Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 60: Chương 60: Hòe Hoa Man Đầu Cấp B

## Chương 60: Hòe Hoa Man Đầu Cấp B

Sau khi rời khỏi nhà La Quân, Khuất Tĩnh nghe Trần Huệ Hồng nói điểm tâm kiểu Tô mới bán dạo này của Vân Trung Thực Đường ăn rất ngon, liền tiện đường ghé qua mua một ít mang đến bệnh viện.

Trong thực đường, Trịnh Tư Nguyên vẫn đang cần mẫn làm điểm tâm.

Tiên Nhục Nguyệt Bính sắp ra lò.

Tần Lạc đã ôm bát ngồi xổm bên cạnh lò nướng chực chờ rồi.

Thấy Tần Hoài, Trần Huệ Hồng, Âu Dương và Khuất Tĩnh bước vào, Tần Lạc ôm bát chạy đến chỗ cửa sổ cách lớp kính chào hỏi mọi người. Lúc Tần Lạc chào Khuất Tĩnh, cô bé mở to mắt nhìn thêm vài giây, xác định là một chị gái mới nói chào chị.

Khuất Tĩnh vừa ra khỏi cửa đã trùm kín mít như đi cướp ngân hàng, tóc lại buộc đuôi ngựa bị mũ đè lên, nhìn từ chính diện, cái nhìn đầu tiên quả thực khó phân biệt nam nữ.

_“Anh, mọi người đi thăm hỏi về rồi ạ. La gia gia có thích uống trà chanh giã tay em làm không?”_ Tần Lạc hỏi.

Tần Hoài không nói gì, tránh để Tần Lạc nghe thấy những lời đánh giá ác ý làm ảnh hưởng đến sự tích cực giã chanh của cô bé.

_“Bây giờ trong quán còn điểm tâm gì?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Còn Lư Đả Cổn, Phù Dung Cao anh làm buổi sáng, Xảo Quả, Định Thắng Cao, Tô Bính, Trư Du Niên Cao Trịnh ca làm, Tiên Nhục Nguyệt Bính sắp ra lò rồi.”_

Tần Lạc vừa dứt lời, Trịnh Tư Nguyên đã cao giọng nói: _“Lạc Lạc, bánh trung thu xong rồi.”_

_“Đến đây đến đây!”_ Tần Lạc ôm bát chạy ngược lại.

Tần Hoài đành phải nhìn bóng lưng Tần Lạc mà thuyết minh: _“Em gái tôi tính cách là vậy đấy, ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề, tư tưởng của con bé về mặt này vô cùng xuất sắc.”_

Khuất Tĩnh gật đầu, dường như đã mỉm cười, nhưng mặt trùm kín quá không nhìn ra biểu cảm, khen ngợi: _“Tính cách rất tốt, rất hoạt bát.”_

_“Bác sĩ Khuất cô có muốn mỗi loại lấy một ít không? Ăn không hết cô cứ để tủ lạnh, nhưng Tiên Nhục Nguyệt Bính phải ăn lúc còn nóng.”_ Tần Hoài đề nghị.

_“Được.”_

Nhân viên phục vụ bắt đầu đóng gói cân ký cho Khuất Tĩnh.

Khuất Tĩnh đi quét mã trả tiền, Trần Huệ Hồng thì chống nạnh đánh giá những điểm tâm chưa bán hết, không biết có phải đang suy nghĩ xem có nên bao trọn gói để mang lại phúc lợi cho đồng nghiệp trong ủy ban khu phố hay không.

Dù sao hôm nay một số nhân viên của ủy ban khu phố cũng đã vất vả rồi.

Tiểu La và Tiểu Tiền đặc biệt vất vả.

Phải mua chút điểm tâm vị ngọt thơm ngon hấp dẫn do chính tay Tiểu Tần sư phụ làm, để khao khát tâm hồn bị tổn thương của họ.

_“Phù Dung Cao chỉ còn chừng này thôi sao? Đóng gói hết đi. Lư Đả Cổn cân 5 cân, Định Thắng Cao lấy 3 cân, Xảo Quả... một cân rưỡi đi. Tô Bính cân cho tôi 8 cân chiều tôi mang đi cho em trai tôi làm đồ ăn vặt, Tiên Nhục Nguyệt Bính vừa ra lò lấy 30 cái, 3 cái một túi đóng mười túi.”_ Trần Huệ Hồng bắt đầu tiêu dùng đầy đam mê, thậm chí còn chia sẻ kinh nghiệm mua điểm tâm với Khuất Tĩnh.

_“Tiểu Khuất, Tô Bính này cô có thể mua thêm hai cân, Tô Bính để được lâu, lúc đi làm ăn như đồ ăn vặt.”_

Khuất Tĩnh rõ ràng là người biết nghe lời khuyên, lại mua thêm hai cân.

Tiêu dùng kết thúc, Trần Huệ Hồng thấy Tần Hoài vẫn chưa có ý định thay quần áo vào bếp làm việc, cầm một túi Tiên Nhục Nguyệt Bính vẫn còn hơi nóng hổi đi đến bên cạnh Tần Hoài, quyết định trò chuyện vài câu.

_“Tiểu Tần, cậu chắc chắn là vẫn tuyển thợ làm điểm tâm chứ? Không phải tôi không muốn giúp cậu việc này đâu nha, chủ yếu là bên em trai tôi hơi kém, HR bên đó dạo này lại phỏng vấn thêm vài người, tôi thấy đều không bằng Tiểu Trịnh và lão Trịnh. Tôi thấy Tiểu Trịnh rất tốt, hai người là do lương bổng không thỏa thuận được sao? Tại sao cậu ấy không muốn vào làm.”_ Có thể nhìn ra, Trần Huệ Hồng thực sự rất thích tay nghề của Trịnh Tư Nguyên.

Tần Hoài cảm thấy tiêu chuẩn tuyển người của Trần Huệ Hồng thực sự hơi quá cao, nếu lấy tay nghề của Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên làm tiêu chuẩn để tuyển thợ làm điểm tâm, người ta cho dù có muốn đến chỗ anh ước chừng cũng không trả nổi lương.

_“Tư Nguyên có tiệm bánh ngọt của riêng mình ở Cô Tô.”_ Tần Hoài nói, _“Công việc chính của Trịnh sư phụ cũng không phải là làm điểm tâm, ông ấy có xưởng điểm tâm chuyên dụng, có thương hiệu riêng.”_

_“Hai người họ dạo này chỉ là đến giúp tôi, giao lưu xem Hòe Hoa Man Đầu nên làm như thế nào.”_

Nhân tiện cố gắng nhận tôi làm đồ đệ.

Câu này Tần Hoài không nói.

Nghe Tần Hoài nói vậy, Trần Huệ Hồng chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối: _“Tiệm bánh ngọt của Tiểu Trịnh ở đâu? Khi nào rảnh tôi sẽ qua mua.”_

Tần Hoài chỉ có thể nói cách tiêu dùng của những người có tiền các người, thực sự có chút khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.

Hai người lại trò chuyện về chuyện học cấp ba của Tần Lạc.

Bên Trần Huệ Hồng thì khuyên Tần Lạc trực tiếp học trường cấp ba quốc tế, dù sao điểm số của đứa trẻ Tần Lạc này thực sự có hạn, niềm đam mê với việc học lại càng có hạn hơn.

Nếu nói Tần Hoài là người có thể thông qua việc học thêm để thi đỗ đại học top 1, thì Tần Lạc có đánh chết con bé đại khái cũng chỉ có thể đỗ đại học top 2.

Trần Huệ Hồng đã nghiên cứu điểm thi chuyển cấp của Tần Lạc, Tần Lạc có thể nói là Toán Lý Hóa Văn Sử Địa môn nào cũng kém, chỉ có tiếng Anh là coi được. Trần Huệ Hồng cảm thấy nếu đã học lệch đến mức này rồi, chi bằng trực tiếp nạp tiền, đi theo con đường xuất ngoại.

_“Song Hải Cao Trung cũng rất tốt, đội ngũ giáo viên giỏi, môi trường học đường cũng không tồi, con gái của em trai tôi, cháu gái Gia Ái của tôi đang học ở trường cấp hai Song Hải. Cấp hai và cấp ba của Song Hải nằm cạnh nhau. Gia Ái bây giờ đang đi chơi ở nước ngoài, tuần sau về, nếu Lạc Lạc đến Song Hải học, đợi Gia Ái về tôi bảo Gia Ái dẫn con bé đi dạo trường, làm quen với môi trường học đường.”_ Trần Huệ Hồng chân thành giới thiệu.

Tần Hoài biết Trần Huệ Hồng là chân thành giới thiệu, cũng biết Song Hải Cao Trung ngoại trừ học phí 60 vạn một năm ra thì quả thực không tìm ra được bất kỳ khuyết điểm nào.

Nhưng học phí 60 vạn một năm chính là vấn đề lớn nhất.

Theo ước mơ làm lao công với mức lương 3000 một tháng của Tần Lạc, con bé phải đi làm tròn 50 năm mới kiếm đủ tiền học phí.

Nghĩ như vậy Âu Dương thật đáng chết, cậu ta lại đem tiền lương 183 năm của Tần Lạc làm thâm hụt hết trong một năm.

_“Chuyện này tôi không xen vào được, cụ thể vẫn phải để mẹ tôi chọn, mẹ tôi quyết định.”_ Tần Hoài nói mập mờ.

Tần Hoài biết tại sao Trần Huệ Hồng lại giới thiệu Song Hải Cao Trung, với doanh thu hiện tại của Vân Trung Thực Đường, học phí 60 vạn một năm cũng không tính là quá nhiều.

Nhưng ở Tần gia, muốn thuyết phục Tần Tòng Văn và Triệu Dung để Tần Hoài trả khoản học phí 60 vạn một năm này, còn khó hơn việc để Tần Lạc thi đỗ đại học top 1.

Còn hơn nửa tháng nữa, Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc tìm một thời gian để bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này với Triệu Dung rồi.

Thực đường này, không thể không có Lạc Lạc...

Trà chanh giã tay của con bé a!

Thời gian còn lại, Tần Hoài ngoại trừ việc đợi Đinh nãi nãi mang mật ong hoa hòe đến, thì chính là nghiên cứu xem Trần Bì Trà rốt cuộc có thể cho muối và đường đỏ hay không.

Internet nói cho anh biết, có thể.

Tổ huấn của Tần gia nói cho anh biết, không thể.

Theo tổ tiên của Tần gia bọn họ, nấu trà giải nhiệt, thì chỉ có thể cho đường phèn.

Nếu bạn muốn hỏi tổ huấn này có từ khi nào, Tần Hoài chỉ có thể nói, đại khái là từ ngày người Tần gia có thể mua nổi đường phèn.

Sau khi xem công thức trên mạng một lúc, Tần Hoài có chút muốn nấu.

Nấu trà giải nhiệt, rất nhanh.

Trần Bì Trà lại càng nhanh.

Nhiều nhất là mười mấy hai mươi phút, một nồi trà giải nhiệt nóng hổi, thuốc đắng dã tật, thanh mát giải nhiệt, tỉnh táo tinh thần là có thể ra lò.

Bây giờ trà, trần bì, đường đỏ thủ công và muối Tần Hoài đều có.

Tần Hoài có chút rục rịch muốn thử rồi.

_“Lạc Lạc, mẹ có ở nhà không?”_ Tần Hoài xác nhận trước Triệu Dung sẽ không đột kích thực đường.

_“Mẹ không phải đã về ngủ từ một tiếng trước rồi sao? Đương nhiên là ở nhà ạ.”_ Tần Lạc cảm thấy anh trai mình lại ngốc rồi.

Tần Hoài thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, lần lượt cho vào nồi, muối chỉ cần một chút là đủ.

Tần Lạc thấy Tần Hoài lại bắt đầu nấu trà giải nhiệt, không nói lời nào, trực tiếp đi tìm chanh.

Trong kho vừa tìm còn vừa lẩm bẩm: _“Lẽ nào thật sự bị Dương ca nói trúng rồi, anh mình muốn để mẹ đưa mình đi học cái trường quốc tế đắt chết đi được kia, tiền không đủ, làm thêm trà giải nhiệt bán để chạy KPI.”_

Mười lăm phút sau, Trần Bì Trà ra lò.

Tần Lạc cũng đã kiểm kê xong số lượng chanh trong kho, còn 8 thùng, chắc là đủ dùng.

Tần Hoài múc ra một bát nhỏ thổi thổi, nếm thử một ngụm.

Tần Hoài im lặng.

Đáng chết, Trần Bì Trà này lại có chút ngon.

La đại gia có chút bản lĩnh, gu thưởng thức này được đấy, Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc đi tìm những đánh giá tệ mà La đại gia dành cho các cửa hàng lớn, nghiên cứu xem trong những đánh giá tệ này có ẩn chứa huyền cơ gì không.

Trà giải nhiệt của lão Tần gia bọn họ bán không được là có nguyên nhân, tổ huấn này có vấn đề a.

Tần Hoài nghi ngờ vị giác của mình có vấn đề, lại uống thử một ngụm nhỏ, chép chép miệng.

Ôi trời ơi, hương vị lại thực sự cũng được.

Đây còn là Trần Bì Trà mà anh uống từ nhỏ đến lớn sao?

Trịnh Tư Nguyên thấy biểu cảm trên mặt Tần Hoài muôn màu muôn vẻ, không nhịn được lại gần quan tâm hỏi: _“Cậu thấy không khỏe à?”_

_“Uống chút Trần Bì Trà không?”_ Tần Hoài đưa ra lời mời.

Trịnh Tư Nguyên:?

Tôi thừa nhận dạo này ba tôi thỉnh thoảng lại ám chỉ làm đồ đệ của ông ấy có rất nhiều lợi ích có chút phiền phức, nhưng cậu cũng không cần phải trả thù lên người tôi chứ.

Lát nữa ông ấy sẽ đến, cậu có thể trực tiếp trả thù ông ấy.

_“Tôi vừa học được một công thức mới, hương vị thực sự rất ngon.”_ Tần Hoài chân thành nói.

Trịnh Tư Nguyên trầm tư một lát lựa chọn, tin tưởng Tần Hoài một lần, uống thử nửa bát nhỏ.

Một ngụm vào bụng.

Hương vị không tồi, thêm một bát nữa.

Hai người ừng ực ừng ực uống trà giải nhiệt.

Tần Lạc từ trong kho đi ra nhìn thấy cảnh này:

Chết mất thôi, anh trai cô bé và Trịnh ca điên rồi!

.

Sự xuất hiện của Đinh nãi nãi đã cắt ngang đại hội thẩm định trà giải nhiệt của Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên.

_“Tiểu Tần sư phụ, Tiểu Tần sư phụ! Mật ong hoa hòe đến rồi, tôi mang đến cho cậu đây!”_ Đinh nãi nãi vừa đi vào thực đường vừa lớn tiếng gọi, trên đầu lấm tấm mồ hôi, có thể nhìn ra quả thực là vừa lấy được đã vội vàng chạy đến.

Tần Hoài vội vàng ra đón.

Đinh nãi nãi đặt gói hàng chuyển phát nhanh lên bàn, nhanh nhẹn xé ra, lấy hai hũ mật ong hoa hòe đặt cạnh nhau đưa cho Tần Hoài xem.

_“Tuyệt đối là mật ong ngon nguyên chất 100%! Ngoài việc lọc đơn giản ra thì không có bất kỳ gia công nào, tôi đã đặc biệt dặn dò rồi, còn mang theo nửa túi màn thầu cho ông thông gia của tôi, nhất định là nguyên chất 100%!”_

_“Ông thông gia của tôi nói chỗ ông ấy còn có mật ong rừng, nhưng không phải mật ong hoa hòe, Tiểu Tần sư phụ cậu có cần không? Cậu cần thì bây giờ tôi qua đó, trực tiếp mang đến cho cậu.”_ Đinh nãi nãi bày ra vẻ mặt chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng, ông thông gia đều có thể trực tiếp mang đến cho cậu.

_“Không cần đâu, không cần đâu. Cái này đã rất tốt rồi.”_ Tần Hoài vội vàng nói, vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ mau chóng bưng cho Đinh nãi nãi một bát canh đậu xanh đá thanh mát giải nhiệt.

_“Đinh nãi nãi, bà ngồi nghỉ một lát, uống bát canh đậu xanh rồi hẵng đi. Cháu có thể không có thời gian tiếp đón bà, công việc trong bếp này cháu vẫn chưa...”_

_“Tiểu Tần sư phụ cậu cứ bận việc của cậu đi, không cần lo cho tôi.”_ Đinh nãi nãi cười tủm tỉm ngồi xuống, xua tay, ra hiệu Tần Hoài vẫn là công việc quan trọng hơn.

Trời đất bao la, làm điểm tâm là lớn nhất.

Tần Hoài ôm hai hũ mật ong vào bếp, cùng Trịnh Tư Nguyên nghiên cứu mật ong.

So với loại mật ong đã qua nhiều công đoạn gia công mà trước đây sử dụng, hai hũ nguyên chất này rõ ràng có nhiều tạp chất hơn một chút.

Điều này cũng chứng tỏ ông thông gia của Đinh nãi nãi không lừa bà, hai hũ này quả thực là nguyên chất 100%.

Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đã chuẩn bị sẵn sàng.

Từ khoảnh khắc Tần Hoài phát hiện vấn đề có thể nằm ở mật ong, anh và Trịnh Tư Nguyên đã luôn mong đợi lấy được loại mật ong phù hợp để làm ra Hòe Hoa Man Đầu đạt chuẩn.

_“Có đợi Trịnh bá đến không?”_ Tần Hoài hỏi.

Trịnh Đạt hôm qua đình công, hôm nay đến muộn, bây giờ người vẫn đang trên đường.

_“Không đợi.”_ Trịnh Tư Nguyên bày tỏ mật ong đã đến rồi, ba ruột có đến hay không đã không còn quan trọng nữa, _“Ba tôi đã nhiều năm không làm điểm tâm, làm một thời gian là thấy phiền, hôm nay chắc chắn sẽ lề mề đến chiều mới qua trực tiếp làm Hòe Hoa Man Đầu, không cần đợi ông ấy.”_

Nếu đã như vậy, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên liền bắt tay vào việc.

Quy trình giống hệt như trước, hai người đã làm liên tục hai tuần, đã vô cùng thành thạo.

Nhào bột.

Nhồi bột.

Ủ bột.

Động tác trôi chảy, gần như liền mạch.

Cả hai đều đang quan sát khối bột của mình và của đối phương.

_“Khối bột của anh ủ có phải hơi chậm không?”_ Tần Hoài rất nhanh đã nhìn ra sự khác biệt giữa hai khối bột, có thể thấy bằng mắt thường, khối bột của Trịnh Tư Nguyên ủ chậm hơn khối bột của mình rất nhiều.

Tốc độ ủ của Hòe Hoa Man Đầu vốn đã chậm hơn màn thầu ủ bằng men nở bình thường, khối bột của Trịnh Tư Nguyên lại càng chậm đến mức vô lý.

_“Có phải là do tạp khuẩn trong mật ong chưa qua xử lý gia công quá nhiều, ảnh hưởng đến quá trình ủ không?”_ Trịnh Tư Nguyên suy đoán.

Tần Hoài gật đầu: _“Có khả năng.”_

_“Vậy chúng ta... làm thêm vài mẻ nữa?”_

_“Được.”_

Hai người lại bận rộn.

Đợi đến khi Trịnh Đạt lề mề đến thực đường, những khối bột mà Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên nhồi đã xếp thành một hàng trên thớt, chủ yếu là lấy số lượng để chiến thắng.

Có khối đang ủ, có khối đang ủ lần hai, còn có khối đã cho vào nồi hấp.

Trên tay hai người còn mỗi người một khối chưa tạo hình.

Trịnh Đạt đều kinh ngạc, thầm nghĩ lẽ nào hôm nay thực đường có đơn hàng lớn, có vị khách sộp nào đặt hàng ngàn cái màn thầu.

Hai đứa trẻ này thật là cứng đầu, đơn hàng lớn thế này các cậu dùng máy trộn bột đi, dựa vào sức mình nhồi bột bằng tay thì phải nhồi đến bao giờ, khối bột còn nhồi nhỏ xíu thế này, các cậu tưởng là làm Hòe Hoa Man Đầu sợ lãng phí à.

Trịnh Đạt thay quần áo vào bếp, chưa đợi ông hỏi bây giờ là tình hình gì, Trịnh Tư Nguyên đã lên tiếng.

_“Ba, ba xem quá trình ủ của những khối bột này đi.”_

Trịnh Đạt thầm nghĩ ủ bột thì có gì đáng xem, cúi đầu nhìn một cái.

Ơ.

_“Tình hình gì đây?”_ Trịnh Đạt hỏi, những khối bột này sao tình trạng ủ lại mỗi khối một khác vậy.

_“Con và Tần Hoài phát hiện ra, làm Hòe Hoa Man Đầu có thể phải xem vận may.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Mật ong nguyên chất 100% chứa lượng lớn tạp khuẩn, sự không chắc chắn khi ủ bột quá nhiều.”_

_“Tuy nhiên hiệu quả quả thực tốt hơn rất nhiều so với mật ong đã qua gia công.”_ Tần Hoài bổ sung, _“Chỉ là quá trình hơi giống mở hộp mù, làm cũng khá kích thích.”_

Trịnh Đạt cảm thấy ông có chút nghe không hiểu, lời thanh niên bây giờ nói.

_“Đang hấp trong nồi là mẻ đầu tiên à?”_ Trịnh Đạt hỏi.

_“Hấp cùng lúc 6 phần.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Con 2 phần, Tần Hoài 4 phần, khối bột đầu tiên con nhồi ủ thất bại rồi.”_

Nói xong, Trịnh Tư Nguyên nhét cho Trịnh Đạt một cái bánh nướng thơm phức: _“Con dùng nó để nướng bánh.”_

Trịnh Đạt:...

Gặm chiếc bánh nướng rắc hành lá và vừng, Trịnh Đạt nhìn chằm chằm vào lồng hấp: _“Đại khái khi nào thì ra lò?”_

_“Nhiều nhất còn một hai phút nữa thôi, con đã đặt báo thức chắc là...”_

_“Có thể ra lò rồi.”_ Tần Hoài ngắt lời Trịnh Tư Nguyên.

Anh đã nhìn thấy rồi.

【Hòe Hoa Man Đầu Cấp B-】

【Hòe Hoa Man Đầu Cấp C+】

【Hòe Hoa Man Đầu Cấp B】

【Hòe Hoa Man Đầu Cấp B】

Cho dù là mở hộp mù, chất lượng của mẻ hộp mù này cũng tốt thật đấy.

Tuyệt quá, Hòe Hoa Man Đầu của anh, cuối cùng cũng đạt Cấp B rồi!

Tần Hoài đeo găng tay, không kịp chờ đợi mở lồng hấp ra, khóa chặt mục tiêu là Hòe Hoa Man Đầu Cấp B, muốn nếm thử xem chiếc màn thầu có giới hạn trên là Cấp S này khi ở Cấp B sẽ có hương vị như thế nào.

Trong bếp hơi nước mịt mù.

Tần Hoài dùng kẹp nhanh nhẹn gắp màn thầu ra, phát cho Trịnh Tư Nguyên một cái Cấp B, một cái do chính anh ta làm, lại phát cho mình một cái Cấp B. Ngay lúc anh định gắp thêm một cái Cấp B cho Trịnh Đạt, Trịnh Đạt tự cầm kẹp gắp ra một cái Cấp C+.

Tần Hoài:...

Thôi được rồi, với dung lượng dạ dày của Trịnh Đạt lát nữa chắc vẫn có thể ăn thêm một cái Cấp B nữa.

Có so sánh mới thấy được sự thơm ngon mà.

Ba người đợi màn thầu nguội bớt vài phút, Trịnh Đạt người không sợ nóng nhất thăm dò cầm cái mình chọn lên, cảm thấy nhiệt độ có thể chấp nhận được, cắn một miếng.

Nhai kỹ.

_“Cảm thấy không cải thiện nhiều lắm, tốt hơn trước một chút, nhưng hiệu quả không rõ rệt a.”_ Trịnh Đạt lại cắn một miếng, _“Mật ong chắc không phải là nguyên nhân chính.”_

Haha, cơ hội của mình đến rồi.

Trịnh Đạt cảm thấy đã đến lúc lại một lần nữa trổ tài, để Tần Hoài biết bản lĩnh của mình.

_“Không đúng nha.”_ Trịnh Tư Nguyên cũng cầm màn thầu lên, cái anh ta cầm là màn thầu Cấp B do Tần Hoài làm, cắn xuống một miếng.

Nhai kỹ.

Trịnh Tư Nguyên im lặng, ném cho Trịnh Đạt một ánh mắt rốt cuộc ba có hiểu về màn thầu hay không.

_“Kết cấu mịn màng dai ngon, có thể lờ mờ nếm ra hương thơm thoang thoảng của mật ong hoa hòe, vị ngọt của mật ong và vị ngọt nhẹ của màn thầu kết hợp rất tốt, ba nói cái này gọi là không cải thiện nhiều lắm?”_

Trịnh Đạt:?

Trịnh Đạt lại cắn một miếng màn thầu của mình, vẻ mặt đầy mờ mịt.

Tần Hoài không nhìn nổi nữa, đưa màn thầu của mình cho Trịnh Đạt: _“Trịnh bá, sự không chắc chắn của việc ủ bằng mật ong rất lớn, mỗi mẻ màn thầu làm ra đều có sự khác biệt, bác nếm thử cái này xem.”_

Trịnh Đạt cắn một miếng, hơi ngửa đầu lên, bởi vì chỉ có như vậy nước mắt mới không rơi xuống.

Hu hu hu hu, đồ đệ của ông mất rồi.

Nỗi buồn của Trịnh Đạt không ai hay biết, niềm vui của Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đều hiện rõ trên mặt.

Trịnh Tư Nguyên đã bắt đầu đặt vé máy bay tối nay về lại.

Tần Hoài thì quyết định ngày mai sẽ làm thật nhiều Hòe Hoa Man Đầu, để ăn mừng Hòe Hoa Man Đầu của mình cuối cùng cũng vượt qua cửa ải Cấp C đến Cấp B, khoảng cách đến Cấp S thực sự chỉ còn hai cấp bậc lớn nữa thôi.

Đáng tiếc Tần Lạc vì thấy không có ai mua trà chanh giã tay nên đã về ngủ rồi, nếu không Tần Lạc còn có thể ăn được Hòe Hoa Man Đầu nóng hổi.

Tần Hoài đang tiếc nuối, Trần Huệ Hồng dắt Trần Tuệ Tuệ bước vào.

_“Tiểu Tần, có màn thầu không.”_ Trần Huệ Hồng hỏi.

_“Em chào anh Tần Hoài.”_ Trần Tuệ Tuệ chào Tần Hoài.

_“Có ạ, vừa mới ra lò. Nhưng không phải màn thầu kiều mạch mà là Hòe Hoa Man Đầu, cũng có trộn chút bột kiều mạch, chị xem có được không?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Màn thầu cậu làm thì có gì mà không được, cho hai cái. Tuệ Tuệ sáng nay đến nhà cậu nó, ăn vặt cả buổi sáng trưa không ăn cơm, vừa trên đường về đã kêu đói với tôi.”_

Trần Tuệ Tuệ ngại ngùng cúi đầu.

_“Tuệ Tuệ, ăn vặt thì được, nhưng cũng không thể không ăn cơm nha.”_ Tần Hoài cười đưa màn thầu qua cửa sổ, _“Cẩn thận nóng.”_

Trần Tuệ Tuệ nhận lấy một cái màn thầu từ tay Trần Huệ Hồng, cắn một miếng nhỏ.

_“Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ 【Trần Tuệ Tuệ Đích Tâm Nguyện】, nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Sự khẳng định của Trần Tuệ Tuệ], 【Trần Huệ Hồng Đích Nhất Đoạn Mộng Cảnh】.”_

Cùng lúc đó, Trần Tuệ Tuệ vui sướng nói với Trần Huệ Hồng: _“Mẹ ơi, màn thầu này ngon quá! Siêu ngon luôn!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!