## Chương 621: Cuộc Trò Chuyện Địa Ngục
Về mặt lý thuyết, Giải Hoàng Trư Nhục Bao cần dùng gạch cua tươi để chế biến, như vậy mới là Giải Hoàng Trư Nhục Bao tươi ngon nhất, chính tông nhất, đậm đà hương vị nhất, có thể phát huy tối đa sự kết hợp gia vị giữa gạch cua và thịt lợn.
Cũng giống như Giải Hoàng Thiêu Mại vậy, chỉ có Giải Hoàng Thiêu Mại làm bằng gạch cua tươi mới là Giải Hoàng Thiêu Mại, dùng tương gạch cua làm là tà đạo.
Tần Hoài luyện Giải Hoàng Thiêu Mại đều phải đặc biệt đợi đến mùa cua mới luyện, Giải Hoàng Thiêu Mại mới là món giới hạn theo mùa thực sự của Vân Trung Thực Đường.
Nhưng đối với Giải Hoàng Trư Nhục Bao, Tiểu Tần sư phụ lại có suy nghĩ của riêng mình.
Mặc dù số lần Tần Hoài làm Giải Hoàng Trư Nhục Bao không nhiều, nhưng anh cứ cảm thấy dù là gạch cua tươi, hay là tương gạch cua làm từ gạch cua tươi, đều rất thích hợp với Giải Hoàng Trư Nhục Bao, thậm chí Tần Hoài còn cảm thấy loại sau làm ra càng phù hợp với bánh bao hơn.
Tần Hoài đang vui vẻ Điều Hãm.
Đại Sư Cấp, hơn nữa còn là Đại Sư Cấp đã qua một nửa thanh kinh nghiệm về nêm nếm gia vị, giúp Tần Hoài trong lúc nêm nếm có thể thoải mái lười biếng trò chuyện, tay làm việc của tay, não nghĩ việc của não, miệng nói việc của miệng, đây chính là lợi ích của chỉ số cơ bản cao.
Chu Hổ vẫn đang xem phong thủy, theo báo cáo của Tần Lạc, phần xem đã kết thúc, Chu Hổ đang cầm tay chỉ việc dạy Tần lão gia tử cách sửa đổi, rất nhanh sẽ chuyển sang bước đoạn xả ly (từ bỏ đồ đạc không cần thiết).
Cân nhắc đến việc hiện tại số lượng nạn nhân của việc Tần lão gia tử không bao giờ đoạn xả ly đã tăng lên thành hai người, nạn nhân số một hôm nay là Tần Lạc đã chuyển chiến trường từ nhà bếp sang phòng ngủ, giám sát toàn bộ quá trình đoạn xả ly của Tần lão gia tử, tuyệt đối không để ông vứt thiếu một món đồ nào.
Còn An Du Du thì đang ăn trái cây trong phòng.
Loại ăn lấy ăn để ấy.
Trong dịp Tết, trái cây nhà họ Tần vốn đã đủ ăn, huống hồ Vương đại gia còn đặc biệt gửi mười mấy thùng trái cây từ Sơn Thị đến, Tần lão gia tử và Tần nãi nãi vốn đang rầu rĩ nhiều trái cây để trong nhà không ai ăn liệu có bị hỏng không. An Du Du vừa nghe hai ông bà lại có phiền não như vậy, lập tức bày tỏ cô sẽ giúp giải quyết phiền não, nhà bếp cũng không thèm vào, xem xong phòng là ở lỳ trong phòng gặm trái cây.
Nhân tiện nói thêm, phòng của An Du Du cũng hướng nắng, buổi chiều còn có thể phơi nắng. An Du Du rất hài lòng, bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi bên cửa sổ ăn trái cây.
Mọi người đều đang bận rộn, Tần Hoài chỉ có thể trò chuyện với Xưởng trưởng Hứa.
Tần nãi nãi đang đi dạo bên ngoài, Triệu Dung đang rửa rau trong bếp, Tần Tòng Văn đang băm thịt, lúc Tần Hoài trò chuyện không thể nói quá rõ ràng, nhưng có thể nói hươu nói vượn ở một mức độ thích hợp. Triệu Dung và Tần Tòng Văn đối với việc cậu con trai cưng thỉnh thoảng lại phát bệnh, nói những lời khó hiểu đã tiếp nhận rất tốt, chỉ cần người khác không có ý kiến, hai người họ sẽ không có ý kiến.
Nếu người khác có ý kiến, hai người họ sẽ nghĩ cách để người khác không có ý kiến, hoặc phớt lờ ý kiến của người khác.
Con trai tôi làm điểm tâm ngon như vậy, đầu óc có chút vấn đề thì sao? Đầu óc nó cũng đâu phải ngày một ngày hai có vấn đề, các người không thể bao dung một chút sao? Hoài Hoài nhà tôi so với hồi nhỏ đã tốt hơn nhiều rồi được không, hồi nhỏ nó ngày nào cũng đi rêu rao khắp nơi là nó có một hệ thống.
_“Xưởng trưởng Hứa, bác rất thích ăn các loại điểm tâm gạch cua sao?”_ Tần Hoài hỏi.
Xưởng trưởng Hứa gật đầu, rồi lại lắc đầu: _“Cũng không hẳn là rất thích, tôi người này không có thứ gì đặc biệt thích, hồi trẻ sợ đói nên chỉ cần là đồ ăn thì đều thích. Trước đây đều là Tiểu Nặc làm gì thì chúng tôi ăn nấy, đứa trẻ đó tay nghề giỏi, nhiều ý tưởng, thường xuyên làm một số điểm tâm mà chúng tôi nghe cũng chưa từng nghe qua.”_
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Xưởng trưởng Hứa lộ ra vẻ hoài niệm, khóe miệng hơi nhếch lên, nở một nụ cười mà có lẽ chính ông cũng không nhận ra: _“Vợ tôi trước đây thường lén nói riêng với tôi, Tiểu Nặc thích làm điểm tâm như vậy, bí quá thì nhờ vả quan hệ đưa nó vào tiệm cơm quốc doanh làm đầu bếp, không cần thiết cứ ép nó thi đại học, dù sao hai vợ chồng chúng tôi ép nó, nó cũng không nghe.”_
_“Hứa Nặc chắc là không muốn vào tiệm cơm quốc doanh làm đầu bếp đâu nhỉ?”_ Tần Hoài thuận miệng nói, anh lờ mờ nhớ Thạch Đại Đảm từng nói với anh, anh cũng từng nhìn thấy trong ký ức, Hứa Nặc chỉ đơn thuần là thích làm chút đồ ăn ngon, ăn chút đồ ăn ngon, chứ không hề đam mê công việc.
Công việc của đầu bếp Bạch án ở tiệm cơm quốc doanh thực ra khá mệt mỏi.
_“Nó không muốn, đứa trẻ này cũng không phải là lười, nó chỉ là… chí không ở đó, luôn muốn chạy ra ngoài, nhưng thời đó chúng tôi ra ngoài đều phải xin giấy chứng nhận, nó một thằng du thủ du thực không có đơn vị công tác suốt ngày muốn chạy ra ngoài, cũng không trách bên ngoài đồn nó là kẻ phá gia chi tử, lưu manh đầu đường xó chợ.”_
_“Sau này mẹ nó và bà nội nó cằn nhằn nhiều quá, nó liền chạy đến tiệm cơm quốc doanh phụ giúp, nhân viên tạm thời cũng không tính, loại không nhận lương ấy.”_ Xưởng trưởng Hứa nói rồi lắc đầu, _“Lúc đó tôi và mẹ nó đã biết, đứa trẻ này không phải là người chúng tôi có thể quản được, từ đó về sau chỉ cần nó không vi phạm pháp luật, thích làm gì thì làm, tùy theo ý nó, nó vui là được.”_
_“Sau này xảy ra chuyện đó…”_
_“Vợ tôi mấy tháng đầu gần như suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, thực ra tôi cũng rất buồn, nhưng càng buồn, tôi lại càng muốn tin những lời Tiểu Nặc nói với tôi là thật, trong lòng có một tia hy vọng, dù có hoang đường đến đâu tôi cũng sẽ nghĩ… lỡ như thì sao? Ban đầu tôi không định nói chuyện này với vợ tôi, thời chúng tôi mà nói chuyện này, huống hồ tôi còn là xưởng trưởng xưởng dệt bông, bị người ta coi là vì nỗi đau mất con, phát điên đã là còn nhẹ.”_
_“Sau này tôi sợ vợ tôi quá đau lòng, liền lén kể cho bà ấy nghe.”_
_“Kết quả Tiểu Tần sư phụ cháu biết bà ấy đã làm một chuyện gì không?”_
_“Chuyện gì ạ?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Bà ấy lén chạy đến một ngôi miếu hoang đã bị bỏ hoang ở vùng ngoại ô thắp hương, hy vọng Tiểu Nặc kiếp sau đầu thai có thể đầu thai vào một gia đình tốt.”_
Tần Hoài sững sờ, tay trộn nhân run lên, vô tình văng một miếng nhân thịt lợn gạch cua ra ngoài.
Tần Hoài không ngờ chủ đề này lại có thể chuyển biến thành như vậy, phải biết rằng, Xưởng trưởng Hứa không phải là người thích nhớ về quá khứ. Trước đây ở viện dưỡng lão, cho dù đã thẳng thắn với nhau, Xưởng trưởng Hứa cũng luôn dùng giọng điệu bình thản kể lại những chuyện đặc sắc, hơn nữa những chuyện ông kể cơ bản đều là những chuyện rất thú vị, rất hay ho, chủ đề đau buồn chưa bao giờ nằm trong những câu chuyện Xưởng trưởng Hứa kể, nhóm Tần Hoài cũng có thể nghe ra Xưởng trưởng Hứa đối với một số chuyện là cố ý né tránh, không muốn nhắc đến.
Ví dụ như Hứa Nặc.
Xưởng trưởng Hứa rất ít khi nhắc đến Hứa Nặc, thậm chí không nhắc đến cái tên này, cơ bản đều dùng con trai tôi hoặc hai đứa con trai của tôi để thay thế, dường như việc thuận miệng lướt qua như vậy, lại còn phải nhắc đến cùng với người khác là có thể khiến người ta phớt lờ.
Kết quả hôm nay Xưởng trưởng Hứa đổi tính, chủ động nhắc đến khiến Tần Hoài không biết phải làm sao.
Tần Hoài có chút luống cuống tay chân, anh bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải vì hôm nay mình lại làm bánh bao nhân thịt lợn gạch cua, lại hỏi Xưởng trưởng Hứa có thích ăn các loại điểm tâm gạch cua không, tức cảnh sinh tình khiến Xưởng trưởng Hứa buồn bã, bắt đầu phá lệ nhớ về quá khứ.
Trong tình huống này, nếu Xưởng trưởng Hứa là tinh quái, Chi Tuyến Nhậm Vụ chắc đã sờ ra được hai cái rồi.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài hơi muốn tự tát mình một cái, lại nói thêm một câu: Mình thật đáng chết mà, mình chỉ nhớ Xưởng trưởng Hứa có khả năng tiếp nhận đặc biệt tốt, là người thuần nhân loại duy nhất trong nhóm người này, quên mất Xưởng trưởng Hứa bản chất là một ông cụ chính hiệu tuổi thực tế chỉ nhỏ hơn La Quân vài tuổi, cho thêm thời gian có khi còn sống thọ hơn La Quân.
Tần Hoài, mày đang ngược đãi người già đấy!
Tần Hoài rất muốn mau chóng hỏi Xưởng trưởng Hứa một câu Xưởng trưởng Hứa bác thích ăn gì? Bây giờ cháu làm cho bác để bù đắp, rồi lại nhớ ra Xưởng trưởng Hứa vừa mới nói, ông không có món gì đặc biệt thích ăn.
Tần Hoài, mày đang ngược đãi người già hồi nhỏ từng đi ăn xin đấy.
Tần Hoài hơi muốn gửi WeChat gọi An Du Du qua đây, bảo cô đừng ăn đống trái cây chết tiệt đó trong phòng nữa, đến bếp cứu ông chủ của cô đi.
Tần Hoài chìm vào im lặng.
Ngay giây đầu tiên Tần Hoài chìm vào im lặng, Xưởng trưởng Hứa đã nhìn ra hoạt động nội tâm đang giằng xé của Tần Hoài, ông cười cười, chậm rãi nói: _“Cháu không nói lời gì không nên nói, bác chỉ là thuận miệng nói chút chuyện trước đây, không cần phải thần hồn nát thần tính như vậy.”_
_“Muốn nói gì thì nói, giống như lão… Du Du vậy.”_
Nếu Xưởng trưởng Hứa đã nói như vậy, Tần Hoài thật sự có chuyện muốn hỏi.
Tần Hoài hắng giọng: _“Phu nhân của bác trước khi mất… có hối tiếc không?”_
Tần Tòng Văn:?
Triệu Dung:??
Hai vợ chồng nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương, trên mặt viết đầy con trai tôi dạo này làm điểm tâm đến mức mất não rồi, nói chuyện đường đột như vậy, Lạc Lạc cũng không hỏi ra được câu hỏi địa ngục như thế này đâu.
Xưởng trưởng Hứa cũng bị nghẹn một chút, hơi cạn lời, trên mặt viết đầy sự áy náy vừa nãy của cháu không phải là giả vờ đấy chứ, chỉ để lót đường hỏi câu hỏi này.
_“Thực ra không hối tiếc.”_ Xưởng trưởng Hứa nhạt giọng nói, _“Bà ấy trước khi mất nói với tôi, bà ấy không đợi được Tiểu Nặc về tìm bà ấy nữa rồi, với tính cách của Tiểu Nặc, đợi nó nhớ ra rồi về tìm, phát hiện bà ấy đã chết chắc chắn sẽ cuống lên mà khóc. Cho nên bà ấy đặc biệt viết cho Tiểu Nặc một bức thư, dùng sáp niêm phong, không cho tôi bóc, sợ tôi ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp Tiểu Nặc đã kể hết nội dung trong thư ra.”_
_“Bà ấy còn nói với tôi, đợi tôi gặp được Tiểu Nặc rồi thì đến mộ bà ấy thăm bà ấy, viết tình hình của Tiểu Nặc thành thư đốt cho bà ấy, đừng quên đốt cho mẹ một bản. Bà ấy phải biết những năm nay thắp hương cho Phật tổ có tác dụng không, Tiểu Nặc có đầu thai vào một gia đình tốt không.”_
Xưởng trưởng Hứa nói rồi, cười một cái: _“Bà ấy căn bản không tin những thứ này, lúc thắp hương lòng cũng không thành, mỗi lần mua hương đều phải trả giá, chỉ sợ mua đắt.”_
Tần Hoài cũng cười theo một cái.
Tần Tòng Văn vốn đang băm nhân thịt ở chỗ cách Tần Hoài không xa, lúc Xưởng trưởng Hứa nói, Tần Tòng Văn âm thầm bê thớt đến một chỗ cách xa hai người, Tần Tòng Văn cảm thấy quá địa ngục rồi.
Mặc dù ông căn bản nghe không hiểu, nhưng ông cảm thấy rất địa ngục, đồng thời trong lòng cảm thán hầu hạ khách hàng thật không dễ dàng, kiểu trò chuyện này mà hai người cũng có thể tiếp tục được.
Ngay lúc Tần Hoài muốn nói gì đó, Tần Lạc vui vẻ chạy vào bếp, lớn tiếng tuyên bố tin tức tốt nhất hôm nay.
_“Anh, ông nội đang dọn đồ, ông dọn hết vở bài tập, vở tập làm văn, vở vẽ của hai anh em mình những năm nay ra rồi!”_
Tần Hoài:!
_“Ba vừa nãy tìm căn bản không tìm hết, trong phòng ông nội còn có vở tập làm văn hồi cấp hai và lớp năm tiểu học của anh, anh viết văn viết đêm mưa ba cõng anh đi bệnh viện, lời phê của cô giáo là bảo anh đừng chép văn của bạn cùng bàn, cười chết em rồi, em còn chụp ảnh lại nữa, ha ha ha ha!”_
Tần Hoài:?