Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 585: Chương 585: Sư Phụ Điểm Tâm Còn Có Thể Làm Gì (Cảm Ơn Tiểu Ngư Khí Tự...

## Chương 585: Sư Phụ Điểm Tâm Còn Có Thể Làm Gì (Cảm Ơn Tiểu Ngư Khí Tự...

Tần Hoài lại chiên thêm hai cái bánh trứng, cậu một cái, Chu Hổ một cái, ăn xong hai người về phòng.

Ở cửa phòng, Chu Hổ còn không quên dặn dò Tần Hoài lần này vào phòng là phải ngủ thật đấy, ngàn vạn lần đừng có vào bếp chiên thêm mấy cái bánh trứng nữa. Tần Hoài không phải là người nhà của La Quân, toàn bộ quy trình tang lễ đã có đội ngũ chuyên nghiệp của họ lo liệu, Tần Hoài nhìn thì có vẻ không có việc gì làm, nhưng bản thân chuyện tang lễ đã rất hao tâm tổn trí rồi, nếu tối nay Tần Hoài không ngủ thì ban ngày ngày mai chắc chắn sẽ không trụ nổi.

Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ đã biết, trước khi ngủ gửi tin nhắn cho Tần Lạc, hỏi Tần Lạc ngày mai muốn ăn điểm tâm gì.

Tần Lạc nhắn lại ngay một tràng tên món ăn.

Tần Hoài lại một lần nữa bắt tại trận em gái nửa đêm không ngủ lén lút chơi điện thoại, chứng cứ rành rành, nhưng Tần Hoài đang có tâm trạng rất tốt quyết định lần này tha nhẹ cho em gái, giúp con bé giấu giếm chuyện này.

Haiz, cậu đúng là một người anh trai tốt.

Tần Hoài tự biểu dương bản thân trong lòng một phen, tắt điện thoại, xoay người ngủ thiếp đi.

Một đêm không mộng mị.

Ngày thứ 2 lúc Tần Hoài tỉnh dậy, Chu Hổ đã rời khỏi nhà đến nhà tang lễ rồi. Trước khi đi Chu Hổ có gửi WeChat cho Tần Hoài, báo cho Tần Hoài biết quanh đây không có quán ăn sáng nào, đồ ăn sáng bán cũng không ngon bằng tay nghề của Tần Hoài, bên nhà tang lễ thì có cung cấp bữa sáng, nhưng mùi vị không ra sao.

Tần Hoài có thể đợi tỉnh dậy rồi tự đến nhà tang lễ mượn bếp làm bữa sáng, hôm nay Chu Hổ phải đến thôn để lên kế hoạch tổng thể cho chuyện biểu diễn, mong Tần Hoài thông cảm.

Tần Hoài nhìn thoáng qua thời gian, phát hiện căn bản không có thời gian làm bữa sáng. Nhiệm vụ hôm nay của cậu chỉ có một, đó là đón máy bay.

Buổi trưa đón Trần Công, buổi chiều đón Triệu Thành An. Sân bay cách xa trung tâm thành phố, cách nhà tang lễ càng xa hơn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hôm nay Tần Hoài đón hai người, một ngày cứ thế trôi qua.

Sau đó thì bất ngờ xảy ra thật.

Chuyến bay của Trần Công bị hoãn, đến cùng lúc với Triệu Thành An. Với tư cách là trợ lý vạn năng của tổng tài bá đạo, Trần Công rất chu đáo bày tỏ anh có thể dẫn Triệu Thành An đến nhà tang lễ, không cần Tần Hoài đón máy bay, Tần Hoài cứ bận việc của mình là được, nếu có thể bớt chút thời gian tiện tay làm cho anh hai đĩa Lục Đậu Cao thì càng tốt.

Trần Công kể từ sau khi kết thúc kỳ nghỉ quay lại vị trí công tác, cũng đã sâu sắc thể hiện được nỗi chua xót của việc từ xa xỉ chuyển sang tiết kiệm thì khó. Mặc dù trong kỳ nghỉ không thể làm việc 996, toàn tâm toàn ý cống hiến cho sếp, vì Hàn tổng thân yêu của anh mà cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi, nhưng lại được ăn điểm tâm thỏa thích.

Ai có thể từ chối điểm tâm của Tiểu Tần sư phụ chứ?

Kẻ cuồng công việc cá Văn Dao cũng không thể từ chối.

Đột nhiên không có việc gì làm, Tần Hoài đành phải tiếp tục tìm nhà tang lễ mượn bếp làm điểm tâm, làm mãi làm mãi đâm ra nghiện, nghĩ đến tối Tần Lạc sẽ qua viếng tiện thể ăn buffet, Tần Hoài không chỉ làm những điểm tâm trong danh sách món ăn mà Tần Lạc báo, mà còn làm một đống điểm tâm cậu cảm thấy Tần Lạc thích ăn.

Nào là Dương Nhục Thiêu Mại, Bát Trân Cao, Phù Dung Cao, Ngẫu Phấn Hoàn Tử, Viên Mộng Thiêu Bính, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Đường Tam Giác, Trư Nhục Tiên Bao, Quán Thang Tiểu Long Bao...

Đừng hỏi tại sao chủng loại lại nhiều và tạp nham như vậy, hỏi thì chính là Tần Lạc cái gì cũng thích ăn.

Khi Triệu Thành An kéo chiếc vali cỡ lớn, thở hồng hộc, thậm chí có phần nhếch nhác cùng với Trần Công mặc vest, từ trên xuống dưới không chê vào đâu được, trông rất tinh thần và tươm tất, chỉ đeo một chiếc balo công sở xuất hiện ở cửa nhà tang lễ, thì cảnh tượng đập vào mắt chính là thế này.

Toàn là người.

Chỗ nhận phong bì ghi danh chật cứng người, cô nhân viên bấm máy ghi âm bật âm lượng to nhất phát đoạn ghi âm, vừa phải hét lên với đám đông đang xếp hàng phía sau: _“Đây là chỗ ghi danh khách viếng của La Quân La tiên sinh, của Lý tiên sinh thì đi thẳng rẽ phải, của Vương tiên sinh thì đi thẳng rẽ phải rồi rẽ trái, của Hồ tiên sinh thì rẽ trái trước rồi đi thẳng.”_

_“Chỗ này không phải...”_

_“Người đẹp ơi, tôi nghe nói buffet ở chỗ các cô đặc biệt ngon nhất là điểm tâm, tôi đi 300 có thể dẫn con vào ăn một bữa không?”_

_“Tôi ở sảnh bên cạnh, tôi cũng đi 300 cho các cô, tôi có thể sang chỗ các cô ăn cơm không?”_

_“Tôi...”_

_“Không cần đi tiền, không cần đi tiền, tấm lòng đến là được rồi. Muốn dùng bữa có thể trực tiếp đi ăn, không được chen lấn, không được cãi vã, không được lãng phí thức ăn, không được đóng gói mang về!”_

_“Người đẹp ơi, hay là tôi cứ đi 300 nhé, tôi nghe nói chỗ các cô có vé số cào, tôi cũng muốn cào hai tờ.”_

_“... Thật sự không cần đi tiền, vé số cào mỗi người hai tờ đến chỗ tôi lấy.”_

_“Người đẹp ơi, chúng tôi là...”_

_“Không cần đi tiền!”_

_“Không phải, chúng tôi là người nhà ở sảnh bên cạnh. Cơm của nhà tang lễ này thật sự quá khó ăn, buffet bên các cô lại rất thơm, chúng tôi có thể nộp cho các cô chút tiền ăn, mấy ngày nay đều sang bên các cô ăn được không?”_

_“...?”_

Triệu Thành An:...?

Triệu Thành An hơi mờ mịt nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, quay đầu hỏi Trần Công: _“Đây vẫn là hiện trường tang lễ sao?”_

Sao lại làm giống như tiệc tất niên vậy?

Trần Công thản nhiên nói: _“La tiên sinh nhất định có dụng ý của ngài ấy.”_

Triệu Thành An kéo vali cũng không vội đi vào, đứng ngoài hóng hớt vài phút, sau đó xông lên giơ cao chiếc phong bì trắng trong tay: _“Tôi là Triệu Thành An, tôi thật sự đến viếng La tiên sinh, tôi là bạn của La tiên sinh! Nhường đường một chút, nhường đường một chút, bên kia còn một người nữa, tôi muốn 4 tờ vé số cào, có thể cho tôi thêm 2 tờ không? Gom đủ 6 tờ cho may mắn.”_

Trần Công:?

Cuối cùng, Triệu Thành An thành công cầm 6 tờ vé số cào hớn hở cùng Trần Công đi về phía linh đường, còn chưa đi vào, đến cửa thì đã ngây người.

Người thật sự quá đông, xếp hàng dài dằng dặc.

Đương nhiên, xếp hàng là để ăn buffet.

Bên cạnh còn có người giám sát quản lý, đề phòng chen lấn, nhân viên quản lý chính là những người mà Triệu Thành An vô cùng quen thuộc: Hứa Đồ Cường, Đinh Nãi Nãi, Tiền đại gia và Trần Huệ Hồng.

Trần Huệ Hồng mang cả cái loa lớn của ủy ban khu phố đến, gân cổ lên giơ cái loa lớn liên tục nói: _“Không được chen lấn, xếp hàng trật tự, cấm lấy nhiều, nghiêm cấm lãng phí, tố cáo có thưởng. Một khi phát hiện hành vi chen lấn và lãng phí lập tức đuổi ra ngoài, bãi đỗ xe có xe buýt đưa đón đến địa điểm biểu diễn, bây giờ xuất phát vẫn còn kịp xem vở kịch lớn buổi tối, bên đó có xe buýt đưa đón về thành phố không cần lo lắng vấn đề chiều về.”_

_“Tôi xin nhấn mạnh lại một lần nữa, bên chúng tôi là tang lễ, không phải buffet cũng không phải hoạt động biểu diễn, không cần mỗi lần đến đều phải gói phong bì trắng nộp tiền mua vé vào cửa, không mang tính chất lợi nhuận!”_

Thấy Triệu Thành An và Trần Công đến, Trần Huệ Hồng kích động trực tiếp nhét cái loa vào lòng cậu thanh niên bên cạnh, một bước lao lên phía trước, phớt lờ Triệu Thành An, kích động nói với Trần Công: _“Tiểu Trần cậu rốt cuộc cũng đến rồi, tối nay cậu thức đêm canh linh cữu có vấn đề gì không?”_

_“Tĩnh Tĩnh tối qua đã thua sạch tiền thưởng quý rồi, hôm nay chúng tôi thật sự ngại không dám bảo cô ấy đánh mạt chược nữa, nhưng không đánh mạt chược tôi lại dễ buồn ngủ. Tần Hoài ban ngày làm điểm tâm, buổi tối càng không thể thức đêm canh linh cữu, cậu chắc là biết đánh mạt chược chứ, gom đủ tay bài cùng nhau thức đêm canh linh cữu thì sao?”_ Trần Công khẽ gật đầu: _“Biết một chút, nhưng buổi tối lúc đánh mạt chược tôi có thể thỉnh thoảng phải bớt chút thời gian để xử lý công việc.”_

_“Không vấn đề.”_

Triệu Thành An:? Hồng Tỷ, một người to lù lù như tôi, kéo một cái vali to đùng đứng trước mặt chị, chị không nhìn thấy tôi chút nào sao?

_“Vậy còn tôi thì sao?”_ Triệu Thành An tỏ vẻ Trần Huệ Hồng không nhìn thấy cậu, cậu sẽ tự tìm sự chú ý.

Trần Huệ Hồng lúc này mới dời mắt sang Triệu Thành An: _“Tiểu Triệu sao cậu lại mang cái vali to thế này đến? Cậu đến đúng lúc lắm, nhà bếp ở phía trước rẽ trái rồi đi thẳng, Du Du ở trong bếp phụ Tần Hoài cả ngày chắc là bận mờ mắt rồi, cậu vừa hay có thể qua đó cùng giúp làm điểm tâm.”_

Triệu Thành An:???

Làm điểm tâm trong tang lễ của La Quân, chuyện này hợp lý sao?

Triệu Thành An bướng bỉnh nói: _“Tôi có thể cào xong vé số rồi mới đi được không? Tôi vừa mới nhận 6 tờ vé số cào đấy.”_

_“Đi đi.”_

Cuối cùng, Triệu Thành An cào trúng 280 tệ, tươi cười rạng rỡ vào bếp cùng Tần Hoài làm điểm tâm.

Đương nhiên, Triệu Thành An chỉ tươi cười rạng rỡ được một lúc, sau khi biết ngày mai Tần Hoài phải đến hội trường phụ làm điểm tâm, còn cậu phải ở lại bên nhà tang lễ tiếp tục làm điểm tâm, Triệu Thành An liền hơi không cười nổi nữa.

_“Tần Hoài, cậu không thấy chuyện này rất không hợp lý sao? Cho dù công việc chính của chúng ta là sư phụ điểm tâm Bạch án, thì cũng không thể trong tang lễ của bạn bè mà vẫn phải làm điểm tâm chứ!”_ Triệu Thành An cố gắng dùng những lời lẽ đầy cảm xúc để đánh thức lương tri của Tần Hoài, _“Đây chính là tang lễ của La Quân đấy!”_

_“Cậu xem bây giờ tang lễ thành cái dạng gì rồi? Sắp tổ chức thành dạ hội luôn rồi.”_

_“Ngay từ đầu La tiên sinh chẳng phải muốn tổ chức tang lễ thành dạ hội sao?”_ Tần Hoài hỏi ngược lại, _“Sân khấu dựng tận hai cái, kịch nói, tấu hài, hý khúc, talkshow, ca múa biểu diễn liên tục không ngừng, tiết mục tiệc tất niên của công ty bình thường cũng không phong phú đến thế.”_

Triệu Thành An nhất thời cứng họng, nhưng giọng nói vẫn dạt dào tình cảm, cố gắng dùng tình cảm để lay động Tần Hoài: _“Nhưng đây là tang lễ của La Quân mà!”_

_“Chúng ta không phải nên làm một chút chuyện nên làm trong tang lễ sao? Ví dụ như mặc niệm người đã khuất chẳng hạn.”_

_“Tệ nhất thì giống như Hồng Tỷ đánh mạt chược cũng được.”_

_“Khuất Tĩnh ban ngày hôm qua thua mất một tháng lương, buổi tối thua mất tiền thưởng quý. Nghe nói trên bàn mạt chược Lão Thạch vận may bùng nổ, Hồng Tỷ bày mưu tính kế, Cung Lương giỏi tính bài, Khuất Tĩnh chỉ thua ngần ấy tiền còn là vì ba người kia đã nhường cô ấy rồi.”_

_“Hồng Tỷ vốn dĩ muốn mời An Du Du cũng ở lại đánh mạt chược thức đêm canh linh cữu, An Du Du trước đây ở Ma Đô từng đánh mạt chược với Thạch Đại Đảm, thà chết cũng không lên bàn mạt chược.”_

_“Còn về việc mặc niệm người đã khuất... Sáng nay tôi có kiểm tra trạng thái của La tiên sinh, ngài ấy vẫn đang đầu thai.”_

Nghe Tần Hoài nhắc đến chuyện này, Triệu Thành An liền có chuyện để nói: _“Cái này tôi có kinh nghiệm, tốc độ đầu thai không nhanh như vậy đâu, không thể hôm nay chết ngày mai đã đầu thai được.”_

Nói xong, Triệu Thành An mới phản ứng lại cậu căn bản đã bị Tần Hoài dẫn đi lệch hướng rồi, trọng tâm của cậu rõ ràng là tại sao mình ở Vân Trung Thực Đường phải làm điểm tâm, ở Tri Vị Cư phải làm điểm tâm, đến tang lễ của La Quân vẫn phải làm điểm tâm.

_“Ý tôi muốn nói là, tại sao hai chúng ta trong hoàn cảnh này lại phải làm điểm tâm? Đây là tang lễ mà, tang lễ, tang lễ nên là...”_

_“Tại sao hai chúng ta không thể làm điểm tâm?”_ Tần Hoài hỏi ngược lại Triệu Thành An, _“Hai chúng ta là sư phụ điểm tâm, muốn làm chút gì đó trong tang lễ của La Quân, chẳng phải chỉ có thể làm điểm tâm sao?”_

Triệu Thành An: Chết tiệt, cậu ta nói có lý quá mình lại không thể phản bác.

_“Hơn nữa kiểu tang lễ này chẳng phải cũng là thứ cậu muốn sao? Tang lễ lần này của La Quân còn có rất nhiều ý kiến là tiếp thu từ cậu đấy, chỉ riêng vé số cào đã mua hết 88 vạn rồi. Buổi tối nếu cậu thức đêm canh linh cữu thì có thể lén cào vài xấp, tối qua Hồng Tỷ cào hai xấp, tổng cộng mới trúng 1260 tệ, làm chị ấy tức đến mức không bao giờ cào nữa.”_

_“1260 tệ là khá nhiều rồi đấy.”_ Triệu Thành An nói.

_“Lão Thạch cũng cào hai xấp, trúng 9000.”_

Triệu Thành An:...

An Du Du nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cắm cúi làm việc nghe thấy câu này liền ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rực: _“Ông chủ, lát nữa tôi có thể đi cào hai xấp không?”_

_“Tôi cũng muốn cào.”_ Triệu Thành An nói.

_“Cào hết, cào hết.”_

_“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.”_ Tần Hoài liếc nhìn bánh nướng trong lò, _“Buổi tối tôi mời Chu Hổ đến nhà tôi đón Tết, Du Du năm nay cô có muốn đến nhà tôi đón Tết cùng không?”_

_“Tôi biết cô đại khái là không muốn về nhà đón Tết.”_

_“Tôi có thể đi sao?”_ An Du Du mừng rỡ vô cùng, _“Là kiểu ông chủ anh thanh toán vé máy bay khứ hồi, còn có thể tiện thể thanh toán luôn vé máy bay sau Tết tôi về nhà, đến nhà anh đón Tết sao?”_

_“... Đúng, cô thậm chí có thể xách chút đồ từ nhà tôi mang về cho bà ngoại cô. Mỗi năm đón Tết, quà Tết nhà tôi nhận được chất thành núi, ông bà nội tôi tặng cũng không tặng hết.”_

_“Tuyệt quá, ông chủ anh yên tâm, Tết năm nay bát đĩa nhà anh cứ giao hết cho tôi là được!”_ An Du Du vui sướng vô cùng.

_“Triệu Thành An cậu có muốn đi cùng không?”_ Tần Hoài lại hỏi.

Triệu Thành An: _“... Tôi thì thôi đi, Tri Vị Cư đón Tết cũng không được nghỉ mấy.”_

_“Hơn nữa tôi có ba ruột mẹ ruột, đón Tết đến nhà cậu thì ra thể thống gì, cậu lại không phát lì xì cho tôi. Tri Vị Cư chúng tôi đón Tết tổng cộng mới được nghỉ ba ngày, tôi còn phải đi Bắc Bình một chuyến, Hạ Mục Nhuy nói ông ấy đã chuẩn bị cho tôi một phong bao lì xì năm mới đặc biệt dày muốn đích thân giao cho tôi.”_

Lần này đến lượt trên đỉnh đầu Tần Hoài hiện ra dấu ba chấm.

_“... Lúc cậu đi Bắc Bình nhớ mặc nhiều quần áo một chút, mặc dày vào, rồi đội thêm cái mũ bảo hiểm nữa.”_

_“Tại sao?”_

_“Tôi sợ Chương Quang Hàng đánh lén cậu.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!