## Chương 567: Đàn Em Thân Yêu Hơn
Lúc Tần Hoài về khách sạn, Cung Lương đã đến rồi.
Thạch Đại Đảm trước đó đã ở Cô Tô một khoảng thời gian dài như vậy, Cô Tô đã nghiễm nhiên là quê hương vui vẻ của ông ấy, bất luận là quán cũ, quán mới, quán lớn, hay là quán nhỏ bảo tàng ẩn trong ngõ hẻm ông ấy đều biết hết. Trong khoảng thời gian Tần Hoài làm Tửu Nương Man Đầu ở Hoàng Ký, Thạch Đại Đảm chạy với tốc độ ánh sáng khắp tất cả các quán ông ấy thích để chọn lựa đủ loại đồ ăn vặt trà chiều và món chính cho mọi người, trà sữa thì mua 12 cốc.
Lúc Tần Hoài đến khách sạn, An Du Du đều uống xong hai cốc trà sữa rồi.
Rất nhàn nhã.
Thấy Tần Hoài về, trên tay còn xách một túi Tửu Nương Man Đầu, Cung Lương lập tức bắt đầu nói chuyện chính: _“Sáng hôm qua tôi đã đi một chuyến đến viện dưỡng lão, nói chuyện này với Xưởng trưởng Hứa. Bác ấy nghe nói lão đại có một cô cháu gái, đặc biệt đến Cô Tô tìm bác ấy thì rất vui, đã chào hỏi trước với nhân viên của viện dưỡng lão rồi, sáng ngày mai chúng ta qua đó đăng ký đơn giản một chút là có thể vào.”_
Rất rõ ràng trước khi Tần Hoài đến Cung Lương không nhắc nhiều đến Xưởng trưởng Hứa, Thạch Đại Đảm nghe xong liền rất bức thiết hỏi: _“Sức khỏe của Xưởng trưởng Hứa thế nào?”_
Cung Lương nhìn sâu Thạch Đại Đảm một cái: _“Rất tốt, tinh thần rất không tồi, cờ tướng đánh cũng giỏi, lúc tôi đến đang giết đối thủ tơi bời hoa lá, đại khái không khác biệt lắm với kết quả điều tra của thám tử tư của La tiên sinh.”_
Thạch Đại Đảm lúc này mới yên tâm tiếp tục ăn Tửu Nương Man Đầu.
Cung Lương nhịn không được, nhắc nhở một câu: _“Lão Thạch, ngày mai là An Du Du đi gặp Xưởng trưởng Hứa, không phải ông. Ông không phải nhân vật chính đừng quá kích động, Độ kiếp thành công không dễ dàng, đừng vì một chuyến gặp mặt mà tự chuốc lấy rắc rối.”_
Thạch Đại Đảm cười ngây ngô: _“Sẽ không đâu, tôi chính là... khá muốn gặp lại cố nhân. Kiếp trước tôi cũng nhận được rất nhiều sự chiếu cố của Xưởng trưởng Hứa, mỗi dịp lễ Tết tôi về cơ bản đều ăn chực ở nhà Hứa Nặc, Xưởng trưởng Hứa chưa bao giờ chê tôi sức ăn lớn ăn nhiều, lần nào cũng bảo tôi ăn nhiều một chút.”_
Tần Hoài:... Có một khả năng nào đó, bởi vì tiền lương bình thường của ông đều đưa cho Hứa Nặc, Xưởng trưởng Hứa cảm thấy con trai bác ấy đang lừa ông, cho nên nảy sinh áy náy với ông.
Trọng điểm chú ý của An Du Du hoàn toàn khác, cô uống xong hai cốc trà sữa thì dừng lại, vẫn luôn yêu thích không buông ôm con Thiềm Thừ Ba Chân bằng vàng ròng của cô, vuốt ve lặp đi lặp lại, người không biết còn tưởng cô đang xoay quả óc chó.
_“Ngày mai nếu không thể nhận nhau với Tiểu Cửu, mọi người nói xem Tiểu Cửu có đưa lương hưu của đệ ấy cho tôi không?”_ An Du Du hỏi, sờ sờ đầu Thiềm Thừ Ba Chân, _“Tiểu Thất lúc đầu chỉ chia được 6 đồng Đại Dương đã cho tôi một cái này, Tiểu Cửu chia chắc chắn nhiều hơn Tiểu Thất, nếu không nhận nhau tôi có phải quá thiệt thòi rồi không?”_
_“Ây da, sớm biết vậy kiếp trước nên nhân lúc Tiểu Cửu phát đạt đi nương tựa đệ ấy rồi.”_
Tần Hoài nói: _“Xưởng trưởng Hứa chia nhiều, nhưng theo cách nói của thầy bói năm xưa, Xưởng trưởng Hứa và Giang Vệ Quốc mỗi năm đều phải đến tỉnh Quảng Đông cúng bái đốt vàng mã cho cô, tiền chia ước chừng còn không đủ lộ phí những năm nay.”_
An Du Du: _“... Đúng là mê tín phong kiến hại chết người, đốt vàng mã cho tôi tôi lại không tiêu được, chi bằng trực tiếp đưa tiền cho tôi!”_
Tần Hoài:...
Tần Hoài cảm thấy An Du Du nên đi ngồi cùng bàn với Chu Hổ, thảo luận một chút về tác hại do mê tín phong kiến mang lại.
Một người là thầy bói kiêm chức giương cao ngọn cờ chống mê tín, một người là nạn nhân trực tiếp của mê tín phong kiến, hai con tinh quái hẳn là khá có tiếng nói chung.
Nói đến đây, Tần Hoài vốn dĩ nên cung cấp hộp quà bánh trái giả trợ lực hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Chu Hổ sau khi Chu Hổ xuất viện. Kết quả An Du Du tỉnh lại quá đột ngột, tin tức mang đến quá chấn động, Chi Tuyến Nhậm Vụ của Chu Hổ chỉ có thể dời lại phía sau.
Nhưng vấn đề không lớn, bên Chu Hổ cũng khá bận. Hắn bị viêm dạ dày ruột nằm viện làm chậm trễ một khoảng thời gian, kế hoạch tang lễ bên La Quân vẫn cần theo dõi.
La Quân cũng chỉ ngắn ngủi làm một giáp phương khoan dung trong thời gian Chu Hổ nằm viện, sau khi Chu Hổ xuất viện nhanh chóng trở nên nghiêm khắc, vẫn là chỗ này không hài lòng chỗ kia không hài lòng. Chu Hổ vì hoàn thành tâm nguyện của giáp phương ba ba, lấy được toàn bộ tiền đuôi, từ đó rửa tay gác kiếm rút khỏi ngành bói toán, vẫn luôn cẩn trọng, nghe nói hai ngày nay lại tìm kiếm được hai gánh hát từ tỉnh ngoài, rất bận rộn.
Bận rộn một chút cũng tốt a.
_“Tôi nghiêng về việc ngày mai vẫn là tùy cơ ứng biến.”_ Tần Hoài nói, _“Lão Thạch ông kiềm chế một chút, có thể không nói chuyện thì đừng nói chuyện.”_
_“Du Du cô cũng kiềm chế một chút, những lời không nên nói thì cố gắng đừng nói.”_
_“Xưởng trưởng Hứa một người già sống trong viện dưỡng lão cũng không dễ dàng, xin không được lương hưu thì xin không được, xưởng dệt bông đều phá sản bao nhiêu năm rồi, Xưởng trưởng Hứa ước chừng cũng không có bao nhiêu lương hưu.”_
_“Cô làm việc cho tốt, sau khi về tôi tăng cho cô 1000 tệ tiền lương.”_
Mắt An Du Du sáng lên: _“Cảm ơn ông chủ.”_
_“Nếu Giang Vệ Quốc cũng không có lương hưu cho tôi, sau khi về tôi có thể tăng thêm 1000 tiền lương nữa không? 500 cũng được. Ông chủ anh không lỗ đâu, trước khi tỉnh lại học lực của tôi chỉ có cấp hai, sau khi tỉnh lại học lực của tôi... ít nhất cũng có cấp ba! Tôi xem tài liệu thám tử tư gửi tới, Giang Vệ Quốc ước chừng cũng không có bao nhiêu lương hưu, ông ấy nghỉ hưu cũng khá sớm, chuyển công việc cho con trai thứ ba rồi.”_
_“Hơn nữa tiệm cơm quốc doanh mà ông ấy làm việc cũng đã sớm phá sản rồi.”_
Tần Hoài:? Đàn em của cô không có tiền bảo ông chủ tăng lương cho cô?
_“Có thể xem xét.”_ Tần Hoài nói, _“Vẫn là câu nói đó, đến lúc đó chúng ta tùy cơ ứng biến.”_
.
Sáng sớm ngày thứ 2, ba người Tần Hoài xách một giỏ hoa quả, hai thùng sữa tươi nguyên chất và một túi Tửu Nương Man Đầu đi đến viện dưỡng lão.
Túi Tửu Nương Man Đầu đó là Tần Hoài ngày hôm qua nhắn tin cho Hoàng An Nghiêu, bảo Hoàng An Nghiêu đặc biệt giữ lại phôi sống, mang đến viện dưỡng lão có thể hấp ăn ngay.
Xưởng trưởng Hứa từ một ý nghĩa nào đó mà nói cũng là khách quen của Hoàng Ký và tiệm cơm quốc doanh, năm xưa Hứa Nặc thích ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh nhất, sau khi Hoàng Ký khai trương Xưởng trưởng Hứa cũng thường xuyên ghé thăm.
Bây giờ Tần Hoài đã làm Tửu Nương Man Đầu đến đẳng cấp của Tỉnh sư phụ năm xưa rồi, lần này đi thăm Xưởng trưởng Hứa, cũng nên để bác ấy nếm thử hương vị năm xưa.
Còn về một giỏ hoa quả và hai thùng sữa tươi nguyên chất kia, có một thùng sữa tươi nguyên chất là Thạch Đại Đảm mua, hai thứ còn lại là An Du Du mua. Dùng lời của An Du Du mà nói, mặc dù Tiểu Cửu có thể sẽ không cho cô ba thỏi vàng, nhưng cô với tư cách là lão đại đối với đàn em chắc chắn là phải đối xử bình đẳng, Tiểu Thất có gì, Tiểu Cửu cũng phải có cái đó.
Lão đại chính là công bằng như vậy.
Lão đại công bằng xách bộ đôi sang trọng thăm người già đến viện dưỡng lão, viện dưỡng lão mà Xưởng trưởng Hứa ở nằm trong khu vực thành thị, nói chính xác là khu phố cổ. Không hẻo lánh, hơn nữa hoàn cảnh tương đối u tĩnh, kiến trúc có chút cũ kỹ, nhưng các hạng mục cơ sở vật chất rất tốt, phủ xanh làm rất không tồi, không khí rất trong lành.
Bởi vì Cung Lương đã chào hỏi trước, Xưởng trưởng Hứa đợi 4 người trong phòng, theo lời của hộ lý, bình thường giờ này Xưởng trưởng Hứa đều đang đánh cờ tướng trong phòng hoạt động.
Xưởng trưởng Hứa là kỳ vương nổi tiếng trong viện dưỡng lão này, không có bất kỳ một ông lão nào có thể đánh cờ tướng thắng bác ấy, thường xuyên có cao thủ cờ tướng của các viện dưỡng lão khác mộ danh đến khiêu chiến. Giữa mấy viện dưỡng lão cũng thường xuyên tổ chức thi đấu cờ tướng, có thể nói là vô cùng náo nhiệt.
Phòng của Xưởng trưởng Hứa ở tầng 2.
209, phòng đơn.
Phòng lớn hơn phòng của Lâm Thất, ngay cả tivi cũng lớn hơn phòng của Lâm Thất, rèm cửa còn là rèm điện, cửa sổ không dùng song sắt bịt kín, phòng tọa bắc triều nam ánh sáng rất tốt.
Lúc đám người Tần Hoài đi vào, Xưởng trưởng Hứa đang ngồi bên bàn pha trà, ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên nửa khuôn mặt bác ấy, mái tóc bạc vốn hơi khô héo ánh lên tia sáng, cả người thoạt nhìn quả thực rất có tinh thần.
Xưởng trưởng Hứa lớn tuổi tóc hoa râm, ánh mắt không còn sáng ngời tương đối vẩn đục, trên mặt có đồi mồi rất rõ ràng, da tương đối mà nói cũng khá chùng nhão, hoàn toàn không giống với Xưởng trưởng Hứa mà Tần Hoài nhìn thấy trong ký ức của Thạch Đại Đảm.
Nhưng có một điểm là giống nhau.
Lưng ưỡn đặc biệt thẳng, tư thế ngồi ngay ngắn, cho nên người nhìn rất tinh thần.
_“Đến rồi a.”_ Xưởng trưởng Hứa cười nhìn về phía mọi người, cười rất hiền từ, trước tiên đưa mắt nhìn về phía An Du Du, lại nhìn về phía Cung Lương, _“Mọi người ngồi đi, tôi đặc biệt bảo hộ lý lấy thêm mấy cái ghế đến, bình thường phòng tôi chỉ có một cái ghế.”_
_“Tiểu Cung, còn phải làm phiền cậu giới thiệu một chút.”_
_“Nên làm mà.”_ Cung Lương ra hiệu mọi người ngồi xuống trước, lần lượt bắt đầu giới thiệu, _“Vị này là Du Du... là... cháu gái của lão đại tiểu thư.”_
An Du Du rất cẩn thận gật đầu với Xưởng trưởng Hứa, quan sát bác ấy: _“Chào bác.”_
_“Vị này là Tần Hoài Tần sư phó, vị sư phó điểm tâm Bạch án rất lợi hại mà hôm qua tôi đã nói với bác.”_
Xưởng trưởng Hứa nhìn về phía Tần Hoài, cười vô cùng hiền từ: _“Hôm qua Tiểu Cung đã nói chuyện với tôi hơn nửa tiếng về Tần sư phó cậu, tôi sống trong viện dưỡng lão đều từng nghe qua đại danh của Tần sư phó cậu, Tết Dương lịch năm ngoái hai đứa cháu trai của tôi đến viện dưỡng lão thăm tôi trước đó còn đặc biệt đến Hoàng Ký xếp hàng mua Tửu Nương Man Đầu của Tần sư phó ngài, không ngờ hôm nay lại được gặp người thật rồi.”_
Tần Hoài vội vàng nói: _“Vậy thật là trùng hợp, hôm nay tôi đặc biệt mang cho ngài một túi phôi sống Tửu Nương Man Đầu đến, vừa nãy đã giao cho hộ lý rồi.”_
_“Xem ra trưa nay tôi có lộc ăn rồi.”_
Xưởng trưởng Hứa đưa mắt nhìn về phía Thạch Đại Đảm.
_“Vị này là Thạch Đại Đảm, là bạn của Du Du và Tần sư phó, chuyên môn đi cùng Du Du đến đây.”_ Cung Lương nói.
_“Xưởng trưởng Hứa, chào bác.”_ Thạch Đại Đảm kiên quyết quán triệt thực hiện lời dặn dò của Tần Hoài bảo ông ấy nói ít đi, rụt rè một chút, đừng bốc đồng.
Xưởng trưởng Hứa gật đầu: _“Thật là làm phiền cậu rồi.”_
_“Không phiền không phiền.”_
Màn chào hỏi đơn giản kết thúc, Xưởng trưởng Hứa cũng không nói nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp nhìn về phía An Du Du, trong ánh mắt không có sự nghi ngờ, cảm thán nói: _“Tôi không ngờ lão đại lại còn có cháu gái, Tiểu Cung nói với tôi Tiểu An cháu mấy ngày trước đến Ma Đô tìm được Tiểu Thất, thật là vất vả cho cháu rồi, cũng là có lòng.”_
_“Tôi đều không biết tung tích của Tiểu Thất, nếu không mấy năm trước lúc tôi ở Ma Đô cũng có thể đi thăm đệ ấy.”_
An Du Du bắt đầu nói lời nói dối đã chuẩn bị sẵn: _“Bố cháu nói với cháu, bà nội cháu lúc đến tỉnh Quý Châu thu nợ, thì yêu đương với ông nội cháu. Ông nội cháu muốn kết hôn, nhưng bà nội cháu cảm thấy quá phiền phức nên từ chối, sau khi sinh ra bố cháu, chê nuôi trẻ con vừa phiền phức vừa tốn kém, ném bố cháu cho ông nội cháu rồi bỏ đi.”_
_“Sau này ông nội cháu qua đời, bố cháu muốn đi nương tựa bà nội cháu dọc đường nghe ngóng tin tức của bà, mới biết bà nội cháu nhiều năm trước đã bệnh chết ở tỉnh Quảng Đông rồi. Lúc nghe ngóng tin tức của bà nội cháu thuận tiện nghe ngóng được tin tức của mấy vị, nhưng lúc đó bởi vì đường xá không tiện lại không có tiền, bố cháu cũng không nghĩ đến việc đến cửa bái phỏng.”_
_“Cháu là con gái út của bố cháu, bố cháu hai năm trước làm ăn đền một khoản tiền lớn, đang cần gấp tiền để trả nợ. Lúc này mới giục cháu đến bên này bái phỏng mấy vị, muốn xem xem có thể mượn chút tiền xoay vòng một chút không.”_
Tần Hoài:??? Kịch bản vốn dĩ có đoạn cuối này sao?
An Du Du phát huy ngẫu hứng mang vẻ mặt chân thành nhìn Hứa Thành Cương, bất luận là bịa cho mình một người tình cũ, hay là diss bố cô không phải là thứ tốt đẹp gì An Du Du đều không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, chỉ có kỹ năng diễn xuất thuần túy và ánh mắt chân thành.
Hứa Thành Cương bị câu chuyện ngắn gọn này làm cho khiếp sợ nhè nhẹ, nhưng chấp nhận: _“Ra là vậy... là phong cách của lão đại.”_
Tần Hoài:... An Du Du năm xưa lúc làm lão đại rốt cuộc là có mạch suy nghĩ rõ ràng đến mức nào, có thể khiến đám đàn em đối với chuyện ly kỳ như vậy đều hân hoan chấp nhận như thế.
Một người hân hoan chấp nhận lão đại có thể mang theo ký ức đầu thai chuyển thế, một người hân hoan chấp nhận lão đại không muốn kết hôn, sinh con xong liền ném cho đối tượng bỏ trốn.
Ai nói tư tưởng của người thế hệ trước phong kiến rồi, tư tưởng của người thế hệ trước quá cởi mở rồi.
Hứa Thành Cương dịu giọng: _“Du Du cháu có biết... chuyện năm xưa của bà nội cháu không?”_
An Du Du nói: _“Biết một chút, mấy ngày trước ở Ma Đô thăm Lâm gia gia, Lâm gia gia đã kể cho cháu nghe không ít, nhưng Lâm gia gia bị Alzheimer, ký ức hơi hỗn loạn.”_
_“Cháu biết bà nội cháu năm xưa là lão đại ăn mày, tên chính là lão đại.”_
_“Bà nội cháu là một người rất lợi hại.”_ Trong lời nói của Hứa Thành Cương tràn ngập sự tự hào, _“Bà ấy mặc dù là một người ăn mày, nhưng chỉ ăn mày chưa bao giờ lừa gạt tống tiền.”_
_“Bà ấy rất thông minh, gặp qua là không quên, thành ngữ từng nghe đều có thể nhớ kỹ, lúc chưa từng đọc sách đã có thể xuất khẩu thành chương.”_
_“Bà ấy biết chữ, biết viết chữ, biết gảy bàn tính, còn biết đánh nhau, năm xưa lúc ăn mày 1 người có thể đánh 5 người đàn ông trưởng thành.”_
_“Bà ấy còn rất lương thiện, những người ăn mày khác nhận đàn em đều nhận người trẻ tuổi khỏe mạnh. Chỉ có bà ấy chuyên môn nhặt những tiểu ăn mày không sống nổi, mùa đông sắp chết cóng trên đường, hoặc là sinh bệnh nằm trên đường chờ chết như chúng tôi.”_
_“Chúng tôi không xin được cơm cũng sẽ không đánh mắng chúng tôi, sinh bệnh rồi cho dù vét sạch tiền tiết kiệm cũng phải chữa bệnh cho chúng tôi.”_
_“Cho dù sau này không ăn mày, đến Kim Lăng làm tiên sinh sổ sách cũng rất lợi hại. Năm xưa lúc tôi nhận được tin tử vong của bà nội cháu đều không dám tin, lúc đến tỉnh Quảng Đông nhìn thấy thi thể mới ý thức được đó lại có thể là sự thật.”_
_“Bà nội cháu vẫn luôn muốn tích cóp đủ tiền về Ma Đô tập hợp lại những đàn em chúng tôi, cho nên bà ấy vẫn luôn tằn tiện, mới có thể ở tỉnh Quảng Đông vì tiết kiệm tiền ăn phải thức ăn không sạch sẽ bệnh chết.”_
_“Lúc bà ấy chết đã tích cóp được rất nhiều tiền rồi, hơn 500 đồng Đại Dương ở thời đại đó tuyệt đối là một khoản tiền lớn.”_
_“Bà ấy là một người rất tốt, rất lương thiện, rất có năng lực, rất vĩ đại, rất vô tư.”_
An Du Du nghe lời của Hứa Thành Cương đều nghe đến ngốc rồi, cô suýt nữa thốt ra hỏi Hứa Thành Cương: Người bác nói là tôi sao?
An Du Du không ngờ hình tượng của cô trong lòng đám đàn em lại vĩ đại như vậy, ngay cả vì keo kiệt mà mắc bệnh kiết lỵ chết, kiểu chết nghe có vẻ hơi mất mặt này, từ miệng Tiểu Cửu nói ra đều có vẻ cảm động như vậy.
Phảng phất như được phủ lên một tầng thánh quang.
_“Hôm qua Tiểu Cung nói với tôi cháu chuyên môn đến Cô Tô tìm tôi, tôi đã đoán được hẳn là trong nhà gặp khó khăn.”_
_“Năm xưa lão đại qua đời, mua quan tài, khắc bia mộ và tổ chức tang lễ tốn hơn 100 Đại Dương, Tiểu Thất... Lâm Thất hẳn là không biết con số cụ thể, đệ ấy nhỏ tuổi nhất, sự việc xảy ra đột ngột, lúc chúng tôi chia tiền thực ra cũng không bàn bạc gì nhiều với đệ ấy.”_
_“Di sản còn lại Trần Thuận chia hơn phân nửa, tôi chia được 60 đồng Đại Dương, Thập Tam ca chia được 80 đồng Đại Dương.”_
_“Tôi nghỉ hưu sớm, bây giờ chính là một ông lão trên tay cũng không có bao nhiêu tiền gửi tiết kiệm, chỉ có hơn 40 vạn.”_
_“Nhưng trên tay tôi có một món đồ tốt, là năm xưa con trai út của tôi đi khắp nơi mày mò mua được. Bức thư pháp và hội họa chân tích những năm đầu của Trương Đại Thiên, có hai thước vuông, đem đi đổi tiền hẳn là có thể giải quyết khó khăn trước mắt.”_
Nói rồi, Hứa Thành Cương đứng dậy đi lấy tranh cho An Du Du.
Đám người Tần Hoài đã nghe đến ngốc rồi.
An Du Du hơi mờ mịt nhìn về phía Tần Hoài, nhỏ giọng hỏi: _“Trương Đại Thiên là ai?”_
_“Hai thước vuông là có ý gì?”_
Tần Hoài:... An Du Du sau khi tỉnh lại mặc dù có văn hóa hơn trước, nhưng vẫn cần học tập.
_“Đáng giá hơn đồ Lâm Thất cho.”_ Tần Hoài nói ngắn gọn súc tích.
An Du Du:!!!
Cô đã biết mà, Tiểu Cửu mới là đàn em thân yêu nhất của cô!