Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 584: Chương 584: Có Hứng Thú Đến Nhà Tôi Đón Năm Mới Không (Cho Minh Chủ Thư Hữu...)

## Chương 584: Có Hứng Thú Đến Nhà Tôi Đón Năm Mới Không (Cho Minh Chủ Thư Hữu...)

Cho minh chủ thư hữu 20231128142234433 đả thưởng thêm chương! (Tên quá dài tên chương đánh không vừa)

.

5 phút sau, Tần Hoài và Chu Hổ mỗi người một chiếc bánh trứng gà, mỗi người một chiếc đũa ăn rất ngon lành.

Còn về tại sao lại là mỗi người một chiếc đũa...

Anh đoán xem, nhà Chu Hổ lại chỉ có hai chiếc đũa. Nhà anh ta có 12 cái đĩa, 8 cái bát, lại chỉ có hai chiếc đũa, thật là sự kết hợp kỳ lạ.

_“Tiểu Tần sư phó, không ngờ cậu chiên bánh trứng gà cũng ngon như vậy.”_ Chu Hổ vốn dĩ là không đói, ai có thể vào buổi tối ăn 2 cái Tửu Nương Man Đầu, 1 bát Trần Bì Trà, 4 miếng Sơn Dược Cao, 2 cái bánh nướng nhân thịt bò xong còn đói chứ.

Nhưng Chu Hổ có thể đói.

Bởi vì nguyên nhân chỉ có một chiếc đũa, Chu Hổ ăn đến mức quanh khóe miệng toàn là dầu, cả người lúc ăn bánh trứng gà đều sắp vùi vào trong bánh rồi, kèm theo mùi thơm của bánh hấp dẫn phả vào mặt ăn bánh ngon gấp bội.

_“Bình thường, chủ yếu là nhà anh không có nguyên liệu nấu ăn gì, tôi bình thường rất ít làm loại bánh nướng này.”_ Tần Hoài nói, _“Em gái tôi thích ăn có nhân, bánh trứng gà không có nhân.”_

Chu Hổ phát ra cảm thán: _“Tiểu Tần sư phó cậu và em gái cậu quan hệ thật tốt, đâu giống tôi...”_

Quan hệ gia đình của Chu Hổ Tần Hoài là có biết một chút, nói đơn giản chính là không có. Nhà Chu Hổ vốn dĩ đã không có họ hàng gì, mẹ anh ta qua đời sớm, Chu Hổ và họ hàng bên ngoại cơ bản không qua lại, bên nhà nội có thể là bởi vì nguyên nhân trộm mộ gia truyền nên căn bản không có người, sau khi cha Chu Hổ vào tù Chu Hổ cơ bản có thể nói là không có người thân.

Chu Hổ và cha anh ta quan hệ cũng không tính là tốt bao nhiêu, một năm cũng chỉ lúc ăn tết mới đến nhà tù thăm một lần.

Dùng lời của Chu Hổ mà nói, những năm trước nghề phụ của anh ta bận rộn nhất chính là trong dịp tết. Trong dịp tết các khách hàng cũ đều thích làm chút mê tín phong kiến, tính toán một chút sự nghiệp, tình yêu, gia đình của năm sau, người mới sắp kết hôn sẽ đến chỗ anh ta hợp bát tự, do đó Chu Hổ mỗi năm lúc ăn tết mặc dù rất quạnh quẽ, nhưng cũng rất bận rộn.

Chu Hổ và Tần Hoài ngồi xổm ở cửa nhà bếp ăn bánh trứng gà.

Còn về tại sao lại là ngồi xổm ở cửa nhà bếp...

Có thể là bởi vì phòng khách nhà Chu Hổ đã không còn chỗ có thể ngồi nữa rồi, trên ghế sô pha trên ghế tựa đều chất đầy đồ vật, thay vì tốn sức dời những đồ vật này đi, chi bằng trực tiếp ngồi xổm ăn.

_“Tiểu Tần sư phó, rất nhiều người nhà của người đã khuất đều sẽ có một quá trình như vậy.”_ Chu Hổ vừa ăn vừa cố gắng sắp xếp ngôn ngữ an ủi Tần Hoài.

Trong mắt Chu Hổ, hành vi nửa đêm canh ba không ngủ, chạy đến nhà bếp chiên bánh trứng gà này của Tần Hoài là hành vi điển hình của việc não có vấn đề sau khi chịu kích thích to lớn.

_“Mọi người lúc đầu đều rất khó chấp nhận, lúc bận rộn có thể khiến cậu quên đi đau thương, một khi rảnh rỗi lại sẽ cảm thấy rất cô đơn, liền muốn tìm chút việc để làm. Trạng thái này của cậu bây giờ tôi đặc biệt hiểu, nếu cậu...”_

_“Tôi không phải trạng thái này.”_ Tần Hoài ngắt lời Chu Hổ, _“Tôi chính là đơn thuần muốn làm điểm tâm.”_

Chu Hổ rất muốn mặc đạo bào vào hỏi Tần Hoài triệu chứng này của cậu bao lâu rồi, có muốn mua hai lá bùa về đổi vận không.

Chu Hổ nhịn được.

Anh ta liếc thấy bùa chú chất trên bàn, linh quang lóe lên: _“Tiểu Tần sư phó, hay là tôi vẽ cho cậu một lá bùa tụ tài nhé. Lá bùa này tôi vẽ được hoan nghênh hơn bùa chuyển vận nhiều, mỗi năm ăn tết đều có thể bán ra rất nhiều lá, dù sao năm nay ăn tết tôi cũng không định vẽ bùa, trong nhà nhiều giấy bùa như vậy giữ lại cũng là lãng phí, hay là tôi vẽ thêm cho cậu vài lá?”_

Tần Hoài nuốt bánh trứng trong miệng xuống: _“Tôi vừa mới thừa kế 7.9 tỷ di sản.”_

Chu Hổ: …… Cho dù cậu là Giáp phương kết toán tiền đuôi, tôi cũng muốn liều mạng với tên nhà giàu đáng chết là cậu.

Tần Hoài cười cười: _“Chu sách hoạch, tôi biết anh là muốn an ủi tôi, trạng thái của tôi bây giờ thật sự khá tốt. Lúc nãy tôi đang chiên bánh trứng còn phát hiện em gái tôi nửa đêm lén lút chơi điện thoại, gửi WeChat an ủi tôi bảo tôi đừng buồn, con bé ngày mai sau khi tan học sẽ cùng ba mẹ tôi đến nhà tang lễ cúng bái La tiên sinh.”_

Nói rồi, Tần Hoài giơ giơ điện thoại: _“Em gái tôi đều an ủi tôi rồi, tôi đương nhiên không sao.”_

Chu Hổ bày tỏ không hiểu lắm logic giữa những chuyện này, có thể là bởi vì anh ta không có em gái, anh ta căn bản nghe không hiểu lời Tần Hoài nói.

Ngay lúc Chu Hổ còn muốn nói thêm gì đó, Tần Hoài trực tiếp dẫn chủ đề lên người Chu Hổ.

_“Chu sách hoạch, đợi đám tang của La tiên sinh kết thúc anh có dự định gì?”_

_“Hả?”_ Chu Hổ đầy miệng bánh trứng gà, phát ra âm thanh nghi hoặc.

_“Đợi đám tang kết thúc tôi sẽ kết toán tiền đuôi cho anh, đến lúc đó anh liền có thể nhận được một khoản tiền lớn không cần đi làm nữa, anh có dự định gì? Là đi du lịch, hay là nằm ở nhà nghỉ ngơi?”_

Chu Hổ bị câu hỏi này của Tần Hoài hỏi cho ngây người, từ thần thái của anh ta không khó nhìn ra, Chu Hổ là một người làm công kính nghiệp hơn cả An Du Du và Trần Công. Những năm nay bị khoản vay mua nhà đè ép đến không thở nổi, đã khiến Chu Hổ từ bỏ việc suy nghĩ lúc nghỉ ngơi có thể làm gì.

Chu Hổ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Nhân lúc Chu Hổ suy nghĩ, Tần Hoài phát ra lời thì thầm của ác quỷ: _“Chu sách hoạch anh đi qua tỉnh Việt chưa?”_

_“Chưa, đại học của tôi đều là học ở địa phương, không hay ra khỏi Sơn Thị.”_ Chu Hổ theo bản năng nói.

_“Vậy Chu sách hoạch anh có hứng thú lúc ăn tết đến quê tôi giúp tôi xem phong thủy nhà cũ của ông nội bà nội tôi một chút, tiện thể cùng nhau đón năm mới ở thôn chúng tôi không?”_

_“Hả?”_ Chu Hổ đều ngây người rồi, anh ta không ngờ mình chỉ là bị ồn tỉnh dậy ăn một chiếc bánh trứng gà, sao lại dính dáng đến chuyện ăn tết đi nơi khác nhận việc rồi. Tần Hoài mời Chu Hổ đến tỉnh Việt đón năm mới là nảy lòng tham nhất thời, nhưng kế hoạch và dự định tương tự thực ra đã sớm được chuẩn bị trong lòng Tần Hoài.

Sự giao thoa giữa Tần Hoài và Chu Hổ hoàn toàn là bởi vì La Quân, trên lý thuyết đợi đám tang của La Quân triệt để kết thúc, Tần Hoài và Chu Hổ liền không có bất kỳ giao thoa nào nữa, hai người sẽ trở thành bạn bè thả tim trên vòng bạn bè.

Hơn nữa loại bạn bè thả tim này còn không giống như Cung Lương, lúc Cung Lương chưa tỉnh, anh ta ở Cô Tô, nhưng sự giao thoa giữa Tần Hoài và anh ta thực tế là ở Hoàng Ký. Tần Hoài có thể chủ động chạy đến Hoàng Ký giao lưu, kích hoạt giao thoa với Cung Lương từ đó sờ ra Chi Tuyến Nhậm Vụ, nhưng giữa Tần Hoài và Chu Hổ không tồn tại sự giao thoa như vậy.

Chu Hổ thậm chí không sống ở nội thành, anh ta sống ở cạnh nhà tang lễ, cách nội thành có hơn một tiếng đồng hồ đi xe. Hơn nữa Chu Hổ thiếu tiền, cho dù Tần Hoài trả xong tiền đuôi, Chu Hổ cũng sẽ không phất lên sau một đêm.

Sự thiếu tiền này dẫn đến việc Chu Hổ cho dù thật sự rất thích điểm tâm do Tần Hoài làm, anh ta cũng sẽ không lái xe hơn một tiếng đồng hồ đặc biệt chạy đến Vân Trung Thực Đường, chỉ vì xếp hàng mua hai túi điểm tâm. Muốn để Chu Hổ thường xuyên đến Vân Trung Thực Đường, thì phải để nghiệp vụ của Chu Hổ tập trung ở cạnh Vân Trung Thực Đường, còn phải là loại đơn hàng tương đối lớn, có thể khiến Chu Hổ nguyện ý mỗi ngày chạy qua đây.

Cân nhắc đến tính chất công việc của Chu Hổ, Tần Hoài thực ra không hy vọng lắm nghiệp vụ của Chu Hổ tập trung ở gần Vân Trung Thực Đường.

Nghề chính không thể tạo ra giao thoa, thì chỉ có thể nghề phụ tạo ra giao thoa.

Nhưng Chu Hổ lại căm thù đến tận xương tủy đối với nghề phụ của mình, chỉ cần có tiền liền rửa tay gác kiếm.

Tần Hoài trước đây có nghĩ tới việc giả vờ mình rất si mê mê tín phong kiến, mua bùa từ chỗ Chu Hổ, đi vào vết xe đổ của Hứa Đồ Cường, để Chu Hổ vì khuyên mình quay đầu là bờ mà tiếp xúc nhiều hơn.

Suy nghĩ này chỉ xuất hiện ngắn ngủi vài phút liền bị Tần Hoài dập tắt, rất phiền phức, cũng không thực tế, quan trọng nhất là rất có lỗi với Chu Hổ.

Chu Hổ bù tiền xem bói, là bởi vì anh ta phát ra từ nội tâm cảm thấy mình đang làm lừa đảo, lương tâm cắn rứt, không muốn để người bị hại lầm đường lạc lối, càng lún càng sâu. Ý định ban đầu này là tốt, Tần Hoài không thể lợi dụng ý định ban đầu tốt này của Chu Hổ để kích hoạt thêm nhiều Chi Tuyến Nhậm Vụ.

Dưới sự lựa chọn gian nan như vậy, Tần Hoài chỉ có thể lựa chọn việc xem phong thủy nhà cửa mà Chu Hổ tương đối dễ chấp nhận nhất.

Viện của Triệu Thành An không phải ở không, lúc cậu ta và Chu Hổ ở cùng một phòng bệnh làm bạn bệnh, Triệu Thành An vẫn luôn moi lời Chu Hổ. Trong tất cả các hạng mục kiếm lời của thầy bói, Chu Hổ không bài xích nhất, thu tiền thu được tương đối yên tâm nhất chính là xem phong thủy nhà cửa.

Trong mắt Chu Hổ, rất nhiều lúc xem phong thủy không phải vì đổi vận, chỉ đơn thuần là thay đổi bố cục của căn nhà, để căn nhà thoạt nhìn thông thoáng hơn, dễ ở hơn, ánh sáng tốt hơn.

Lúc xem phong thủy anh ta không phải là thầy bói, anh ta là nhà thiết kế nội thất.

Chỉ có thể nói Chu sư phụ thật sự rất toàn diện.

Trên cơ sở thông tin như vậy, Tần Hoài mới đột nhiên đưa ra lời mời với Chu Hổ lúc ăn bánh trứng gà.

Chu Hổ theo bản năng liền muốn từ chối: _“Tiểu Tần sư phó, tôi dự định năm nay không làm nghề phụ.”_

_“Cái này sao có thể tính là nghề phụ chứ? Tôi cũng không có dự định đưa tiền cho Chu sách hoạch anh nha.”_ Tần Hoài nói.

Chu Hổ: ……?

_“Tôi chính là cảm thấy Chu sách hoạch anh người khá tốt, anh xem, hai chúng ta thực ra chỉ là quan hệ Giáp phương và Ất phương đơn giản, tôi thậm chí còn không phải Giáp phương trực tiếp, tôi chỉ là một người trả tiền đuôi.”_

_“Anh hoàn toàn có thể không cần quản tôi, không cần làm chuyện thừa thãi mời dì lao công dọn dẹp phòng cho khách ra trước, tối hôm nay để tôi đến nhà anh ở. Cũng không cần nghĩ đủ mọi cách an ủi tôi, thực ra tôi có thể nhìn ra, hôm nay anh vẫn luôn muốn an ủi tôi, chỉ là chưa tìm được cơ hội.”_

Chu Hổ có chút ngại ngùng cúi đầu xuống.

_“Tôi biết Chu sách hoạch anh ăn tết không có nơi nào để đi, hơn nữa anh không thích ăn tết lắm, bởi vì ăn tết mọi người đều rất náo nhiệt, đều có thể về nhà, mà nhà anh rất quạnh quẽ.”_

_“Cho nên tôi thực ra là đứng ở góc độ bạn bè mời anh đến nhà tôi đón năm mới, đến nhà tôi chơi. Dù sao anh ăn tết cũng nghỉ ngơi, không cần đi làm.”_

_“Đi cũng đi rồi, thì tiện thể giúp tôi xem phong thủy nhà ông nội bà nội tôi một chút. Ông nội bà nội tôi chất rất nhiều đồ lặt vặt và đồ điện gia dụng trong nhà, ba mẹ tôi nói thế nào bọn họ cũng không chịu vứt những thứ đó đi, nhưng ông nội tôi rất tin thầy bói. Đến lúc đó tôi liền giới thiệu với ông nội tôi nhà anh là thầy phong thủy gia truyền, loại lừng lẫy danh tiếng ở bên Sơn Thị này. Anh chỉ điểm ông nội tôi, bảo ông vứt bỏ những món đồ cũ lộn xộn đó, đặc biệt là những thứ đã hết hạn, ông chắc chắn nghe anh.”_

_“Lộ phí đi lại tôi bao, bao ăn bao ở, thế nào? Chuyến công tác này không lỗ chứ?”_ Tần Hoài cười nói.

Nghe Tần Hoài nói như vậy, mắt Chu Hổ lập tức liền sáng lên.

Khoảnh khắc này, Chu Hổ cảm thấy Tần Hoài chính là người hiểu anh ta nhất trên thế giới này. Đây mới là việc tốt mưu cầu phúc lợi cho khách hàng mà anh ta muốn lợi dụng thân phận thầy bói của mình, vận dụng kỹ năng về mặt phong thủy mà mình học được bao nhiêu năm nay để làm trong nhiều năm như vậy.

Đây mới là chí hướng nhân sinh của anh ta!

Chu Hổ anh ta thực ra là muốn làm một thầy bói, nhưng anh ta không muốn làm loại thầy bói lừa gạt đó, anh ta muốn làm một thầy bói tốt mưu cầu phúc lợi cho nhân dân!

_“Tiểu Tần sư phó cứ giao cho tôi!”_ Chu Hổ kích động nói, _“Cậu yên tâm, chuyến này tôi qua đó chắc chắn khuyên ông nội cậu đoạn xả ly!”_

_“Chu sách hoạch, còn ăn bánh trứng gà không? Bên tôi còn một chút bột nhão chưa dùng hết.”_

_“Ăn! Phiền đập hai quả trứng, tôi cảm thấy chiếc bánh trứng gà lúc nãy vị trứng hơi nhạt.”_

_“Được.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!