## Chương 70: Trần Bì Trà
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào La Quân, có người ánh mắt ngưng trọng, có người xì xào bàn tán, có người ánh mắt né tránh, có người nhắn tin thông báo cho cả thế giới biết La Quân lại thực sự ra khỏi cửa rồi.
Trương Thục Mai, người liên tục 5 năm vinh dự nhận giải bảo mẫu muốn bị đào góc tường nhất Vân Trung Tiểu Khu đẩy xe lăn bước vào, chuẩn bị tìm một góc để xe lăn thì nhìn thấy trong thực đường có nhiều người như vậy, lại còn đồng loạt nhìn chằm chằm vào La Quân phía trước cũng giật mình một cái.
Nhưng La Quân căn bản không hề lay động, bình thản đội ánh mắt của mọi người chậm chạp đi đến cửa sổ, nói với Tần Hoài: _“Cho hai lồng Ngũ Đinh Bao, hai lạng Tô Bính.”_
_“Không có Tô Bính.”_ Tần Hoài đáp.
_“Tô Bính bao lâu nữa thì ra lò?”_ La Quân hỏi.
_“Người làm Tô Bính là hai vị Trịnh sư phụ, họ đều về Cô Tô rồi, thực đường hôm nay không bán Tô Bính.”_ Tần Hoài bày tỏ Tô Bính rơi ngẫu nhiên đã không còn nữa, hơn nữa Tô Bính anh làm quả thực không ngon bằng Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt làm.
Thuật nghiệp hữu chuyên công mà, Tần Lạc thích ăn loại có nhân, tốt nhất là nhân thịt. Tô Bính loại điểm tâm này đối với Tần Lạc mà nói chỉ là đồ ăn vặt thỉnh thoảng nếm thử, Tần Hoài rất ít khi làm.
Mắt La Quân đều mở to, trên mặt viết đầy hai ngày trước cậu mới xách đến cho tôi hai hộp quà điểm tâm cho tôi ăn mở vị, bây giờ cậu lại nói với tôi không bán nữa.
Thật vô lý!
_“Nhưng Tô Bính trong hộp quà lần trước tôi mang cho ngài là do tiểu Trịnh sư phụ làm, anh ấy có tiệm bánh ngọt ở Cô Tô, ngài có thể nhờ người đến Cô Tô mua rồi mang về.”_ Tần Hoài nhắc nhở ấm áp.
_“Tiệm bánh ngọt của cậu ta tên là gì? Ở vị trí nào?”_ La Quân cắn răng, lựa chọn mỗi bên lùi một bước, _“Tôi gọi một người chạy việc.”_
Tần Hoài:?
Gọi một người chạy việc?
Những ông lão neo đơn có tiền các ngài thực sự rất tùy hứng.
Các ông các bà ngồi cách cửa sổ khá xa nghe không rõ cuộc đối thoại giữa La Quân và Tần Hoài, tò mò rướn cổ thò đầu hỏi: _“La lão đầu nói gì vậy? Sao tôi có cảm giác ông ấy hơi nghiến răng nghiến lợi.”_
_“Tôi biết ngay ông ấy chắc chắn là đến bới móc mà!”_
_“Tiểu Tần sư phụ còn tươi cười đón tiếp, Tiểu Tần sư phụ người thật tốt, đúng là một chàng trai tốt!”_
Ba phút sau, La Quân đang ngồi ăn chậm rãi ở chiếc bàn nhỏ trống duy nhất đã thông qua lời mời kết bạn Wechat của Tần Hoài, chuyển tiếp địa chỉ Tần Hoài gửi cho ông cho Trương Thục Mai, bảo Trương Thục Mai tìm một người chạy việc có thể mua được Tô Bính với tốc độ nhanh nhất và ngồi máy bay mang về.
Trương Thục Mai kiến thức rộng rãi bắt đầu bình tĩnh tìm người chạy việc, còn không quên hỏi La Quân có ủng hộ người chạy việc tạm thời ở các thành phố lân cận Cô Tô ngồi đường sắt cao tốc chạy đến mua không, bà có một người cháu họ ở ngay cạnh Cô Tô, rất sẵn lòng kiếm khoản tiền này.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
Các ông các bà mạnh mẽ vây xem, bảo vệ Tiểu Tần sư phụ tốt nhất thế giới không muốn làm khó Tần Hoài, mỗi người đều gọi 12 món ăn sáng nhưng để đó không ăn, làm bộ làm tịch cầm đũa/thìa, nhiều nhất là thỉnh thoảng uống một ngụm sữa đậu nành/canh đậu xanh, toàn bộ quá trình ánh mắt đều không rời khỏi La Quân.
Nhân viên phục vụ có chút không hiểu rõ tình hình trong quán bây giờ là gì, mỗi người đều khó hiểu trở nên rất căng thẳng.
Con người khi căng thẳng luôn làm một số việc khó hiểu để che giấu sự bối rối của mình, ví dụ như cầm giẻ lau giả vờ muốn lau một cái tủ lau 10 phút, nhìn một tờ biểu mẫu một chữ cũng không vào đầu nhìn đông nhìn tây 10 phút, hoặc dứt khoát giả vờ như mình đang làm việc nghiêm túc đứng thẳng tắp ở góc tường, đứng mười phút.
Người trong bếp thì càng không cần phải nói.
Mở quán nhiều năm, cảnh tượng hoành tráng nào cũng từng thấy, cảnh tượng đặc sắc thiếu niên bất hảo/thành phần lêu lổng ngoài xã hội/lưu manh thuần túy đang ăn tự nhiên đánh nhau cũng từng mạnh mẽ vây xem qua, Tần Tòng Văn vừa gói bánh bao, vừa căng thẳng đấm đấm eo, đang do dự giữa việc lát nữa nhỡ bên ngoài đánh nhau mình nên dũng cảm xông lên can ngăn, hay là bo bo giữ mình.
Triệu Dung có chút không hiểu rõ tình hình, có chút nghi ngờ La Quân có phải đến kiểm tra an toàn thực phẩm không, sao lại phô trương lớn như vậy, gói bánh bao gói đến mức tâm trí để đi đâu.
Tần Lạc ngồi trong góc tranh thủ từng giây từng phút nghịch điện thoại.
Về phần Tần Hoài, anh thực sự có chút căng thẳng.
Không phải căng thẳng vì Chi Tuyến Nhậm Vụ có thể hoàn thành hay không, anh chỉ đơn thuần là lo lắng La Quân uống xong Trần Bì Trà sẽ trực tiếp mở miệng chế nhạo, nói anh là ếch ngồi đáy giếng ngay cả trà giải nhiệt cũng nấu không xong, chẳng qua cũng chỉ có thế, trước đây lại còn có dũng khí cãi bướng với ông nói Trần Bì Trà không phải nấu như vậy.
Trước ngày hôm nay, Tần Hoài chưa từng lo lắng tình huống này xảy ra.
Nhưng sáng nay nghe mấy ông bác bàn số 9 phổ cập kiến thức về chiến công hiển hách trước đây của La Quân, Tần Hoài cảm thấy La Quân hai năm nay không ra khỏi cửa vẫn là tu tâm dưỡng tính rồi.
Hôm ủy ban khu phố đến thăm, sức chiến đấu của La Quân chưa bằng một nửa trước đây.
Bây giờ La Quân tái xuất giang hồ, rất khó phán đoán tính công kích có phải cũng trở lại đỉnh cao hay không.
La Quân vẫn đang bình tĩnh ăn bánh bao.
Trạng thái ăn uống của ông thoạt nhìn vô cùng cầu kỳ, nói thế nào nhỉ có người ăn uống ngấu nghiến, có người ăn uống chậm rãi, có người ăn uống thoạt nhìn rất có tiền.
La Quân chính là loại cuối cùng.
Ông ăn bánh bao ăn ra một cảm giác old money.
Thanh lịch, thực sự là thanh lịch.
Tất nhiên có khả năng chỉ đơn thuần là tuổi lớn răng miệng không tốt, tốc độ ăn uống rất chậm.
Nhưng nếu là răng miệng không tốt mà còn thích ăn Tô Bính...
Tần Hoài chỉ có thể nói đoán không ra, thực sự đoán không ra.
Bữa sáng của La Quân ăn mãi đến 10 giờ.
Cháu trai của Trương Thục Mai đều đã xuất phát rồi, La Quân mới bắt đầu chậm rãi lau miệng, xem điện thoại hai cái, ăn một viên kẹo bạc hà, sau đó ném cho Tần Hoài bên cửa sổ một ánh mắt.
_“Tiểu Tần sư phụ, Trần Bì Trà nấu chưa?”_
_“Nấu rồi, theo công thức lần trước ngài đưa, ba hương vị đều nấu rồi, cháu còn thêm hai hương vị mới, ngài đều nếm thử nhé?”_
La Quân gật đầu, Tần Hoài đi bưng Trần Bì Trà đã để nguội, Trương Thục Mai đi đến cửa sổ để nhận.
Đúng lúc này, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh canh đúng giờ bước vào thực đường.
Vừa vào thực đường, Trần Huệ Hồng đã cảm thán: _“Hôm nay đông người thế!”_
Khuất Tĩnh thì tháo mũ và kính râm ra, khẩu trang vẫn đeo, ánh mắt mang theo ý cười gật đầu với La Quân, chào hỏi: _“La tiên sinh, buổi sáng tốt lành nha.”_
_“Chào buổi sáng.”_ La Quân dùng ngôn ngữ bướng bỉnh kiên quyết cho rằng bây giờ là buổi sáng.
_“Uống chưa?”_ Khuất Tĩnh trực tiếp đi đến ngồi đối diện La Quân, Trần Huệ Hồng ngồi bên cạnh Khuất Tĩnh.
La Quân không trực tiếp trả lời, liếc nhìn Trần Huệ Hồng một cái, dời ánh mắt dùng mắt ra hiệu về hướng Trương Thục Mai, hai người lập tức hiểu.
Chưa uống, đến kịp lúc.
Trương Thục Mai tìm một cái khay ăn làm vật đựng, vững vàng bưng năm bát Trần Bì Trà nhỏ tới, tay vững đến mức có thể trực tiếp vào làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng cao cấp.
La Quân không uống trước, mà hỏi Khuất Tĩnh: _“Sao cô lại thực sự đến đây, bác sĩ đi làm rảnh rỗi thế à?”_
_“Ngài chính là khách hàng vip của bệnh viện chúng cháu, vì sức khỏe của ngài đặc biệt chạy một chuyến là nội dung công việc bình thường.”_ Khuất Tĩnh nói, lấy từ trong túi ra một túi hồ sơ, _“Đây là kết quả khám sức khỏe lần trước của ngài, mặc dù đã kiểm tra xong rồi, nhưng cháu vẫn khuyên ngài đặc biệt đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra tổng quát, thiết bị trong bệnh viện nhiều.”_
_“Ngài đều sẵn lòng ra khỏi cửa uống trà giải nhiệt rồi, chắc hẳn cũng không ngại đặc biệt chạy một chuyến đến bệnh viện khám sức khỏe chứ?”_
_“Đừng hòng thao túng tâm lý tôi.”_ La Quân ngày thường không ít lần lướt mạng, quả quyết từ chối.
Sau đó bưng trà giải nhiệt trước mặt lên uống một ngụm thấm giọng.
_“Đúng rồi, đây mới là hương vị của Trần Bì Trà, đám thanh niên bây giờ căn bản không biết nấu Trần Bì Trà.”_ La Quân vô cùng hài lòng lại uống một ngụm.
Tần Hoài mặt không cảm xúc nhìn La Quân hết ngụm này đến ngụm khác, mỗi bát nếm một ngụm.
Âm báo trò chơi hoàn toàn không vang lên, Chi Tuyến Nhậm Vụ chưa hoàn thành.
Theo công thức của La Quân, Trần Bì Trà làm ra hương vị quả thực không tồi, chính ông cũng bày tỏ sự khen ngợi, nhưng đây căn bản không phải là hương vị ông thích uống.
Quả nhiên, vị khách khó nắm bắt nhất trên thế giới này, ngoài trẻ em ra thì chính là người già.