## Chương 569: Giao Lưu
Sau khi ăn xong bữa trưa, đám người Tần Hoài liền cáo từ.
Tần Hoài vốn dĩ còn muốn mời Hứa Thành Cương đến Hoàng Ký ăn bữa tối, Hứa Thành Cương từ chối rồi, nói viện dưỡng lão có quy định không thể tùy ý ra ngoài, mặc dù quy củ không tính là rất nghiêm ngặt, nhưng Hứa Thành Cương cũng không muốn gây thêm phiền phức cho nhân viên.
Hứa Thành Cương đích thân tiễn 4 người đến cửa viện dưỡng lão, lúc sắp đi có chút lưu luyến không rời hỏi An Du Du: _“Tiểu An, ngày mai các cháu còn đến không?”_
_“Đương nhiên là đến rồi.”_ An Du Du nói, _“Chúng cháu ở Ma Đô 5 ngày, ở Cô Tô cũng nên ở 5 ngày.”_
_“Sau đó lại đi thành phố Z tìm Thập... Giang gia gia, ở thành phố Z cũng ở 5 ngày.”_
An Du Du tỏ vẻ cô là một lão đại rất công bằng, đối xử bình đẳng với tất cả đàn em. Không chỉ đồ mang theo lúc gặp đàn em là giống nhau, số ngày ở lại thành phố của mỗi đàn em cũng là giống nhau.
Hứa Thành Cương cười gật đầu: _“Vậy ngày mai tôi đợi các cháu ở giờ cũ.”_
Tần Hoài cũng nói: _“Xưởng trưởng Hứa, hôm nay tôi mang ít bánh màn thầu quá, ngày mai tôi mang thêm cho bác mấy túi bánh màn thầu.”_
_“Xưởng trưởng Hứa, ngày mai gặp.”_ Cung Lương nói.
Thạch Đại Đảm cũng vội vàng hùa theo: _“Ngày mai gặp.”_
Hứa Thành Cương vẫn luôn đứng ở cửa viện dưỡng lão đưa mắt nhìn 4 người Tần Hoài lên xe công nghệ, vẫy vẫy tay với bốn người rồi mới quay về.
Tần Hoài ngồi ở hàng ghế sau xe công nghệ nhìn bóng lưng rời đi hơi có vẻ cô đơn của Hứa Thành Cương dưới sự đồng hành của hộ lý, cảm thán nói: _“Xưởng trưởng Hứa sống trong viện dưỡng lão thực ra cũng khá cô đơn.”_
An Du Du vô cùng khó hiểu quay đầu liếc nhìn Tần Hoài một cái, hỏi: _“Cô đơn? Tiểu Cửu mỗi ngày có nhiều người xếp hàng muốn đánh cờ tướng với đệ ấy như vậy cô đơn ở đâu chứ, căn phòng đó của đệ ấy lớn hơn của Tiểu Thất nhiều, ánh sáng cũng tốt, trên cửa sổ còn không có song sắt, tivi đều là tivi màn hình phẳng lớn.”_
_“Bàn mạt chược trong phòng hoạt động đều là bàn mạt chược tự động, bàn mạt chược còn mới hơn của viện dưỡng lão của Tiểu Thất.”_
Tần Hoài:... Thiềm Thừ Ba Chân cô chú ý trọng điểm thật kỳ lạ a.
Tần Hoài nhìn An Du Du ôm ống đựng tranh như nâng niu bảo bối, hỏi: _“Bức tranh này cô định xử lý thế nào? Là mang đi bán đấu giá hay là...”_
_“Đương nhiên là treo ở nhà rồi! Đồ tốt như vậy sao có thể mang đi bán chứ, chắc chắn là phải đặt ở chỗ dễ thấy nhất trong nhà mỗi ngày ngắm a!”_ An Du Du hưng phấn nói, _“Phải treo ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng khách, vị trí mà mỗi người bước vào nhà tôi cái nhìn đầu tiên là có thể nhìn thấy!”_
_“Sau đó tôi lại tiết kiệm một chút tiền lương của tháng sau, không, tháng sau nữa, mua một cái bàn gỗ nhỏ, đặt Thiềm Thừ Ba Chân lên bàn, bên cạnh bày đầy trái cây tôi thích ăn.”_
_“Như vậy tôi có thể mỗi ngày sau khi về nhà ra bàn nhỏ lấy trái cây ăn.”_
_“Trước kia tôi nghe tiên sinh kể chuyện nói qua, nói nương nương trong cung đều sẽ đặt rất nhiều trái cây trong cung điện, không ăn thì ngửi mùi thơm, nói cái gì mà còn thơm hơn cả hương liệu. Tôi không phải nương nương trong cung, tôi cứ đặt chút đồ tôi thích ăn là được, cho Thiềm Thừ Ba Chân và bức tranh ngửi chút mùi thơm trái cây dễ ngửi.”_
Tần Hoài lờ mờ tưởng tượng một chút hình ảnh đó, cảm thấy Thiềm Thừ Ba Chân vui vẻ là được.
Sau khi trở về khách sạn, Tần Hoài nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút rồi đi đến Hoàng Ký. An Du Du, Cung Lương và Thạch Đại Đảm ở lại khách sạn, An Du Du phải giao bức tranh bảo bối và con cóc vàng của cô cho Cung Lương giữ hộ, bảo Cung Lương giúp cô mang bức tranh và con cóc vàng về Sơn Thị.
Thám tử tư nghe ngóng được Giang Vệ Quốc sau khi nghỉ hưu vẫn luôn sống ở nông thôn, An Du Du sợ đi đường làm hỏng hai món bảo bối mới có được này của cô.
Nếu không phải điều kiện không cho phép, An Du Du đều muốn một ngụm nuốt chửng hai cái thứ này giấu trong bụng.
Lúc Tần Hoài đến Hoàng Ký, Hoàng Ký vừa kết thúc giờ mở cửa buổi trưa, trên lý thuyết chính là lúc nhân viên nhà bếp nghỉ ngơi.
Nhưng có một người không nghỉ ngơi.
Trịnh Đạt Trịnh sư phụ.
Trịnh sư phụ vẫn đang nhào bột!
Tần Hoài thay xong quần áo vào nhà bếp, nhìn thấy nguyên liệu Trịnh Đạt chuẩn bị thì người đều ngốc rồi.
Nói thế này đi, hôm qua Tần Hoài nói với Trịnh Đạt là có thể dành chút thời gian buổi sáng giúp chuẩn bị chút nguyên liệu không. Làm điểm tâm thông thường đều là công đoạn chuẩn bị, rườm rà hơn quá trình chế biến chính thức, lấy nhào bột làm ví dụ, nhào bột thực ra không mất bao lâu, nhưng thời gian đợi bột nở là cố định ở đó, thiên vương lão tử đến cũng phải đợi thời gian đến mới làm bước tiếp theo.
Khối bột Trịnh Đạt nhào chắc chắn không có bất kỳ vấn đề gì, tay nghề của Trịnh sư phụ bày ra ở đây, Trịnh Đạt năm xưa cũng là từng lên Danh Trù Lục, chỉ là cảm thấy xếp hạng không công bằng sau đó từ chối lên nữa mà thôi.
Trong tình huống bình thường, việc chuẩn bị nguyên liệu cho bước nhào bột của Trịnh Đạt hẳn là đã sớm hoàn thành rồi.
Vậy tại sao lúc Tần Hoài đến nhà bếp Trịnh sư phụ vẫn đang nhào bột chứ?
Bởi vì Trịnh sư phụ chuẩn bị quá nhiều nguyên liệu rồi, Trịnh sư phụ cần cù sáng sớm đã đến rồi, 9 giờ có mặt chuẩn bị nguyên liệu làm chấn kinh đám người Hoàng Ký. Trong lúc đó Vương Tuấn muốn giúp chuẩn bị nguyên liệu đều bị Trịnh Đạt từ chối, lý do là trình độ này của Vương Tuấn thì đừng chuẩn bị nguyên liệu cho Tần Hoài nữa.
Không đủ tư cách.
Các cậu đầu bếp Hồng án chuẩn bị có hiểu không? Cậu tưởng chuẩn bị nguyên liệu của Bạch án dễ dàng như vậy sao?
Tần Hoài nhìn Trịnh Đạt tràn đầy năng lượng, ngay cả nhào bột cũng lộ ra vẻ đặc biệt có sức lực người đều mờ mịt rồi, nhỏ giọng hỏi Hoàng An Nghiêu: _“Trịnh sư phụ tình trạng này bao lâu rồi?”_
Hoàng An Nghiêu nói thật: _“Trịnh sư thúc trước kia chưa từng có tình trạng này, lần nào cũng là cậu đến mới phát bệnh.”_
Tần Hoài:?
Thiếu đông gia, với nghệ thuật ngôn ngữ này của cậu thật sự rất khó làm Hoàng Ký lớn mạnh.
Trước kia Tần Hoài là không để ý cái này, từ sau khi Tần Hoài trở thành cổ đông lớn thứ nhất của Hoàng Ký, liền bắt đầu không thể không để ý rồi.
_“Tần Hoài, Vương kế toán còn có thể giúp chúng ta kiểm kê sổ sách không?”_ Hoàng An Nghiêu vẫn còn nhớ thương chuyện kiểm kê sổ sách.
_“Bây giờ không tiện lắm, nhưng qua một thời gian nữa có khi có thể.”_ Tần Hoài rất cẩn thận nói.
Bây giờ Vương đại gia vẫn chưa tỉnh, luôn nhờ bác ấy giúp kiểm kê sổ sách quả thực không tốt lắm. Người ta đại gia đều nghỉ hưu bao nhiêu năm rồi, tự do tài chính không thiếu tiền, không cần thiết phải đi làm.
Đợi tỉnh rồi vào nhóm chat [Gia đình tương thân tương ái] chính là người một nhà, lúc đó Tần Hoài lại mở miệng nhờ Vương đại gia giúp kiểm kê sổ sách.
Tần Hoài thậm chí muốn trực tiếp mở miệng mời Vương đại gia trở thành kế toán của Hoàng Ký, nếu Vương đại gia không đồng ý, Tần Hoài có thể phái Hoàng An Nghiêu quỳ xuống cầu xin bác ấy.
Ưu điểm lớn nhất của thiếu đông gia chính là có thể co có thể duỗi, đặc biệt có thể co.
Tần Hoài cẩn thận quan sát trạng thái của Trịnh Đạt 20 giây, xác định Trịnh Đạt hẳn là chỉ đơn thuần là được tiêm máu gà, mặc dù nguyên nhân không rõ nhưng kết quả là tốt. Tay nghề thứ này thời gian dài không luyện liền dễ bị mai một, Trịnh Đạt có thể thỉnh thoảng phấn đấu vươn lên có ích cho việc ông duy trì trình độ Bạch án.
_“Trịnh sư phụ, thật vất vả cho ngài rồi lại có thể chuẩn bị nhiều nguyên liệu như vậy.”_ Tần Hoài tiến lên.
Trịnh Đạt lúc này mới chú ý tới Tần Hoài đến rồi, chỉ vào một hàng bánh màn thầu đã cơ bản hoàn thành chỉ thiếu bước lên nồi hấp ở bên trái bàn bếp nói: _“Tiểu Tần cậu xem xem, Hòe Hoa Man Đầu này của tôi làm thế nào?”_
Tần Hoài lúc này mới chú ý tới hóa ra bên trái bàn bếp còn có một hàng Hòe Hoa Man Đầu, định thần quan sát hồi lâu, cảm thấy không ổn lắm.
Cái này cũng không thể trách Trịnh Đạt, bởi vì Trịnh Đạt là không biết làm Hòe Hoa Man Đầu. Trước đó lúc Trịnh Đạt đến Vân Trung Thực Đường cùng Tần Hoài nghiên cứu Hòe Hoa Man Đầu, Tần Hoài ngay cả video hướng dẫn cũng chưa xem hiểu, Trịnh Đạt tương đương với việc cầm giáo trình chỉ có tập một, dựa vào mạch suy nghĩ của mình cùng với sự hiểu biết của ông đối với Hòe Hoa Man Đầu đang làm Hòe Hoa Man Đầu.
Có thể làm thành như vậy đã rất lợi hại rồi.
Bây giờ Tần Hoài đã lấy được giáo trình hoàn chỉnh rồi.
Thậm chí Tần Hoài có thể nhìn ra, Trịnh Đạt lúc làm bánh màn thầu loại điểm tâm cơ bản nhất này có những thiếu sót nào.
_“Trịnh sư phụ, Hòe Hoa Man Đầu không phải như vậy.”_ Tần Hoài nói, _“Đương nhiên cũng có thể là bởi vì mật hoa hòe ngài dùng không tốt lắm, nhưng khoảng thời gian này tôi phát hiện mật hoa hòe chỉ có thể khởi được hiệu quả dệt hoa trên gấm, cho dù dùng mật hoa hòe không quá đáp ứng yêu cầu, cũng có thể làm ra Hòe Hoa Man Đầu đạt tiêu chuẩn.”_
_“Hơn nữa lúc ngài nhào bột thủ pháp có một chút vấn đề.”_
Trịnh Đạt:?
_“Ngài xem...”_
_“...”_
_“...”_
Tần Hoài cứ như vậy trực tiếp thảo luận với Trịnh Đạt bên cạnh bàn bếp, hai người người một lời ta một ngữ, nói một chút làm một chút, trước tiên là nhào một mẻ bột.
Nhân lúc thời gian bột lên men, Tần Hoài và Trịnh Đạt lại làm một mẻ điểm tâm bột mì khác, hai người làm thậm chí không phải là điểm tâm giống nhau, Tần Hoài làm thứ Tần Hoài muốn làm, Trịnh Đạt làm thứ Trịnh Đạt muốn làm.
Lúc làm cậu nhìn của tôi, tôi nhìn của cậu, thậm chí lúc trò chuyện cũng không hoàn toàn là về phương diện điểm tâm, có lúc còn trò chuyện lạc đề.
Trịnh Đạt giây trước còn đang nói thủ pháp nhào bột của mình không có vấn đề, là Tần Hoài không hiểu mạch suy nghĩ của ông, giây sau liền bắt đầu oán giận Trịnh Tư Nguyên lần xem mắt trước lại không thành công, đứa con trai xui xẻo này của ông cũng không biết năm tháng nào mới có thể có bạn gái lập gia đình sinh con.
Tần Hoài an ủi Trịnh Đạt sẽ có thôi, Trịnh Tư Nguyên chỉ là quá chìm đắm vào việc làm điểm tâm, hoàn toàn không tồn tại bất kỳ căn bệnh tâm lý nào, cũng không có bất kỳ sự thiếu hụt tình cảm nào chỉ là thiếu chút nhân duyên.
Trịnh Đạt không để ý đến sự an ủi của Tần Hoài, tiếp tục bắt đầu kể lể sự khéo léo và kỹ xảo nhỏ trong việc nhào bột của mình, tỏ vẻ là Tần Hoài không hiểu.
Tần Hoài nói đây không phải là sự khéo léo và kỹ xảo nhỏ, đây là cơ bản công không đánh thật vững chắc, thói quen xấu không triệt để sửa lại sau đó không thể không đầu cơ trục lợi kỹ xảo, không tính là kỹ xảo thực sự, chỉ có thể coi là mất bò mới lo làm chuồng, nếu có thể sửa lại căn bản không cần dùng đến loại kỹ xảo này.
Trịnh Đạt nói cậu thì hiểu cái rắm.
Tần Hoài nói Trịnh sư phụ ngài đừng ngụy biện nữa, ngài đây tuyệt đối là chỉ số cơ bản cày không đủ cao, bên hắn từng thấy chỉ số cơ bản cày cao hơn không thể nào tồn tại loại vấn đề này.
Trịnh Đạt chuyển chủ đề nói kẻ họ Chu kia cũng chỉ đến thế mà thôi, nền tảng của ông ta cũng không đánh vững chắc bao nhiêu, chỉ cần bới lông tìm vết chắc chắn có thể tìm ra vấn đề, hơn nữa kẻ họ Chu kia cũng không phải mười hạng toàn năng, chẳng qua là điểm tâm loại ngàn lớp làm đến mức không tìm ra khuyết điểm mà thôi.
Tần Hoài hỏi Trịnh Đạt có phải thừa nhận là do chỉ số cơ bản cày không đủ cao không.
Trịnh Đạt hỏi Tần Hoài sửa thế nào.
Tần Hoài nói phải khổ luyện, chỉ số không đủ cày là đúng rồi.
Trịnh Đạt nói ông không phải đầu bếp toàn thời gian.
Hoàng An Nghiêu vây xem ở cửa đều nghe đến ngốc rồi, anh ta vốn dĩ chỉ muốn ngồi xổm ở cửa đợi điểm tâm của hai người làm ra ăn một chút, kết quả ngồi xổm đến mức căn bản không dám tiến lên hỏi điểm tâm này có thể ăn không.
Anh ta cảm thấy Tần Hoài và Trịnh Đạt tiến vào một loại quan hệ đặc biệt huyền diệu, không phải là mô hình Trịnh Đạt dạy Tần Hoài, một người thuần túy dạy, một người thuần túy học như trước kia.
Hai người không có ai đang dạy, nhưng toàn bộ đều đang học, giống như cao thủ mỗi người có sở trường riêng cùng đài so tài, đối súng giữa đường. Cậu không phục tôi, tôi cũng không phục cậu, sau một hồi đánh loạn cậu phục rồi, tôi cũng phục rồi, cãi chày cãi cối hỏi nhau có thể sửa không, sau đó không nghe đối phương kiên trì mạch suy nghĩ của mình quan hệ sư huynh đệ.
Ê, sư huynh đệ.
Hoàng An Nghiêu khẩn cấp rút lại một ý nghĩ đại nghịch bất đạo, trong lòng mặc niệm tội lỗi tội lỗi, xin lỗi, Trịnh sư thúc, xin lỗi.
_“Bố, bố có cảm thấy hôm nay trạng thái của Tần Hoài và sư thúc đều hơi kỳ lạ không?”_ Hoàng An Nghiêu nhỏ giọng hỏi Hoàng Thắng Lợi.
Hoàng Thắng Lợi cũng bưng chén trà đứng ở cửa vây xem rất lâu.
_“Kỳ lạ sao?”_ Hoàng Thắng Lợi hỏi ngược lại Hoàng An Nghiêu, _“Bố bao nhiêu năm nay và Trịnh sư thúc của con đều là quan hệ này.”_
_“Hôm qua lúc ăn Tửu Nương Man Đầu bố đã cảm thấy Tiểu Tần tiến bộ thần tốc, kim phi tích tỷ, bây giờ xem ra... quả nhiên là bất đồng phàm hưởng.”_ Hoàng Thắng Lợi cảm thán nói, _“Bố đều hơi tiếc thay cho Trịnh sư thúc của con rồi, ông ấy lúc đầu nếu ra tay trước chiếm lợi thế lừa Tần Hoài làm đồ đệ, bây giờ ông ấy thật sự có thể đi ngang.”_
Hoàng An Nghiêu:?
Thấy đứa con trai ngốc vẫn không hiểu, Hoàng Thắng Lợi nói rõ ràng hơn một chút: _“Trước kia là Trịnh Đạt dạy, Tần Hoài học.”_
_“Bây giờ là giao lưu.”_
_“Một người dạy một người học, là bởi vì thực lực hai bên chênh lệch, có cái có thể dạy cũng có cái có thể học.”_
_“Giao lưu là hai bên bất phân bá trọng, cậu có sở trường, tôi cũng có sở trường, học hỏi lẫn nhau cùng nhau tiến bộ.”_
_“Tần Hoài bây giờ lợi hại như vậy rồi?”_ Hoàng An Nghiêu kinh ngạc.
Hoàng Thắng Lợi: _“... Hôm qua lúc ăn Tửu Nương Man Đầu con không ăn ra sao?”_
Khoảnh khắc này Hoàng Thắng Lợi hơi đồng cảm với Trịnh Đạt rồi, ông cảm thấy mình đã là một người cha rất khoan dung, nhưng có lúc nhìn con trai vẫn không tránh khỏi sinh ra ý nghĩ sao mình lại sinh ra cái thứ xui xẻo này.
Không phải rất biết ăn sao? Còn muốn đi làm nhà bình luận ẩm thực gửi bài cho _"Tri Vị"_ , sao thời khắc mấu chốt lại ăn không ra?
Hoàng An Nghiêu mãi cho đến giờ cơm tối lúc ăn được điểm tâm do Tần Hoài và Trịnh Đạt làm, mới cảm nhận được sự tiến bộ có thể gọi là thần tốc của Tần Hoài.
Khoảnh khắc đó Hoàng An Nghiêu hơi muốn quỳ xuống cầu xin Tần Hoài thường trú ở Hoàng Ký, anh ta bên này còn chút cổ phần có thể chuyển nhượng toàn bộ cho Tần Hoài.
Mặc dù Hoàng An Nghiêu vẫn cảm thấy điểm tâm của Trịnh Đạt ngon hơn Tần Hoài một chút, Tần Hoài chỉ có Tửu Nương Man Đầu hoàn toàn đánh bại Trịnh Đạt.
Nhưng Trịnh Đạt một năm không làm được mấy lần điểm tâm, không giống Tần Hoài, cậu ấy thật sự là một sư phó bữa sáng vô cùng tận tâm tận trách, mỗi ngày đều kiên trì làm bữa sáng và điểm tâm.
Mấy ngày tiếp theo, 4 người Tần Hoài đều là buổi sáng đến viện dưỡng lão thăm Xưởng trưởng Hứa, buổi chiều Tần Hoài đến Hoàng Ký giao lưu Hòe Hoa Man Đầu với Trịnh Đạt, những người còn lại tự do hoạt động.
Xưởng trưởng Hứa trong vài ngày lại lải nhải kể một số chuyện trước kia, nhưng cũng không quá xa, cơ bản đều là xưởng dệt bông sau đó từng bước đi đến suy tàn như thế nào, sau khi xưởng dệt bông phá sản bác ấy vì không nhàn rỗi được nên đi làm ở doanh nghiệp tư nhân vài năm, sau đó lại đến Ma Đô ở cùng con trai cả.
Lúc Xưởng trưởng Hứa kể những chuyện này, đặc biệt giống một ông lão hoài niệm quá khứ kể cho con cháu nghe những chuyện mà cháu chắt không biết, bất luận là trải nghiệm sóng to gió lớn đặc sắc đến đâu, trong lời kể của bác ấy đều rất bình đạm, phảng phất như chỉ là chuyện nhỏ nhặt bình thường.
Mấy người Tần Hoài ở Cô Tô 5 ngày.
Ngày thứ 5 lúc rời khỏi viện dưỡng lão, Xưởng trưởng Hứa tặng cho Tần Hoài, An Du Du và Thạch Đại Đảm mỗi người một cây bút máy, cây bút máy vô cùng bình thường.
Dùng lời của Xưởng trưởng Hứa mà nói, năm xưa bút máy là đồ hiếm, trong phần thưởng xưởng dệt bông thưởng cho nhân viên ưu tú thông thường đều sẽ có bút máy. Người trẻ tuổi bây giờ viết chữ đã không dùng bút máy nữa rồi, nhưng bản thân Xưởng trưởng Hứa rất thích bút máy, những năm nay sưu tầm không ít, bác ấy chọn ba cây khá thích tặng cho ba người Tần Hoài, coi như là quà tặng cho tiểu bối.
Ba người Tần Hoài hân hoan nhận lấy món quà, lên đường sắt cao tốc đi đến thành phố Z.
Nhân tiện nhắc tới, vào ngày thứ 2 sau khi Tần Hoài rời khỏi Cô Tô, Trịnh Đạt liền khôi phục trạng thái buông xuôi, vui vẻ đi chăm cháu gái ngoại rồi.
Đối với việc này, Hoàng An Nghiêu rất oán hận gửi cho Tần Hoài mười mấy tin nhắn, tỏ vẻ từ kiệm vào xa thì dễ, từ xa vào kiệm thì khó, anh ta thống khoái ăn 5 ngày điểm tâm đột nhiên một cái lại không được ăn gì nữa, còn phải kiểm kê sổ sách, ngày tháng này thật sự là không thể sống nổi nữa rồi.
Tần Hoài trả lời Hoàng An Nghiêu một dấu chấm.
Lúc Hoàng An Nghiêu nhắn tin cho Tần Hoài, ba người Tần Hoài đã đứng trước cửa nhà Giang Vệ Quốc rồi.
Giang Vệ Quốc với tư cách là người duy nhất trong ba đàn em của An Du Du không sống trong viện dưỡng lão, mà là về nông thôn dưỡng lão. Mặc dù lớn tuổi nhất, nhưng cơ thể cũng khỏe mạnh nhất, hơn nữa tinh khí thần rất không tồi, đồng thời còn rất có lòng cảnh giác.
Lâm Thất và Hứa Thành Cương đều là hân hoan chấp nhận An Du Du là cháu gái của lão đại, thậm chí An Du Du là lão đại đầu thai chuyển thế sự thật, chỉ có Giang Vệ Quốc giữ được lòng cảnh giác cơ bản nhất mà một người già nên có.
_“Cháu gái của lão đại?”_ Giang Vệ Quốc đứng ở cửa sân, dùng ánh mắt sắc bén lần lượt quét qua mặt ba người Tần Hoài, _“Sao tôi không biết lão đại có con?”_
_“Những năm nay tôi và Lâm Thất còn có Hứa Thành Cương đều không có liên lạc, các người tìm được bằng cách nào?”_
_“Các người có chứng cứ gì chứng minh?”_
Giang Vệ Quốc dùng hành động thực tế chứng minh chiếc áo khoác Valentino trên người ông không phải mặc không.
Tần Hoài & An Du Du & Thạch Đại Đảm:...
Hỏng rồi, đoạn này trước đó chưa từng diễn tập qua.