Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 59: Chương 59: Giữa Vị Ngọt Và Vị Mặn Lại Chọn Vị Đắng

## Chương 59: Giữa Vị Ngọt Và Vị Mặn Lại Chọn Vị Đắng

Âu Dương sắp phá phòng rồi, đòn công kích của La đại gia mới chỉ vừa bắt đầu.

Dưới sự chỉ huy của Khuất Tĩnh, La đại gia buông tay ra bắt đầu giơ cánh tay lên, vừa giơ vừa đổi một tư thế thoải mái, dựa lưng vào sô pha, ngước mắt liếc nhìn Tiểu La cầm máy ảnh đang núp ở phía sau cùng.

_“Cái cậu chụp ảnh kia, tôi nhớ lần trước cũng là cậu đến chụp ảnh. Ủy ban khu phố các người không có người thứ 2 biết dùng máy ảnh sao? 80 năm trước ở Ma Đô cái cậu thanh niên chụp ảnh cho tôi chụp ra còn đẹp hơn các người chụp. Trần Huệ Hồng cô cũng không phải người tiết kiệm dăm ba đồng bạc lẻ đó, bỏ chút tiền mời một người chuyên nghiệp thì tốn bao nhiêu công sức chứ?”_

_“Người chuyên nghiệp làm việc chuyên nghiệp, ủy ban khu phố các người toàn là bọn sống qua ngày thì có được mấy người chuyên nghiệp? Bài viết trên tài khoản Wechat lần trước tôi xem rồi, chụp tôi thành cái dạng gì thế này? Ông lão neo đơn à? Tôi là loại sâu bọ đáng thương đó sao?”_

_“Còn bài báo đó là ai viết? Quan tâm người già neo đơn bắt đầu từ những người xung quanh, giá nhà ở khu dân cư này của chúng ta là bao nhiêu tiền một mét vuông? Tôi neo đơn? Tôi cần quan tâm? Nếu thực sự không có ai viết bài thì lên mạng bỏ 20 tệ thuê một người viết thuê, viết ra tuyệt đối có giá trị hơn bài các người đăng.”_

Khuất Tĩnh vỗ vỗ La Quân ra hiệu ông tạm thời đừng nói chuyện, đeo ống nghe lên, nói: _“Nào, hít thở sâu.”_

La Quân bắt đầu hít thở sâu.

Tiểu Tiền phụ trách viết bài cũng bắt đầu hít thở sâu.

_“Mỗi lần đến là đến đông như vậy, tôi đều không hiểu nổi nhiều người thế này là để làm gì. Chụp ảnh chụp không xong, viết bài viết không xong, lần nào cũng để mấy đứa ngốc nghếch đến, đặc biệt là cái cậu thanh niên ở phía sau kia, tôi nhớ cậu ta đã đến mấy lần rồi.”_

_“Trông không ra gì thì thôi đi, người còn không lanh lợi. Lần nào cũng xách hai túi trái cây đứng ở cửa, người không biết còn tưởng là đến giao đồ ăn.”_

Âu Dương xách trái cây:...

Không phải đã chửi rồi sao? Sao còn có thể chửi lại được nữa?!

_“Còn cô nữa.”_ La Quân liếc nhìn Khuất Tĩnh, _“Ba mươi hai tuổi đầu rồi, cũng không biết tìm một đối tượng, muốn học tôi cô độc đến già à.”_

_“Năm xưa tôi cũng có đối tượng, cô độc đến già là sự lựa chọn của tôi, cô độc thân thụ động thế này căn bản là không có sự lựa chọn.”_

Khuất Tĩnh cười cười: _“Đây không phải là do công việc bận rộn sao.”_

La Quân cười khẩy một tiếng: _“Cô đem một phần tâm tư đặt vào công việc để đi tìm đối tượng, thì bây giờ con cái cũng lớn bằng Trần Tuệ Tuệ rồi.”_

Nói xong, La Quân liếc nhìn Trần Huệ Hồng: _“Cô làm mẹ cũng thú vị thật, nhận nuôi con thì nuôi cho đàng hoàng, ngày nào cũng để con bé ở thực đường ăn màn thầu là có ý gì?”_

Nghe La Quân nói vậy, Tần Hoài giật mình. Thầm nghĩ La Quân tuy chân cẳng không tiện không ra khỏi cửa, nhưng tin tức lại rất nhạy bén, ngay cả chuyện dạo trước Trần Tuệ Tuệ ngày nào cũng ăn màn thầu ở Vân Trung Thực Đường mà cũng biết.

_“Cái cậu làm màn thầu kia càng quá đáng hơn.”_ La Quân chuyển hướng câu chuyện sang Tần Hoài, _“Tay nghề tốt như vậy, chiều nào cũng làm màn thầu, bao nhiêu điểm tâm ngon không làm chỉ biết làm màn thầu, cái màn thầu đó thì có gì ngon? Cậu cũng chỉ có Tửu Nương Man Đầu là khá hơn chút, có thể làm chút gì có nhân được không?”_

Âu Dương đã vểnh tai lên chuẩn bị nghe xem La Quân sẽ phun Tần Hoài như thế nào:???

Không phải, La lão quật đầu, sao ngài lại còn phân biệt đối xử vậy?

Ngài đây là chửi người sao? Sao ngài không có một câu công kích cá nhân nào vậy?

Sự chua ngoa cay nghiệt của ngài đâu? Sự cao ngạo của ngài đâu? Chuỗi liên hoàn chiêu mượt mà của ngài đâu?

Lôi ra đi, cho Tần Hoài mở mang tầm mắt đi, đem cái tinh thần vừa nãy chửi tôi dùng lên người Tần Hoài đi!

Sau khi trút giận một trận vì gắt ngủ, tâm trạng La Quân thoải mái hơn nhiều, không thèm để ý đến đám người ủy ban khu phố nữa, bảo họ muốn làm gì thì làm chỉ cần đừng làm hỏng đồ đạc trong nhà là được.

Tiểu La và Tiểu Tiền đều mang theo nhiệm vụ đến, bất luận là bài viết hay hình ảnh đều phải liên quan đến cuộc sống thường ngày của La Quân, hai người dưới sự dẫn đường của bảo mẫu đi đến các phòng khác để chụp ảnh ghi chép.

La Quân tuy không ra khỏi cửa, nhưng cuộc sống thường ngày vô cùng phong phú, nhà ông có phòng vẽ tranh, phòng nghe nhìn, còn có phòng trưng bày tiêu bản bướm được cải tạo từ phòng thay đồ. La đại gia bình thường thích chiêm ngưỡng tiêu bản của mình, xem phim trong phòng nghe nhìn, thỉnh thoảng còn vẽ tranh sơn dầu, là ông lão neo đơn kiểu mẫu nổi tiếng trong vòng mười dặm, đối tượng tuyên truyền trọng điểm.

Đây cũng là lý do tại sao cho dù La Quân được mọi người trong ủy ban khu phố công nhận là đại gia khó chiều, nhưng vẫn định kỳ cắn răng đến thăm hỏi.

Âu Dương và một người đi theo cho đủ số lượng đi theo xem phòng vẽ tranh, Tần Hoài vốn cũng muốn đi xem vài cái, thì bị La Quân gọi lại.

_“Nói đi, Tiểu Tần sư phụ cậu đến tìm tôi có việc gì?”_ La Quân nhìn Tần Hoài, tay đặt phẳng trên bàn đợi Khuất Tĩnh lấy máu cho ông.

Trần Huệ Hồng xách Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Tứ Hỷ Giảo chế biến sẵn đi về phía nhà bếp, chuẩn bị cất những điểm tâm này vào tủ lạnh trước.

Tần Hoài bị La Quân nói đến ngẩn người, theo bản năng buột miệng thốt ra: _“Tôi chỉ đơn thuần là ủng hộ công việc của ủy ban khu phố, đồng thời tri ân khách hàng nên đã chuẩn bị...”_

_“Đừng có nói nhăng nói cuội với tôi.”_ La Quân mất kiên nhẫn ngắt lời Tần Hoài, _“Cậu chắc chắn có mục đích khác, nếu không cậu đang yên đang lành đến thăm tôi làm gì, tôi lại chưa từng viết đánh giá tệ cho thực đường của các cậu, nói thật cho tôi biết.”_

Khuất Tĩnh ném cho La Quân một ánh mắt nghi ngờ.

La Quân cao giọng: _“Thật sự không viết!”_

Bị La Quân nhìn chằm chằm, Tần Hoài cảm thấy áp lực có chút nặng nề.

Trần Huệ Hồng quả nhiên không nói sai, La Quân thực sự rất giống một thiếu gia thế gia cao ngạo. Khi dùng ánh mắt bề trên đó nhìn chằm chằm một người, áp lực vô hình có thể đè ép người ta đến mức không thở nổi.

Lẽ nào đây chính là vương bá chi khí thuộc về nhân vật chính trong truyền thuyết?

Tần Hoài thầm lẩm bẩm trong lòng, không đúng nha, anh mới là nhân vật chính mà.

_“Tôi không thích nợ ân tình. Hôm nay cậu mang nhiều đồ đến như vậy, có yêu cầu gì thì mau nói đi, chỉ cần không quá đáng tôi sẽ làm cho cậu, qua cái làng này thì không còn cái quán này nữa đâu, nếu cậu không nói thì tôi coi như không có.”_

Tần Hoài không chút do dự, nói: _“Tôi muốn nhờ ngài giúp tôi thẩm định trà giải nhiệt của quán.”_

_“Trà giải nhiệt tôi đều mang đến rồi, Ngũ Hoa Trà, 3 hương vị Trần Bì Trà, trà La Hán Quả, trà thanh can minh mục và trà chanh giã tay, đều ở đây.”_ Nói rồi, Tần Hoài lần lượt xếp mấy ly trà giải nhiệt lên bàn.

Khuất Tĩnh còn rất phối hợp nhích hộp y tế sang một bên, tránh để che khuất trà giải nhiệt.

La Quân nhìn 7 ly trà giải nhiệt trên bàn, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt có chút mờ mịt, ngẩng đầu nhìn Tần Hoài một cái, lại cúi đầu nhìn trà giải nhiệt, sau đó mới quay đầu nhìn Khuất Tĩnh: _“Bây giờ có thể uống được chưa?”_

Khuất Tĩnh gật đầu: _“Đã kiểm tra xong rồi, nếu nguyên nhân bây giờ ngài không ra khỏi cửa không phải đơn thuần là không muốn ra ngoài, mà là chân cẳng có chút vấn đề, cháu khuyên ngài tốt nhất nên đến bệnh viện chúng cháu kiểm tra một chút. Bên khoa phục hồi chức năng có bác sĩ vật lý trị liệu và nhân viên mát xa rất giỏi, ngài đã đóng bao nhiêu tiền rồi thì cũng nên chữa trị một chút.”_

_“Cơ thể tôi tôi tự biết, rất khỏe mạnh.”_

Khuất Tĩnh không nói thêm nữa: _“Vậy ngài chú ý bảo dưỡng hàng ngày và ba bữa ăn, báo cáo kiểm tra chi tiết sẽ đưa cho ngài trong vòng ba ngày. Trà giải nhiệt có thể uống, cháu nhớ lần trước Hồng Tỷ đã nói với cháu, với tình trạng hiện tại của ngài uống nhiều Thất Vị Khư Thấp Trà một chút sẽ tốt cho cơ thể.”_

Lời này vừa nói ra, mấy người đang đứng ở cửa phòng vẽ tranh lặng lẽ quan sát tình hình phòng khách hít một ngụm khí lạnh.

_“Tôi vốn tưởng Tiểu Tần sư phụ đã trút được một ngụm ác khí cho chúng ta rồi, không ngờ bác sĩ Khuất mới là vương giả thực sự.”_ Tiểu Tiền, người viết ra bài báo không đáng giá 20 tệ, nói.

_“Cậu không cảm thấy Tiểu Tần sư phụ mới là lão mưu thâm toán sao? Thẩm định trà giải nhiệt, chứng tỏ không chỉ uống một lần này đâu!”_ Tiểu La cảm thấy đã đến lúc lên tiếng vì thần tượng Tần Hoài của mình.

_“Không phải, tôi cứ không hiểu nổi, thái độ của La lão quật đầu đối với bác sĩ Khuất và Hồng Tỷ tốt không phải là chuyện ngày một ngày hai, sao tôi lại cảm thấy thái độ của ông ấy đối với Tần Hoài còn tốt hơn thái độ đối với bác sĩ Khuất và Hồng Tỷ. Tay nghề làm điểm tâm tốt là có thể muốn làm gì thì làm sao?”_ Âu Dương trăm tư không giải được.

Tiểu La, Tiểu Tiền, người đi theo cho đủ số lượng và bảo mẫu cùng ném cho Âu Dương một ánh mắt _"nếu không thì sao"_.

Âu Dương tự kỷ rồi.

La Quân thấy Khuất Tĩnh nói có thể uống trà giải nhiệt rồi, trực tiếp bưng Ngũ Hoa Trà trước mặt lên uống một ngụm lớn, mặt không đổi sắc đánh giá: _“Bình thường.”_

Trà La Hán Quả.

_“Cũng được.”_

Trà thanh can minh mục.

_“Tạm được.”_

Trần Bì Trà số 1.

_“Cũng chỉ đến thế thôi.”_

Trần Bì Trà số 2.

_“Cái này có khác gì ly vừa nãy không?”_

Trần Bì Trà số 3.

_“Khó uống.”_

Trà chanh giã tay.

_“Cậu gọi cái thứ này là trà giải nhiệt?”_

Sau khi nếm thử mỗi ly một ngụm, La Quân đưa ra kết luận: _“Trà giải nhiệt này của cậu nấu không ra gì, còn không bằng mấy cái màn thầu rách của cậu.”_

Tần Hoài không nói gì.

Vừa nãy mỗi lần La Quân uống một ngụm Trần Bì Trà, anh đều phải tập trung tinh thần nghe xem âm báo hệ thống có vang lên hay không, kết quả tự nhiên là không có.

Rất rõ ràng, ba ly Trần Bì Trà này đều không hợp khẩu vị của La Quân.

Nói thật, không bất ngờ.

Trần Bì Trà được coi là loại trà giải nhiệt rất quy củ, và có thể biến tấu với rất nhiều loại nguyên liệu, thậm chí có thể không cần nấu, dùng nước nóng pha một chút là được.

Nếu La Quân thích uống một hương vị đặc biệt nào đó, Tần Hoài nhất thời không làm ra được cũng rất bình thường.

Tần Hoài quyết định hỏi thẳng.

Anh coi như nhìn ra rồi, La đại gia thích đi thẳng vào vấn đề.

Bạn vòng vo tam quốc với ông ấy, ông ấy chắc chắn sẽ khó chịu chửi người, nhưng nếu bạn đi thẳng vào chủ đề vô cùng chân thành, ông ấy cho dù không hiểu cũng sẽ không hỏi bạn tại sao.

_“La gia gia, ngài cảm thấy những loại trà giải nhiệt này của cháu còn có không gian nào có thể cải thiện không? Đặc biệt là Trần Bì Trà.”_ Tần Hoài hỏi.

La Quân đã bắt đầu ăn Tô Bính rồi, tuổi tuy lớn nhưng răng miệng không tồi, cắn kêu răng rắc, chỉ là không biết có phải răng giả hay không.

_“Không gian cải thiện? Trà giải nhiệt này của cậu nấu ngược lại không có không gian thụt lùi nào.”_ La Quân uống một ngụm Trần Bì Trà cho xuôi, _“Cậu nấu trà giải nhiệt có phải đã cho đường trắng không?”_

Tần Hoài to gan suy đoán: _“Có phải ngài không thích uống loại cho đường không?”_

Tần Hoài biết có rất nhiều người cho rằng trà giải nhiệt không thể cho đường vào nấu, càng đắng mới càng có hiệu quả. Ví dụ như Triệu Dung, bà tuy cũng có vị giác, nhưng bà kiên quyết cho rằng trà giải nhiệt phải uống loại không cho đường, loại cho đường đều là dị đoan.

Ngoại trừ Thất Vị Khư Thấp Trà, cái thứ đó không cho đường thực sự quá khó uống, chẳng khác gì thuốc bắc.

_“Uống trà giải nhiệt sao có thể không cho đường chứ? Thế thì có khác gì uống thuốc bắc đâu.”_ La Quân nói, ngồi thẳng tắp, _“Là cậu không biết nấu.”_

_“Vậy ngài có thể dạy cháu không?”_ Tần Hoài bày ra dáng vẻ khiêm tốn thỉnh giáo.

La Quân khựng lại, chậm rãi nói: _“Cho đường phèn, là không nấu ngon được Trần Bì Trà đâu.”_

_“Phải cho đường đỏ và muối.”_

Tần Hoài:...???

Cái quái gì vậy????

Ngài nói lại xem cho cái gì?

Đường đỏ và muối?!

Nhà ai nấu Trần Bì Trà lại cho đường đỏ và muối chứ!

Nấu ăn à, cho chút muối để nêm nếm.

Ngài có biết không, tổ huấn của Tần gia chúng tôi, nấu Trần Bì Trà chỉ có thể cho đường phèn!

Khoảnh khắc này Tần Hoài đột nhiên có một cảm giác giống như đang nghe người khác thảo luận xem tào phớ nên ăn ngọt hay ăn mặn, đột nhiên có một người xen vào nói các người đều sai rồi, tào phớ không nên ăn ngọt cũng không nên ăn mặn, phải ăn đắng!

Không phải đại gia.

Cháu kính ngài là một vị đại gia 92 tuổi.

Nhưng ngài cũng không thể dị đoan như vậy chứ.

Trần Bì Trà cho đường đỏ và muối, lời này của ngài mà nói ra, cả thôn Tần gia chúng tôi đều không đồng ý!

Lời này vừa nói ra, Khuất Tĩnh cũng có chút nghe không lọt tai nữa, nói: _“Ngài đúng là có chút làm bậy rồi, làm gì có ai nấu trà lại cho muối.”_

_“Phải nấu như vậy, nấu như vậy Trần Bì Trà mới ngon.”_ La Quân bướng bỉnh nói, _“Đám thanh niên các người căn bản không hiểu, đây là bí phương.”_

Tần Hoài lặng lẽ nhìn La Quân.

La Quân cũng kiên định nhìn lại Tần Hoài.

_“Thế này đi.”_ Tần Hoài nói, _“Nếu ngài kiên quyết cho rằng nấu Trần Bì Trà phải cho đường đỏ và muối, chiều mai cháu sẽ nấu một phần cho ngài, mang đến, ngài uống.”_

Dù sao đây cũng là Chi Tuyến Nhậm Vụ của chính La Quân, nếu ông ấy đã quyết tâm, Tần Hoài cảm thấy cũng không có gì để nói.

Thì chúc ông ấy thành công vậy.

_“Tôi uống thì tôi uống, cậu đừng mang đến cho tôi, tôi đến thực đường của cậu uống!”_ La Quân cao giọng nói.

Bảo mẫu nghe vậy, một bước lao ra: _“La tiên sinh, ngày mai ngài muốn ra ngoài!”_

_“Ngày mai không được.”_ La Quân ăn xong Tô Bính ăn Định Thắng Cao, _“Phim truyền hình của tôi còn chưa xem xong, ngày mai phải xem phim truyền hình.”_

_“Ngày mốt, chiều mốt tôi đến thực đường của cậu, uống trước mặt cậu.”_

_“Tôi muốn dùng hành động thực tế để nói cho cậu biết, Trần Bì Trà, phải cho đường đỏ và muối vào nấu!”_

Giọng nói dõng dạc của La Quân vừa dứt, Trần Huệ Hồng đã cầm điện thoại từ trong bếp đi ra, nói: _“Kiểm kê xong rồi, trong tủ lạnh toàn là thịt lợn, thịt bò, hải sản và thịt dê, còn có nửa con gà, trái cây không có, trong bếp rau xanh chỉ có một nắm nhỏ.”_

_“La gia gia, ngài phải ăn nhiều rau xanh, ngày nào cũng cá lớn thịt lớn không tốt cho dạ dày đâu.”_ Khuất Tĩnh nói.

La Quân trừng mắt nhìn Trần Huệ Hồng: _“Cô vào xem tủ lạnh lúc nào vậy?”_

_“Bây giờ tôi đều ăn ở thực đường, trong tủ lạnh đều là nguyên liệu Tiểu Trương hầm canh.”_

_“Ăn ở thực đường cũng không ăn rau.”_ Trần Huệ Hồng vô tình vạch trần, _“Tôi đã bắt gặp Tiểu Trương ở thực đường, lần nào gói mang về cũng là ba món mặn không món chay + canh sườn rong biển.”_

_“Ăn nhiều rau vào.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Buổi kiểm tra hôm nay kết thúc rồi, nếu ngày mốt ngài muốn ra ngoài đến thực đường, cháu sẽ đặc biệt đổi ca đến để chứng kiến lần ra ngoài đầu tiên của ngài sau 1 năm 8 tháng 13 ngày.”_

Trần Huệ Hồng gật đầu: _“Đúng là phải ăn mừng.”_

_“Không ít người trong khu dân cư chúng ta đều đang cá cược xem năm nay ngài có ra ngoài hay không, có thể tiếp tục phá kỷ lục thời gian không ra khỏi cửa lâu nhất của khu dân cư chúng ta hay không.”_

La Quân:...

La Quân tức giận đứng dậy, ôm điểm tâm về phòng, cao giọng gọi: _“Tiểu Trương, tiễn khách.”_

Tần Hoài:...

_“Bình thường mọi người, đều giao tiếp như vậy sao?”_

La Quân dù sao cũng 92 tuổi rồi, cũng không sợ chọc tức đại gia người ta đến mức xảy ra chuyện gì sao.

_“Cảm xúc dao động thích hợp có lợi cho tuần hoàn máu, La tiên sinh quá trạch rồi, số bước chân trên Wechat mỗi ngày đều không vượt quá 100. Không ngồi thì nằm, còn thích gọi đồ ăn ngoài ở nhà, đây cũng là vì tốt cho cơ thể của ngài ấy.”_ Khuất Tĩnh giải thích, _“Bình thường tôi khá bận, bệnh viện cách bên này lại hơi xa không tiện qua, đều là nhờ Hồng Tỷ đến nhà trò chuyện với La tiên sinh để khơi dậy cảm xúc của ngài ấy.”_

_“Đông người náo nhiệt có thể khuấy động bầu không khí, Tiểu Tần sư phụ, tôi thấy La tiên sinh khá thích cậu đấy. Nếu cậu có thời gian cũng có thể thường xuyên đến nhà trò chuyện với La tiên sinh, giao lưu với ngài ấy một chút... trà giải nhiệt?”_

Nói đến đây, Khuất Tĩnh có chút tò mò: _“Nấu Trần Bì Trà thực sự cho muối sao?”_

Tần Hoài:...

Tần Hoài trịnh trọng nói: _“Không cho, tuyệt đối không cho!”_

_“Nấu Trần Bì Trà có thể không cho đường, nhưng tuyệt đối không thể cho muối!”_

_“Đường cũng chỉ có thể là đường phèn, đường đỏ tuyệt đối không được!!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!