Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 620: Chương 620: Chuẩn Bị Trước Năm Mới

## Chương 620: Chuẩn Bị Trước Năm Mới

Nhìn lịch sử đen tối, nếu là của mình thì gọi là chết chìm trong nhục nhã, còn nếu là của người khác thì gọi là quan tâm đến những khoảnh khắc đặc sắc thời trẻ của họ.

Nhìn lịch sử đen tối của em gái, lại càng khoác thêm một tầng ánh sáng tình thân cho sự quan tâm này.

Tần Hoài ngồi xuống, bắt đầu say sưa quan tâm em gái.

So với vở bài tập, vở luyện chữ và vở tập làm văn hồi nhỏ của anh, thì chắc chắn cuốn vở vẽ hồi nhỏ của Tần Lạc thú vị hơn nhiều.

Đứa trẻ Lạc Lạc này từ nhỏ đã có chính kiến, hồi học mẫu giáo có thể vì kiên quyết bảo vệ quan điểm _"anh trai tôi có hệ thống, chính là khác biệt với các cậu"_ , mà cãi nhau n trận với bạn cùng lớp, về nhà bị đánh đòn ba trận béo mập vẫn không chịu đổi giọng. Một đứa trẻ có chính kiến như vậy, tranh vẽ ra tự nhiên cũng rất kiên định với lập trường của mình.

Toàn là đồ ăn.

Người khác vẽ đi dã ngoại cùng ba mẹ, con bé vẽ ăn bánh bao cùng ba mẹ. Người khác vẽ cún con là bạn tốt của con người, con bé vẽ ăn bánh bao cùng cún con. Người khác vẽ thỏ ăn cỏ non, con bé vẽ mình ăn bánh bao hình thỏ.

Tần Hoài lật xem hết cả một cuốn vở vẽ, bắt đầu tự kiểm điểm xem hồi nhỏ mình có phải đã quan tâm em gái chưa đủ không, sao hồi đó anh lại không phát hiện ra Lạc Lạc thích ăn bánh bao đến thế. Suy nghĩ mất mấy phút Tần Hoài mới phản ứng lại, có thể là do kỹ năng hội họa của đứa trẻ có hạn, chỉ biết vẽ bánh bao.

Tần Lạc có thể cũng muốn vẽ Hồng Thiêu Sư Tử Đầu, Đường Thố Lý Ngư, Đông Pha Nhục, Đông Pha Trửu Tử, Hoàng Muộn Ngư Sí, Lưỡng Sắc Đại Hà, nhưng chẳng phải là đứa trẻ không biết vẽ sao? Hơn nữa đứa trẻ cho đến tận hôm nay cũng chưa từng được ăn Hoàng Muộn Ngư Sí và Lưỡng Sắc Đại Hà.

Nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp.

_“Ba, còn vở vẽ của Lạc Lạc không? Không có vở vẽ thì vở luyện chữ cũng được, bí quá thì vở bài tập cũng xong, lấy vở bài tập toán ấy.”_ Tần Hoài xem đến mức hoàn toàn không dừng lại được.

_“Có, để ba tìm cho con nhé.”_ Tần Tòng Văn hào hứng tiếp tục lục lọi tủ đồ, tiện tay đưa cuốn vở tập làm văn hồi cấp hai của Tần Hoài vừa tìm được cho Xưởng trưởng Hứa, _“Xưởng trưởng Hứa, đây là vở tập làm văn của Hoài Hoài.”_

Xưởng trưởng Hứa cười híp mắt nhận lấy.

Tần Hoài: … Cái này thì không cần đâu nhỉ…

_“Xưởng trưởng Hứa, vở tập làm văn của cháu không có gì đáng xem đâu, từ nhỏ cháu viết văn đã kém, toàn là nói nhảm cho đủ chữ thôi. Chúng ta xem của Lạc Lạc đi, văn Lạc Lạc viết từ nhỏ đã thú vị rồi, lời nói nhảm của em ấy viết còn nhảm hơn cả cháu, thi chuyển cấp môn Ngữ văn còn không qua môn cơ mà.”_

Xưởng trưởng Hứa đeo kính lão, cúi đầu, cười híp mắt lật xem vở tập làm văn của Tần Hoài, không tiếp lời anh, mà dùng giọng điệu rất hoài niệm nói: _“Trước đây tôi rất thích đọc văn con trai tôi viết.”_

_“Hả? Văn của con trai bác viết rất hay sao?”_ Tần Hoài không chắc lắm Xưởng trưởng Hứa đang nói đến người con trai nào.

Theo thông tin Tần Hoài nghe được, thành tích học tập của Hứa Nặc lúc đi học chắc cũng không tồi, nhưng anh trai của Hứa Nặc thành tích còn tốt hơn.

_“Tôi không học hành gì nhiều, càng không biết viết truyện. Lúc đi làm viết cái báo cáo thôi cũng đau đầu lắm rồi, cũng chẳng có khả năng cảm thụ văn học gì, lúc đó tôi chỉ thấy hai đứa con trai của tôi có thể viết được nhiều chữ như vậy trong bài văn, là đã giỏi lắm rồi.”_ Xưởng trưởng Hứa nói, _“Những thứ cao siêu tôi đọc không hiểu, chỉ có thể đọc bài tập làm văn.”_

_“Tôi vẫn luôn rất thích đọc bài tập làm văn.”_

Xưởng trưởng Hứa đã nói đến mức này, Tần Hoài đương nhiên không thể nói với ông rằng cháu thấy bài tập làm văn chẳng có gì đáng xem, bác đừng xem nữa. Tần Hoài chỉ có thể dùng ánh mắt khuyến khích Tần Tòng Văn mau tìm, Tần Tòng Văn vừa lôi ra cuốn vở bài tập của Tần Lạc, còn chưa kịp giũ bụi, đã bị Tần Hoài đón lấy nhét cho Xưởng trưởng Hứa.

Xưởng trưởng Hứa cũng rất phối hợp đặt vở tập làm văn của Tần Hoài xuống, bắt đầu xem bài văn của Tần Lạc.

Tần Hoài tiếp tục xem vở vẽ của Tần Lạc.

Đến khúc sau, Tần Tòng Văn vốn đang dọn dẹp đồ đạc cũng ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ xem cùng. Ba người ngồi thành một hàng, Tần Hoài ngồi ở chính giữa, mỗi người đều xem đến say sưa mê mẩn, thấy chỗ nào đặc sắc Tần Hoài còn phải rút điện thoại ra chụp ảnh lưu niệm.

Tần Hoài không biết mình đã xem bao lâu, nhưng anh đã nhìn thấy sự tiến bộ trong kỹ thuật hội họa của Tần Lạc. Trong cuốn vở vẽ anh đang xem hiện tại, đã bắt đầu xuất hiện Thiêu Mại, Hoa Cuốn và Tương Hương Bính rồi.

_“Anh, Thủ Đả Nịnh Mông Trà của anh xong rồi, anh tìm thấy Xưởng trưởng Hứa chưa? Bác ấy có uống không… Á á á á, anh, trên tay anh đang cầm cái gì thế?!!!”_ Tiếng hét chói tai xé toạc bầu trời của Tần Lạc, cắt ngang sự thưởng thức say sưa của mọi người.

_“Vở vẽ của em.”_ Tần Hoài bình thản nói, _“Từ lớp mầm non đến lớp hai tiểu học, ba vừa mới lục ra hết đấy.”_

Tần Lạc:!!!

_“Ba!!!”_

_“Con ghét ba!!!”_

5 phút sau, Tần Tòng Văn ra sức băm thịt trong bếp, trên mặt nở nụ cười lấy lòng: _“Lạc Lạc, đừng giận nữa, ba, tối nay ba làm bánh bao nhân thịt con thích ăn nhất cho con được không nào!”_

_“Bánh bao ba làm không ngon.”_

_“Vậy ba làm Thủ Đả Nịnh Mông Trà cho con.”_

_“Thủ Đả Nịnh Mông Trà ba làm không ngon bằng con làm.”_

_“Vậy ba gọt đĩa trái cây cho con được không?”_

_“Đĩa trái cây ba gọt cũng không đẹp bằng con.”_

Tần Tòng Văn thu lại nụ cười: _“Lạc Lạc, con mà còn được đằng chân lân đằng đầu như vậy nữa, thì vào phòng làm bài tập đi.”_

Trên mặt Tần Lạc lập tức hiện lên nụ cười y hệt nụ cười trên mặt Tần Tòng Văn vừa nãy: _“Ba, vừa nãy con chỉ đùa thôi, Thủ Đả Nịnh Mông Trà ba làm ngon hơn con làm, đĩa trái cây ba gọt cũng đẹp hơn con gọt, uống, uống hết, đĩa trái cây con muốn ăn phần lớn.”_

Chứng kiến tất cả những điều này, Tần Hoài vẫn luôn âm thầm nhào bột: …

Tần Hoài ngại ngùng cười với Xưởng trưởng Hứa, giải thích: _“Em gái cháu là vậy đấy.”_

_“Ba cháu cũng vậy.”_

Xưởng trưởng Hứa cười không nói, gật gật đầu, cúi xuống nghịch điện thoại.

Bây giờ là trước năm mới, Tần Hoài tự nhiên không thể dùng cường độ lúc ăn Tết để làm điểm tâm được. Hôm nay Tần Hoài chỉ định làm đại khái, làm đủ cho người nhà ăn, rồi tiện thể mang biếu hàng xóm láng giềng và nhà bí thư chi bộ một ít, đồng thời thanh toán luôn tiền thuê nhà.

Còn về loại điểm tâm… Tần Hoài định làm bánh bao.

Bao Bao ca ca sở dĩ là Bao Bao ca ca, chính là vì Bao Bao ca ca có thể không phải là người giỏi làm bánh bao nhất, nhưng lại là người quen làm bánh bao nhất.

Còn về loại bánh bao…

Tần Hoài định làm một loại mà bình thường anh rất ít làm, nhưng có thể ăn ra buff.

Giải Hoàng Trư Nhục Bao.

Thạch Đại Đảm và Triệu Thành An vẫn chưa đến, Triệu Thành An trưa mai mới bay đến thành phố, ngồi đường sắt cao tốc đến Cù Huyện, rồi lại ngồi xe buýt nhỏ về làng, kịp bữa tối ngày mai là may lắm rồi.

Thạch Đại Đảm vốn lên kế hoạch hôm nay đưa người nhà về quê, tối kéo cả nhà đến nhà Tần Hoài ăn chực. Nào ngờ kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, lần ra khơi trước câu được quá nhiều hàng ngon, bị các tửu lâu lớn trong thành phố tranh giành, lại tiện thể đổi được chút đồ tốt, đóng vai chính trong truyện đi biển bắt hải sản một phen nên làm lỡ chút thời gian.

Cộng thêm thành tích của con cái không lý tưởng, kỳ nghỉ cũng không muốn làm bài tập, vợ Thạch Đại Đảm tức giận lại chạy ra trại chăn nuôi chửi bới cá trong ao một trận, chửi cá xong chưa hả giận về nhà chửi một trận, cuối cùng lại chửi chồng một trận.

Vì một loạt sự cố nhỏ này, dẫn đến việc Thạch Đại Đảm không thể về quê theo đúng kế hoạch, phải ngày mai mới có thể về quê mang cá cho Tần Hoài tiện thể ăn chực.

Không có chủ lực ăn uống là Thạch Đại Đảm, lúc Tần Hoài làm điểm tâm có thể nhẹ nhàng hơn một chút, tùy ý hơn một chút, muốn làm thế nào thì làm, dù sao cũng chắc chắn không có ai bị đói.

Đám người Trần Huệ Hồng đều đi dạo trong làng rồi, Chu Hổ vẫn đang giúp Tần lão gia tử xem phong thủy, Xưởng trưởng Hứa hôm nay không muốn đánh cờ tướng, dứt khoát bê ghế đẩu nhỏ vào bếp xem Tần Hoài làm điểm tâm.

_“Tiểu Tần, cái này của cháu là… tương gạch cua?”_ Xưởng trưởng Hứa lúc Tần Hoài vặn mở lọ đựng tương gạch cua, liếc mắt một cái đã nhận ra tương gạch cua trong lọ.

_“Vâng, đây là mấy tháng trước nhân lúc cua vào mùa cháu dùng gạch cua tươi làm. Vốn định để dành làm Song Giải Bao, trước Tết đặc biệt gửi mấy lọ về nhà cho ông nội cháu trộn cơm ăn, vừa nãy bà nội cháu nói với cháu là ông nội cháu chê tương này trộn cơm không có vị, không đủ mặn, bây giờ trong nhà cũng không có nguyên liệu làm Song Giải Bao, nên cháu định làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao.”_

_“Xưởng trưởng Hứa, bác đã ăn Giải Hoàng Trư Nhục Bao bao giờ chưa? Chính là tương gạch cua và thịt lợn…”_

_“Bác ăn rồi.”_ Xưởng trưởng Hứa gật đầu, ngắt lời Tần Hoài, _“Trước đây Hứa Nặc thường xuyên làm.”_

_“Chỗ chúng tôi sản xuất cua, mỗi năm đến mùa cua, nó thường làm điểm tâm nhân gạch cua.”_

Tần Hoài lúc này mới phản ứng lại, Thạch Đại Đảm chỉ là bạn thân của Hứa Nặc, nhưng Xưởng trưởng Hứa lại là cha ruột của Hứa Nặc, bàn về việc ăn điểm tâm của Hứa Nặc, chắc chắn là cha ruột ăn nhiều hơn.

_“Của cháu đây chính là công thức cùng kiểu với Hứa Nặc đấy.”_

Cân nhắc đến việc ba mình vẫn đang băm nhân thịt ở bên cạnh, Tần Hoài không thể nói quá trắng trợn, nếu không Tần Tòng Văn chắc chắn sẽ nghi ngờ có phải chứng hoang tưởng của anh càng nghiêm trọng hơn không, khuyên anh sớm đi khám bệnh điều trị.

Tần Hoài tin rằng Xưởng trưởng Hứa có thể nghe hiểu.

Ông ấy chính là một trong hai người thuần nhân loại duy nhất biết được sự thật về tinh quái và hệ thống game, người còn lại là Hạ Mục Nhuy.

Xưởng trưởng Hứa quả nhiên nghe hiểu, cười gật gật đầu: _“Vậy tối nay bác phải ăn thêm một cái mới được.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!