## Chương 583: Ngủ Không Được Đương Nhiên Phải Làm Điểm Tâm (Cầu Vé Tháng)
Tối hôm đó, Tần Hoài vẫn luôn làm điểm tâm đến 12 giờ.
Thực ra Tần Hoài vẫn còn có thể làm.
Nhưng những vị khách đến viếng thật sự ăn không nổi nữa.
Những vị khách đến viếng ngày đầu tiên, ít nhiều đều mang tâm lý đến giúp đỡ, ngay cả Lý Lương cũng là ôm tâm lý đến xoát mặt tiện thể giúp đỡ làm việc mà đi chung xe tới.
Cân nhắc đến việc nhân duyên của La Quân có hạn, những vị khách ôm tâm lý như vậy đến nhà tang lễ sớm như thế cũng có hạn. Cộng thêm việc ban ngày Tần Hoài vẫn luôn ở trong trạng thái hoảng hốt, rất nhiều người ban ngày đến giúp đỡ làm một chút việc, phát hiện hiện trường đâu vào đấy cũng không cần mình ở lại, ăn xong buffet liền rời đi.
Những người nhiệt tình này bỏ lỡ bữa tiệc điểm tâm buổi tối, lại đến một chuyến chạy tới chạy lui lại mất ba tiếng đồng hồ không có lời, chỉ có thể thầm hạ quyết tâm ngày mai đến sớm một chút để giúp đỡ, muốn giúp thì giúp cả một ngày!
Trong nhà tang lễ có những căn phòng nhỏ cho thuê để người nhà tạm thời nghỉ ngơi, Tần Hoài vốn dĩ định đi đến căn phòng nhỏ nghỉ ngơi, kết quả Chu Hổ là người đầu tiên không đồng ý, bày tỏ kim chủ ba ba thanh toán tiền đuôi làm sao có thể nghỉ ngơi trong căn phòng nhỏ thô sơ như vậy!
Chu Hổ mời Tần Hoài đến nhà anh ta nghỉ ngơi, nhà anh ta cách nhà tang lễ chỉ có khoảng cách 3 km, 3 phòng 1 sảnh, trong lộn xộn có trật tự, sạch sẽ gọn gàng, phong thủy cực tốt, phòng ngủ chính và phòng ngủ cho khách đều tọa bắc triều nam, trong nhà còn có một hồ cá vàng và mười hai chậu hoa cỏ bừng bừng sức sống, quan trọng nhất là bộ chăn ga gối đệm trên giường trong phòng ngủ cho khách là hoàn toàn mới, vô cùng thích hợp để kim chủ ba ba nghỉ ngơi dừng chân.
Chu Hổ nhiệt tình mời mọc, Tần Hoài cũng muốn đến nhà Chu Hổ xem thử, tiện thể thử xem có thể sờ ra Chi Tuyến Nhậm Vụ mới hay không, vui vẻ đồng ý.
Vừa bước vào nhà Chu Hổ, Tần Hoài liền ngây người.
Nói thế nào nhỉ, sự miêu tả của Chu Hổ đối với nhà anh ta có lẽ chỉ có 3 phòng 1 sảnh, nuôi một hồ cá vàng và 12 chậu hoa cỏ là thật. Nói bẩn thì thực ra không bẩn, nhưng lộn xộn thì là thật sự lộn xộn, trong phòng khách chất đầy đủ loại đồ vật kỳ lạ.
Chu sa, bùa chú, kiếm gỗ đào, gương bát quái, la bàn, đạo bào, một đống lịch, bát quái đồ thoạt nhìn có vẻ lâu năm, bưu kiện chưa bóc, quần áo chất thành đống và một đống đồ lặt vặt lộn xộn.
Nói như vậy đi, trong đống đồ này giấu hai cái xác chết Tần Hoài cũng không nhìn ra được.
Rất rõ ràng, Chu Hổ cũng có một khoảng thời gian không về nhà rồi, chính anh ta lúc bước vào cửa cũng bị chấn động.
_“Ờ... Tiểu Tần sư phó, trong nhà hơi lộn xộn xin hãy lượng thứ. Khoảng thời gian này vẫn luôn bận rộn chuyện lên kế hoạch đám tang của La tiên sinh, chạy tới chạy lui giữa nội thành và nhà tang lễ, không ở bên này, cơ bản đều ở trong thành phố, đều là để người trong công ty chúng tôi đến nhà tôi cho cá ăn tưới hoa tiện thể giúp tôi lấy chút bưu kiện, có thể chất tới chất lui... liền thành ra như vậy.”_ Chu Hổ có chút bối rối nói.
Tần Hoài gật đầu bày tỏ đã hiểu, anh bây giờ và Chu Hổ cũng coi như quen thuộc, đối với tình huống của Chu Hổ cũng khá hiểu rõ.
Chu Hổ kể từ sau khi cha anh ta vào tù thì vẫn luôn sống một mình, bởi vì nguyên nhân phải trả nợ vay mua nhà nên áp lực công việc rất lớn, mỗi ngày đều ăn mặc chỉnh tề ra khỏi cửa, tình huống trong nhà thì tương đối lôi thôi.
Căn nhà ở khu học chánh trong thành phố bởi vì vị trí tốt, Chu Hổ đã sớm cho thuê, căn nhà bên nhà tang lễ này là nhà cũ của nhà Chu Hổ, không cho thuê được nên vẫn luôn bỏ trống. Chu Hổ trên lý thuyết là sống ở bên này, nhưng phần lớn thời gian đều chạy khắp nơi, lại bởi vì nguyên nhân công việc cần phải gọi là có mặt, thời gian ở trong căn phòng nhỏ của nhà tang lễ còn dài hơn ở nhà.
Tần Hoài liếc nhìn bùa chú chất trên bàn, đều là chưa vẽ, có thể thấy Chu Hổ sau khi kinh tế khá giả quả thực không còn làm công việc lừa đảo nữa.
Chu Hổ cười bối rối vội vàng dẫn Tần Hoài về phía phòng, phòng ngủ cho khách giống như Chu Hổ nói, rất sạch sẽ gọn gàng, bộ chăn ga gối đệm trên giường thoạt nhìn đều là hoàn toàn mới.
_“Căn phòng này sáng hôm nay tôi để cô bé trong công ty chúng tôi tìm một dì lao công qua đây dọn dẹp qua, đặc biệt giữ lại cho Tiểu Tần sư phó các cậu, tôi đoán các cậu vì thức đêm canh linh cữu chắc chắn sẽ không về.”_ Chu Hổ giải thích nói, _“Chỉ là không ngờ trong nhà lộn xộn như vậy... Dì lao công thật sự chỉ dọn dẹp căn phòng này.”_
_“Chu sách hoạch, hộp quà Diện Quả Nhi còn lại tôi có thể phải đợi sau khi đám tang của La tiên sinh kết thúc mới có thể đưa cho anh, giao cùng với tiền đuôi.”_ Tần Hoài nói.
Chu Hổ không ngờ lúc này Tần Hoài còn nhớ hộp quà Diện Quả Nhi, vội vàng nói: _“Cái này không vội, Tiểu Tần sư phó cậu khi nào điều chỉnh tốt rồi có thời gian thì đưa cho tôi là được.”_
Sau đó Chu Hổ liền nghiêng người định rời khỏi phòng, trước khi ra ngoài Chu Hổ nghĩ nghĩ, khuôn mặt nghiêm túc, giọng nói tương đối trầm thấp nói một câu: _“Tiểu Tần sư phó, nén bi thương.”_
Tần Hoài khẽ gật gật đầu.
Buổi tối, Tần Hoài nằm trên giường hồi lâu không chợp mắt.
Lúc làm điểm tâm, anh cảm thấy cả người đều bình tĩnh lại, không còn hoảng hốt, sẽ không đi nghĩ những thứ lộn xộn đó, sẽ không suy nghĩ La Quân rốt cuộc là độ kiếp thành công hay là thất bại. Mặc dù suy nghĩ những thứ này rất không có ý nghĩa, bởi vì chỉ cần mở bảng trò chơi xem trạng thái của La Quân một chút, Tần Hoài sẽ biết.
Nhưng Tần Hoài vẫn luôn không mở bảng trò chơi.
Bởi vì anh không nói lên được bản thân rốt cuộc mong đợi nhìn thấy cái gì, anh rốt cuộc là hy vọng La Quân độ kiếp thành công hay là độ kiếp thất bại.
Với tình giao tình giữa anh và La Quân, cũng như góc độ của người sở hữu hệ thống trò chơi này, Tần Hoài đương nhiên là hy vọng La Quân độ kiếp thành công, anh hy vọng mỗi một tinh quái đều độ kiếp thành công.
Nhưng Tần Hoài lại không thể không thừa nhận anh rất hy vọng gặp lại La Quân, cho dù người gặp lại đó không tên là La Quân, không phải là một ông lão 92 tuổi, có thể là một đứa trẻ tính tình rất tệ, thoạt nhìn rất không có tố chất, vô cùng thích chửi người, nói chuyện rất khó nghe, luôn bày ra khuôn mặt thối, Tần Hoài cũng rất hy vọng được gặp.
Sau đó anh liền có thể đem phần lớn di sản mà những năm nay bảo quản thay La Quân trả lại cho ông ấy, bản thân cầm một phần nhỏ còn lại tiếp tục phiền não nhiều tiền như vậy nên tiêu thế nào.
Những ý niệm linh tinh này, lúc Tần Hoài làm điểm tâm đều sẽ không xuất hiện trong đầu anh. Khi Tần Hoài làm điểm tâm, trong đầu anh chỉ có một chuyện, chính là làm điểm tâm.
Trước mắt anh chỉ có cục bột, trong lòng anh chỉ có điểm tâm, thứ anh mong đợi chỉ có các thực khách khi ăn được điểm tâm do anh làm sẽ có tâm trạng như thế nào. Liệu có vui vẻ, liệu có hài lòng, liệu có cảm thấy kinh hỉ hay không.
Mọi suy nghĩ hỗn loạn trước mặt điểm tâm đều sẽ hóa thành hư vô.
Tần Hoài lật người, có chút phiền não nhắm mắt lại.
Thật phiền, nếu như có thể tiếp tục làm điểm tâm thì tốt rồi.
Quả nhiên, con người vẫn phải làm điểm tâm.
Con người sẽ nghĩ đông nghĩ tây chính là bởi vì quá rảnh rỗi.
Tần Hoài quyết định ngày mai khi gặp Triệu Thành An sẽ nói cho cậu ta câu này.
Tần Hoài lại lật người.
Ngủ không được, rất muốn làm điểm tâm.
Còn hơi muốn mở bảng trò chơi, xem trạng thái của La Quân một chút.
Tần Hoài nhắm mắt lại, cố gắng để bản thân ngủ trước.
5 phút sau, Tần Hoài cố gắng thất bại như nhận mệnh mà mở mắt ra, một cái cá chép lộn mình ngồi dậy, ôm gối, trong một mảnh bóng tối mở bảng trò chơi, xem trạng thái của La Quân.
Tên: La Quân
Loài: Tất Phương Trạng thái: Đang đầu thai
Ký ức: 3/3
Thực đơn: Trần Bì Trà, Bình Quả Diện Quả Nhi, Thiên Ma Đôn Cáp Tử (Nhấp để xem chi tiết)
Tặng phẩm: Toàn bộ di sản (Giá trị thị trường khoảng 7.9 tỷ)
Tần Hoài: …… Đang đầu thai là trạng thái quỷ gì? Còn có thể hiển thị trạng thái này sao?!
Tần Hoài thở dài một hơi, quả nhiên, cốt truyện của Tất Phương không xuất hiện bất kỳ bất ngờ nào, mọi thứ đều phát triển theo hướng mà đạo diễn, biên kịch kiêm diễn viên là anh thiết lập, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì vài năm sau mình có thể nhìn thấy một đứa trẻ đầy mặt khó chịu.
Ế, có thể nhìn thấy phiên bản trẻ con của Tất Phương.
Phiên bản trẻ con của Tất Phương còn phải đi học, từ mẫu giáo học thẳng lên đại học, mỗi ngày nhốt trong trường học chính là học.
Nghĩ như vậy còn có chút kích động nhỏ.
Chút xót xa và đau buồn cuối cùng trong lòng Tần Hoài nháy mắt bị xua tan, anh lại nhấn vào toàn bộ di sản trong tặng phẩm, muốn xem hệ thống trò chơi có thể kiểm tra ra phần cụ thể không, làm sao định giá được giá trị thị trường 7.9 tỷ.
Không nhấn ra được thứ gì.
Tần Hoài liếc nhìn thời gian trên điện thoại, mình lăn lộn lâu như vậy, trằn trọc trở mình, nghĩ bảy nghĩ tám, bây giờ mới 12 giờ 31 phút.
Anh quả nhiên không giỏi thức khuya.
Mạt chược thâu đêm bên chỗ Trần Huệ Hồng mới vừa bắt đầu, trận chiến bảo vệ tiền thưởng cuối năm của Khuất Tĩnh không biết có thể thắng lợi hay không.
Nghĩ kỹ lại Khuất Tĩnh cũng khá thảm, cùng Trần Huệ Hồng, Thạch Đại Đảm và Cung Lương đánh mạt chược, một tay lão luyện trên bàn bài, một thụy thú phúc trạch, còn có một Ngoa Thú đem người khác bán đi đối phương còn phải giúp anh ta đếm tiền, Khuất Tĩnh trong một buổi chiều chỉ thua mất một tháng tiền lương đã là rất cố gắng rồi.
Ôm suy nghĩ dù sao cũng không ngủ được, chi bằng làm chút điểm tâm, lỡ như nhà Chu Hổ có bột mì thì sao, Tần Hoài trực tiếp rời giường, đi qua phòng khách lộn xộn, đi thẳng đến nhà bếp sạch sẽ gọn gàng.
Đừng nói, nhà bếp nhà Chu Hổ còn khá sạch sẽ, nhìn một cái là biết bình thường không hay dùng, gạch ốp trên tường nhà bếp đều không có bao nhiêu dấu vết bị khói dầu hun qua.
Tần Hoài lục lọi trong tủ một chút.
Có bột mì, có một thùng dầu ăn nhỏ, còn có trứng gà, trong tủ lạnh có hai miếng thịt xông khói lâu năm, chỉ là không biết tại sao thịt xông khói lại phải để trong tủ lạnh.
Tần Hoài còn phát hiện hai cọng hành lá đã hong khô trên bệ bếp, ngoài ra thì không còn nguyên liệu nấu ăn nào khác.
Có thể làm bánh trứng gà.
Tần Hoài nghĩ.
Làm bánh trứng gà cũng rất tốt, Tần Hoài có một khoảng thời gian không làm bánh nướng rồi, nói đến Tần Hoài vẫn luôn rất mong đợi có một ngày có thể sờ ra một thực đơn tương tự, tinh tiến kỹ thuật làm bánh nướng của anh một chút.
Mặc dù Tần Hoài không biết kỹ thuật làm bánh nướng có gì có thể tinh tiến, làm bánh nướng từ một ý nghĩa nào đó mà nói còn đơn giản hơn làm màn thầu.
Tần Hoài bắt đầu vui vẻ tráng bánh bột.
Máy hút mùi nhà Chu Hổ ước chừng là hơi cũ kỹ cần sửa chữa, âm thanh đặc biệt vang.
_“Xèo xèo.”_
Kèm theo âm thanh chiên dầu thơm ngon và mùi thơm lan tỏa, bột nhão đơn giản thêm chút dung dịch trứng gà cùng dầu nóng đun nóng va chạm sau đó sinh ra mùi thơm của chiên dầu tràn đầy nhiệt lượng và dầu mỡ, mùi vị ngập tràn tinh bột từ khe cửa đóng không chặt của nhà bếp lan tỏa ra ngoài.
Cùng lan tỏa ra ngoài còn có tiếng gầm rú của máy hút mùi.
Tần Hoài đem một chiếc bánh trứng gà đã tráng xong múc ra đặt vào đĩa để nguội.
Bánh trứng gà vô cùng đẹp mắt.
Vàng ươm, phần trung tâm phân bố một vài đốm nâu, người hiểu bánh trứng gà đều biết bánh trứng gà chiên thành như vậy có bao nhiêu ngon.
Chỉ tiếc thiếu chút hành lá thái nhỏ, nếu cắt chút hành lá thái nhỏ cùng chiên, hành lá thái nhỏ khảm trong bánh trứng gà vẫn giữ được màu sắc xanh biếc, vỏ bánh hơi bóng dầu, mùi vị đó...
Học sinh tiểu học đi ngang qua đều thèm khóc.
Rất tiếc, nhà Chu Hổ không có học sinh tiểu học đi ngang qua, nhưng có một chủ nhà vẻ mặt ngơ ngác.
Ngay lúc Tần Hoài tâm trạng vui vẻ ngâm nga bài hát bắt đầu tráng chiếc bánh trứng gà thứ 2, một giọng nói hơi mang theo sự chần chừ, tràn đầy nghi hoặc, trong nghi hoặc xen lẫn chút chấn động, trong chấn động tràn ngập cậu không sao chứ từ phía sau truyền đến.
_“Tiểu Tần sư phó, cậu...”_
Tần Hoài quay đầu, nhìn thấy Chu Hổ đã ngủ đến mức tóc thành tổ gà, mắt nhắm mắt mở, đầy mặt chấn động.
_“Chu sách hoạch, tôi ồn đến anh rồi đúng không?”_
_“Ăn bánh trứng gà không?”_
_“Tôi thật sự là ngủ không được, cho nên đến nhà bếp tìm xem có nguyên liệu nấu ăn nào có thể làm điểm tâm không.”_
Chu Hổ: Kim chủ ba ba, cậu có phải có bệnh không?
Cậu có biết nơi này là nơi nào không? Nơi này là gần nhà tang lễ, cậu có biết nửa đêm canh ba trong nhà đột nhiên truyền đến tiếng nấu ăn có bao nhiêu dọa người không? Cậu có biết chúng tôi làm nghề lừa đảo phong thủy, cho dù không tin, thực ra trong lòng cũng có chút tin không.
Chu Hổ nuốt một ngụm nước bọt, nặn ra một nụ cười.
_“Vậy thật sự là quá cảm ơn rồi, đúng lúc nửa đêm tỉnh ngủ đói bụng.”_
_“Tiểu Tần sư phó tối mai cậu ngủ không được muốn làm điểm tâm gì? Tôi chuẩn bị trước nguyên liệu nấu ăn cho ngài.”_
_“Cái máy hút mùi này nhà tôi hỏng rồi, không có tác dụng gì, cậu có thể không bật.”_
Vé tháng nhân đôi rồi, cầu vé tháng cuối tháng này một chút, tiện thể cầu trước vé tháng đầu tháng 1 một chút