## Chương 6: Hồng Đậu Thứ Vị Bao
Tần Lạc sau khi biểu diễn xong, cảm thấy bản thân ít nhất cũng có thể chấm 95 điểm cho màn diễn xuất rất xứng đáng với phần thưởng được ăn Tứ Hỷ Giảo Tử trước. Cô bé nài nỉ ỉ ôi, lấy lý do mình đang tuổi ăn tuổi lớn mau đói, buổi trưa chỉ ăn hai bát rưỡi cơm căn bản không no để bắt Tần Hoài hấp ngay cho cô bé 4 cái sủi cảo + 1 cái bánh bao thịt lót dạ.
Còn hoành thánh tôm tươi thì khỏi cần, hoành thánh là do cô bé và Triệu Dung gói, không muốn ăn.
Nể tình màn biểu diễn của Tần Lạc tuy khoa trương nhưng hiệu quả, Tần Hoài đã đồng ý.
Tần Lạc kích động chọn cách ngồi xổm ngay trong bếp để ăn đồ vừa mới ra lò.
Nói chung ăn miếng đầu tiên của món ăn vừa mới ra lò là một sự tận hưởng, nhưng miếng đầu tiên của điểm tâm vừa mới ra lò thì chưa chắc.
Món bột vừa mới ra lò, nóng.
Người bình thường thật sự không ăn nổi miếng này.
Nhưng Tần Lạc thì khác, cô bé da dày thịt béo.
Nhiều năm nay Tần Hoài đều cảm thấy, sự da dày thịt béo của Tần Lạc là từ ngoài vào trong. Từ mông đến lòng bàn tay đến lưỡi đến thực quản đến dạ dày đều được làm bằng thép, sát thương vật lý như sào phơi quần áo bằng tre không thể phá vỡ phòng thủ, sát thương phép thuật của bánh bao nóng hổi khiến người ta hận không thể bịt miệng nhảy một điệu tap dance cũng không thể phá vỡ phòng thủ, đúng là ma võ song tu, một thế hệ tông sư.
Tứ Hỷ Giảo Tử, hấp 8 phút là có thể ra lò.
Bánh bao thì lâu hơn một chút.
_“Anh, chín chưa? Chín chưa? 8 phút rồi, em thấy ăn được rồi đấy, cho em nếm thử một cái trước đi!”_ Tần Lạc ngồi xổm trước xửng hấp, bấm đồng hồ bấm giờ trên điện thoại.
Tần Hoài ước chừng cũng hòm hòm rồi, gật đầu, mở nắp xửng hấp dùng kẹp gắp ra một cái, đặt vào đĩa nhỏ đưa cho Tần Lạc.
Để tiện lợi và đẹp mắt, Tần Hoài đặc biệt thái những lát cà rốt có độ dày tương đương, trộn với dầu salad nêm nếm gia vị lót dưới Tứ Hỷ Giảo Tử làm đế hấp cùng. Đế màu đỏ cam, bốn cánh màu sắc rõ ràng xanh, vàng, nâu, hồng, thoạt nhìn giống như một bông hoa màu sắc rõ ràng, tươi tắn, tròn vo vô cùng đáng yêu.
_“Oa!”_ Tần Lạc khen ngợi qua loa tạo hình đẹp mắt của Tứ Hỷ Giảo Tử, sau đó không kịp chờ đợi trực tiếp dùng tay bốc.
Anh trai đã lót sẵn đế rồi, chu đáo như vậy, lại dùng đũa từ từ gắp thì phụ lòng quá.
Tứ Hỷ Giảo Tử vừa mới ra lò, vẫn còn bốc hơi nóng, kích cỡ lại không nhỏ cứ thế bị Tần Lạc một ngụm nuốt trọn.
_“Ưm.”_ Tần Lạc vừa nhai trong hạnh phúc, vừa bị nóng đến mức nhíu mày, vừa mở miệng hơi nóng liền phì phì bốc ra ngoài, giống như một chiếc máy bay phản lực, muốn nói chuyện ngay cả một âm tiết trọn vẹn cũng không phát ra được.
Ăn như vậy tuy bỏng miệng, nhưng quả thực rất ngon.
Sủi cảo vừa mới ra lò, toàn bộ nước cốt đều bị khóa trong nhân, bốn loại nguyên liệu trang trí khác nhau kết hợp với lát cà rốt ngòn ngọt, vô số mùi vị phức tạp tươi, mặn, ngọt hội tụ trong khoang miệng, nước cốt bỏng miệng hòa quyện với lớp vỏ dai dai bốc hơi nóng, độ ngon nhân đôi.
_“Ưm ưm ưm ưm!”_ Tần Lạc không nói nên lời chỉ đành điên cuồng gật đầu, biểu thị có thể ra lò rồi.
Tứ Hỷ Giảo Tử ngày thường lễ tết mới được ăn, bây giờ không phải lễ tết cũng được ăn rồi, làm tròn lên một chút, chẳng phải bằng trực tiếp ăn tết rồi sao?
Nghĩ vậy, Tần Lạc trực tiếp mở camera, hướng về phía nồi hấp vẫn còn bốc hơi nước chụp một cái, chụp ra một bức ảnh Tứ Hỷ Giảo Tử tuyệt đẹp mang cảm giác mờ ảo.
Gửi cho Hà Thành.
Hà Thành:???
().
Sáu giờ rưỡi tối, Âu Dương, Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà Tần Hoài.
So với buổi trưa, trạng thái của Trần Tuệ Tuệ rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, sắc mặt không còn nhợt nhạt, người cũng có tinh thần hơn, vừa vào cửa đã ngọt ngào chào hỏi từng người, hệt như một cô bé ngoan ngoãn đáng yêu.
Âu Dương và Trần Huệ Hồng còn mang theo quà đến.
Trần Huệ Hồng mang đến một chiếc máy lọc không khí, để phòng khách hay phòng ngủ đều được.
Âu Dương mang đến cũng là máy lọc không khí hai chậu xương rồng nhỏ, để bệ cửa sổ hay trên bàn đều được.
Bữa ăn đã được chuẩn bị xong.
Hai đĩa Tứ Hỷ Giảo Tử, hai đĩa bánh bao, mỗi người một bát nhỏ hoành thánh tôm tươi hành ngò tự lấy, còn về bánh bao đậu đỏ mà Trần Huệ Hồng gọi cho Trần Tuệ Tuệ thích ăn, Tần Hoài còn đặc biệt làm 6 cái Hồng Đậu Thứ Vị Bao.
Hồng Đậu Thứ Vị Bao, đúng như tên gọi chính là bánh bao nhỏ đáng yêu tạo hình con nhím nhân đậu đỏ, là một trong những món ăn hot của Tần Ký Tảo Canh Điếm, được các bạn nhỏ từ 3-12 tuổi gần đó vô cùng yêu thích.
Trần Tuệ Tuệ là một bạn nhỏ 9 tuổi, nhìn thấy Hồng Đậu Thứ Vị Bao, hai mắt đều sáng lên.
_“Mẹ, nhím nhỏ kìa!”_ Trần Tuệ Tuệ kích động nói nhỏ.
_“Mọi người đều ngồi xuống ăn cơm đi, hoành thánh trong nồi vẫn còn, không đủ có thể vào bếp lấy thêm.”_ Tần Hoài cười chào hỏi.
Trần Tuệ Tuệ là người đầu tiên ngoan ngoãn vào chỗ, ngồi ở vị trí gần Hồng Đậu Thứ Vị Bao nhất. Tần Lạc cũng ngay lập tức chiếm lĩnh vị trí đắc địa gần Tứ Hỷ Giảo Tử nhất, Âu Dương tay dài ngồi đâu cũng được, vốn dĩ định ngồi cạnh Trần Huệ Hồng lúc ăn cơm nịnh nọt lãnh đạo một chút, vị trí này đã bị Tần Hoài giành ngồi trước rồi, chỉ đành ngồi giữa Tần Tòng Văn và Tần Lạc, cố gắng trà trộn vào nhà họ Tần.
Âu Dương là người đầu tiên vươn đũa, gắp một cái bánh bao thịt to, cắn một miếng, nhai hai cái rồi trực tiếp nuốt xuống bụng, vẻ mặt thỏa mãn cảm thán: _“Chính là mùi vị này!”_
_“Nhớ mấy năm rồi, Hồng Tỷ chị không biết đâu, kể từ năm đó thi đấu ăn bánh bao thịt to do Tần Hoài làm, từ đó về sau tôi ăn bánh bao nhà ăn đúng là trà không nhớ cơm không màng, ăn bánh bao ngon đến mấy cũng cảm thấy Uyển Uyển loại Khanh (chỉ là người thay thế).”_
Trần Huệ Hồng bị lời của Âu Dương chọc cười, cũng gắp một cái bánh bao lên, cười nói: _“Có khoa trương đến vậy không? Buổi sáng tôi cũng ít khi thấy cậu ăn bánh bao.”_
Nói xong, cắn một miếng, gật đầu.
_“Quả thực không tồi.”_ Trần Huệ Hồng biểu thị sự khẳng định.
Trần Tuệ Tuệ đã bắt đầu gặm Hồng Đậu Thứ Vị Bao, từng miếng từng miếng nhỏ, chậm rãi từ tốn, không nói chuyện.
Còn về Tần Lạc...
Trong thời gian Âu Dương và Trần Huệ Hồng nói chuyện cô bé đã ăn hai cái Tứ Hỷ Giảo Tử rồi, hoàn toàn không nhìn ra được hơn một tiếng trước đã ăn một bữa.
Trẻ tuổi đúng là tốt, sức ăn lớn.
Thấy Tần Lạc cứ ăn Tứ Hỷ Giảo Tử mãi, Âu Dương cũng tò mò gắp một cái: _“Đây chính là cái Tứ Hỷ Giảo Tử gì đó phải không, trông cũng đẹp mắt đấy, sao tôi cứ thấy thứ này hơi quen mắt nhỉ?”_
Cắn một cái.
Âu Dương sững sờ.
Hoàn toàn sững sờ, kiểu bảy tám giây không nhúc nhích ấy.
Âu Dương đột nhiên hóa đá như vậy, Tần Lạc đang tranh thủ thời gian ăn nhiều một chút, muốn nhân lúc dạ dày chưa kịp phản ứng nhét thêm vài cái sủi cảo vào trong cũng dừng lại, không chắc chắn hỏi: _“Mặn… mặn rồi à?”_
Lẽ nào lúc Tần Hoài trộn nhân muối chưa tan hết?
Không thể nào, lỗi sơ đẳng này thường chỉ có ba cô bé Tần Tòng Văn mới mắc phải.
Giây tiếp theo, hốc mắt Âu Dương ươn ướt.
_“Hoài đại sư!”_ Âu Dương hận sắt không thành thép nói, _“Năm đó lúc cậu thi đấu, sao không làm món này hả?!”_
_“Nếu cậu làm món này, chúng tôi dù có trùm bao tải đánh cho cháu trai của người phụ trách nhà ăn số 6 một trận, cũng phải đánh cho cậu thành hạng 1!”_
Tần Hoài: …
Không đến mức không đến mức, bình thường anh cũng ít khi ăn nhà ăn số 6, tiền thưởng tiền mặt tốt hơn phiếu miễn phí một năm nhiều.
_“Nếu tôi sớm biết cậu có tay nghề này.”_ Âu Dương nghẹn ngào một chút, _“Năm đó lúc tôi khởi nghiệp, nhất định sẽ tuyển cậu làm đầu bếp của tôi.”_
_“Quán lẩu cá của tôi, cũng không đến mức một năm đã sập tiệm.”_
Dẫn đến bây giờ ba mẹ cậu ta không cho cậu ta tiền, nghèo rớt mồng tơi, lương tháng 4k, nói là phải đợi cậu ta tĩnh tâm lại, làm việc đến nơi đến chốn mới cho tiền.
Khổ quá mà!
Tần Hoài:?
Tôi coi cậu là đàn anh, cậu coi tôi là trâu ngựa?
Âu Dương trăm mối cảm xúc ngổn ngang biến đau thương thành sự thèm ăn, hì hục ăn Tứ Hỷ Giảo Tử.
Tần Lạc cảm nhận sâu sắc nguy cơ cũng không cam lòng tụt hậu, đẩy nhanh tốc độ ăn ngấu nghiến.
Cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ thật thú vị, cái gì cũng phải so bì, ăn cơm cũng phải so bì y như trẻ con, Trần Huệ Hồng đầy hứng thú nhìn hai người đua tốc độ. Đến tuổi của cô sức ăn đã không còn lớn nữa, ăn đồ ăn chính càng không ăn được bao nhiêu đã no, so với việc tự mình ăn, vẫn là nhìn người khác ăn thú vị hơn.
Còn đưa cơm nữa.
Lúc Âu Dương và Tần Lạc đua tốc độ đến 1/3, Trần Tuệ Tuệ cuối cùng cũng gặm xong cái Hồng Đậu Thứ Vị Bao đầu tiên.
_“Tuệ Tuệ, có muốn ăn mấy cái hoành thánh nhỏ không? Hay là con muốn ăn sủi cảo trước?”_ Trần Huệ Hồng cúi đầu hỏi.
Trần Tuệ Tuệ lắc đầu, nói: _“Mẹ, bánh bao nhím ngon.”_
_“Thứ tư tuần sau chúng ta làm bánh bao nhím đi.”_
Tần Hoài:!
Anh biết ngay Tuệ Tuệ nhìn là biết một đứa trẻ ngoan mà.
Không chỉ bẽn lẽn, còn đáng yêu, lại hiểu chuyện, cũng thông minh.
Quan trọng nhất chính là thông minh.
Xem cái tên này đặt hay biết bao, Tuệ Tuệ, thông tuệ, thông tuệ gấp đôi!
Đúng là chỉ một chút là hiểu.
Cái bánh bao nhím này của anh, chính là đặc biệt làm cho Trần Tuệ Tuệ mà!
Không cần anh phải vòng vo tìm chủ đề để hỏi, Tuệ Tuệ đã chủ động nhắc đến rồi.
100 Nhân Khí Dẫn Lưu, quả thực dễ như trở bàn tay!
Đã đổi trạng thái, có thể ném nguyệt phiếu rồi (gõ bát)