Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 7: Chương 7: Trợ Lý Tiểu Tần (Cảm Ơn Thương Lang Phong Á Đã Donate Minh Chủ!)

## Chương 7: Trợ Lý Tiểu Tần (Cảm Ơn Thương Lang Phong Á Đã Donate Minh Chủ!)

Tối hôm đó, Trần Huệ Hồng liền nhắn tin WeChat cho Tần Hoài, hỏi thăm độ khó của việc làm Hồng Đậu Thứ Vị Bao. Sau khi biết được học làm loại bánh bao này chỉ cần có tay là làm được, Trần Huệ Hồng chủ động hỏi Tần Hoài có thể dành thời gian dạy cô không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Trần Huệ Hồng trực tiếp ôm đồm luôn việc trang trí nhà ăn và tuyển dụng nhân viên coi như lời cảm ơn, còn hào phóng bày tỏ nếu nhà của Tần Hoài không đủ ở, căn nhà trống kia của cô có thể để Tần Tòng Văn, Triệu Dung và Tần Lạc ở tạm trước, trong thời gian ngắn cô cũng không định cho thuê.

Dù sao đối với Trần Huệ Hồng mà nói, tìm một công ty trang trí đáng tin cậy để cải tạo đơn giản tầng một của nhà ăn và nhờ người của công ty em trai giúp đăng thông tin tuyển dụng, còn lâu mới phiền phức bằng việc học làm Hồng Đậu Thứ Vị Bao.

.

_“Cho nên, đây chính là thành quả phấn đấu trốn việc 3 ngày của Hồng Tỷ?!”_ Âu Dương nhìn những chiếc Hồng Đậu Thứ Vị Bao hình dáng kích cỡ khác nhau trên bàn ăn, ánh mắt nhìn Tần Hoài tràn đầy sự nghi ngờ.

Sáng sớm Tần Hoài đã nhắn tin cho cậu ta, bảo cậu ta lên lầu thưởng thức thành quả mấy ngày nay của Trần Huệ Hồng nhân tiện bàn bạc đối sách giảng dạy. Âu Dương còn tưởng Trần Huệ Hồng dưới sự giảng dạy của Tần Hoài trù nghệ tăng tiến vượt bậc, hưng phấn chạy lên chuẩn bị ăn một bữa no nê, kết quả...

Mấy con nhím lộn xộn này là thứ gì vậy?

Con thì vẹo đầu, con thì lòi nhân, con thì mất cân đối tỷ lệ, con thì giống con chuột mọc vài cái gai nhọn, sống động như một con nhím nghệ thuật trường phái trừu tượng.

Âu Dương nghĩ thầm mấy ngày trước mình ăn Hồng Đậu Thứ Vị Bao cũng đâu có hình dạng thế này.

Không phải chứ người anh em, trước đây cậu chẳng phải nói loại bánh bao này là món nhập môn có tay là làm được sao?

Lẽ nào cậu chính là kiểu giáo viên trình độ học thuật kéo đầy, nhưng trình độ giảng dạy cực kém, kiểu giáo viên chỉ biết đọc sách lên lớp trong truyền thuyết?

Tần Hoài cầm lên một cái bánh bao nhím mập mạp to bằng nắm tay người lớn, gai trên lưng còn lưa thưa hơn cả tóc của lập trình viên đang đối mặt với nguy cơ hói đầu, nói: _“Mùi vị đều giống nhau, bột là tôi nhào nhân là tôi làm, tạo hình không ảnh hưởng đến việc ăn.”_

Nói xong, Tần Hoài đi đầu ăn miếng đầu tiên.

Hôm nay Tần Hoài gọi Âu Dương qua, chủ yếu là để dọn kho.

Mặc dù thành quả học tập của Trần Huệ Hồng không được như ý, nhưng thái độ học tập vẫn rất tốt. Trong ba ngày số bánh bao nhím gói ra nhiều đến mức mấy cái tủ lạnh cũng không nhét vừa, Tần Lạc sắp ăn đến phát ói rồi, nhìn thấy đồ có nhân đậu đỏ là buồn nôn.

Kế thừa nguyên tắc không lãng phí thức ăn, Tần Hoài lấy lý do bàn bạc đối sách giảng dạy bắt Âu Dương qua ăn bánh bao.

Dù sao hôm nay thứ bảy không phải đi làm, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chi bằng đến ăn chút Hồng Đậu Thứ Vị Bao.

Âu Dương cảm thấy có lý, vớ lấy một cái nhét vào miệng, vừa ăn vừa nói: _“Nói thì nói vậy, nhưng mấy cái bánh bao này cũng thảm hại quá. Ngày mốt là Ngày hội trổ tài ẩm thực gia đình rồi, Hồng Tỷ làm mấy thứ này, được không đấy?”_

_“Tôi cũng không phải nói bánh bao này không được, chủ yếu là… Hồng Tỷ có kể cho cậu nghe về Ngày hội gia đình mấy năm trước không?”_

Tần Hoài gật đầu.

Đương nhiên là kể rồi.

Ngày hội gia đình của trường Thực Nghiệm, được tổ chức vào tuần trước kỳ thi cuối kỳ kết thúc mỗi năm học. Vốn dĩ được lập ra để thúc đẩy mối quan hệ gia đình, tăng cường mối quan hệ và tình bạn giữa các học sinh, tăng cường giao lưu giữa các phụ huynh. Kết quả đi ngược lại mong muốn, dưới sự ganh đua và cạnh tranh khó hiểu của đám phụ huynh có tiền này, Ngày hội gia đình dần dần biến chất.

Nhìn giá nhà của Vân Trung Tiểu Khu là có thể thấy, điều kiện gia đình của học sinh trường Thực Nghiệm đều rất tốt.

Khối tài sản như của Trần Huệ Hồng đặt trong số các phụ huynh cũng chỉ có thể coi là trung bình khá, đám phụ huynh có tiền này nếu muốn ganh đua có thể ganh đua đến mức ly kỳ cỡ nào có thể tưởng tượng được.

Âu Dương nuốt miếng bánh bao, bắt đầu chế độ phàn nàn: _“Năm ngoái Ngày hội sáng tạo gia đình gấp thuyền giấy, chỉ riêng thuyền rồng đã có 7 chiếc, mấy thứ như tàu thủy thì càng khỏi phải nói, nếu không phải điều kiện không cho phép, họ hận không thể gấp cả tàu Titanic ra.”_

_“Năm kia Ngày hội công nghệ gia đình, tác phẩm cuối cùng xin cấp bằng sáng chế có tới 26 cái, hình như còn có 2 cái được đưa vào sản xuất tung ra thị trường. Tôi nghe nói chính vì hai năm đầu ganh đua quá ly kỳ, ly kỳ đến mức nhìn một cái là biết bỏ tiền ra mua, nhà trường để cân bằng, năm nay mới quyết định tổ chức Ngày hội trổ tài ẩm thực gia đình, còn đặc biệt quy định bắt buộc phải làm tại chỗ.”_

_“Cũng không xếp hạng nữa, chỉ bình chọn giải thưởng. Giải thưởng được yêu thích nhất, giải thưởng sáng tạo nhất gì đó, giải thưởng không phân biệt trước sau, đỡ cho đám phụ huynh này ganh đua lung tung.”_

_“Thuyền rồng có thể nhờ người gấp sẵn linh kiện mang đến trường lắp ráp tại chỗ, tác phẩm của Ngày hội công nghệ trực tiếp là làm xong mang đến, nấu ăn thì phụ huynh luôn phải tự mình động tay chứ, cùng lắm thì mang theo một trợ lý phụ việc, có ly kỳ cũng không ly kỳ đi đâu được.”_

_“Thực ra tôi thấy mấy năm trước Hồng Tỷ muốn nhờ người giúp cũng được, đâu phải không tìm được. Nhưng Hồng Tỷ không thích mấy thứ hư ảo này, chị ấy cảm thấy Ngày hội gia đình thì nên là phụ huynh và con cái cùng nhau động tay, làm cho thành tích của Tuệ Tuệ mấy năm trước đều đặc biệt kém.”_

_“Mặc dù tôi cảm thấy Tuệ Tuệ có thể không quan tâm lắm đến thứ hạng này, nhưng trong lòng Hồng Tỷ không thoải mái luôn cảm thấy làm mất mặt Tuệ Tuệ. Vừa hay năm nay là Ngày hội ẩm thực bắt buộc phải tự mình động tay, Hồng Tỷ liền cảm thấy thời cơ rửa nhục đã đến. Tần Hoài tôi nói cho cậu biết, cậu đừng thấy bề ngoài Hồng Tỷ có vẻ như không quan tâm lắm, thực ra chị ấy đã sớm bắt đầu chuẩn bị rồi, 3 tháng trước lúc có thông báo chị ấy đã lén lút bắt đầu luyện tập rồi.”_

Nói đến đây, Âu Dương nhấc tay lên, chỉ vào hổ khẩu tay trái: _“Chỗ này của Hồng Tỷ cậu có để ý không? Có một vết sẹo, hai tháng trước thái rau bị cắt vào. Lúc đó vốn dĩ Hồng Tỷ muốn luyện tập xào rau, kết quả lúc luyện thái rau thì cắt vào tay, Tuệ Tuệ thấy nguy hiểm nên không cho chị ấy xào rau nữa.”_

_“Xào rau không được, Hồng Tỷ liền nghĩ đến việc gói sủi cảo. Trên mu bàn chân có thể cậu không nhìn thấy, cũng có sẹo! Hơn một tháng trước, lúc băm nhân sủi cảo đặt dao phay lên thớt không chú ý đụng rơi, dao trực tiếp chém vào mu bàn chân.”_

_“Lần này sủi cảo Tuệ Tuệ cũng không cho làm, Hồng Tỷ liền luyện tập làm bánh ngọt kiểu Tây, kết quả học không vào, liền đổi sang món nộm. Nhưng món nộm quá đơn giản, nếu tôi nhớ không nhầm thì hai tuần trước vừa đổi sang món kho.”_

Có lẽ là nói quá nhanh hơi nghẹn, Âu Dương cầm cốc lên uống ực một ngụm nước lớn rồi nói tiếp.

_“Thực ra tôi thấy món kho cũng rất tốt, mặc dù có chút hiềm nghi gian lận nhưng không xảy ra sai sót, gói gia vị kho đều trực tiếp nhờ người phối sẵn. Nếu không phải hai ngày trước Tuệ Tuệ lúc ăn Hồng Đậu Thứ Vị Bao nói bánh bao này không tồi, tôi ước chừng bây giờ Hồng Tỷ đang ở nhà kho ruột già đấy.”_

Tần Hoài: …

Ngày hội trổ tài ẩm thực gia đình của trường học đi kho ruột già.

Tần Hoài chỉ có thể nói Trần Huệ Hồng quả nhiên là một người không đi theo con đường bình thường.

_“Vậy nên, bây giờ hai người có kế hoạch gì?”_ Âu Dương cầm lên cái Hồng Đậu Thứ Vị Bao cuối cùng.

_“Chúng tôi cảm thấy Hồng Đậu Thứ Vị Bao không ổn.”_ Tần Hoài nói thật, _“Hai ngày nay Hồng Tỷ đã nói bóng nói gió nghe ngóng một chút, trong số phụ huynh của bạn học lớp Tuệ Tuệ mặc dù không có đầu bếp lớn, nhưng có nhà mở nhà hàng.”_

_“Đến lúc đó để đầu bếp trong nhà hàng làm một số món ăn chế biến sẵn chỉ cần cho vào nồi nấu, cũng phù hợp với yêu cầu của nhà trường.”_

Âu Dương lập tức ngồi nghiêm chỉnh: _“Vậy phải làm sao? Thành phố chúng ta có đầu bếp nào đặc biệt nổi tiếng không, cùng lắm thì để Hồng Tỷ cũng đi tìm!”_

_“Nhưng bây giờ muộn quá rồi, không chừng họ đã tìm xong hết rồi?”_

Tần Hoài lắc đầu: _“Tính cách của Hồng Tỷ cậu hiểu rõ hơn tôi, gói bánh bao tự mang theo bột và nhân đã là giới hạn, cái gì cũng có sẵn cho vào nồi nấu chắc chắn chị ấy không chịu.”_

Âu Dương sốt ruột vỗ đùi một cái: _“Vậy phải làm sao? Năm nay Tuệ Tuệ chẳng phải lại đội sổ sao!”_

Tần Hoài:?

Tuệ Tuệ đội sổ cậu lo lắng thế làm gì? Lẽ nào cậu cũng có nhiệm vụ hệ thống?

Sau đó Tần Hoài liền nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Âu Dương.

_“Tôi còn trông cậy vào năm nay Tuệ Tuệ tỏa sáng rực rỡ, Hồng Tỷ vui vẻ phát thêm 2000 tệ tiền thưởng đây. Mẹ tôi thế mà một xu cũng không cho tôi, tôi sắp nghèo chết rồi.”_

Tần Hoài: …

_“Cho nên tôi đã đưa ra plan B.”_ Tần Hoài nói.

_“Nếu chất lượng thật sự không đọ lại được thì lấy số lượng để chiến thắng, ba tôi có một bộ khuôn điểm tâm trân quý, có thể làm ra hơn 20 loại tạo hình điểm tâm bao gồm mèo, chó, thỏ, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Bạch Long Mã, đài sen của Quan Âm Bồ Tát. Hôm qua tôi đã gọi điện cho cô tôi bảo cô gửi qua, ước chừng chiều nay sẽ đến.”_

_“Khuyết điểm duy nhất là kiểu dáng hơi cũ một chút, không có những kiểu dáng hot như Peppa Pig, Suzy Sheep, Pikachu, In the Night Garden. Dù sao cũng là bộ khuôn ba tôi nhờ thợ mộc giỏi nhất huyện chúng tôi làm hơn 30 năm trước, hơi không theo kịp thời đại.”_

_“Nhưng không sao, chúng ta có thể chủ đạo phong cách hoài cổ phục cổ.”_

_“Đến lúc đó tôi sẽ nhào bột làm nhân trước một ngày, nhân đậu đỏ, nhân đậu xanh, nhân hoa hồng, nhân khoai lang tím, nhân hạt sen đều làm, chủ đạo vị ngọt. Nhân mặn thì chỉ làm trứng muối, thực ra thịt tươi là tốt nhất, nhưng Hồng Tỷ không biết dùng lò nướng lắm, rất dễ lật xe nên thôi vậy.”_

_“Mục tiêu Ngày hội trổ tài ẩm thực gia đình ngày mốt của chúng ta là, ai cũng có phần, cố gắng làm sao để toàn trường học sinh và phụ huynh mỗi người đều có thể ăn được một miếng.”_

Đến lúc đó còn không trực tiếp tỏa sáng rực rỡ sao!

Âu Dương nghe mà ngẩn người, cảm thấy Tần Hoài nói hình như rất hợp lý nhưng lại có chút ly kỳ, suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng tìm ra lỗ hổng.

_“Nhiều loại điểm tâm như vậy, Hồng Tỷ biết làm không?”_

Tác phẩm hiện tại của Trần Huệ Hồng nhưng là trường phái trừu tượng đấy!

_“Chỉ cần gói nhân vào trong là được, phần còn lại có khuôn.”_

_“Nhưng mà…”_ Âu Dương cảm thấy vẫn không đáng tin, _“Với trình độ của Hồng Tỷ, dựa vào chính chị ấy, làm ra có thể ngon được không?”_

_“Điểm tâm không phải còn cần hấp hoặc nướng sao? Một mình Hồng Tỷ có làm được không?”_

_“Đương nhiên là không được.”_

Âu Dương:?

_“Cho nên, Hồng Tỷ cần một trợ lý giúp chị ấy bê đồ đạc, thay chị ấy kiểm soát toàn cục.”_ Tần Hoài nói.

Âu Dương: _“… Năm nay nhà trường chắc chắn kiểm tra gắt gao, với thân phận của cậu làm sao trà trộn vào được?”_

Tần Hoài vẻ mặt nghiêm túc: _“Thực không dám giấu, mẹ ruột của tôi và Hồng Tỷ thực ra là đồng hương.”_

Âu Dương:??

_“Mặc dù không cùng một làng, cũng không cùng một huyện, nhưng ít nhất là cùng một thành phố. Mặc dù cách nhau hơi xa một chút, nhưng cháu gái ngoại của bà cô ba của mẹ ruột tôi đã gả cho cháu họ của ông cậu của một hộ gia đình trong làng Hồng Tỷ.”_

_“Mặc dù quan hệ họ hàng có chút phức tạp, nhưng thật sự tính ra tôi là biểu thúc (chú họ) xa của Tuệ Tuệ.”_

_“Là một người họ hàng nghèo, nương tựa vào người chị họ xa đã phát đạt làm trợ lý cho chị ấy, sau đó trong Ngày hội gia đình giúp đỡ bê đồ đạc phụ việc, chuyện này rất hợp lý phải không.”_

_“Dù sao mấy bộ khuôn cô tôi gửi qua cũng nặng ba bốn chục cân đấy, không thể nào để Hồng Tỷ và Tuệ Tuệ hai người bê được chứ?”_

Nói rồi, trợ lý Tiểu Tần giơ thẻ nhân viên của mình ra.

Công ty Hoành Viễn, Trợ lý Hội đồng quản trị, Tần Hoài.

Sáng nay vừa mới lấy được, tươi rói, vỏ bọc đều là mới tinh.

Âu Dương:???

Chương thêm của Minh Chủ đợi đến lúc lên kệ sẽ thêm cùng (bây giờ tôi viết không ra ())

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!