Virtus's Reader

## Chương 626:?? (1)

Vừa bước vào mộng cảnh, Tần Hoài đã nhìn thấy khung cảnh mà anh rất ít khi thấy trong mộng cảnh.

Tuyết lớn.

Hơn nữa còn là tuyết lông ngỗng đặc trưng của phương Bắc.

Tầm mắt Tần Hoài chạm đến đâu cũng bị tuyết dày phủ thành màu trắng, kéo theo cả bầu trời cũng được tuyết làm nền trở nên rất xanh rất sáng, đất trời một mảnh mênh mông, tuyết trên mặt đất rất sạch thậm chí không có dấu chân nào, có thể thấy là tuyết mới rơi đêm qua, đương nhiên cũng có thể là tuyết lớn rơi liên tục đã che lấp dấu chân.

Tần Hoài rất ít khi thấy tuyết lớn như vậy thử đưa tay hứng một bông tuyết đang rơi, vô ích, chỉ có thể nhìn bông tuyết xuyên qua tay mình rơi xuống đất.

Xung quanh rất yên tĩnh, không có tiếng côn trùng kêu, không có tiếng chim hót, càng không có tiếng người. Tần Hoài đảo mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện mình không có gì bất ngờ chắc là đang ở vùng ngoại ô, địa điểm ngoại ô này anh rất quen, nơi bắt đầu ký ức của rất nhiều tinh quái đều là vùng ngoại ô.

Tần Hoài cảm thấy mình chắc là đang ở chân núi, chẳng qua cây cối quanh vùng này dường như đã bị chặt sạch, ngọn núi cũng trơ trụi. Cách đó không xa có một ngôi miếu hoang bị tuyết lớn bao phủ, ngôi miếu hoang trông lung lay sắp đổ có nguy cơ sập bất cứ lúc nào.

Tần Hoài do dự một hai giây giữa việc nhân vật chính của ký ức lần này có thể giống như Trần Huệ Hồng và Triệu Thành An thích chôn mình dưới đất, không có chút kiến thức thông thường nào với đối phương lúc này đang tránh tuyết trong miếu hoang, cuối cùng chọn miếu hoang, sải bước đi về phía miếu hoang.

Miếu rất nhỏ.

Trong ngôi miếu hoang nhỏ bé chen chúc hơn 20 tên khất cái, toàn là những đứa trẻ choai choai, trên người bẩn thỉu đầu tóc rối bù không phân biệt được nam nữ, Tần Hoài đoán chắc đều là bé trai. An Du Du sau khi thức tỉnh từng phổ cập kiến thức cho Tần Hoài, trong số những đứa trẻ lang thang ăn xin rất hiếm có bé gái, ở cái thời đại mạng người như cỏ rác này, bé gái ăn xin có giá trị hơn bé trai ăn xin một chút, cũng đáng để bọn buôn người bỏ ra hai cái bánh bao để bắt cóc hơn.

Đám khất cái nằm la liệt chen chúc trong miếu hoang, có đứa vùi trong đống rơm rạ, có đứa trốn sau bức tượng đá, có đứa đắp chiếc chăn bông rách nát, có đứa mặc tầng tầng lớp lớp quần áo bẩn thỉu rách rưới, khung cảnh giống hệt như trò chơi tìm khất cái trên mini app, người chơi cần tìm ra trong hình có bao nhiêu tên khất cái trong vòng ba phút.

Bên ngoài trời đã sáng rõ, nhưng đám khất cái trong miếu hoang đều đang ngủ.

Điều này An Du Du cũng từng phổ cập kiến thức cho Tần Hoài, Ma Đô ở phương Nam, tương đối mà nói mùa đông không lạnh lắm, nhưng cũng sẽ có vài ngày đặc biệt lạnh. Đám khất cái phương Bắc để sống sót, đều có ý thức khủng hoảng là trước mùa đông phải gom tiền đến tiệm cầm đồ mua một chiếc chăn bông rách hoặc áo bông rách, dù sao ở phương Bắc mùa đông không có quần áo giữ ấm thì đồng nghĩa với việc chắc chắn phải chết.

Trời lạnh là vô cùng không thích hợp để đi ăn xin, có lúc không phải đám khất cái không kính nghiệp, mà là người có tiền trời lạnh không ra khỏi cửa, không xin được cơm. Thay vì dành thời gian chịu rét, đi bộ xa như vậy, dập đầu, mạo hiểm với nguy cơ bị người ta đánh đập tàn nhẫn để tận tụy đi ăn xin tiêu hao calo, còn không bằng tìm một nơi có thể tránh gió ấm áp hơn một chút, thoải mái ngủ một ngày, tiết kiệm nhiệt lượng.

Ăn xin là một môn học vấn, chỉ có những đứa trẻ ăn xin tinh thông môn học vấn này mới có thể bình an khôn lớn, những đứa không tinh thông đều vì thao tác không đúng hoặc vận khí không tốt mà đăng xuất giữa chừng.

20 tên khất cái trong miếu hoang rõ ràng rất tinh thông môn học vấn này, biết khi nào nên ngủ để bảo toàn thể lực, khi nào nên ra ngoài ăn xin để mưu cầu cơ hội sống sót.

Không đúng, có một đứa rõ ràng không tinh thông.

Tần Hoài sau khi đảo mắt nhìn quanh miếu hoang một vòng, nhanh chóng khóa chặt ánh mắt vào một góc tường, trên người đắp rất nhiều rơm rạ, trông có vẻ như đang nghỉ ngơi dưỡng sức, nhìn kỹ thêm một chút sẽ phát hiện tứ chi của cậu ta đều lộ ra ngoài căn bản không sợ lạnh, vả lại quần áo trên người cũng rất mỏng manh.

Những đứa trẻ ăn xin không có áo bông đều sẽ nghĩ đủ mọi cách để khoác lên người tầng tầng lớp lớp áo đơn, cho dù là giẻ rách cũng phải buộc một vòng quanh người để giữ ấm. Nhưng tên khất cái nhỏ này trên người rất rõ ràng chỉ mặc hai lớp áo đơn, có thể nói là diễn cũng không thèm diễn nữa.

Quan trọng nhất là, những người khác đều đang ngủ say sưa, chỉ có cậu ta là đang giả vờ ngủ.

Tần Hoài vào miếu hoang chưa đầy một phút, vị này đã mất kiên nhẫn mở mắt hai lần đánh giá xung quanh, rất rõ ràng là một người mới độ kiếp, không nắm rõ tình hình cũng không nắm rõ cục diện hiện tại, không hiểu sao lại trà trộn vào đám khất cái lại không dám hành động thiếu suy nghĩ để lộ bản thân, chỉ có thể miễn cưỡng trà trộn như vậy.

Không hiểu sao, càng xem nhiều tinh quái, Tần Hoài càng cảm thấy Trần Huệ Hồng thực ra không hồ đồ đến thế.

Tần Hoài bắt đầu chằm chằm nhìn tên khất cái nhỏ, càng nhìn càng cảm thấy vị này không chuyên nghiệp lắm.

Quần áo không đủ rách, tóc không đủ bẩn, mặt thậm chí có thể gọi là trắng trẻo, rất rõ ràng là có rửa mặt định kỳ. Điều này trong ngành ăn xin tuyệt đối là đại kỵ, An Du Du mỗi lần xuất phát đi ăn xin đều sẽ trét bùn lên mặt bôi mình thành một cục bùn, đã làm khất cái rồi, nếu trên người không bẩn, nhìn không thảm, mùi không nồng, thì làm sao ăn xin? Làm sao để những kẻ hung thần ác sát đó vì ghét bỏ mà tránh xa mình?

Tên khất cái nhỏ không chuyên nghiệp sau khi giả vờ ngủ 20 phút thì không giả vờ nổi nữa, dứt khoát mở mắt, ngồi thẳng dậy, vận động tay chân một chút.

Sau đó liền vô tình đá một cước vào người đồng bọn bên trái.

Đồng bọn bên trái vốn đã vừa lạnh vừa đói ngủ mơ màng, bị tên khất cái nhỏ đá tỉnh có chút khó khăn mở mắt, theo bản năng kéo kéo chiếc áo bông rách trên người, rùng mình một cái, gạt thêm chút rơm rạ vốn đã không nhiều lên người, còn nhân cơ hội cướp mấy nắm rơm rạ của tên khất cái nhỏ, tên khất cái nhỏ cũng không để ý, cứ ngồi ngẩn ngơ như vậy.

Tỉnh táo được chừng hai phút, đồng bọn mới hơi mở mắt, khó khăn bò dậy, nhìn tình hình trong miếu hoang một cái, lại rụt cổ nhìn ra bên ngoài, lẩm bẩm: _“Mẹ kiếp, lại có tuyết rơi rồi.”_

Nói xong, đồng bọn đá một cước vào tên khất cái đang ngủ say bên cạnh: _“Cẩu Tử, tỉnh dậy đi.”_

Khất cái không có phản ứng.

Đồng bọn lại đá một cước, thấy đối phương vẫn không có phản ứng, đưa tay đẩy một cái, lúc này mới phát hiện tên khất cái nằm bên cạnh đã chết cóng vào nửa đêm, người đã cứng đờ rồi.

Khất cái chết trong ngày mưa tuyết gió rét mùa đông là chuyện rất bình thường, An Du Du nhặt được bao nhiêu đàn em, sống đến cuối cùng cũng chỉ có mấy đứa. Thấy lại có một đồng nghiệp chết, đồng bọn không hề đau buồn ngược lại còn mừng rỡ, nhân lúc những người khác chưa phát hiện lập tức bắt đầu lột quần áo trên người cậu ta khoác lên người mình, khoác xong lại nhìn tên khất cái nhỏ một cái, nghĩ nghĩ, miễn cưỡng cởi một chiếc từ trên người ném cho cậu ta.

_“Này, cho cậu đấy.”_

_“Cẩu Tử mùa thu không gom đủ tiền không mua nổi áo bông, mặc 7 chiếc áo đơn tối qua đều chết cóng rồi, trên người cậu có hai chiếc, làm sao sống sót được vậy?”_ Đồng bọn phát ra nghi vấn.

Tên khất cái nhỏ miễn cưỡng mặc áo đơn vào, nhạt giọng nói: _“Tôi không sợ lạnh.”_

Đồng bọn phát ra một tiếng cười nhạo, bắt đầu lục lọi xung quanh, muốn tìm ra số tiền Cẩu Tử giấu đi, vừa tìm vừa nhỏ giọng nói: _“Mấy thiếu gia sa sút như các cậu tôi gặp nhiều rồi, chẳng phải là sống những ngày tháng tốt đẹp nhiều hơn chúng tôi hai năm nên xương cốt cứng cáp sao? Tôi nói cho cậu biết, vượt qua mùa đông này thì cũng giống như chúng tôi thôi.”_

_“Cha của Cẩu Tử trước đây còn là chưởng quầy tiệm thuốc đấy, chẳng phải vẫn hút thuốc phiện đến chết sao. Cẩu Tử còn từng đi học, còn biết viết chữ, có tác dụng gì, không biết ăn xin không gom đủ tiền vẫn chết cóng như thường.”_

_“Tôi không sợ lạnh.”_ Tên khất cái nhỏ lại lặp lại một lần nữa.

Đồng bọn mang vẻ mặt cậu cứ cứng miệng đi, tiếp tục lục lọi, không tìm ra tiền bạc, có chút tức giận, lại rụt cổ nhìn ra ngoài một cái, phát hiện không biết từ lúc nào tuyết bên ngoài đã tạnh.

_“Này, tuyết tạnh rồi. Tôi biết có một chỗ tốt có cơm ăn, cứ đến ngày tuyết rơi nhất định có, vốn dĩ tôi định dẫn Cẩu Tử đi, bây giờ cậu ta chết rồi, cậu có muốn đi cùng tôi không.”_

_“Đi.”_ Tên khất cái nhỏ đứng dậy.

Đồng bọn đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới một cái, nhìn ba lớp áo đơn mỏng manh trên người cậu ta, nhỏ giọng lẩm bẩm: _“Đúng là không sợ lạnh thật.”_

Nói xong, đồng bọn lại nhét thêm mấy nắm rơm rạ vào trong chiếc áo bông rách của mình, mới miễn cưỡng bò ra khỏi đống rơm rạ, lúc đi đến cửa miếu hoang rùng mình một cái, khó khăn đi ra ngoài.

Ra khỏi miếu hoang, giọng của đồng bọn mới lớn hơn một chút, dặn dò tên khất cái nhỏ: _“Hôm nay chỗ tốt này là tôi dẫn cậu đi, theo quy củ trong nghề của chúng ta, tôi dẫn cậu đi rồi, từ nay về sau cậu ở đó xin được đồ ăn gì đều phải chia cho tôi một nửa.”_

_“Có đồ ăn ở bên ngoài nhất định phải ăn hết, nếu không về miếu bị Sẹo mặt lục ra là phải nộp lên đấy. Mẹ kiếp, miếu cũng đâu phải do hắn xây, chẳng phải là ỷ vào nắm đấm của mình cứng sao? Ra vẻ đại ca cái gì, có bản lĩnh thì vào thành giành địa bàn đi.”_

_“Này, rốt cuộc cậu tên là gì? Tôi là thấy cậu cũng giống Cẩu Tử người thật thà tôi mới dẫn cậu theo đấy, cậu cũng là may mắn gặp được tôi vào mùa đông, nếu không cậu đã sớm chết cóng chết đói ở bên ngoài rồi. Bây giờ Cẩu Tử chết rồi, sau này cậu cứ đi theo tôi, nếu có ai đánh chúng ta, cậu cứ xông lên phía trước đỡ đòn cho tôi, đàn em trong nghề của chúng ta đều phải đỡ đòn cho đại ca.”_

Tần Hoài nhìn đồng bọn nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc, không khỏi cảm thán trong lòng trong ngành ăn xin này, An Du Du thực sự là một đại ca có lương tâm vô cùng hiếm thấy rồi.

_“Tôi đã nói rồi, tôi không có tên, tôi cũng chưa nghĩ ra tôi muốn tên là gì.”_ Tên khất cái nhỏ nhạt giọng nói, từ lúc mở mắt ngồi dậy cậu ta đã mang vẻ mặt này, nói chính xác là không có biểu cảm gì, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra một tia sống không còn gì luyến tiếc từ trong ánh mắt.

Tần Hoài đoán vị này chắc là tinh quái vừa đến nhân gian độ kiếp đang học quy tắc của nhân gian, nhưng lại không muốn học quy tắc trong ổ khất cái lắm, vả lại nhất thời không tìm được chỗ đi tốt, chỉ có thể trà trộn như vậy trước. Đối với việc đồng bọn nói muốn nhận cậu ta làm đại ca, tên khất cái nhỏ căn bản không để trong lòng, cậu ta không giống như Thiềm Thừ Ba Chân coi việc làm khất cái là theo đuổi nhân sinh của mình, cũng không có hứng thú làm đàn em.

_“Được thôi, này, lát nữa đến nơi cậu lanh lợi một chút, nếu có ai cướp Bột bột của cậu cậu nhất định phải bảo vệ đấy, Bột bột cậu xin được phải chia cho tôi một nửa!”_ Đồng bọn lặp đi lặp lại dặn dò, sau đó có chút ghét bỏ nhìn khuôn mặt hơi sạch sẽ của tên khất cái nhỏ một cái, hỏi, _“Hôm qua cậu không phải lén rửa mặt rồi chứ?”_

Tên khất cái nhỏ không trả lời, ngầm thừa nhận.

_“Ăn xin sao có thể rửa mặt chứ? Sạch sẽ thế này ai thưởng đồ ăn cho cậu, cậu đúng là… haiz bỏ đi, Cẩu Tử lúc mới bắt đầu đi ăn xin cũng vậy, coi như cậu may mắn. Mùa đông năm nay lạnh như vậy, buổi tối lúc ngủ, cậu lanh lợi một chút, bên cạnh có ai chết cóng mau lột quần áo của hắn xuống, cậu một nửa tôi một nửa.”_

_“Nếu Sẹo mặt có thể chết cóng thì tốt rồi, chiếc áo bông đó của hắn dày như vậy, tôi mặc vào mùa đông năm nay chắc chắn không chết cóng. Hơn nữa Sẹo mặt chết rồi, với địa vị của tôi tôi có thể làm đại ca rồi, đến lúc đó mỗi người mỗi ngày cho tôi nửa cái Bột bột, vậy tôi chẳng phải là…”_ Đồng bọn nói nói, tự mình nói đến mức thấy đẹp đẽ, hớn hở tưởng tượng đến việc sau khi mình làm đại ca mỗi ngày đều có Bột bột ăn không hết.

Tên khất cái nhỏ: …

Tên khất cái nhỏ có chút ghét bỏ âm thầm lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với đồng bọn.

Hai tên khất cái cứ thế kẻ trước người sau vào thành.

Nói là vào thành, trong thành cũng không tính là phồn hoa, ít nhất so với Ma Đô và Bắc Bình mà Tần Hoài từng thấy thì không cùng một đẳng cấp. Nhưng điều này cũng bình thường, ở thời đại này có thành phố nào có thể sánh ngang với Bắc Bình và Ma Đô, hai thành phố đó phồn hoa đến mức so với những nơi khác đơn giản là hai thế giới.

Vì lý do tuyết lớn, Tần Hoài hơi không nhìn ra tình hình cụ thể trong thành, những nơi mắt thường có thể nhìn thấy đều bị tuyết lớn bao phủ. Trời lạnh như vậy không ai rảnh rỗi đi dạo trên phố, ngay cả khất cái cũng rúc ở những nơi ấm áp tránh gió, các cửa tiệm dọc phố cũng chỉ có lác đác vài nhà là mở cửa, trong tửu lâu quán cơm ngược lại có khói lửa và hơi nóng.

Tổ hợp ăn xin của tên khất cái nhỏ và đồng bọn trông rất giống tổ hợp tìm chết.

Đồng bọn có chút ngưỡng mộ nhìn một cửa tiệm trên phố, cửa tiệm đó là bán đồ ăn, trên cửa và cửa sổ đều trải lớp vải dày để cách nhiệt giữ ấm, cách một lớp vải đồng bọn đều có thể cảm nhận được sự ấm áp trong nhà, ngửi thấy mùi thơm của rượu thịt.

_“Tôi mà khi nào có thể vào tiệm kiểu này ăn một bữa, thật sự là chết cũng đáng.”_ Đồng bọn cảm thán nói.

Tên khất cái nhỏ nương theo ánh mắt của đồng bọn nhìn về phía cửa tiệm nhỏ đó, không có phản ứng gì.

_“Này, trước đây cậu từng vào trong đó ăn chưa?”_ Đồng bọn hỏi.

_“Chưa.”_ Tên khất cái nhỏ lắc đầu.

_“Vậy nhà cậu trước đây cũng không có nhiều tiền như vậy, Cẩu Tử nói trước đây cậu ta thường xuyên đến quán đó ăn, nói thịt đầu lợn của quán đó vừa béo vừa thơm, Bột bột bột mì trắng cũng ngon, còn có canh dê.”_ Đồng bọn nói nói nuốt một ngụm nước bọt, _“Cậu nói xem Bột bột bột mì trắng là mùi vị gì? Có phải thực sự một chút cũng không vướng họng, vừa thơm vừa mềm còn ngọt không. Một ngụm này một miếng thịt đầu lợn lại là cảm giác gì? Canh dê rốt cuộc thơm đến mức nào? Đời này của tôi nếu có thể một bữa ăn được cả ba thứ này, vậy tôi chẳng phải lợi hại hơn Sẹo mặt nhiều sao.”_

Tên khất cái nhỏ không nói gì.

Sự ảo tưởng của đồng bọn chấm dứt khi hai người đi qua cửa tiệm đó, đồng bọn lại nuốt một ngụm nước bọt, bụng cũng ùng ục kêu hai tiếng, tốc độ đi bộ chậm lại. Đường ngày tuyết khó đi, hai người đi một mạch từ miếu hoang vùng ngoại ô vào trong thành, trên đường đi mất gần hai canh giờ, trên người đồng bọn cho dù mặc áo bông rách, bây giờ người cũng hơi cứng đờ vì lạnh rồi.

Còn tên khất cái nhỏ với tư cách là một tinh quái chưa độ kiếp thất bại, tố chất cơ thể rõ ràng tốt hơn người bình thường rất nhiều, mặc ba chiếc áo đơn vẫn bước đi như bay, viết mấy chữ cơ thể tôi tốt, không sợ lạnh lên mặt.

Hai người lại đi thêm nửa canh giờ, đồng bọn dẫn tên khất cái nhỏ đi vòng vèo trong thành, cuối cùng đến trước cửa một tiệm Bột bột.

Tần Ký Bột Bột Phô.

Biển hiệu vô cùng quen thuộc, dáng vẻ vô cùng quen thuộc, biển hiệu này Tần Hoài từng thấy một cái y hệt trong ký ức của Trần Huệ Hồng.

Đây là Bắc Bình?

Tần Hoài nhìn biển hiệu này người hơi ngẩn ra, thành Bắc Bình hình như không trông như thế này đâu nhỉ.

Thành Bắc Bình phồn hoa hơn thành phố nhỏ này nhiều, cửa tiệm dọc phố nhiều, tửu lâu cao cấp nhiều, trời có lạnh đến đâu trên phố cũng có người, tuyết có dày đến đâu cũng có người bán hàng rong dọc phố rao hàng.

Nhưng thành phố này thực ra cũng không tính là thành phố nhỏ. Nếu phải so sánh, Tần Hoài cảm thấy thành phố này phồn hoa hơn tỉnh thành từng đến trong ký ức của Khuất Tĩnh một chút.

Đương nhiên, Tần Ký Bột Bột Phô có thể là một chuỗi cửa hàng, vì Tần Hoài trong ký ức của Khuất Tĩnh cũng từng thấy một tiệm, ông chủ của tiệm đó còn là một tinh quái. Nhưng biển hiệu của tiệm Tần Ký Bột Bột Phô đó không giống với của Bắc Bình, còn biển hiệu của tiệm này rất rõ ràng là cùng một kiểu dáng với tiệm ở Bắc Bình, Tần Hoài thậm chí nghi ngờ hai biển hiệu này chính là cùng một cái.

Trong lúc Tần Hoài nhìn chằm chằm biển hiệu ngẩn người, đồng bọn đã kéo tên khất cái nhỏ rẽ vào cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô, nằm vật ra đất.

Đúng vậy, chính là nằm vật ra đất, hơn nữa còn là kiểu nằm rất yếu ớt, cảm giác giây tiếp theo sẽ chết đói, kỹ năng diễn xuất tinh trạm đến mức làm Tần Hoài và tên khất cái nhỏ đều ngây người.

Thấy tên khất cái nhỏ vẫn đứng bên cạnh ngẩn người, đồng bọn lập tức hận sắt không thành thép nói: _“Còn ngẩn ra đó làm gì? Nằm xuống bên cạnh tôi đi!”_

_“Tại sao phải nằm?”_ Tên khất cái nhỏ hỏi.

_“Cậu sắp chết đói đến nơi rồi cậu còn sức mà đứng à? Nghe tôi mau nằm xuống, nhớ đám người đói đến mức không nhấc nổi tay trong miếu trông như thế nào không? Học theo họ, thực sự học không giống thì cắm đầu xuống tuyết, mau lên, nhân lúc bây giờ không có ai chiếm lấy vị trí tốt!”_

_“May mà cậu gọi tôi dậy, nếu ngủ quên không chiếm được vị trí tốt hôm nay lại phải chịu đói.”_

Tên khất cái nhỏ không hiểu, nhưng cậu ta làm theo, học theo dáng vẻ của đồng bọn nằm vật ra nền tuyết. Đầu không hoàn toàn cắm xuống, mà là nghiêng đầu nhìn cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô, rõ ràng muốn biết nằm ở đây có thể có tác dụng gì.

Tần Hoài: …

Tần Hoài cứ thế nhìn hai người giống như hai cái xác đột nhiên ngã gục, nằm thẳng đơ trước cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô.

Điều khiến Tần Hoài không ngờ tới là, đây chỉ là một sự khởi đầu.

Chưa đầy thời gian hai nén hương, trước cửa Tần Ký Bột Bột Phô đã nằm la liệt khất cái.

Có lớn có nhỏ, đương nhiên, chủ yếu vẫn là khất cái nhỏ. Có đứa giống như đồng bọn kỹ năng diễn xuất tinh trạm, có đứa là thực sự đói đến mức không đi nổi, khó khăn bò đến trước cửa Tần Ký Bột Bột Phô nằm bẹp xuống đất, cảm giác giây tiếp theo sẽ chết đói.

Tần Hoài hơi muốn biết lát nữa người trong Tần Ký Bột Bột Phô đẩy cửa sau bước ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt sẽ có phản ứng gì.

Rất nhanh Tần Hoài đã biết.

Sau khi tên khất cái thứ 17 nằm vật ra trước cửa không lâu, cửa sau của Tần Ký Bột Bột Phô động đậy, sau một trận tiếng sột soạt, chắc là tiếng dời đồ đạc trước cửa, mở chốt cửa, một cô gái trông mười mấy tuổi, mặc áo bông, trên đầu rất mộc mạc không có bất kỳ trâm bạc trang sức nào, cách ăn mặc trông hơi giống nha hoàn ôm một chiếc giỏ tre đẩy cửa bước ra, sau khi nhìn thấy kỳ cảnh trước cửa liền hét lớn vào trong.

_“Tiểu thư, bên ngoài lại nằm rất nhiều khất cái rồi.”_

_“Tiểu thư, cô thực sự không thể tặng Bột bột như vậy nữa, cứ tặng tiếp như vậy khất cái cả thành đều biết mất, em sợ ngày mai em vừa đẩy cửa ra, khất cái bên ngoài còn nhiều hơn.”_

Trả lời nha hoàn, là một giọng nữ trong trẻo nhưng rất trầm ổn.

_“Xuân Hà, hôm nay trời tuyết lạnh, em chia Bột bột xong thì múc cho mỗi người họ một bát nước nóng.”_

_“Vốn dĩ là Bột bột bột mì đen ta dùng để luyện tay, họ nhận xong sẽ rời đi, đều hiểu quy củ. Đừng ngạc nhiên, bị phụ thân nghe thấy lại trách mắng.”_

_“Tốc độ nhanh lên một chút, nước nóng chắc không đủ lắm, bây giờ ta vào bếp đun thêm chút nước nóng.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!