## Chương 616: Cô Em Gái Tuyệt Vời Nhất Thế Giới
Trong tình huống bình thường, Tần Hoài đến phúc lợi viện, phần lớn thời gian đều làm điểm tâm.
Trò chuyện là món phụ, điểm tâm mới là món chính, giống như cuộc sống thường ngày bình thường của Tần Hoài, một thợ làm điểm tâm bình thường không làm điểm tâm thì làm gì? Chỉ ngồi tán gẫu thôi sao?
Dù là nam chính trong truyện hệ thống cũng phải làm điểm tâm, nhiệm vụ do hệ thống game ban hành đều liên quan đến điểm tâm, nam chính trong truyện hệ thống cũng phải làm đúng nghề của mình.
Bây giờ Tần Hoài có chút giống như không làm đúng nghề.
Sau khi xem hai bức tranh mà chính anh cũng không nhớ, và những năm nay cũng chưa từng xem qua trong văn phòng của Tần Viện Trưởng, cả người anh rơi vào một dòng suy nghĩ rất kỳ lạ.
Anh vừa muốn nói với Tần Viện Trưởng rằng mẹ Tần nghĩ nhiều rồi, dù phần lớn trẻ em trong phúc lợi viện chúng ta đều như vậy, nhưng con thì khác. Con là nam chính trong truyện hệ thống, là Tiểu Tần Sư Phó nổi tiếng, là người bạn thân của các tinh quái, là cứu tinh của các bạn học thời cấp ba mỗi ngày đều phải ôm hai thùng xốp lớn đựng bánh bao đến trường.
Con là một chàng trai hoạt bát vui vẻ tiêu chuẩn, sao có thể tính cách cô độc không có bạn bè được chứ?
Tần Hoài cảm thấy anh có thể đưa ra rất nhiều ví dụ, ví dụ như ở phúc lợi viện có một số đứa trẻ sẽ bị bắt nạt, nhưng anh chưa bao giờ bị bắt nạt, chỉ cần anh muốn, ngày Tết có thể ăn hết kẹo trong túi của tất cả trẻ em trong phúc lợi viện.
Khi anh học tiểu học, mối quan hệ với các bạn học cũng rất tốt, mọi người biết anh đến từ phúc lợi viện đều rất quan tâm anh, giáo viên cũng rất quan tâm anh, giáo viên chủ nhiệm còn thường xuyên cho anh kẹo mút.
Mặc dù Tần Hoài bây giờ đã không còn nhớ giáo viên chủ nhiệm tiểu học của mình tên gì, trông như thế nào nữa.
Tần Hoài còn muốn nói, sau khi lên cấp hai, mối quan hệ của anh càng tốt hơn, thời cấp ba không có bạn học cùng khóa nào không biết anh. Lên đại học, mối quan hệ với các bạn học cũng không tệ, anh còn tích cực tham gia các câu lạc bộ, nếu không cũng không thể quen biết Âu Dương.
Sở dĩ không dẫn bạn bè đến phúc lợi viện, là vì…
Vì…
Vì…
Tần Hoài có chút không bịa nổi nữa.
Tần Hoài đột nhiên nhận ra, hình như anh thật sự đã tô hồng ký ức của mình một chút, dường như anh thật sự từ nhỏ đến lớn đều không có bạn bè, người có quan hệ tốt nhất với anh là em gái anh (Tần Lạc), người tốt thứ hai là em trai anh (Hà Thành).
Bậc thầy nói dối thực sự cao tay, chính là lừa đến mức chính mình cũng tin.
Giờ cơm trưa, Tần Hoài có chút ăn không vô.
Tần Hoài không ăn được cơm, kéo theo Tần Lạc đang ăn ngon lành, tìm một căn phòng nhỏ để kiểm điểm lại.
Bữa trưa hôm nay ở phúc lợi viện là các loại bánh bao nhân, cải thảo xào chua ngọt, củ cải thái sợi xào và ngồng cải đỏ xào, Tần Lạc vì hơn 10 giờ mới ăn một bát mì tô lớn nên không đói lắm, tiện tay vớ lấy hai cái bánh bao rồi cùng Tần Hoài vào phòng nhỏ trò chuyện.
Trong cô nhi viện có rất nhiều phòng nhỏ trống, có phòng cho tình nguyện viên ở, có phòng của những đứa trẻ trước đây, bây giờ trẻ em ít đi, phòng trống ra chưa kịp sửa thành phòng chứa đồ.
Tần Hoài tiện tìm một phòng nhỏ của tình nguyện viên, dọn hai chiếc ghế đẩu nhỏ, anh một chiếc, Tần Lạc một chiếc, hai anh em ngồi đối diện nhau.
Tần Lạc ngồi xuống là cắn bánh bao, cắn một miếng, phát hiện mình lại sơ suất lấy phải một cái bánh bao chay, lập tức mang vẻ mặt đau khổ.
Tần Hoài không quan tâm đến biểu cảm của em gái, tự mình nghi ngờ cuộc đời: _“Lạc Lạc, em có thấy anh là một người tính cách cô độc, từ nhỏ đã rất tự kỷ không?”_
Tần Lạc có chút buồn bã gặm bánh bao chay, có hỏi có đáp: _“Anh, hồi nhỏ em đâu có quen anh, làm sao em biết hồi nhỏ anh thế nào?”_
_“Sau khi lên cấp hai anh cũng không có bạn bè sao?”_
_“Anh, lúc anh lên cấp hai em còn đang bò dưới đất, làm sao em nhớ được chuyện lúc đó!”_
_“Anh cứ nghĩ là anh không mấy liên lạc với các bạn học cũ, là vì lúc nghỉ hè anh không có thời gian đi chơi cùng mọi người, anh phải ở nhà bán bánh bao ở quán bánh bao của nhà mình, mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm không chơi chung được với mọi người.”_
_“Cũng tạm được, anh trước đây dậy cũng không sớm lắm, không phải anh thường ngủ đến 5 giờ mới dậy sao? Chỉ dậy sớm hơn em hơn một tiếng thôi, em về cơ bản mỗi ngày đều 6 giờ dậy, dậy muộn là không kịp ăn mẻ bánh bao đầu tiên anh làm rồi.”_
_“Anh thấy hồi cấp ba mối quan hệ của anh khá tốt mà.”_
_“Anh, em cũng thấy hồi cấp ba mối quan hệ của anh đặc biệt tốt, mỗi lần đến nghỉ đông nghỉ hè là có rất nhiều bạn học cấp ba của anh đến quán nhà mình mua bánh bao, họ còn mang đồ ăn vặt cho em nữa! Giống như… giống như ông Hứa họ vậy, đến lúc anh lên đại học, họ vẫn đến quán ăn sáng nhà mình mua bánh bao, anh nhớ không?”_
Tần Hoài lắc đầu: _“Không nhớ, anh về cơ bản đều làm bánh bao rất ít khi bán, về cơ bản đều là em và mẹ bán.”_
Tần Lạc lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh: _“Đúng rồi, họ đến mua bánh bao, anh cũng không có thời gian để ý đến họ. Lúc đó còn có một chị thích anh, mỗi sáng đều mang nước uống đến cho anh, hơn 7 giờ đến mua bánh bao, có thể đợi đến tận tám, chín giờ, đợi anh nghỉ ngơi một chút là đưa nước cho anh bắt chuyện, anh chẳng thèm để ý đến chị ấy, còn đòi trả tiền nước cho chị ấy, mẹ sau lưng mắng anh là đồ đầu gỗ.”_
Tần Hoài:?
Tần Hoài kinh ngạc: _“Còn có chuyện này sao?”_
_“Có chứ, em còn nhớ chị đó là lớp trưởng môn Ngữ văn của lớp cấp ba của anh thì phải. Sau này chị ấy có người yêu… có lần chị ấy còn cùng bạn trai đến quán ăn sáng nhà mình mua bánh bao, bạn trai chị ấy là người ngoại tỉnh, hình như là bạn học đại học của chị ấy. Ăn một lần là nghiện, ngày nào cũng đến, có hôm chị ấy không đến, bạn trai chị ấy cũng đến. Em đều nhớ, anh một chút cũng không biết sao?”_
Tần Hoài lắc đầu: _“Không biết.”_
Không chỉ là không biết, Tần Hoài không dám nói, anh thậm chí còn không nhớ lớp trưởng môn Ngữ văn cấp ba của mình tên gì.
Tần Lạc không hiểu nhưng tôn trọng, gặm xong cái bánh bao chay bắt đầu ăn cái bánh bao tiếp theo, phát hiện là Tam Đinh Bao thì hai mắt sáng rực.
_“Anh, anh vẫn còn nghĩ về những lời mẹ Tần nói sáng nay à?”_
_“Có chút… bất ngờ thôi.”_ Tần Hoài nói, Tần Hoài chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của Tần Viện Trưởng dành cho mình, trong mắt Tần Hoài, Tần Viện Trưởng yêu thương mọi đứa trẻ trong phúc lợi viện một cách bình đẳng, có thể yêu anh nhiều hơn một chút.
_“Nhưng anh vẫn luôn là người như vậy mà, em thấy anh chẳng cô độc chút nào, anh chỉ là không thích để ý đến người khác, thích làm điểm tâm thôi.”_ Tần Lạc nói, _“Điều này rất hợp lý.”_
_“Giống như mẹ nói, chỉ có thích đọc sách mới có thể học giỏi. Em không thích đọc sách, nên thành tích của em không tốt, anh thực ra cũng không thích đọc sách lắm, nên thành tích học tập của anh cũng bình thường.”_
_“Nhưng anh thích làm điểm tâm, anh ghét dậy sớm như vậy, hồi cấp ba còn sẵn lòng nghỉ đông nghỉ hè dậy lúc 5 giờ sáng để làm bánh bao, nên điểm tâm anh làm mới ngon.”_
_“Còn em thì thích ăn điểm tâm, dù no đến đâu, chỉ cần là anh đặc biệt làm cho em, em đều có thể ăn hết, nên em mới ăn khỏe như vậy!”_ Tần Lạc nói đến đây, tự hào ưỡn ngực, _“Em cũng không phải từ nhỏ đã ăn nhiều, sức ăn của em cũng là ngày qua ngày ăn mà luyện ra!”_
Tần Hoài nhìn Tần Lạc.
_“Thời gian của mỗi người đều có hạn, anh, thời gian của anh đều dành cho việc làm điểm tâm và nghiên cứu những món điểm tâm em muốn ăn, tự nhiên không có thời gian để ý đến bạn học. Hơn nữa anh cũng không cần để ý đến bạn học, em thấy mối quan hệ của anh vốn đã rất tốt, là anh không muốn làm bạn với họ, chứ không phải họ không muốn làm bạn với anh.”_
_“Cũng không thể nói là anh không muốn làm bạn với họ, em thấy anh chỉ là không có hứng thú về phương diện này, anh không thích kết bạn.”_
_“Từ khi em lên cấp hai, ai mà không biết em là em gái anh, mọi người đều trông cậy vào em giúp họ mang bữa sáng.”_
_“Hơn nữa anh, bây giờ anh và trước đây cũng không có gì khác biệt. Chỉ là trước đây là bạn học của anh ngày nào cũng đến quán ăn sáng nhà mình mua điểm tâm, bây giờ là các ông các bà trong khu đến quán ăn sáng nhà mình mua điểm tâm, mọi người đều rất thích anh, nếu nói có gì khác biệt… có thể là vì anh hơi ham giàu ghét nghèo, dì Trần họ có tiền hơn, nên anh thích làm bạn với dì Trần họ hơn?”_ Tần Lạc nói rồi, chính mình cũng rơi vào trầm tư.
Tần Hoài bực bội gõ mạnh vào đầu Tần Lạc một cái, khiến Tần Lạc suýt nữa ôm đầu né tránh.
_“Anh ham giàu ghét nghèo, lời này em cũng nói ra được, lúc em nghèo nhất nợ anh hơn một vạn tệ sao anh không ghét em?”_
Tần Lạc cười hì hì: _“Anh, anh nói xem em nói có đúng không. Đương nhiên, cũng có thể là anh chỉ thích kết bạn với những người lớn tuổi hơn.”_
_“Chuyện này mẹ cũng lẩm bẩm ở nhà, nói anh không mấy chơi với người cùng tuổi, ngược lại chơi rất thân với dì Trần, La tiên sinh. Mẹ cũng từng lo lắng anh vì di sản của La tiên sinh, cố tình lấy lòng ông ấy, còn bảo em lên mạng tìm xem hành vi này của anh có cấu thành tội lừa đảo không.”_
_“Kết quả thế nào?”_ Tần Hoài có chút tò mò.
_“Số tiền của anh phải bị phạt tù từ 10 năm trở lên hoặc tù chung thân, đồng thời bị phạt tiền hoặc tịch thu tài sản.”_
Tần Hoài lại bực bội gõ vào đầu Tần Lạc một cái, Tần Lạc ôm đầu la hét: _“Tìm ra thật sự là kết quả này mà, đâu phải em bịa ra.”_
Tần Lạc tức giận gặm xong cái Tam Đinh Bao, bắt đầu ăn cái bánh bao cuối cùng, phát hiện cái cuối cùng là bánh bao thịt lớn, cũng rất vui, tâm trạng lập tức từ u ám chuyển sang trong sáng.
Tần Hoài vẫn đang suy nghĩ.
_“Anh, tâm trạng anh vẫn chưa tốt à?”_
_“Em thấy sáng nay mẹ Tần cũng không nói gì ghê gớm cả, theo như kịch bản trong phim truyền hình, những đứa trẻ xuất thân từ phúc lợi viện nghe những lời này không phải nên cảm động đến rơi nước mắt, rồi ký một tấm séc 5 triệu, tỏ ý muốn xây dựng lại phúc lợi viện sao?”_
Tần Hoài:?
Đây là kịch bản phim truyền hình ở đâu vậy? Kịch bản do Tần Viện Trưởng viết à?
_“Anh không có tâm trạng không tốt.”_ Tần Hoài nhàn nhạt nói, _“Anh chỉ là đầu óc hơi rối loạn thôi.”_
_“Anh cứ nghĩ là anh rất hiểu bản thân mình, hôm nay đột nhiên phát hiện, anh chẳng hiểu gì về mình cả.”_
Nói đến đây, Tần Hoài nhìn Tần Lạc, nhìn chằm chằm vào cô: _“Lạc Lạc, em không thấy anh rất kỳ lạ sao?”_
Tần Lạc lắc đầu.
_“Anh rất bình thường mà, anh kỳ lạ ở đâu.”_
_“Anh tuy không thích ra ngoài, cũng không thích đi du lịch, nhưng anh sẵn lòng đưa em đến thủy cung, còn đưa em đến công viên giải trí, còn đặc biệt đưa em đến công viên giải trí trong thành phố.”_
_“Anh tuy không thích chơi với người khác, nhưng mọi người đều muốn chơi với anh, chỉ cần anh muốn ra ngoài chơi, em tin là có rất nhiều người chơi cùng anh.”_
_“Hơn nữa anh cũng rất được yêu thích, mọi người đều rất thích anh, tuy có lúc em thấy những lời anh nói với các ông bà, các chú các bác trong làng đều là những lời nói dối không cần suy nghĩ, nhưng điều đó cũng cho thấy anh nói chuyện rất lợi hại!”_
_“Chưa kể điểm tâm của anh còn làm ngon như vậy, anh dành nhiều thời gian như vậy để làm điểm tâm, đương nhiên không có thời gian ra ngoài chơi, kết bạn rồi. Nếu điều này cũng được coi là cô độc, thì em thấy rất bình thường, anh đã dành thời gian mà em dùng để đi chơi với bạn bè để làm điểm tâm, làm sao có thể không cô độc.”_
_“Hơn nữa người thực sự cô độc là không có ai thích. Nhưng anh thì khác, mọi người đều thích anh, tính cách của anh siêu tốt luôn!”_
_“Anh chắc chắn là một chàng trai hoạt bát vui vẻ!”_
_“Anh, nếu chiều nay anh làm Tứ Hỷ Giảo cho em, lát nữa em sẽ đi nói với mẹ Tần là anh không hề cô độc, là bà ấy hiểu lầm rồi!”_
Tần Hoài: …
Tần Hoài bây giờ không chắc mình có thật sự hoạt bát vui vẻ không, nhưng anh có thể chắc chắn Tần Lạc thật sự hoạt bát vui vẻ, có chút quá hoạt bát rồi.
Trong lòng đứa trẻ này, việc anh trai đột nhiên buồn bã không bằng Tứ Hỷ Giảo.
Tần Hoài bực bội lườm Tần Lạc một cái, đột nhiên cảm thấy chẳng có gì đáng buồn cả.
Tần Lạc nói đúng, hai mươi mấy năm qua anh vốn không quan tâm đến những thứ này, cũng không cần thiết sau khi đột nhiên nhận ra lại đột nhiên rất quan tâm, dù sao nhận ra rồi anh cũng sẽ không thay đổi.
Anh không thể nào vì để chứng minh mình thật sự rất hoạt bát vui vẻ, và sẵn lòng kết bạn, mà không làm điểm tâm, ngày nào cũng ra ngoài kết bạn được. Mỗi ngày 4 giờ sáng đi làm, 4 giờ chiều tan làm, một ngày làm việc 12 tiếng, làm gì có nhiều thời gian và sức lực để đi kết bạn.
Nếu vì kết bạn mà rút ngắn thời gian làm việc, điều đó có nghĩa là các ông bà trong Vân Trung Tiểu Khu và các nhân viên văn phòng gần đó sẽ ăn ít điểm tâm hơn rất nhiều, sự cạnh tranh vốn không gay gắt sẽ trở nên rất gay gắt.
Lúc này nếu có ai đó khẽ tiết lộ tại sao Tiểu Tần Sư Phó lại giảm thời gian làm điểm tâm…
Tần Hoài nghi ngờ các nhân viên văn phòng sẽ viết lời tuyên bố kết bạn như sơ yếu lý lịch, mỗi ngày điên cuồng gửi sơ yếu lý lịch kết bạn đến Vân Trung Thực Đường, nói với anh không cần tốn thời gian ra ngoài kết bạn, bên ngoài có rất nhiều bạn bè muốn kết bạn vào trong.
Tần Hoài nghĩ rồi tự bật cười với suy nghĩ của mình.
_“Ê, anh cười rồi. Vậy là tâm trạng tốt rồi, anh, chiều nay anh làm Tứ Hỷ Giảo chứ?”_
_“Làm.”_
_“Vậy làm bánh nướng thịt bò không? Ồ không, ở đây có thể không làm được bánh nướng, bánh rán thịt bò được không?”_
_“Được, làm.”_
_“Oa, vậy em còn muốn ăn Dương Nhục Thiêu Mại, anh, anh có thể làm Dương Nhục Thiêu Mại không?”_
_“Đương nhiên có thể.”_
_“Oa, anh tốt quá, em còn muốn ăn bánh hoa quế, Phù Dung Cao, Lục Đậu Cao, lừa lăn và bánh đậu Hà Lan, đều làm được không?”_
_“Đương nhiên có thể, nhưng làm những món này thì hai chúng ta tối nay có thể phải ở lại phúc lợi viện, nếu không đi đi về về quá lãng phí thời gian.”_
_“Ở, đương nhiên phải ở! Lát nữa em sẽ nhắn tin cho ba, bảo ba mang quần áo thay cho chúng ta.”_
_“Anh, hôm nay anh thật sự rất dễ nói chuyện, lần trước em thi tiến bộ anh cũng không dễ nói chuyện như vậy. Anh thật sự quá tốt, sau này anh có thể cách ba… ồ không, cách một tháng… à không được, có thể cách nửa năm tâm trạng không tốt một lần không?”_
Tần Hoài ném cho Tần Lạc một ánh mắt, nếu em còn muốn làm em gái tốt của anh, thì hãy ngậm miệng lại vào lúc thích hợp.
Tần Lạc ngậm miệng lại.
Nhưng ngậm không được lâu lắm, chưa đầy vài giây lại mở ra.
_“Hi hi, anh, anh thật sự là người anh tốt nhất thế giới.”_
_“Ừm.”_ Tần Hoài gật đầu.
_“Anh, lúc này không phải anh nên quay lại khen em một câu sao?”_
Tần Hoài cười cười: _“Lạc Lạc của chúng ta cũng là cô em gái tốt nhất thế giới.”_
_“Hì hì.”_ Tần Lạc nở một nụ cười toe toét, _“Không tốt bằng anh đâu.”_