Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 625: Chương 625: Đếm Ngược

## Chương 625: Đếm Ngược

4 giờ 17 phút sáng ngày thứ 2, Tiểu Tần sư phụ chăm chỉ thức dậy từ sớm hoàn thành việc đánh răng rửa mặt, ở sân trước tình cờ gặp Xưởng trưởng Hứa cũng dậy sớm, đã ăn mặc chỉnh tề.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy Xưởng trưởng Hứa tinh thần rạng rỡ, suy nghĩ đầu tiên của Tần Hoài là người già ít ngủ quả không lừa ta.

Nhưng Tần Hoài cảm thấy đợi khi anh già rồi anh chắc chắn sẽ không ít ngủ, lúc còn trẻ ngày nào anh cũng phải dậy sớm, đợi khi anh nghỉ hưu rồi, anh nhất định phải ngủ đến sau 9 giờ mới dậy. Cho dù tỉnh rồi không ngủ được, cũng phải kiên trì nằm trên giường đến 9 giờ mới dậy!

_“Xưởng trưởng Hứa, chào buổi sáng.”_ Tần Hoài cười ha hả chào hỏi Xưởng trưởng Hứa.

_“Tiểu Tần sư phụ, năm mới vui vẻ!”_ Xưởng trưởng Hứa cũng cười híp mắt chào hỏi Tần Hoài, _“Bác đun một ấm nước nóng, có muốn uống trà không?”_

Tần Hoài sao có thể không biết xấu hổ để Xưởng trưởng Hứa pha trà cho mình, sau khi hỏi nước nóng ở đâu, lập tức tỏ ý chắc chắn phải để anh pha cho Xưởng trưởng Hứa, đồng thời mời Xưởng trưởng Hứa vào bếp.

Giờ này trời còn chưa sáng, ngoài trời còn hơi lạnh, trong bếp là trong nhà nên ấm hơn một chút. Hơn nữa bánh Phục Linh của Phục Linh Giáp Bính bản chất là bánh chiên, Tần Hoài sau khi làm xong bột nhão là phải bật bếp, sau khi bật bếp trong bếp cũng có thể ấm hơn một chút.

Xưởng trưởng Hứa vui vẻ nhận lời mời sáng sớm đã rủ ông vào bếp tán gẫu của Tần Hoài, vào bếp thành thạo tìm chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, xem Tần Hoài làm bánh Phục Linh.

Theo công thức hôm qua Triệu Thành An gửi tới và những thông tin liên quan Tần Hoài tìm được trên mạng, bánh Phục Linh của Phục Linh Giáp Bính chính là phải mỏng, phải giòn, lúc vừa chiên ra phải rất thơm. Hiệu quả cụ thể giống hệt như thịt viên nhà nhà đều phải chiên trong dịp Tết, ăn không thì rất bình thường, làm món ăn càng bình thường hơn, ăn nhiều còn ngấy. Chỉ có canh giữ ở bên cạnh, nhìn người khác làm xong từng thứ một, lúc còn nóng hổi ăn là ngon nhất.

Tần Hoài nhanh nhẹn làm bột nhão, sau đó bắt đầu chiên bánh.

Rất nhanh, từng chiếc bánh Phục Linh mỏng như cánh ve, nhìn vô cùng thơm nức, thực chất chẳng có mùi vị gì đã ra lò.

Tần Hoài phát ra lời mời dùng thử với Xưởng trưởng Hứa: _“Xưởng trưởng Hứa, bác có muốn nếm thử không? Bánh này tuy ăn vào chẳng có mùi vị gì, nhưng lúc vừa ra lò ăn đặc biệt thơm.”_

Trong miệng Tần Hoài nhét một miếng bánh Phục Linh, nói chuyện có chút không rõ ràng.

Xưởng trưởng Hứa lại vui vẻ nhận lời mời của Tần Hoài, đi đến bên cạnh Tần Hoài, bắt đầu chiên một chiếc ăn một chiếc.

_“Thế nào ạ?”_ Tần Hoài hỏi.

Xưởng trưởng Hứa cười gật đầu: _“Đúng là khá thơm.”_

Tần Hoài tiếp tục nướng bánh, đồng thời trong lòng suy nghĩ nhân ngọt nên pha chế như thế nào. Công thức hôm qua Triệu Thành An gửi tới Tần Hoài đã lướt qua đại khái trong đầu, công thức rất bình thường không có vấn đề gì, nhưng Tần Hoài luôn cảm thấy hình như lượng mật ong hơi ít.

Là một món điểm tâm bình thường không có gì lạ, Tần Hoài cảm thấy Phục Linh Giáp Bính nên làm ngọt hơn một chút. Năm mới năm me, luôn phải cho bọn trẻ ăn chút đồ ngọt, độ ngọt vượt mức sẽ khiến điểm tâm ăn vào dễ ngấy, nhưng độ ngọt không đủ lại thiếu đi chút hương vị năm mới.

Nghĩ như vậy, Tần Hoài lại nhét một miếng bánh chiên vào miệng, cảm thấy suy nghĩ của mình rất tốt. Bản thân bánh Phục Linh đã không có mùi vị gì, tự nhiên cần nhân ngọt có vị ngọt nổi bật để kết hợp.

_“Xưởng trưởng Hứa, hôm qua mọi người tìm Chu Hổ bói Tarot sau đó đều bói những gì vậy ạ?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Không có gì, lão đại bói ra tài vận không tồi, chúng ta liền đều bói một chút tài vận của mình. Bác còn bói thêm các mối quan hệ xã hội, đã đến tuổi này rồi, có chút muốn biết còn có cơ hội quen biết bạn mới hoặc gặp lại bạn cũ hay không.”_

_“Tiểu Trần bói khá nhiều khá tạp, cái gì cũng bói, ngay cả sang xuân có nên mua cho Tuệ Tuệ một con mèo làm thú cưng hay không cũng bói.”_

_“Khá thú vị.”_

Đây là toàn bộ tổng kết của Xưởng trưởng Hứa về việc Chu Hổ bói Tarot hôm qua.

Tần Hoài nghe ra rồi, hôm qua Chu đại sư đại xá thiên hạ bói ra kết quả đều khá tốt, cũng có khả năng kết quả bói Tarot của Chu đại sư đều sẽ không tệ.

Thảo nào cuối cùng Trần Huệ Hồng chuyển cho Chu Hổ 300 tệ, yêu cầu hôm nay bói thêm 20 lần.

_“Tiểu Tần, cháu đây là muốn làm gì? Phục Linh Giáp Bính sao?”_ Xưởng trưởng Hứa hỏi.

Tần Hoài không ngờ Xưởng trưởng Hứa lại biết Phục Linh Giáp Bính, anh ở Cô Tô chưa từng thấy tiệm điểm tâm nào bán món điểm tâm này, không khỏi tò mò hỏi: _“Xưởng trưởng Hứa bác từng ăn rồi ạ?”_

_“Từng ăn rồi, nhưng cũng có rất nhiều năm chưa từng ăn lại.”_ Xưởng trưởng Hứa nói, _“Trước đây Tiểu Nặc lúc ăn Tết đặc biệt thích làm món điểm tâm này, nói là hỉ khánh. Cộng thêm món điểm tâm này tiện mang theo, cũng dễ tặng người, mỗi năm lão đại nhà bác đều sẽ bảo Tiểu Nặc làm nhiều một chút, nó mang đi tặng lãnh đạo tặng bạn bè.”_

_“Sau này Tiểu Nặc không còn nữa, không ai làm, trong nhà liền không bao giờ nhìn thấy Phục Linh Giáp Bính nữa.”_

Tần Hoài không ngờ Hứa Nặc cũng biết làm Phục Linh Giáp Bính, xem ra là mình kiến thức hạn hẹp rồi.

Cũng phải, những điểm tâm Tần Hoài biết cơ bản đều đến từ Điểm Tâm Đại Toàn, trên Điểm Tâm Đại Toàn có thì Tần Hoài sẽ biết, không có thì anh sẽ không biết, kiến thức hạn hẹp rất bình thường.

_“Phục Linh Giáp Bính trước đây bác ăn có ngọt không ạ?”_ Tần Hoài hỏi.

Xưởng trưởng Hứa không ngờ Tần Hoài sẽ quan tâm đến mùi vị của Phục Linh Giáp Bính, cúi đầu suy nghĩ một chút, rất khẳng định nói: _“Ngọt.”_

_“Chính là điểm tâm ăn vào ngọt miệng, chắc chắn ngọt, có lúc lão đại nhà bác còn chê Phục Linh Giáp Bính Tiểu Nặc làm không đủ ngọt.”_

_“Điểm tâm thời đó đều ngọt, không ngọt không ai ăn.”_

Nghe Xưởng trưởng Hứa nói như vậy, Tần Hoài trong lòng đã rõ, càng thêm kiên định lát nữa phải sửa lại công thức Triệu Thành An đưa, tăng thêm lượng mật ong.

Xưởng trưởng Hứa đứng bên cạnh Tần Hoài ăn năm sáu chiếc bánh Phục Linh xong lại uống hai ngụm trà, liền về bên cạnh ngồi.

Tần Hoài còn làm hơn 200 chiếc bánh Phục Linh, cảm thấy số lượng xấp xỉ chắc là đủ ăn, nếu không đủ ăn đến lúc đó lại chiên thêm một ít là được, dù sao bánh Phục Linh chiên lên cũng nhanh, bắt đầu làm nhân ngọt.

Với trình độ Điều Hãm hiện tại của Tần Hoài, sửa công thức Triệu Thành An đưa đều không cần tốn quá nhiều công sức, dựa vào cảm giác thêm mật ong là được.

Phải ngọt, nhưng không thể ngọt như vậy, dù sao thời đại đã thay đổi, bây giờ đã không còn là thời đại mù quáng theo đuổi đồ ngọt như trước kia nữa.

4 giờ 57 phút, trời bên ngoài đã tờ mờ sáng, gà trong làng bắt đầu lục tục gáy, ước chừng mười mấy phút nữa Tần lão gia tử và Tần nãi nãi sẽ thức dậy. Những người già trong làng có thói quen dậy sớm một chút lúc này xấp xỉ cũng nên tỉnh rồi, ở trong phòng lề mề một lát lướt điện thoại, đợi đến khi bên ngoài trời sáng rõ là có thể ra ngoài đánh răng rửa mặt làm bữa sáng.

Buổi sáng của Tần Gia Thôn chính là bình thường không có gì lạ như vậy.

Tần Hoài nếm thử một miếng nhân ngọt mình làm.

Ừm, rất ngon, ăn không cũng rất ngon. Kẹp nó vào giữa hai miếng bánh Phục Linh, ép thật mỏng, ăn vào hẳn là càng có một phong vị riêng.

Bước làm Phục Linh Giáp Bính đàng hoàng này, đơn giản đến mức đứa trẻ 7 tuổi trong làng cũng có thể đến làm.

Thậm chí có thể tự làm, chỉ cần kiểm soát tốt nguyên liệu nhân ngọt đừng cho quá nhiều, bánh Phục Linh như vậy phối với nhân ngọt như vậy, bất luận làm ra bánh kẹp như thế nào đều sẽ không khó ăn.

Tần Hoài lấy một lượng nhân ngọt vừa đủ, dàn phẳng trét lên vỏ bánh, hai vỏ bánh kẹp lại, một chiếc Phục Linh Giáp Bính đã ra đời.

Tần Hoài cười đưa Phục Linh Giáp Bính cho Xưởng trưởng Hứa: _“Xưởng trưởng Hứa, chiếc Phục Linh Giáp Bính đầu tiên cháu làm, bác đến giúp cháu nếm thử mùi vị thế nào ạ.”_

Xưởng trưởng Hứa đứng dậy, nhận lấy Phục Linh Giáp Bính, có chút kinh ngạc: _“Tiểu Tần trước đây cháu chưa từng làm?”_ Vừa nói vừa cắn một miếng.

_“Chưa từng làm ạ, trước khi đi Bắc Bình năm ngoái cháu đều không biết có món điểm tâm này, bên chúng ta không ăn cái này.”_

_“Không tin lát nữa bác hỏi ba mẹ cháu còn có ông bà nội cháu, họ chắc chắn cũng chưa từng ăn.”_

Xưởng trưởng Hứa đang nhai kỹ nuốt chậm, ông bây giờ lớn tuổi rồi răng miệng không được tốt lắm, nhân ngọt của Phục Linh Giáp Bính hơi dính răng một chút, đối với Xưởng trưởng Hứa mà nói, ăn vào tốn sức hơn nhiều so với ăn không bánh Phục Linh.

Nhai xấp xỉ hơn một phút, Xưởng trưởng Hứa mới nuốt xuống miếng đầu tiên, nói: _“Khá ngọt, rất ngon.”_

Nói xong, Xưởng trưởng Hứa cười khổ một cái: _“Chính là ăn vào quá tốn sức, bác e là vô phúc tiêu thụ.”_

Lúc Xưởng trưởng Hứa nói chuyện, Tần Hoài đã trét xong chiếc Phục Linh Giáp Bính thứ 2, cầm trên tay chuẩn bị cắn một miếng: _“Loại điểm tâm này là như vậy, nếu bác thích ăn bánh Phục Linh cháu có thể nướng riêng cho bác một ít, bình thường bác để trong phòng làm đồ ăn vặt cũng rất tốt.”_

Nói xong, Tần Hoài liền cắn một miếng Phục Linh Giáp Bính.

Trước khi ăn Phục Linh Giáp Bính, Tần Hoài đã ăn riêng bánh Phục Linh và nhân ngọt. Đối với hai nguyên liệu này đánh giá của Tần Hoài đều không cao lắm, bánh Phục Linh không có mùi vị gì, cũng không có kết cấu, chủ yếu ăn sự mới mẻ và cảm giác mỏng giòn như cánh ve.

Nhân ngọt thì có mùi vị, nhưng ngọt rất đơn điệu, nó không phải là nhân ngọt phong phú cũng không phải độ khó cao gì, chỉ là nhân điểm tâm rất bình thường.

Nhưng hai thứ kết hợp lại, mùi vị lại ngon ngoài dự kiến, hơn nữa còn có một phong vị riêng.

Bánh Phục Linh vốn không có mùi vị gì, sau khi phối với nhân ngọt lại có thêm vài phần mùi vị độc đáo. Đương nhiên phần mùi vị dư ra này, cũng có thể là ảo giác của Tần Hoài, bởi vì bản thân Phục Linh chính là không có mùi vị.

Nhân ngọt hơi dính răng khiến Xưởng trưởng Hứa cảm thán vô phúc tiêu thụ, sau khi phối với bánh Phục Linh, trong quá trình nhai lại khiến Tần Hoài ăn ra được vài phần dai dai. Đây là một cảm giác rất kỳ diệu, không giống như đang ăn kẹo dính răng, cũng không giống như đang ăn màn thầu đầy độ dai, giống như đang ăn một món ăn vặt nhỏ bình thường tràn ngập hương vị năm mới.

Nó rất ngọt, cũng không kinh diễm như vậy, nhưng cũng sẽ không ngấy. Nó rất dễ ăn, nhỏ nhắn cầm trên tay cảm thấy miệng nhạt nhẽo hoặc muốn ăn thì cắn một miếng, không muốn ăn thì để sang một bên.

Bất luận là trẻ con chơi cùng bạn bè, hay người lớn ngồi trong phòng xem tivi, lúc uống trà trò chuyện đều có thể ăn, nó và mọi thứ của năm mới đều rất hợp.

Tần Hoài đột nhiên có chút hiểu tại sao Triệu Thành An nói năm mới muốn ăn cái này, bởi vì nó thật sự rất thích hợp cho năm mới.

Vốn dĩ chỉ có 60 điểm, điểm tâm vừa mới giẫm lên vạch đạt tiêu chuẩn bình thường không có gì lạ, sau khi cộng thêm buff năm mới này, đột nhiên một cái liền 80 điểm rồi.

Càng đừng nói hôm nay là đêm ba mươi Tết, hiệu quả buff càng tốt, Tần Hoài cảm giác Phục Linh Giáp Bính trên tay có 85 điểm.

Tần Hoài nhai có chút không dừng lại được.

Một chiếc Phục Linh Giáp Bính rất nhanh trôi xuống bụng, Tần Hoài có chút ăn chưa đã thèm định làm thêm một chiếc, ngay lúc anh cầm bánh Phục Linh lên chuẩn bị trét nhân ngọt lên trên, âm thanh nhắc nhở của trò chơi đột nhiên vang lên trong đầu anh.

_“Đinh, chúc mừng người chơi phát hiện... rè... rè...”_

_“Chúc mừng người chơi nhận được 【Một Đoạn Giấc Mơ của??】.”_

Tần Hoài:???

Diễn cũng không diễn nữa sao?

Nhiệm vụ cũng không giao trực tiếp cho mộng cảnh luôn?

Tarot hôm qua Chu Hổ bói phát huy tác dụng rồi? Tốc độ được như ý nguyện nhanh như vậy, bỏ qua quá trình trung gian trực tiếp cho kết quả?

Chu đại sư, thần toán a! Quả nhiên là kết hợp Trung Tây hiệu quả tốt, hướng phát triển trước đây của ngài vẫn luôn sai rồi, thứ ngài thích hợp nhất không phải là Chu Dịch bói quẻ, là Tarot a!

Tần Hoài theo bản năng nhìn thoáng qua Xưởng trưởng Hứa, Xưởng trưởng Hứa vẫn đang nỗ lực chiến đấu với Phục Linh Giáp Bính trên tay. Tần Hoài lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn đang ở trạng thái tờ mờ sáng, Tần lão gia tử và Tần nãi nãi bất cứ lúc nào cũng có thể thức dậy.

Hôm nay là đêm ba mươi Tết, Tần Hoài có rất nhiều việc phải làm, có rất nhiều điểm tâm phải làm, Tần Lạc trước đó đã báo một tràng tên món ăn rất dài. Hôm nay cũng là bữa cơm tất niên náo nhiệt nhất của nhà họ Tần, tất cả tinh quái có thể đến đều tề tựu đông đủ, Tần Hoài cũng muốn trổ tài làm một bàn điểm tâm phong phú để chiêu đãi mọi người.

Tần lão gia tử và Tần nãi nãi cũng đã đặt món nóng và canh với rất nhiều hộ trong làng, tối nay Tần Hoài và Tần Lạc còn phải đi từng nhà từng hộ đưa Kê Thang Diện, ngay vừa rồi Tần Hoài còn quyết định làm nhiều Phục Linh Giáp Bính một chút, buổi chiều sẽ để Tần Lạc mang đi tặng người trong làng.

Tần Hoài hôm nay định sẵn là rất bận.

Mà xem ký ức là một việc tính không chắc chắn rất cao, Tần Hoài có lúc ở trong ký ức nửa ngày là ra, có lúc vài ngày, có lúc vài tháng, giống như ký ức của La Quân trước đây, mặc dù có gia tốc thời gian nhưng cũng là thật sự xem mất mấy năm.

Trong cuộc sống hiện thực tốc độ thời gian trôi qua sẽ không quá nhanh, nhưng đối với Tần Hoài mà nói, xem ký ức dài như vậy chắc chắn sẽ có một số gánh nặng về mặt tinh thần. Đây cũng là lý do tại sao trước đây Tần Hoài chưa bao giờ xem liên tục hai đoạn ký ức, não không chịu nổi quá mệt mỏi.

Về mặt lý thuyết, Tần Hoài hôm nay bận như vậy lúc này không thích hợp xem ký ức.

Hơn nữa tên của ký ức này còn rất kỳ lạ, là một đoạn ký ức của??, lần trước hệ thống trò chơi không hiển thị tên người, vẫn là tinh quái làm Giang Mễ Niên Cao mà Khuất Tĩnh gặp ở kiếp thứ nhất.

Về mặt lý thuyết Tần Hoài bây giờ có thể mò ra ký ức chỉ có của Chu Hổ, nhưng ký ức này rất rõ ràng không phải của Chu Hổ.

Mà trong mục đồ giám của Tần Hoài cũng quả thực còn một vị trí.

Một vị tinh quái bí ẩn.

Tần Hoài rất muốn xem, bây giờ liền muốn xem.

Chỉ do dự một giây, Tần Hoài liền quyết định xem.

Muốn xem thì xem!

_“Xưởng trưởng Hứa, bác có thể giúp cháu đóng cửa một chút không, tiện thể giúp cháu quan sát bên ngoài một chút, đảm bảo trong vài phút nữa ba mẹ cháu bọn họ sẽ không vào bếp.”_

Xưởng trưởng Hứa có chút chưa phản ứng lại được, Tần Hoài đã hư không điểm một cái mở bảng trò chơi, tìm đến 【Một Đoạn Giấc Mơ của??】.

_“Vừa nãy cháu đột nhiên nhận được một đoạn mộng cảnh của một người vô danh, bây giờ cháu muốn xem một chút, trong cuộc sống hiện thực chắc chỉ có vài phút thời gian. Trong vài phút này cháu sẽ ở trong trạng thái thả rỗng ngẩn người không nhúc nhích, bác đừng kinh ngạc, rất nhanh sẽ xong.”_

Xưởng trưởng Hứa vẫn đang ngẩn người, chưa đợi Xưởng trưởng Hứa phản ứng lại, Tần Hoài đã nhấp vào 【Một Đoạn Giấc Mơ của??】.

Chọn Có.

[Đang tải mộng cảnh]

Trước khi tiến vào mộng cảnh, Tần Hoài nghe thấy Xưởng trưởng Hứa nói: _“Tiểu Tần cửa bếp nhà cháu phải khóa trái thế nào?”_

Tần Hoài:!!!

Chết tiệt, thất sách rồi, quên mất cửa bếp là cửa cũ Tần nãi nãi ham rẻ mua từ trên trấn về, khóa trái đặc biệt khó.

Tần Hoài muốn tranh thủ thời gian lên tiếng thông báo cho Xưởng trưởng Hứa mẹo nhỏ khóa trái cửa bếp, vừa há miệng đã không kịp nữa rồi.

Tần Hoài tiến vào mộng cảnh.

.

Nhắc nhở ấm áp: Tôi biết có rất nhiều độc giả lão gia không thích xem mộng cảnh, nhưng đoạn mộng cảnh này là tuyến chính cuối cùng của quyển sách này, nhất định không được bỏ qua. (Và mộng cảnh kết thúc phần chính văn cũng xấp xỉ kết thúc rồi)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!