## Chương 568: Viễn Cảnh Tốt Đẹp Nhất (Cảm Ơn Minh Chủ Kurumi 33)
Hứa Thành Cương lấy ra một ống đựng tranh từ trong tủ có khóa, lấy một bức tranh đã được bồi xong từ trong ống đựng tranh ra đặt trên bàn từ từ trải ra, đám người Tần Hoài chưa từng thấy việc đời thi nhau xúm lại vây xem.
Ừm... tranh đẹp.
Đúng là tranh đẹp.
Cụ thể đẹp ở đâu thì xem không hiểu, dù sao cũng là tranh đẹp.
Tròng mắt An Du Du đều sắp trố ra rồi, cũng không nhìn ra bức tranh này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ sau khi xem trọn vẹn 5 phút mới hỏi một câu: _“Bức tranh này là phải luôn cuộn lại để trong cái thứ này hay là có thể treo lên tường?”_
Hứa Thành Cương: _“... Tranh đương nhiên là có thể treo lên tường rồi.”_
An Du Du hiểu rồi, hài lòng gật đầu, quyết định mang về treo bức tranh này phía sau Thiềm Thừ Ba Chân, làm phông nền cho mình.
Hắc hắc, có bài diện.
Cung Lương nhịn không được nói một câu: _“Năm xưa chỉ nghe nói Hứa Nặc lén lút làm chút mối làm ăn nhỏ, không ngờ mối làm ăn lớn như vậy, có thể đổi được tranh của Trương Đại Thiên.”_
_“Tiểu Nặc cũng là cơ duyên xảo hợp đổi được, chúng tôi đều không hiểu tranh, lúc đầu cũng không biết bức tranh này là thật hay giả. Là bởi vì bức tranh này là di vật Tiểu Nặc để lại, cho nên bao nhiêu năm nay chuyển nhà mấy lần cũng không nỡ vứt, vẫn là mấy năm trước ở Ma Đô, có một lần tôi mang bức tranh này đi hút bụi, người bảo dưỡng nói với tôi hình như là chân tích bảo tôi làm giám định một chút, làm giám định rồi mới xác định là thật.”_
_“Cụ thể đáng giá bao nhiêu tiền tôi cũng không rõ, trước đó có người ra giá hơn ba triệu muốn mua, ông lão tôi đây cũng không thiếu tiền nên không bán, bây giờ là tăng hay giảm tôi cũng không biết.”_
Bàn tay vốn định sờ thử bức tranh của An Du Du lập tức rụt về, nhìn Hứa Thành Cương cuộn bức tranh lại, từ từ cất đi.
_“Tiểu... Tiểu An.”_ Hứa Thành Cương rót cho An Du Du một chén trà, _“Tiểu Thất đệ ấy những năm nay sống thế nào?”_
Hứa Thành Cương sẽ hỏi tình hình gần đây của Lâm Thất nằm trong dự liệu của đám người Tần Hoài, đoạn này đều không cần bịa và tự do phát huy, giấu đi sự thật An Du Du từng viết thư gửi 10 tệ cho Lâm Thất, những thứ còn lại nói ra toàn bộ là được.
An Du Du bắt đầu lải nhải nói liên tục, một mạch không ngừng nghỉ, trong lúc đó uống trọn vẹn hơn nửa ấm trà Hứa Thành Cương lại pha một ấm nữa mới nói xong.
Nghe nói Lâm Thất mặc dù mắc bệnh Alzheimer, nhưng sức khỏe còn không tồi, những năm nay sống không tính là quá tốt cũng không tệ, con cái đều khá hiếu thảo, Hứa Thành Cương lộ ra nụ cười vui mừng.
_“Tiểu... Hứa gia gia, bác những năm nay sống thế nào?”_ An Du Du suýt nữa thuận miệng gọi Hứa Thành Cương là Tiểu Cửu.
_“Tôi...”_ Hứa Thành Cương thong thả uống một ngụm trà, _“Không tốt không xấu đi.”_
Sau đó Hứa Thành Cương bắt đầu kể lại trải nghiệm những năm nay của mình.
Tin tức An Du Du nghe ngóng được thực ra có chỗ không đúng, nhưng cái này cũng không thể trách An Du Du, bởi vì An Du Du lúc kiếp thứ nhất còn sống đã bị lừa rồi.
Đàn em của cô đều rất nỗ lực.
Hứa Thành Cương chỉ làm ở xưởng thép chưa đến hai năm, không phải bác ấy không nỗ lực, là xưởng thép phá sản rồi. Dùng lời của Hứa Thành Cương mà nói, hiệu quả kinh doanh của xưởng thép thực ra rất tốt, nhưng chính là phá sản rồi, hai năm của bác ấy ở xưởng thép học được một chút kỹ thuật, cũng nhận biết được nhiều chữ hơn còn biết viết một phần.
Sau khi xưởng thép phá sản Hứa Thành Cương không tìm được công việc tốt hơn, liền đưa ra một quyết định vi phạm lão đại lén lút tòng quân.
Năm xưa An Du Du là tuyệt đối cấm đàn em tòng quân, trong góc nhìn của An Du Du, đưa đàn em đi tòng quân giống như đem đàn em sắp nuôi tốt, sau này mỗi tháng đều có thể định kỳ gửi tiền cho mình bán đi với cái giá rẻ mạt chưa đến hai đồng Đại Dương vậy.
Lại còn là kiểu bán một đi không trở lại, mua bán một lần.
Đương nhiên, lúc Hứa Thành Cương kể đã bất động thanh sắc giấu đi hành vi đây là quyết định vi phạm lão đại. Chỉ nói bác ấy biết lão đại thiếu tiền, rất muốn tích cóp tiền quay lại Ma Đô, sau khi xưởng thép phá sản bác ấy không tìm được công việc có thể tích cóp được tiền lựa chọn tốt nhất chính là tòng quân.
Lúc An Du Du chết đã không đánh trận nữa rồi, Hứa Thành Cương lúc đó vốn dĩ định giống như Lâm Thất, đến nông thôn gần Ma Đô trồng trọt. Nhưng bởi vì An Du Du qua đời được chia một khoản di sản, Hứa Thành Cương dưới sự đề nghị của Trần Thuận đã đến Cô Tô mở một cửa tiệm.
Sau đó nữa bác ấy đi làm quân tình nguyện, trước khi đi đóng cửa tiệm, gửi toàn bộ tiền cho Trần Thuận ôm dự định cửu tử nhất sinh hưởng ứng lệnh gọi nhập ngũ.
Sau khi xuất ngũ trở về Hứa Thành Cương được phân đến xưởng dệt bông làm lãnh đạo, một đường làm đến xưởng trưởng.
Còn về việc Hứa Thành Cương có thể làm lên xưởng trưởng, là bởi vì tin đồn ở rể thực ra cũng là giả. Hứa Thành Cương quả thực là ở rể rồi, nhưng bác ấy cho dù không ở rể cũng có thể làm đến xưởng trưởng, bác ấy ở rể hoàn toàn là bởi vì bác ấy là một trẻ mồ côi thuần túy, không có bất kỳ người thân bạn bè nào, cha mẹ của vợ chính là cha mẹ của mình.
Càng không cần nói vợ còn cùng họ với mình, hai đứa con trai xưng hô ông ngoại bà ngoại là ông nội bà nội Hứa Thành Cương căn bản không quan tâm, bản thân bác ấy đều gọi nhạc phụ nhạc mẫu là bố mẹ.
Hứa Thành Cương trong lúc kể lại thuận tiện thông báo cho 4 người Tần Hoài tin tức Trần Thuận tử vong, Trần Thuận là chết lúc con trai cả của Hứa Thành Cương hơn hai tuổi. Lúc đó Hứa Thành Cương đã mất liên lạc với Trần Thuận mấy năm rồi, Hứa Thành Cương định cư ở Cô Tô làm việc ổn định, Trần Thuận thì vẫn luôn không có chỗ ở cố định lúc thì ở miền Nam, lúc thì ở miền Bắc.
Trần Thuận chết ở Thục địa, nghe nói là trời mưa to gặp phải sạt lở đất chết, thi thể cũng không tìm thấy. Do Trần Thuận vẫn luôn không lập gia đình, di sản của anh ta được chia đều thành 4 phần, hai phần để lại cho em trai em gái còn sống, một phần để lại cho Giang Vệ Quốc, một phần để lại cho Hứa Thành Cương.
Còn về việc tại sao không có phần của Lâm Thất, chủ yếu là bởi vì lúc đó Lâm Thất đang trồng trọt ở nông thôn, Trần Thuận và Lâm Thất cũng không thân, hai người đã sớm hoàn toàn mất liên lạc rồi.
Còn về việc Trần Thuận năm xưa cụ thể để lại bao nhiêu di sản...
Hứa Thành Cương chia được 12 thỏi vàng mười lượng.
Nghe đến đây, Tần Hoài và An Du Du đồng loạt hít sâu một hơi, Tần Hoài thậm chí có thể nghe ra ẩn ý trong tiếng hít sâu một hơi đó của An Du Du.
Trong di sản của Trần Thuận có một phần rất lớn đều là di sản của ta a!
Tần Hoài coi như đã phát hiện ra, đám tinh quái này thật sự rất thích vàng thỏi mười lượng. An Du Du là không ngờ mình chết sớm như vậy, chưa kịp đổi Đại Dương tích cóp được thành vàng thỏi mười lượng. Trần Thuận ước chừng là nhìn thấy vết xe đổ của An Du Du, tính toán từ sớm, cho nên di sản rất dễ chia.
Dựa vào di sản của Trần Thuận, Hứa Thành Cương chấn chỉnh xưởng dệt bông, làm xưởng dệt bông lớn mạnh trở thành xưởng quốc doanh đệ nhất Cô Tô.
Đúng vậy, Hứa Thành Cương tự bỏ tiền túi xây dựng xưởng, đây cũng là lý do tại sao cho dù xưởng dệt bông phá sản nhiều năm, nhưng trong lòng các nhân viên cũ của xưởng dệt bông vẫn có Xưởng trưởng Hứa, đến bây giờ vẫn có đồng nghiệp từng làm cùng đến viện dưỡng lão thăm Hứa Thành Cương.
Chuyện sau đó, Hứa Thành Cương liền rất đơn giản lướt qua.
Đứa con trai út thoạt nhìn hoang đường không tranh khí, nhưng rất thông minh, cũng rất có suy nghĩ của riêng mình của bác ấy tuổi còn trẻ đã bị tai nạn xe hơi qua đời.
Đứa con trai cả hiểu chuyện, tranh khí, là con nhà người ta tiêu chuẩn, vì công việc quá vất vả cũng đi trước ông lão là bác ấy.
Người vợ yêu thương nhau cả đời, ngày tháng trôi qua vẫn luôn rất bình đạm, những lời đồn đại của người khác cũng đòi ở rể cũng vào vài năm trước vì bệnh tật trên giường bệnh, vĩnh viễn nhắm lại đôi mắt.
Hứa Thành Cương có tuổi thơ gập ghềnh, thanh niên dốc lòng, truyền kỳ, trung niên có thể gọi là cốt truyện sảng văn và tuổi già tràn ngập sự chia ly.
Hứa Thành Cương bây giờ chính là một ông lão đánh cờ tướng rất giỏi trong viện dưỡng lão, danh họa trị giá hàng triệu đặt trong tủ, giống hệt như quá khứ huy hoàng của bác ấy vậy.
Lúc kể đến cuối cùng, Hứa Thành Cương nhìn An Du Du, nói với cô, bác ấy rất vui vì An Du Du có thể đặc biệt đến tìm bác ấy, thông báo cho bác ấy Lâm Thất và Giang Vệ Quốc vẫn còn trên đời.
Người biết nửa đời trước của bác ấy chỉ còn lại hai người này rồi.
Anh em cùng nhau ăn mày năm xưa và lão đại đã sớm qua đời nhiều năm, những ngày tháng đó xa xôi giống như là chuyện của mấy thế kỷ trước vậy.
_“Tôi từng ảo tưởng rất nhiều lần, liệu có phải trước khi tôi lâm chung ngồi trên ghế bập bênh ở tầng 1 viện dưỡng lão, đột nhiên có một hậu duệ của cố nhân năm xưa đến tìm tôi, nói với tôi cậu ấy đã tìm rất nhiều năm, cuối cùng cũng tìm được tung tích của tôi. Cùng tôi trò chuyện cả một buổi chiều, cho đến khi tôi yên tĩnh nhắm mắt lại trên ghế bập bênh trước khi ráng chiều biến mất.”_
_“Trước khi nhắm mắt, tôi sẽ giống như năm xưa kế thừa di sản của lão đại và Trần Thuận vậy, đem di sản của tôi chia làm nhiều phần, chia một phần cho cố nhân.”_
_“Đây là viễn cảnh tốt đẹp nhất trước khi chết mà tôi có thể nghĩ đến trong những năm nay, không ngờ còn chưa đợi đến lúc sắp không xong rồi, Tiểu An cháu đã đến rồi.”_
_“Nếu không phải hôm qua Cung Lương đến viện dưỡng lão thăm tôi đã chào hỏi với tôi, tôi đều không biết phải cho cháu cái gì. Mấy năm nay cơ thể tôi còn tính là khỏe mạnh, cũng chưa kiểm kê di sản của mình, đều không biết nên chia đều như thế nào.”_ Hứa Thành Cương nói nói đều cười rồi.
Tần Hoài:... Các người thật không hổ là đàn em do cùng một lão đại dẫn dắt ra a, đều rất cố chấp với việc chia di sản.
Tần Hoài vừa nãy nghe Hứa Thành Cương kể lại những chuyện những năm nay, rất muốn giả vờ như mình không hiểu rõ tình hình lắm, thuận miệng cảm thán một câu Hứa Nặc trẻ như vậy đã bị tai nạn xe hơi chết rồi, thật là khiến người ta thương tiếc.
Với tài ăn nói của Tần Hoài và năng lực phối hợp của Cung Lương cùng Thạch Đại Đảm, có khoảng 60% xác suất có thể bất động thanh sắc moi ra chân tướng cái chết của Hứa Nặc từ miệng Hứa Thành Cương.
Nhưng Tần Hoài không làm vậy.
Hắn với tư cách là một thính giả trầm mặc, vừa uống trà vừa lặng lẽ nghe, ngay cả An Du Du vốn luôn thẳng thắn nhanh mồm nhanh miệng thích đặt câu hỏi, đều chỉ ừng ực uống hai ấm trà.
Mặc dù Hứa Thành Cương không dành nhiều lời lẽ cho Hứa Nặc, chỉ dùng hai ba câu liền lướt qua đứa con trai út chết sớm này, nhưng mọi người đều có thể nghe ra Hứa Thành Cương rất thích đứa con trai út này.
Không nói là bởi vì quá có tình cảm, cho nên không muốn nhắc đến, bởi vì vừa nhắc đến sẽ nhớ lại.
Hứa Thành Cương lúc nhắc đến hai chữ Hứa Nặc, ý cười nơi đáy mắt đều sâu hơn những lúc khác.
Đối với Tần Hoài mà nói, trực tiếp hỏi đương sự là phương pháp hoàn thành nhiệm vụ rất tốt. Nhưng Hứa Thành Cương không phải tinh quái, bác ấy là người thuần trăm phần trăm, còn là một ông lão gần đất xa trời.
Não của tinh quái đều không bình thường, tư duy cũng không bình thường, có thể thỏa thích đâm dao vào tim bọn họ, ví dụ như Tất Phương. Nếu không phải sợ Tất Phương sau khi tỉnh lại phun một ngụm lửa thiêu chết mọi người làm thành bữa tiệc thịt nướng, Trần Huệ Hồng và Trần Công là thật sự định trước khi La Quân chết mỗi ngày điên cuồng nhắc đến Liễu Đào, xem xem có thể làm một vố lớn, để La Quân hồi quang phản chiếu, trước khi chết Độ kiếp thành công hay không.
Từ quyết định to gan của hai người này Tần Hoài có thể nhìn ra, tinh quái thảo mộc và cá Văn Dao có chuyện là dám lên thật.
Đối với Hứa Thành Cương, nếu hôm nay đã định trước là không thể nhận nhau, Tần Hoài cảm thấy biến ngày hôm nay thành một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ của một ông lão tuổi xế chiều với hậu duệ của cố nhân cũng rất tốt.
Không cần bất kỳ yếu tố ngoài ý muốn nào.
5 người vẫn luôn trò chuyện trong phòng đến hơn 11 giờ trưa, Hứa Thành Cương nói gần xong rồi, mời mọi người ăn bữa trưa ở viện dưỡng lão buổi chiều lại trò chuyện tiếp.
Đồ ăn của viện dưỡng lão còn không tồi.
Mọi người hân hoan đồng ý.
Hứa Thành Cương rất cẩn thận cất bức tranh vào lại trong tủ, dẫn 4 người ra ngoài, vừa đẩy cửa phòng ra, bên ngoài đen kịt toàn là các ông lão.
Mọi người:...?
Thấy Hứa Thành Cương ra rồi, các ông lão đang mạnh mẽ vây xem bên ngoài kích động người một câu ta một câu.
_“Lão Hứa, nói chuyện xong chưa a? Ván cờ hôm qua còn chưa đánh xong đâu!”_
_“Đúng vậy đúng vậy, đều đang đợi xem ông đánh xong ván cờ hôm qua đấy.”_
_“Đây là đứa cháu trai nào của ông a? Ông còn có cháu gái a!”_
_“Lão Hứa, buổi chiều còn đánh cờ không?”_
Có thể nhìn ra Hứa Thành Cương quả thực là kỳ vương của viện dưỡng lão.
Tần Hoài và An Du Du liếc nhau một cái.
_“Hứa gia gia, buổi chiều bác nếu có việc thì chúng cháu không làm phiền nữa, chúng cháu có thể sáng ngày mai lại đến thăm bác.”_
Hứa Thành Cương cười gật đầu: _“Cũng được, chúng ta đi nhà ăn ăn cơm trước.”_
Nhà ăn của viện dưỡng lão rất nhỏ, nghe nói là bởi vì rất nhiều người già trong phòng hành động không tiện, đều là hộ lý đưa cơm canh đến tận phòng. Nhưng lại có một số ít người già không muốn ăn cơm trong phòng, cho nên mới thiết lập cái nhà ăn nhỏ này.
Món ăn rất phong phú, có trọn vẹn 8 món để lựa chọn, ba mặn năm nhạt, tương đối mà nói đều khá thanh đạm không dầu mỡ, người già lớn tuổi rồi cũng không thể ăn thức ăn nhiều dầu nhiều muối nhiều đường.
Ngoại trừ món nóng còn có trái cây, táo, lê và chuối, bộ ba trái cây bình thường.
Tửu Nương Man Đầu Tần Hoài mang đến vẫn chưa hấp, sau khi được Hứa Thành Cương gật đầu, đầu bếp trong nhà ăn đã hấp hết một túi bánh màn thầu.
Lúc Tần Hoài cầm khay cơm lấy cơm, có một loại cảm giác trở lại Vân Trung Thực Đường. Khi hắn ngồi xuống ăn miếng cơm trộn trứng xào cà chua đầu tiên, càng cảm thấy mình đã trở lại Vân Trung Thực Đường.
Đều là ngọt.
Lại còn là loại ngọt hơi cho nhiều đường.
Đã nói người già không thể ăn thức ăn nhiều dầu nhiều muối nhiều đường cơ mà?
Hứa Thành Cương đưa cho Tần Hoài một quả chuối, một quả vàng ươm, có một chút đốm đen, bề ngoài không đẹp lắm, nhưng người thường xuyên ăn chuối nhìn một cái liền biết chắc chắn là quả chuối vô cùng ngọt.
_“Tiểu Cung nói với tôi Tần sư phó cậu thích ăn chuối.”_ Hứa Thành Cương ngồi xuống, ngồi đối diện Tần Hoài.
Tần Hoài sửng sốt, nhận lấy quả chuối cười nói: _“Cảm ơn bác.”_
Hứa Thành Cương cười cười, cúi đầu ăn cơm.
Chưa đầy mấy phút, Tửu Nương Man Đầu đã hấp xong.
Cùng với việc mở lồng hấp, nhà ăn nhỏ bé nháy mắt bị mùi rượu nồng đậm của Tửu Nương Man Đầu bao phủ, mỗi một người đang ăn cơm trong nhà ăn đều theo bản năng ngẩng đầu nhìn quanh, tìm kiếm nguồn gốc của mùi thơm.
_“Tửu Nương Man Đầu, đây là Tửu Nương Man Đầu!”_ Nhìn một cái liền biết là khách hàng trung thành của tiệm cơm quốc doanh năm xưa.
_“Thằng nhóc Trịnh Đạt kia đến viện dưỡng lão làm bánh màn thầu rồi?”_
_“Chắc là không đâu, tôi nghe nói nó làm ăn kiếm được không ít tiền, đã sớm không bán bánh màn thầu nữa rồi.”_
_“Ai nói nó không bán bánh màn thầu, lúc Tết năm nay con gái tôi còn mua bánh màn thầu đông lạnh do công ty bọn họ bán đấy.”_
_“Tôi nói không rõ với ông.”_
Hứa Thành Cương đã dặn dò trước hộ lý của viện dưỡng lão, bảo cậu ta chia túi Tửu Nương Man Đầu này ra. Viện dưỡng lão nhiều người già như vậy chắc chắn là không thể mỗi người chia một cái, một miếng cũng không chia được, phạm vi chia bánh màn thầu chỉ giới hạn ở những người đang ăn cơm trong nhà ăn.
Nhân viên của nhà ăn cũng rất chuẩn xác cắt đôi mỗi cái bánh màn thầu, mỗi người nửa cái, lấy đĩa nhỏ đựng, hộ lý phân phát, tránh gây ra tranh chấp không cần thiết.
Tần Hoài dùng bánh màn thầu chấm nước sốt trứng xào cà chua, mặc dù cách ăn này hơi kỳ lạ, nhưng lúc Tần Hoài coi bánh màn thầu như thức ăn thì thích dùng bánh màn thầu chấm chút nước canh.
Tần Hoài vừa ở trong lòng oán giận loại nước sốt trứng xào cà chua thiên ngọt này thật sự không thích hợp dùng để chấm bánh màn thầu, vừa ăn từng miếng lớn.
Vừa ngẩng đầu, Tần Hoài phát hiện Hứa Thành Cương đang cười híp mắt nhìn mình.
_“Tần sư phó, có phải thức ăn không đủ ăn không, hay là nửa cái bánh màn thầu này của tôi cũng cho cậu nhé?”_ Hứa Thành Cương hỏi.
Tần Hoài vội vàng xua tay, nói: _“Không cần không cần, Xưởng trưởng Hứa bác quên rồi sao, bánh màn thầu này là tôi mang đến mà.”_
Hứa Thành Cương sửng sốt: _“Là quên rồi, xem ra tôi lớn tuổi rồi cũng hơi hồ đồ rồi.”_
_“Bác một chút cũng không hồ đồ.”_ Thạch Đại Đảm đột nhiên thốt ra một câu.
Hứa Thành Cương cười híp mắt liếc nhìn Thạch Đại Đảm một cái, không nói gì, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.