cũng không phải là người thích ép buộc người khác, dù sao thì ông cũng đâu phải không ăn được, ông biết Vân Trung Thực Đường ở đâu mà.

Tần Hoài không muốn lên _"Tri Vị"_ , Hứa Thành ông đến Vân Trung Thực Đường lẽ nào Tần Hoài lại không tiếp đón?

_“Ngày mai tôi phải đi Bắc Bình làm chút việc, Tiểu Tần sư phụ, những điểm tâm cậu làm hôm nay có thể chia cho tôi một nửa để tôi đóng gói mang đi Bắc Bình được không? Tôi thấy cậu cũng làm không ít phôi sống.”_

Giang Vĩnh:??? Không phải chứ sếp, ngài ăn chực thì thôi đi, sao ngài còn vừa ăn vừa lấy thế?

Giang chủ biên am hiểu đạo lý chốn công sở lựa chọn im lặng.

_“Đương nhiên là được.”_ Tần Hoài cười nói, nhìn sang Giang Vĩnh, _“Giang chủ biên, anh có phiền nếu ngày mai tôi lại đến nhà anh làm điểm tâm không? Tôi muốn làm nhiều một chút, như vậy tiện cho Quyên Tỷ mỗi ngày đến viện dưỡng lão đưa điểm tâm cho Lâm lão gia tử.”_

Giang Vĩnh:!

Trong lòng Giang Vĩnh nở hoa, nhưng ngoài mặt không lộ ra, rất điềm tĩnh nói: _“Đương nhiên là được, thật sự vất vả cho Tiểu Tần sư phụ rồi.”_

Ngày thứ 2 Tần Hoài vẫn đến nhà Giang Vĩnh làm điểm tâm như cũ, Lâm Quyên hỏi Tần Hoài có thể ở lại Ma Đô thêm vài ngày không. Mọi người nhà họ Lâm tối qua đã bàn bạc trong nhóm gia đình cả một đêm, quyết định nhận ba thỏi vàng, nhưng phải trả lại cho An Du Du một phần tạ lễ, món quà đó cần vài ngày để chuẩn bị.

Tần Hoài thì sao cũng được, ở lại Ma Đô thêm vài ngày, vừa hay có thể để An Du Du và Thạch Đại Đảm chuẩn bị thêm vài ngày. Gặp Hứa Thành Cương là một chuyện lớn, Du Du không để lộ sự thật mình là tinh quái trước mặt Lâm Thất, Tần Hoài cảm thấy trừ phi điều kiện cho phép như lần của Hạ Mục Nhuy, nếu không thì gặp Hứa Thành Cương tốt nhất cũng đừng để lộ sự thật này.

Lâm Thất bị Alzheimer, lại tự có một bộ logic riêng, lời nói ra vốn dĩ logic đã khá lộn xộn không có mấy người tin, để ông trực tiếp biết An Du Du chính là đại ca thì không sao.

Hứa Thành Cương thì không bị Alzheimer, theo tin tức của Cung Lương và thám tử tư, sức khỏe của Hứa Thành Cương vẫn khá tốt. Mặc dù hai người con trai và bà bạn già đều đã không còn, nhưng cháu trai cháu gái vẫn coi như hiếu thuận, hơn nữa quan hệ nhân duyên trong viện dưỡng lão cũng khá tốt, ngày nào cũng đánh cờ tướng với các ông lão, thỉnh thoảng còn có bạn bè đến viện dưỡng lão thăm ông.

Cuộc sống trôi qua coi như rất thoải mái, rất phong phú, còn hơn phần lớn những người già có con có cái.

Tần Hoài khá nghiêng về việc đến lúc đó tùy cơ ứng biến.

Để tùy cơ ứng biến tốt hơn, Tần Hoài còn đặc biệt liên lạc với Cung Lương bảo ông quay lại Cô Tô (cuộc thi của Cung Bảo Châu vẫn chưa kết thúc), đi cùng bọn họ.

Cứ như vậy, Tần Hoài ở lại Ma Đô thêm ba ngày.

Ba ngày sau, Tần Hoài đã nhìn thấy món quà mà nhà họ Lâm dành ba ngày để chuẩn bị cho An Du Du, một món quà lớn.

Một con Thiềm Thừ Ba Chân được làm bằng vàng ròng, nặng chừng nửa ký.

Chế tác vô cùng tinh xảo, Tần Hoài thậm chí còn nghi ngờ ba thỏi vàng kia nung chảy ra cộng thêm tiền công chế tác, ước chừng cũng chỉ bằng giá trị của con Thiềm Thừ Ba Chân này.

Đây là... thỏi vàng lại lấy một hình thức khác quay về bên cạnh An Du Du, vật về chủ cũ rồi?

An Du Du nhìn thấy bản thân mình được làm bằng vàng ròng thì đều kinh ngạc đến ngây người, hoàn toàn yêu thích không buông tay, ánh mắt căn bản không có cách nào dời khỏi Thiềm Thừ Ba Chân. Nhìn con cóc mập mạp phồng rộp trước mặt, trong mắt An Du Du đều tỏa ra ánh sáng vàng của tiền tài.

Người tặng quà là Lâm Nhất và Lâm Nhĩ.

_“An tiểu thư, hai ngày nay chúng tôi đến viện dưỡng lão thăm ba tôi. Thật sự rất cảm ơn cô vì một chút tin tức mà đã cất công đến Ma Đô tìm ba tôi, vì lần trước cô đến thăm ông ấy, bệnh tình của ba tôi đã có chuyển biến tốt rồi.”_

_“Ông ấy vốn dĩ đã mấy tháng không nhận ra người, chúng tôi không ôm hy vọng nữa, kết quả lần này đến viện dưỡng lão ông ấy lại nhận ra tôi và Lâm Nhĩ.”_

_“Chúng tôi đã nói chuyện thỏi vàng với ba tôi, ông ấy nói thỏi vàng này vốn dĩ là để lại cho cô, nhà họ Lâm chúng tôi nhất định không thể nhận. Không có bà nội cô thì ba tôi không thể sống đến ngày hôm nay, càng không thể có tôi và em gái tôi. Con Thiềm Thừ Ba Chân này là do tôi và em gái tôi đặt làm, chiêu tài tiến bảo, nghe nói An tiểu thư cô đang làm kinh doanh, không biết cô có thích không?”_

_“Thích, quá thích rồi, sẽ không có món quà nào thích hơn nữa đâu!”_ An Du Du hận không thể ôm con Thiềm Thừ Ba Chân trước mặt lên cắn một cái xem có phải vàng ròng không.

Lâm Nhất ngại ngùng xoa xoa tay: _“Bên tôi còn có một yêu cầu quá đáng, không biết trước Tết cô có thể đến Ma Đô một chuyến nữa, đến viện dưỡng lão thăm ba tôi được không.”_

_“Ba tôi cứ lẩm bẩm nói muốn đón Tết cùng cô, tôi biết chuyện này chắc chắn không thực tế, đón Tết chắc chắn là phải ở cùng người nhà rồi, nhưng trước Tết không biết cô có thời gian không.”_

_“Không cần trước Tết, lúc đón Tết tôi có thể đến.”_ An Du Du nói, _“Tôi và người nhà không thân, qua Tết đi một chuyến đến nhà bà ngoại thăm bà ngoại là được.”_

An Du Du vỗ vỗ ngực: _“Yên tâm, lúc đón Tết tôi nhất định sẽ đến, sẽ không để tiểu... Lâm lão gia tử thất vọng đâu.”_

Còn một câu An Du Du không nói.

Cô là đại ca, đương nhiên phải đón Tết cùng đàn em rồi.

Lâm Nhất và Lâm Nhĩ tặng quà xong tâm mãn ý túc rời đi, Lâm Nhất còn kết bạn WeChat với An Du Du. Để phòng ngừa Lâm Nhất trong lúc rình coi vòng bạn bè của mình, phát hiện ra mình căn bản không làm kinh doanh, chỉ là một người làm thuê nghèo khổ cần mẫn, An Du Du ngay khoảnh khắc kết bạn WeChat đã chặn Lâm Nhất luôn.

Rất thành thạo.

Ba người Tần Hoài lên đường đi Cô Tô.

20 phút đi tàu cao tốc, thời gian rất ngắn.

Trên tàu cao tốc, An Du Du hớn hở nói cô về sẽ đặt con Thiềm Thừ Ba Chân này ở huyền quan, như vậy mỗi ngày đi làm về cô có thể nhìn thấy bản thân mình ở nhà ngay lập tức.

Tần Hoài cũng không nhịn được mà cùng Thạch Đại Đảm cảm thán, Thiềm Thừ Ba Chân quả không hổ là thụy thú chiêu tài tiến bảo. Đồ tặng đi rồi, lại còn có thể lấy hình thức này quay về tay mình.

Chiêu tài tiến bảo như vậy, thế mà ba kiếp đều chết vì nghèo.

_“Tiểu An thực ra ba kiếp đều không nghèo.”_ Thạch Đại Đảm nói, _“Kiếp thứ nhất của cô ấy chỉ là chết bất đắc kỳ tử, trước khi chết chắc là cũng khá có tiền.”_

_“Lâm Thất chỉ được chia một chút di sản như vậy mà đã chia được tận 6 đồng đại dương, kiếp thứ nhất của Tiểu An chắc là đã tích cóp được không ít tiền.”_

_“Kiếp thứ hai mặc dù cô ấy không nói rõ, nhưng trước khi chết chắc là vẫn có tiền, nếu không cô ấy cũng sẽ không nghĩ xem mình có chôn thỏi vàng không.”_

_“Bây giờ... chỉ cần La tiên sinh cho cô ấy căn nhà, cô ấy chính là người có tiền.”_

Tần Hoài nháy mắt được thức tỉnh, lại lần nữa cảm thán: _“Hình như là vậy nhỉ, nhưng tại sao tôi cứ luôn cảm thấy Du Du vẫn luôn rất nghèo?”_

_“Có thể là vì cô ấy mặc dù có tiền, nhưng chưa từng được sống những ngày tháng tốt đẹp.”_

Ví dụ như bây giờ, An Du Du có được một con Thiềm Thừ Ba Chân giá trị liên thành, nhưng phản ứng đầu tiên của cô không phải là bán đi lấy tiền mặt, mà là đặt ở huyền quan để ngắm.

Thạch Đại Đảm nói: _“Có thể đây chính là Thiềm Thừ Ba Chân đi.”_

_“Có tiền, nhưng không thích sống những ngày tháng tốt đẹp.”_

Tần Hoài: _“... Lão Thạch.”_

_“Tôi phát hiện ông mặc dù luôn nói mình không thông minh, nhưng khá là đại trí nhược ngu đấy, hơn nữa có những lúc nói chuyện thật khó nghe.”_

Thạch Đại Đảm cười hiền hậu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!