Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 586: Chương 586: Năm Nay Cái Tết Của Tần Gia Nhất Định Sẽ Vô Cùng Náo Nhiệt (Cầu Nguyệt Phiếu)

## Chương 586: Năm Nay Cái Tết Của Tần Gia Nhất Định Sẽ Vô Cùng Náo Nhiệt (Cầu Nguyệt Phiếu)

Cuối cùng, Triệu Thành An vẫn cùng Tần Hoài lao vào đội ngũ làm điểm tâm vui vẻ, có Triệu Thành An tiếp quản, An Du Du có thể nghỉ ngơi tiện thể cào chút vé số.

Khóa huấn luyện ma quỷ của Triệu Thành An ở Tri Vị Cư dạo này vẫn có chút hiệu quả, trình độ tuy không tinh tiến rõ rệt, nhưng trạng thái làm điểm tâm đã bình ổn hơn rất nhiều, nói chính xác hơn là lúc làm điểm tâm sự chú ý có thể duy trì tập trung cao độ trong thời gian dài.

Đối với Triệu Thành An mà nói đây là một sự đột phá rất lợi hại, phải biết rằng, Triệu Thành An lúc chưa thức tỉnh làm điểm tâm thường xuyên lơ đãng, lúc làm việc không buôn chuyện bát quái thì cả người không thoải mái. Đừng nói là bảo cậu duy trì sự chú ý tập trung cao độ, bảo cậu ngậm miệng lại cũng đã rất khó rồi.

Tần Hoài cảm thán nói: _“Không ngờ chúng ta một thời gian không gặp, lần này là cậu ngộ ra rồi.”_

Triệu Thành An tự hào thẳng lưng, kéo theo cổ cũng vươn dài ra, trên mặt nở nụ cười giả tạo: _“Đâu có đâu có.”_

_“Chủ yếu là chúng ta đều là thiên tài, cũng không thể cậu cứ ngộ mãi còn tôi lại không ngộ chứ.”_

Tần Hoài:... Người anh em cậu đúng là giả vờ cũng không được hai giây.

Nhìn trạng thái này của Triệu Thành An, Tần Hoài lập tức hiểu tại sao Chu sư phụ luôn không cho Triệu Thành An sắc mặt tốt. Tên này không thể cho sắc mặt tốt được, cậu ta chỉ thích hợp bị ép buộc làm điểm tâm trong trạng thái áp lực cao. Phương pháp huấn luyện này ngoại trừ có khả năng khiến tâm lý phản nghịch của Phù Du bùng nổ, trực tiếp nhảy lầu tự sát ra, thì không có bất kỳ khuyết điểm nào.

Triệu Thành An đang làm loại điểm tâm Khai Tô mà cậu giỏi nhất.

Đừng hỏi tại sao dụng cụ nhà bếp trong nhà tang lễ lại đầy đủ như vậy, hỏi thì chính là đội ngũ của Chu Hổ làm việc chu đáo, trực tiếp thuê người chở các thiết bị liên quan từ Vân Trung Thực Đường qua đây.

Dù sao thì mấy ngày nay Vân Trung Thực Đường cũng không bán điểm tâm mấy, chỉ giữ lại những thiết bị cơ bản nhất để làm bữa sáng là được.

Bùi Hành và Trần An đều không rảnh rỗi, hôm nay chạy đến hội trường phụ làm điểm tâm rồi. Ngày mai Tần Hoài đến hội trường phụ làm điểm tâm, Bùi Hành và Trần An sẽ đến bên nhà tang lễ làm điểm tâm, sở dĩ Tần Hoài lúc trước nói với Triệu Thành An bảo cậu ngày mai vẫn ở lại nhà tang lễ làm điểm tâm, là để phòng ngừa Triệu Thành An vừa đến hội trường phụ thì tâm tư đã bay bổng.

Tiết mục bên đó quả thực không thể đặc sắc hơn, toàn bộ đều là những thứ Triệu Thành An muốn sắp xếp trong tang lễ của mình.

_“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tang lễ của La Quân tổ chức náo nhiệt thật đấy.”_ Triệu Thành An phát ra âm thanh hâm mộ, _“Tôi chết 7 lần, tang lễ của 7 lần cộng lại ước chừng cũng không náo nhiệt bằng 1 lần này của ngài ấy.”_

_“7 lần đó của cậu có tang lễ sao? Cảm giác chết đều khá tùy tiện mà.”_ Tần Hoài vô tình châm chọc.

Triệu Thành An:...

Triệu Thành An phớt lờ lời nói lạnh lùng của Tần Hoài, tiếp tục phát ra âm thanh hâm mộ: _“Nếu như lần này lúc tôi chết tang lễ cũng náo nhiệt như vậy thì tốt biết mấy, haiz, đáng tiếc tôi đã độ kiếp thành công, không thể đầu thai quay lại xem video thưởng thức tang lễ của chính mình. Ê, đây là tang lễ các cậu không mời thợ quay phim chuyên nghiệp quay lại sao? Vài năm nữa La tiên sinh quay lại, muốn xem toàn bộ quá trình tang lễ của mình mà không lấy ra được video thì làm sao?”_

_“La tiên sinh không rảnh rỗi như cậu đâu, ngài ấy không có hứng thú xem video tang lễ của mình, có thời gian đó ngài ấy thà đi cày phim còn hơn.”_ Tần Hoài nói.

_“Thế thì tiếc quá, tang lễ tổ chức tốt như vậy chắc chắn phải xem video chứ.”_ Rất rõ ràng, Phù Du có kiến giải riêng về tang lễ, _“Tôi là không có cơ hội xem video, vậy có cơ hội xem video cũng không mời người quay.”_

_“Ê, Tần Hoài cậu nói xem đến lúc đó tôi tổ chức trước cho mình một cái tang lễ, tự tôi đến tham gia tang lễ của chính mình thì sao?”_

Tần Hoài:...?

_“Cậu tỉnh táo lại đi.”_ Tần Hoài nhìn Triệu Thành An, _“Cậu và La Quân không giống nhau, cậu có ba ruột mẹ ruột còn có sư phụ ruột, ba người họ cùng nhau đánh cậu, cậu có thể thật sự phải tổ chức tang lễ cho mình đấy.”_

Triệu Thành An:...

Triệu Thành An đành ngậm ngùi rút lại ý tưởng vĩ đại này, tiếp tục cắm cúi làm điểm tâm.

Hai người cứ như vậy làm điểm tâm trong bếp suốt hai tiếng đồng hồ, Tần Hoài bên này đến giờ tan làm, Triệu Thành An thấy vậy cũng lập tức tan làm. Khi hai người từ trong bếp đi ra, người đến viếng vẫn rất đông.

Có thể là vì có xe buýt đưa đón, có rất nhiều dân văn phòng ở gần Vân Trung Tiểu Khu, không biết La Quân là ai, nhưng từng nghe nói về truyền thuyết của ngài ấy, biết La Quân là người có quan hệ siêu cấp với Tần Hoài, quan hệ với Tần Hoài rất tốt, sau khi tan làm đã đặc biệt chạy đến viếng.

Bởi vì những người này không biết La Quân, các ông các bà nhiệt tình của Vân Trung Thực Đường còn giới thiệu cho họ La Quân họ tên là gì, lúc sinh thời ra sao, có những sự tích vẻ vang nào.

Sự tích vẻ vang La Quân một mình khiêu chiến tất cả các quán bán đồ ăn ngoài gần Vân Trung Thực Đường, để lại những đánh giá tệ hại đậm nét trong khu vực bình luận của mỗi quán, thu hút hàng ngàn người vây xem, đủ để ghi vào sử sách khu vực bình luận đương nhiên không giấu được. Không ít dân văn phòng đều từng nghe nói về một kỳ nhân như vậy, nhưng không biết kỳ nhân này lại chính là La Quân, nhao nhao phát ra âm thanh kinh ngạc, sau đó bày tỏ đánh giá tệ của La Quân thật sự rất hữu dụng.

Đánh giá tệ của La Quân gần như là bảo bối gọi đồ ăn ngoài của dân văn phòng quanh đây, đặc biệt là người mới vào làm. Khi bạn không biết mở phần mềm gọi đồ ăn ngoài ra nên gọi đồ ăn của quán nào, chỉ cần tìm kiếm đánh giá tệ của La Quân, xem trong đánh giá tệ của La Quân có điểm lôi của bạn không, dành chút thời gian nghiên cứu là có thể gọi được một phần đồ ăn ngoài khiến bản thân hài lòng.

_“La tiên sinh lúc sinh thời là một... ông lão nhìn bề ngoài có vẻ tính tình cổ quái, nhưng thực chất vô cùng hiền hòa và cô đơn.”_

_“Ngài ấy từng là người giữ kỷ lục không ra khỏi nhà lâu nhất của Vân Trung Tiểu Khu chúng tôi, ngài ấy nhìn có vẻ thích cho đánh giá tệ đồ ăn ngoài, thực chất là vì nội tâm cô đơn muốn thông qua phương thức này để giao lưu với thế giới bên ngoài. Ngài ấy là người chọn trái cây uy quyền nhất của Vân Trung Tiểu Khu chúng tôi, cửa hàng trái cây cao cấp mà ngài ấy mua trái cây dài hạn, đến nay vẫn là cửa hàng đứng đầu bảng xếp hạng đánh giá tốt về trái cây gần đây của chúng tôi.”_

_“Ngoài ra, La tiên sinh còn nhiệt tâm với công ích. Một viện phúc lợi trẻ em ở ngoại ô được La tiên sinh tài trợ dài hạn, La tiên sinh đã sắm sửa cho các bạn nhỏ của viện phúc lợi...”_

Tần Hoài nhìn Hứa Đồ Cường dạt dào tình cảm giới thiệu sự tích quang vinh lúc sinh thời của La Quân, chỉ cảm thấy may mà không mời thợ quay phim chuyên nghiệp quay lại cảnh tang lễ, nếu không La Quân đầu thai quay lại, phát hiện kiếp trước của mình lại được đánh giá tốt như thủy triều thế này, e là sẽ tức đến mức đầu thai ngay tại chỗ.

Triệu Thành An nghe mà ngây người, quay đầu hỏi Tần Hoài: _“Hứa đại gia đang giới thiệu ai vậy? La tiên sinh sao? Là La tiên sinh mà tôi biết sao? Hôm nay trong nhà tang lễ không lẽ có người chết trùng tên à?”_

Tần Hoài thở dài một hơi: _“Tang lễ làm náo nhiệt như vậy, tốn kém lớn như vậy cũng không thu tiền phong bì trắng mấy, mọi người luôn phải nói vài câu dễ nghe chứ.”_

_“Người mặc áo đen phía trước kia là nhân viên công tác, cậu có thể đi tìm anh ta lén xin hai xấp vé số cào. Cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện.”_

Triệu Thành An lập tức cẩn thận tiến lên, làm như đặc vụ tiếp ứng vậy, rón rén, chỉ thiếu điều viết bốn chữ có tật giật mình lên mặt, căn bản không nhìn ra phong thái của Vua trộm Bắc Bình năm xưa.

Đúng rồi, Triệu Thành An không trực tiếp thó luôn? Cậu ta trực tiếp thó hai xấp là được rồi, với thân thủ của cậu ta thó 200 xấp cũng được, tiện tay thôi mà.

Chỉ có thể nói Phù Du vẫn quá tôn trọng tang lễ của La Quân.

Tần Hoài làm điểm tâm cả ngày bản thân không muốn ăn điểm tâm lắm, liền đi đến chỗ để khay lấy một cái khay gắp chút món nóng, lúc Tần Hoài đang phân vân nên lấy hai miếng sườn cừu nướng hay lấy thêm chút xương sống cừu, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Tần Hoài.

_“Anh!”_

Tần Hoài xoay người, Tần Lạc bay người vồ lấy Tần Hoài, Tần Hoài né tránh, Tần Lạc vồ hụt, thuận đà vồ lấy kệ đồ ngọt để bánh Basque, cầm chiếc đĩa nhỏ bên cạnh dùng kẹp gắp cho mình ba miếng bánh ngọt.

_“Lạc Lạc, trong này toàn là thức ăn còn chạy lung tung như vậy, lát nữa đụng đổ thức ăn rơi xuống đất lãng phí thì làm sao?”_ Giọng nói quở trách của Triệu Dung từ ngoài cửa truyền đến.

Tần Lạc mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng, Triệu Dung và Tần Tòng Văn đều mặc quần áo màu đen, chắc hẳn là đặc biệt thay để đến viếng.

Ánh mắt lo lắng của Triệu Dung rơi vào Tần Hoài, thấy Tần Hoài trông trạng thái khá tốt, thần sắc như thường, lúc này mới yên tâm.

Ngay lúc Triệu Dung sắp cho Tần Tòng Văn một ánh mắt con trai mọi chuyện đều ổn, ông cứ yên tâm đi, Tần Tòng Văn căn bản không chú ý đến ánh mắt của vợ, trực tiếp một bước tiến lên quan tâm hỏi: _“Hoài Hoài, con bây giờ thế nào? Tâm trạng còn tốt không?”_

_“Có cần ba mẹ xin nghỉ cho Lạc Lạc hai ngày, để con bé ở đây trò chuyện cùng con không?”_

Tần Lạc:!!!

Tần Hoài bưng khay thức ăn, bất đắc dĩ nói: _“Ba, con khỏe lắm, ba nghe ai nói con không được tốt vậy?”_

_“Hôm qua Lão Hứa, Lão Đinh bọn họ về nói, nói cả người con giống như mất hồn vậy, buổi chiều cứ ngồi đó người khác nói chuyện với con con cũng không có phản ứng. Ba cũng không dám nói với ông bà nội con, nếu để họ biết chắc chắn sẽ đi mời Trương Thần Bà đến gọi hồn cho con.”_

Đúng vậy, Tần lão gia tử và Tần nãi nãi chính là thích làm mấy trò mê tín dị đoan như vậy.

Nhân tiện nhắc tới, Trương Thần Bà gọi hồn rất rẻ, một lần chỉ 80, lại không bắt người ta uống nước bùa, rất an toàn, chưa từng xảy ra chuyện gì.

_“Ba mẹ biết con và La tiên sinh quan hệ tốt, từ lúc con đến Sơn Thị La tiên sinh vẫn luôn rất chiếu cố con, lúc đón Tết năm ngoái còn đặc biệt gửi cho nhà chúng ta nhiều thùng trái cây như vậy. Ngày thường trái cây cũng không gửi ít, trái cây trong nhà nhiều đến mức ăn không hết.”_

_“La tiên sinh đột ngột ra đi như vậy nhất thời con chắc chắn không thể chấp nhận được, đứa trẻ như con từ nhỏ đến lớn đã tâm tư nhạy cảm, lại còn yếu đuối. Lúc ba mẹ mới nhận nuôi con, Tần Viện Trưởng đã dặn đi dặn lại chúng ta, nói đầu óc con rất bình thường chỉ là hơi hay khóc, hơn 10 tuổi rồi có lúc vẫn còn một mình trốn trong phòng tự khóc.”_

Tần Lạc:! Còn có chuyện này sao?

Tần Hoài: Tuyệt đối không có chuyện này!

_“Tần Viện Trưởng còn nói năm con 8 tuổi, người chơi thân nhất với con trong viện phúc lợi...”_

_“Ba.”_ Thấy Tần Tòng Văn càng nói càng xa vời, sắp bắt đầu học Vương Căn Sinh nhớ lại chuyện xưa kể lịch sử đen tối hồi nhỏ của Tần Hoài trong viện phúc lợi, vì không nỡ để bạn nhỏ bị nhận nuôi đi từ nay phải xa nhau, ôm món quà bạn nhỏ tặng khóc rống lên, Tần Hoài vội vàng lên tiếng ngắt lời, _“Con rất tốt, thật đấy.”_

Tần Tòng Văn căn bản không tin, con trai ông là một người yếu đuối đến mức nào chứ, chia tay với bạn nhỏ cũng phải khóc mấy ngày, huống hồ là loại sinh ly tử biệt đúng nghĩa này.

_“Hoài Hoài, khó chịu thì vẫn phải nói ra, cứ kìm nén trong lòng dễ...”_

_“Con thật sự không khó chịu.”_ Tần Hoài nói rõ ràng từng chữ, trên mặt viết đầy ba con xin ba ba đừng nói nữa, ba tin con đi, con cầu xin ba tin con đi, _“Nói thật với ba, con vừa mới thừa kế di sản của La Quân.”_

Tần Tòng Văn & Triệu Dung & Tần Lạc:?

Tần Hoài lấy điện thoại ra, cho ba người xem lướt qua phần tiền mặt, nếu không phải Triệu Dung bịt miệng Tần Lạc đủ nhanh, tiếng hét chói tai của Tần Lạc đã lật tung nóc nhà rồi.

_“Ba mẹ, chỗ này là khu buffet đông người nhiều miệng, ba mẹ ăn chút gì trước đi. Lạc Lạc, điểm tâm ở phòng bên cạnh, em có thể ăn chút món nóng lót dạ trước rồi ăn điểm tâm, anh bên này còn có việc bận qua đó trước đây.”_

Tần Tòng Văn và Triệu Dung chỉ có thể khiếp sợ gật đầu, lúc gật đầu còn không quên bịt miệng.

Tần Hoài thực ra căn bản không có việc gì, cậu chỉ là muốn tìm một chỗ ăn cơm. Tần Hoài tìm một góc hơi yên tĩnh một chút ăn xong bữa tối, cất khay, quay đầu đi đến phòng mạt chược xem mấy người Trần Huệ Hồng đang làm gì.

Quả nhiên, đang chém giết trên bàn mạt chược.

Đội hình hôm nay là Trần Huệ Hồng, Trần Công, Thạch Đại Đảm và Cung Lương, đội hình toàn sao, Khuất Tĩnh và Triệu Thành An ở bên cạnh vô cùng căng thẳng vây xem, An Du Du nghe nói là đi vào căn phòng nhỏ nằm chơi điện thoại rồi.

Chiến sự rất giằng co.

Thấy Tần Hoài đến, Trần Huệ Hồng chào hỏi Tần Hoài ngồi xuống, không đợi Tần Hoài bưng chén trà lên muốn uống ngụm trà nóng đã mở miệng: _“Tần Hoài hồi nhỏ cậu còn thích khóc sao?”_

Tần Hoài suýt nữa bị hơi nóng sặc chết.

_“Cách một căn phòng mà mọi người đều có thể nghe thấy?”_ Tần Hoài ngây người.

Căn phòng này vốn dĩ có 4 bàn mạt chược, do mấy người Trần Huệ Hồng lúc thức đêm canh linh cữu phải nói chuyện liên quan đến tinh quái không muốn bị người khác nghe thấy, họ liền liên hệ nhà tang lễ thuê luôn linh đường bên cạnh, chuyển ba bàn mạt chược còn lại, tivi và ps5 trong phòng sang phòng bên cạnh, để tiện lúc đánh mạt chược có thể thoải mái nói chuyện.

_“Thính giác của tinh quái chúng tôi rất tốt.”_ Trần Huệ Hồng nói, _“Phòng để buffet ngay bên cạnh, khoảng cách gần như vậy chắc chắn có thể nghe thấy rồi.”_

_“Nếu La Quân còn sống ngài ấy đều có thể nghe thấy.”_

Triệu Thành An rất tò mò hỏi: _“Tần Hoài hồi nhỏ cậu thật sự sẽ một mình trốn trong phòng lén khóc sao, tại sao vậy?”_

Tần Hoài: _“... Cậu đừng quan tâm, đó đều là chuyện hồi nhỏ rồi, sao tôi biết hồi nhỏ tôi nghĩ thế nào.”_

Khuất Tĩnh cũng yếu ớt lên tiếng, nhưng nói là một chuyện khác: _“Tần Hoài, năm nay đón Tết Du Du và Chu Hổ có phải sẽ đến nhà cậu đón Tết không? Lão Thạch cũng đến nhà cậu, bởi vì mỗi sáng ông ấy đều phải ăn bữa sáng cậu làm.”_

_“Đúng.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Nói chính xác hơn là Lão Thạch không đến nhà tôi đón Tết, ông ấy và tôi vốn dĩ là người cùng một nơi, ông ấy chỉ cần lúc đón Tết tìm một cái cớ mỗi ngày đến thôn chúng tôi ăn sáng là được.”_

Thạch Đại Đảm cười hiền hậu, gật đầu, tự bốc bài xòe ra.

Thanh Nhất Sắc.

_“Tôi có thể đi không?”_ Khuất Tĩnh hỏi.

_“Hả?”_ Tần Hoài không ngờ Khuất Tĩnh lại muốn đến nhà cậu đón Tết, _“Năm nay cô không cùng ba mẹ cô...”_

_“Tôi nhận rồi, ba mẹ nuôi, nhưng rốt cuộc không phải con gái ruột. Mặc dù tôi cũng muốn đón Tết cùng họ, nhưng về lý thì không nói được. Khuất mụ mụ nói lúc đón Tết năm nay viện phúc lợi phải tu sửa, những đứa trẻ trong viện phúc lợi đều tạm thời được gửi đến các viện phúc lợi khác, năm nay bà ấy đón Tết không ở Sơn Thị.”_

_“Tôi không có chỗ nào để đi.”_

Nghe có vẻ hơi chua xót.

_“Đương nhiên là được, Khuất Tĩnh cô đón Tết có được nghỉ không?”_

_“Khoa chúng tôi trong dịp Tết không bận, tôi vốn dĩ có 7 ngày phép năm, lại tìm đồng nghiệp khác nhờ đổi ca một chút, gom góp chắc cũng được 10 ngày. Trước đây đón Tết tôi cơ bản đều không nghỉ phép năm mấy, đều giúp đồng nghiệp trực ban, năm nay bảo họ đổi ca giúp tôi chắc là khá đơn giản.”_

_“Vậy thì tốt quá, nhà ông bà nội tôi có phòng trống, cùng lắm thì có thể mượn phòng trống nhà hàng xóm, dù sao đến thôn chúng tôi chắc chắn ở đủ.”_

_“Tĩnh Tĩnh cô cũng muốn đến nhà Tần Hoài đón Tết? Vậy tôi cũng muốn đi.”_ Trần Huệ Hồng nói, đánh ra một quân Nhị Bính, _“Nhà tôi đón Tết ăn uống quá tệ, tay nghề nấu ăn của mẹ tôi thật sự không được, muốn bảo bà ấy ra tiệm ăn lại khuyên không được.”_

_“Vừa hay Tuệ Tuệ chưa từng đến tỉnh Quảng Đông, tôi có thể dẫn Tuệ Tuệ đến tỉnh Quảng Đông chơi một vòng.”_

_“... Hồng Tỷ chị và Tuệ Tuệ năm nay đều không về nhà đón Tết, nhà chị đồng ý sao?”_

_“Nhà chúng tôi không quản chuyện này đâu.”_ Trần Huệ Hồng xua tay.

Cung Lương hùa theo đánh ra một quân Nhị Bính: _“Nghe mọi người nói vậy tôi cũng muốn đi, nhưng tôi đón Tết chắc chắn là phải ở Cô Tô rồi, nhà chúng tôi mỗi năm đón Tết đều phải ăn bữa cơm tất niên của Hoàng Ký.”_

_“Hay là mùng năm tôi đến tỉnh Quảng Đông nhé, mùng năm chắc là kịp nhỉ?”_

Trần Công không nhanh không chậm trả lời xong tin nhắn WeChat, đặt điện thoại xuống: _“Mùng sáu tôi có thể đến tỉnh Quảng Đông.”_

Triệu Thành An:???

_“Mọi người đều đến nhà Tần Hoài chỉ có tôi không đi? Tôi... không được, tôi chính là không có thời gian đi, tôi tổng cộng chỉ có ba ngày phép năm, tôi còn phải đi Bắc Bình cùng Hạ Mục Nhuy nữa.”_

_“Đến lúc đó mọi người có thể gọi video cho tôi không?”_

Tần Hoài:...

Lúc đầu cậu chỉ muốn mời Chu Hổ đến nhà đón Tết, cày chút hảo cảm tiện thể mò chút Chi Tuyến Nhậm Vụ ra, chuyện sao lại phát triển thành thế này rồi?

Không hiểu sao, Tần Hoài cảm thấy năm nay cái Tết của Tần gia nhất định sẽ vô cùng náo nhiệt.

Ông nội bà nội, cháu trai của hai người mặc dù không dẫn đối tượng về nhà đón Tết, nhưng dẫn rất nhiều bạn bè thậm chí không phải là người về đón Tết!

Hôm nay đón giao thừa phải ra ngoài ăn cơm với bạn bè, nên không thêm chương nữa.

Ngày mai là năm 2026 rồi, tôi sẽ tổ chức hoạt động rút thăm trúng thưởng nguyệt phiếu cuối cùng của cuốn sách này vào rạng sáng mùng 1, rút thăm trúng cam rốn.

Cảm ơn các độc giả đại gia đã đăng ký ủng hộ tôi trong năm qua, hy vọng các độc giả đại gia năm sau vẫn tiếp tục ủng hộ, bỏ phiếu nguyệt phiếu.

Cầu xin nguyệt phiếu tháng 1.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!