Virtus's Reader

## Chương 615: Tranh

Văn phòng của Tần Viện Trưởng, đối với những đứa trẻ trong phúc lợi viện là một nơi rất bí ẩn.

Văn phòng của bà ở tầng 1, một nơi không có nhiều ánh sáng, trong một ngày chỉ có vài giờ có thể chiếu được ánh nắng mặt trời, cửa quanh năm đóng kín, dẫn đến bên trong luôn có mùi ẩm mốc không thể xua đi.

Tần Viện Trưởng bình thường cũng rất ít khi ở trong văn phòng, so với văn phòng, bà rõ ràng thích sân vườn có thể phơi nắng hơn. Trong tình huống bình thường, nếu Tần Viện Trưởng ở trong văn phòng vài giờ, điều đó có nghĩa là bà có việc quan trọng cần làm, những đứa trẻ trong phúc lợi viện cũng sẽ rất ý tứ không đi làm phiền.

Hơn nữa mọi người đều biết trong văn phòng của Tần Viện Trưởng có rất nhiều tài liệu, báo cáo và văn kiện quan trọng, dù là đứa trẻ nhỏ nhất và không hiểu chuyện nhất cũng biết phải tránh xa văn phòng.

Nếu trong lòng bọn trẻ, văn phòng của Tần Viện Trưởng là một nơi bí ẩn, không thể tiếp cận và rất quan trọng, thì trong mắt những học sinh xuất sắc như Tần Hoài, đặc biệt là những học sinh xuất sắc đã tốt nghiệp nhiều năm, văn phòng là một nơi rất đáng sợ.

Trong văn phòng của Tần Viện Trưởng cất giữ rất nhiều thứ, đương nhiên, hai chữ cất giữ này là do chính Tần Viện Trưởng nói, theo Tần Hoài thấy, Tần Viện Trưởng đơn giản là có chứng tích trữ, trong từ điển của bà hoàn toàn không có ba chữ _“dọn dẹp, vứt bỏ”_. Có cái gì cũng phải tích trữ cất giấu, mấy chục năm tích lũy, trong văn phòng cất giấu bao nhiêu thứ chính Tần Viện Trưởng cũng không biết.

Nếu một ngày nào đó Tần Viện Trưởng từ trong góc tủ văn phòng lôi ra được quyển vở bài tập toán học mà một học sinh tốt nghiệp 20 năm trước của phúc lợi viện không tìm thấy, Tần Hoài cũng tin.

Bản thân Tần Hoài không phản đối việc đến văn phòng của Tần Viện Trưởng, có lúc anh đến phúc lợi viện mà không thấy Tần Viện Trưởng ngay, anh sẽ chạy thẳng đến văn phòng tìm bà hoặc ngồi chờ bà. Chỉ cần không phải dẫn bạn bè đến văn phòng, Tần Hoài đều có thể chấp nhận.

Bây giờ là tình huống Tần Hoài không thể chấp nhận.

Tần Hoài mặt không còn chút máu đi ở cuối hàng.

Đi ở phía trước, Tần Viện Trưởng đang hào hứng giới thiệu hoạt động cố định lần này cho Trần Huệ Hồng và Xưởng trưởng Hứa.

_“Trước đây, những đứa trẻ trong phúc lợi viện của chúng tôi đều hẹn nhau ngày cúng ông Táo về thăm tôi, mỗi lần đến lúc này, tôi sẽ dẫn chúng đến văn phòng của mình, lấy những bức tranh chúng vẽ năm đó ra để cùng nhau thưởng thức và hồi tưởng.”_

_“Lúc đó phúc lợi viện không có tiền, dù là bút màu nước hay bút sáp đều rất quý giá, bọn trẻ rất trân trọng những bức tranh mình vẽ, vẽ xong một bức là quý như báu vật, sợ bị người khác làm rách hoặc lấy đi. Tất cả đều khóc lóc đòi để trong văn phòng của tôi, nhờ tôi giữ hộ, không ngờ một lần giữ là bao nhiêu năm.”_

_“Hoài Hoài có những bức tranh nào? Tranh của Hoài Hoài nhiều lắm, lúc đó nó không thích chơi với những đứa trẻ khác, tôi lại sợ nó buồn chán, thường xuyên lén lút ưu ái cho nó, đưa những mẩu bút sáp chỉ còn một chút cho nó, để nó vẽ tranh, tranh của Hoài Hoài ở chỗ tôi có cả một chồng!”_

Tần Hoài có chút muốn lén lút chuồn đi.

Tuy anh không nhớ rõ mình đã để lại những bức tranh nào ở chỗ Tần Viện Trưởng, nhưng quả thực rất nhiều, và rất xấu.

Không phải xấu về mặt kỹ thuật, mà là xấu toàn diện, có thể gây ra cú sốc thị giác mạnh mẽ.

Đầu tiên Tần Hoài phải nhấn mạnh rằng thẩm mỹ của anh không có vấn đề gì, tuy ở triển lãm tranh anh không nhìn ra được những bức tranh nổi tiếng và đắt tiền đó tại sao lại bán được nhiều tiền như vậy, nhưng anh có khả năng phân biệt đẹp xấu cơ bản nhất, ví dụ như anh thấy _“quả nhi”_ là xấu.

Mà những bức tranh của anh sở dĩ có sự phối màu gây sốc đến cực độ, ví dụ như sông màu đen, mặt trời màu đen, cây màu tím, cỏ màu trắng, hoàn toàn là vì lúc đó không có điều kiện.

Trẻ con vẽ tranh đều thích dùng những màu sắc đẹp, bút sáp và bút màu nước màu đỏ, vàng, xanh lá, cam chắc chắn sẽ hết trước tiên, Tần Viện Trưởng ưu ái cho Tần Hoài đều là những mẩu bút sáp, hoặc là những cây bút màu nước mà các đứa trẻ khác không cần, xin từ giáo viên ở trường về cho Tần Hoài, không có điều kiện tốt như vậy.

Đều là những màu xấu mà mọi người không thích, có thể vẽ ra bức tranh gì thì có thể tưởng tượng được.

Tần Hoài đến giờ vẫn không hiểu tại sao hồi nhỏ mình lại thấy những bức tranh đó không có vấn đề gì, còn vui vẻ mỗi lần vẽ xong đều đưa tranh cho Tần Viện Trưởng, nhờ bà giữ hộ.

Con người thật sự không thể đồng cảm với bản thân mình hồi nhỏ.

Tần Hoài tuyệt vọng cùng mọi người đến văn phòng của Tần Viện Trưởng, anh có thể thấy mọi người đều rất phấn khích.

Trần Huệ Hồng đã không kiềm chế được mà xoa xoa tay. Khuất Tĩnh tuy mặt không biểu cảm, nhưng trong mắt là sự phấn khích không thể che giấu. Xưởng trưởng Hứa đứng ở phía trước, dùng hành động thể hiện rằng ông muốn xem tranh. Trần Công không xem điện thoại trả lời tin nhắn, Chu Hổ lén lút lấy điện thoại ra, điện thoại của An Du Du đã chuyển sang chế độ quay phim.

Người duy nhất không mấy phấn khích là Tần Lạc, cô đã xem rất nhiều lần rồi.

Tần Viện Trưởng bước đi nhẹ nhàng, đến sau bàn làm việc, lấy chìa khóa ra, mở khóa ngăn kéo, kéo ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra một chồng tranh, lần lượt trải ra, trải đầy cả một mặt bàn.

Chồng tranh này toàn bộ đều là do Tần Hoài hồi nhỏ tự tay giao cho Tần Viện Trưởng, nhờ bà giữ hộ, mỗi một tờ đều là do Tần Hoài tự mình vẽ, từng nét từng nét vẽ ra.

Mọi người đông đảo xúm lại vây xem, kinh ngạc đến hít một hơi lạnh.

Nói thế nào nhỉ, nếu như _“quả nhi”_ mang lại cú sốc thẩm mỹ thị giác là 5 điểm, thì chồng tranh này mang lại cú sốc ít nhất cũng phải 50 điểm.

Không phải _“quả nhi”_ không đủ xấu, chủ yếu là tranh quá nhiều.

Núi màu đen, sông màu xanh lá, mặt trời màu nâu, mưa màu nâu sẫm, tất cả những sự kết hợp màu sắc vượt quá giới hạn tưởng tượng của bạn đều có thể thấy trong tranh của Tần Hoài. Mà kỹ năng vẽ của Tần Hoài không thể nói là hoàn toàn không có, cũng chỉ có thể nói là miễn cưỡng có thể nhìn ra anh đang vẽ gì.

Điều tồi tệ nhất chính là lại có thể nhìn ra anh đang vẽ gì.

Khi Trần Huệ Hồng nhìn thấy những lời này, bà đã buột miệng nói: _“Thảo nào Tiểu Tần có thể làm ‘quả nhi’ giống thật đến vậy.”_

Tần Viện Trưởng mỉm cười nói: _“Những bức tranh Hoài Hoài vẽ tuy phối màu rất kỳ lạ, nhưng vẽ thật sự rất tốt.”_

_“Nhìn bức này xem, chỗ chúng ta về cơ bản chưa từng có tuyết, ít nhất là hồi Hoài Hoài còn nhỏ mọi người đều chưa từng thấy tuyết. Phúc lợi viện lúc đầu không có tivi, sau này có nhà hảo tâm quyên tặng một chiếc, bức tranh này là lúc Hoài Hoài chưa từng thấy tuyết rơi dày là như thế nào, chỉ là xem miêu tả cảnh tuyết trong sách giáo khoa Ngữ văn rồi vẽ ra.”_ Tần Viện Trưởng chỉ vào một bức tranh sáp màu gần như toàn bộ bị tô đen, chỉ có mây và mặt đất là màu trắng.

_“Hoài Hoài nói tuyết màu trắng, nhưng bút sáp màu trắng tô lên giấy không thấy hiệu quả gì, nó liền dùng bút sáp màu đen tô đen cả tờ giấy, như vậy mọi người có thể thấy tuyết màu trắng.”_

Tần Hoài nghe Tần Viện Trưởng nói vậy cũng ngẩn người, thuận theo hướng Tần Viện Trưởng chỉ, nhìn về phía bức tranh vốn rất kỳ quái, nhìn như vậy lại cảm thấy thực ra cũng khá tốt.

_“Hoài Hoài mỗi lần vẽ xong tranh đều nói cho tôi biết tại sao nó lại vẽ như vậy, lúc đó tôi đã cảm thấy nó là một đứa trẻ thông minh, ngoan ngoãn, ở lại phúc lợi viện của chúng ta là lãng phí.”_

_“Còn bức này, mùa đông ở đây không lạnh, có lạnh cũng chỉ lạnh vài ngày. Nhưng có một năm rất kỳ lạ, lạnh suốt hơn nửa tháng, phúc lợi viện không có nhiều áo bông và chăn bông dày, chỉ có thể mua than, đặt chậu than trong phòng cho bọn trẻ.”_

_“Nhưng dù vậy, vẫn có những đứa trẻ sức khỏe không tốt bị cảm lạnh khi ngủ vào ban đêm.”_

_“Hoài Hoài đã vẽ cho tôi bức tranh này, nó nói ngọn núi màu đen này là núi than, nó thấy trong sách giáo khoa than đá được khai thác từ núi than. Hoài Hoài nói lúc khai thác mỏ trời không phải màu xanh, mà là màu xám, nhưng nó không có bút sáp màu xám, nên chỉ có thể dùng màu nâu vẽ bầu trời, màu vàng vẽ mây, trên núi than không có cây, nhưng nó lại muốn nói cho tôi biết bên ngoài núi than có cây, nên đã vẽ cây màu tím.”_

_“Cây bút sáp màu tím này lúc đó Hoài Hoài quý lắm, nó chỉ có một cây màu tím, nó vì muốn nói cho tôi biết cây rất đẹp, mới đặc biệt dùng cây bút sáp màu tím mà nó thích nhất để vẽ cây.”_

_“Còn bức này…”_

Tần Viện Trưởng lần lượt giới thiệu cho mọi người những bức tranh của Tần Hoài, vẽ cái gì, tại sao lại vẽ như vậy, lúc đó tâm trạng ra sao, khiến Tần Hoài nghe mà ngơ ngác.

Tần Hoài nghe một hồi còn cảm thấy hồi nhỏ mình nhất định là một họa sĩ thiên tài, một đứa trẻ lúc vẽ tranh lại có nhiều ý tưởng như vậy, chỉ là do vật liệu có hạn mới vẽ ra thành cái bộ dạng quỷ quái này.

_“Tần… Mẹ Tần.”_ Tần Hoài có chút không nhịn được ngắt lời Tần Viện Trưởng, _“Tại sao trước đây mỗi năm chúng ta xem tranh, mẹ đều không kể những chuyện này?”_

_“Với con thì có gì hay để kể? Những lời này đương nhiên phải kể cho bạn của Hoài Hoài nghe, nói cho họ biết con từ nhỏ đã rất thông minh, dù ở trong phúc lợi viện cũng là một đứa trẻ thông minh xuất sắc. Mẹ từ lúc con lên cấp ba đã luôn mong chờ con dẫn bạn đến phúc lợi viện thăm mẹ, kết quả bao nhiêu năm rồi, đến năm nay mới có nhiều bạn đến như vậy.”_ Tần Viện Trưởng ném cho Tần Hoài một ánh mắt _“con còn dám nói à”_ , rồi quay người đi về phía tủ, dùng chìa khóa mở khóa tủ, từ trong tủ lấy ra một chiếc hộp gỗ.

Hộp gỗ cũng bị khóa.

Tần Viện Trưởng lại lục lọi chìa khóa trong túi, tìm ra khóa của hộp gỗ, mở ra, bên trong cũng là một chồng tranh.

Bức tranh ở trên cùng rõ ràng không phải của Tần Hoài, là của những đứa trẻ khác vẽ, kỹ năng vẽ rõ ràng xuất sắc hơn Tần Hoài hồi nhỏ rất nhiều.

Nội dung trên tranh cũng rất đậm chất phúc lợi viện, gia đình hạnh phúc, mấy người lớn vui vẻ dắt tay mấy đứa trẻ cười tươi, đứng trước phúc lợi viện, trên ngôi nhà phía sau còn viết mấy chữ _“Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện”_.

Rất giống những bức tranh mà Tần Viện Trưởng sẽ cố ý để bọn trẻ vẽ đẹp, rồi gửi cho các nhà hảo tâm.

Tần Viện Trưởng lật lật trong chồng tranh đó, từ giữa rút ra hai tờ.

Hai tờ này cũng là Tần Hoài vẽ, Tần Hoài có thể nhận ra, nhưng Tần Hoài cảm thấy mấy năm trước mình không mấy khi thấy, vì sự phối màu của hai bức tranh này có phần quá bình thường, rất không có sức tác động thị giác.

Hai bức tranh đều rất tươi sáng.

Bức thứ nhất là một người đàn ông trưởng thành dắt tay một đứa trẻ, bối cảnh rất đơn giản ở ngoại ô, có một con sông, có vài cái cây, còn vẽ cả bướm, thỏ, những con vật đơn giản, đáng yêu xinh đẹp mà trẻ con có thể tưởng tượng ra.

Phía trên bên trái của bức tranh treo một mặt trời to lớn, mặt trời mang nụ cười, ngay cả mây cũng mang nụ cười.

Bức tranh thứ hai là một người phụ nữ xinh đẹp tóc dài dắt tay một đứa trẻ, bối cảnh gần giống bức tranh thứ nhất, cũng ở ngoại ô, có động vật, có sông ngòi, có cây cối, còn có hoa cỏ, cùng một kiểu mặt trời, cùng một kiểu mây, điểm khác biệt duy nhất là hoa trong bức tranh thứ hai đều mang nụ cười.

Một bức tranh bút chì màu trẻ con rất đơn giản và tiêu chuẩn.

Loại không có giá trị sưu tầm, nhưng lại được Tần Viện Trưởng cẩn thận cất trong hộp gỗ, hộp còn được khóa lại.

_“Đây là bức tranh Hoài Hoài con vẽ trong một buổi học mỹ thuật ở lớp một tiểu học, sau khi vẽ xong, giáo viên của trường đã gọi điện cho mẹ đến trường, nói muốn nói chuyện về tình hình của con.”_ Tần Viện Trưởng nói giọng bình thản, có thể nghe ra vài phần ưu thương.

Tần Hoài:?

Một bức tranh tích cực, tươi sáng, lành mạnh như vậy cũng bị gọi phụ huynh lên nói chuyện?

_“Tại sao?”_ Tần Hoài có chút không hiểu, anh đã sớm không nhớ chuyện hồi lớp một tiểu học của mình nữa rồi, _“Con đánh nhau với bạn học trong giờ mỹ thuật à?”_

_“Hồi nhỏ con còn chẳng thèm để ý đến bạn học, làm sao mà đánh nhau với bạn học được.”_ Tần Viện Trưởng bật cười, _“Vì lúc đó là tiết mỹ thuật đầu tiên của các con, cô giáo mỹ thuật bảo các con vẽ cảnh đi chơi với ba mẹ.”_

_“Cô giáo mỹ thuật đó là người mới đến, còn là dạy thay cho cô giáo mỹ thuật của lớp các con, không hiểu rõ tình hình của lớp.”_

_“Con vẽ bức tranh mẹ dắt con bên phải này trước, sau khi nộp cho cô giáo mỹ thuật, cô giáo hỏi con tại sao không có ba, con lại vẽ thêm một bức ba dắt con.”_

_“Cô giáo mỹ thuật tưởng con cố tình nghịch ngợm nên hơi tức giận, hỏi con tại sao ba mẹ không thể xuất hiện trong cùng một bức tranh? Con nói vì con chưa từng gặp ba mẹ, con từ nhỏ đã được mẹ Tần nuôi nấng, nên nếu đi chơi chắc chắn là mẹ dắt con đi chơi.”_

_“Nhưng sau này con có ba, mẹ Tần sẽ không thể dắt con đi chơi nữa, nên nếu đi chơi với ba, sẽ là ba một mình dắt con đi chơi.”_

_“Lúc đó cô giáo mỹ thuật gọi mẹ đến trường là để xin lỗi mẹ, cô ấy còn mua cho con một bộ màu nước và bút sáp mới, con nhớ không?”_

Tần Hoài ngơ ngác nhìn bức tranh trên bàn.

Anh đã sớm không nhớ nữa rồi, anh không nhớ có cô giáo mỹ thuật này, cũng không nhớ hồi nhỏ mình đã vẽ hai bức tranh này, nhưng anh nhớ Tần Viện Trưởng chưa bao giờ để tóc dài.

Chăm sóc trẻ con là một việc rất mệt mỏi và phiền phức, nhiều đứa trẻ không hiểu chuyện sẽ giật tóc người khác, nên Tần Viện Trưởng luôn để tóc ngắn.

Nhưng người mẹ trong tranh lại có một mái tóc dài rất đẹp, dài quá eo.

Tần Viện Trưởng có chút nghẹn ngào: _“Thực ra từ khi Hoài Hoài con bắt đầu đi học tiểu học, mẹ đã không còn hy vọng con có thể được nhận nuôi. Lúc đó con đã lớn như vậy và biết chuyện rồi, những gia đình muốn nhận nuôi một cậu bé khỏe mạnh sẽ không nhận nuôi con, con bình thường lại không hay nói chuyện, còn hay cử động lung tung một cách khó hiểu, cảm giác như một đứa ngốc.”_

_“Lúc đó mẹ nghĩ, con sẽ giống như những đứa trẻ khác ở lại cô nhi viện đến mười mấy tuổi, rồi ra ngoài làm thuê nuôi sống bản thân.”_

_“Nhưng khi mẹ nhìn thấy hai bức tranh con vẽ, mẹ đột nhiên rất muốn tìm cho con một đôi ba mẹ yêu thương con. Mẹ không muốn đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn, thậm chí còn không biết ba mẹ phải ở bên nhau.”_

_“Con tuy chưa bao giờ nói, nhưng trong những bức tranh con vẽ, con muốn có một người mẹ tóc dài có thể dắt con đi chơi.”_

_“Những đứa trẻ ra từ phúc lợi viện khó tránh khỏi tính cách cô độc, khó tránh khỏi bị người khác bắt nạt, điều đó vào thời điểm đó là không thể tránh khỏi. Mẹ rất vui, lúc đó mẹ mới làm ở phúc lợi viện được 10 năm, vẫn còn một bầu nhiệt huyết, không quen với việc đó.”_

_“Hôm đó sau khi từ trường về, mẹ đã trộm rượu trắng của Tần Đại Gia uống hai ba ly, cùng Tần Đại Gia đập bàn thề rằng nhất định phải tìm cho con một đôi cha mẹ nuôi tốt, không thể để một đứa trẻ khỏe mạnh bị lãng phí trong phúc lợi viện.”_

_“Sau này con được ba mẹ con nhận nuôi, mẹ cũng coi như đã hoàn thành lời thề năm đó, nhưng mẹ vẫn lo lắng cho con.”_

_“Đứa trẻ như con trông vừa thông minh vừa bình thường, nhưng thực tế tính cách cô độc, không có bạn bè gì. Điều này cũng không thể trách con, phần lớn những đứa trẻ ra từ phúc lợi viện chúng ta đều như vậy, bề ngoài tỏ ra nhiệt tình đến đâu, thực tế cũng…”_

_“Hoài Hoài, kết bạn không thể như vậy.”_

_“Kết bạn phải thật lòng, con là người như thế nào, bạn của con nhất định sẽ nhận ra.”_

_“Vì vậy mẹ luôn mong chờ con dẫn bạn đến phúc lợi viện. Như vậy mẹ có thể cho bạn con xem những bức tranh con vẽ hồi nhỏ, nói cho bạn con biết, con không phải cố tình tính cách cô độc hay tỏ ra rất hoạt bát vui vẻ, con như vậy là có lý do, con là một đứa trẻ rất tốt.”_

_“Tuy hôm nay tình hình có chút không giống với tưởng tượng ban đầu của mẹ, nhưng mẹ vẫn muốn làm như vậy, dù sao mẹ Tần của con đã chuẩn bị hơn 10 năm, không thể một lần cũng không thành công được chứ.”_

Tần Viện Trưởng nặn ra một nụ cười với Tần Hoài.

Tần Hoài biết lúc này anh cũng nên nặn ra một nụ cười tương tự để đáp lại, nhưng anh lại có chút không cười nổi.

Tần Hoài cố gắng nhếch khóe miệng, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt.

_“Mẹ Tần.”_

_“Con thật sự vẫn luôn nghĩ mình khá hoạt bát vui vẻ.”_

Tần Viện Trưởng bật cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!