## Chương 71: Tất Phương
La Quân vừa không tiếc lời dùng ngôn ngữ bày tỏ sự thơm ngon của Trần Bì Trà được làm ra từ công thức của ông, vừa thành thật trong lòng không hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ, đồng thời còn nhàn nhã tự tại trò chuyện với Khuất Tĩnh.
Các ông các bà trong sảnh lớn thấy La Quân hình như không phải đến bới móc, thực sự chỉ đơn thuần là vì chứng minh công thức của mình không có vấn đề mà không tiếc ra khỏi cửa, liền không chú ý đến La Quân như trước nữa.
Bắt đầu tự mình trò chuyện, bầu không khí cũng không còn giương cung bạt kiếm như trước, nhiều nhất là cảm thán một câu La lão đầu đúng là càng già càng cổ quái.
Tất nhiên, cũng không có ai rời đi.
Đây chính là lần đầu tiên La Quân ra khỏi cửa sau 1 năm 8 tháng 13 ngày, đương nhiên phải ngồi bên cạnh xem toàn bộ quá trình, xem đến khi ông về nhà mới thôi.
Khuất Tĩnh vẫn đang cố gắng thuyết phục La Quân đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra toàn diện, đừng bướng bỉnh nữa.
La Quân uống cạn ngụm Trần Bì Trà cuối cùng, ăn no căng bụng nước, mất kiên nhẫn nói: _“Tôi đã ở cái tuổi này rồi còn gì để kiểm tra nữa, thực sự kiểm tra ra bệnh lớn gì phải phẫu thuật các người dám chữa không?”_
Sau đó La Quân chĩa mũi nhọn sang Trần Huệ Hồng: _“Trần Huệ Hồng cô hôm nay sao lại đổi tính rồi, bình thường không phải nói nhiều lắm sao? Lúc đến nhà tôi còn chưa đi đến cửa, tôi ngồi trong nhà đã có thể nghe thấy tiếng cô gọi điện thoại bên ngoài, người không biết còn tưởng cô là Vương Hy Phượng, chưa thấy người đã nghe tiếng, hôm nay sao không nói chuyện rồi?”_
_“Hôm nay là ngày trọng đại ngài ra khỏi cửa, tôi đang suy nghĩ xem nên chỉnh sửa vòng bạn bè thế nào để tuyên truyền tin vui này.”_ Trần Huệ Hồng đối đáp trôi chảy.
La Quân:...
La Quân đặt bát xuống: _“Vô vị, về đây, phim truyền hình còn chưa xem xong.”_
Nói xong, chậm rãi đứng dậy, bướng bỉnh tự mình bước ra khỏi thực đường.
Trương Thục Mai đẩy xe lăn đi theo phía sau, nhìn từ xa, rất giống một ông lão đang phục hồi chức năng, thoạt nhìn lại có chút cảm động.
Khuất Tĩnh nhìn đồng hồ, đội mũ và đeo kính lên, nói với Trần Huệ Hồng: _“Hồng Tỷ, thời gian cũng không còn sớm nữa tôi phải về bệnh viện rồi. Chị nếu có thời gian thì giúp tôi khuyên nhủ La tiên sinh nhiều hơn, làm phiền chị rồi.”_
Trần Huệ Hồng cười cười: _“Yên tâm, hôm nay tôi không có việc gì, lát nữa sẽ đến nhà ông ấy khuyên ông ấy.”_
Khuất Tĩnh đi đến cửa sổ chào tạm biệt Tần Hoài, thấy mẻ điểm tâm đầu tiên đã ra lò, tiện thể mỗi loại mua một ít, xách điểm tâm hài lòng rời đi.
Xem xong náo nhiệt, các ông các bà chuẩn bị làm việc chính cũng nhao nhao bắt đầu xếp hàng mua điểm tâm, mạnh tay tiêu dùng một khoản.
Phát hiện hôm nay điểm tâm bán quả thực nhanh hơn ngày thường rất nhiều Tần Hoài:...
La Quân lại còn có thiên phú livestream bán hàng, thật không thể tin nổi.
Trần Huệ Hồng thấy điểm tâm còn lại không nhiều, vẫn như mọi khi bao trọn gói mang đến ủy ban khu phố, tìm một lý do La Quân cuối cùng cũng ra khỏi cửa, cô với tư cách là đại diện ủy ban khu phố phải đến nhà quan tâm tình hình, xách trái cây đến nhà giúp Tần Hoài dò hỏi tình hình.
20 phút sau, Trần Huệ Hồng gọi điện thoại cho Tần Hoài.
_“Tiểu Tần.”_ Giọng của Trần Huệ Hồng rất bình thường, Tần Hoài lại từ trong sự bình thường nghe ra một tia bất thường.
_“Tình hình có chút phức tạp.”_
_“Tôi cảm thấy, cậu bây giờ nếu rảnh rỗi, chi bằng đến căn 1704 tòa A một chuyến, Trương a di đã bị đuổi đi rồi.”_
Tần Hoài:?
Tần Hoài có chút không nắm rõ tình hình, nhưng điểm tâm quả thực không có gì cần anh phải canh chừng nữa, chỉ cần đợi thời gian ra nồi ra lò đúng giờ là được.
Tần Hoài giao lại công việc còn lại cho Tần Tòng Văn, đem hai bát Trần Bì Trà vốn dĩ để lại chiều cho Tần Lạc uống đóng gói vào ly, xách Trần Bì Trà đi đến căn 1704 tòa A.
Lúc Tần Hoài đến tòa A, bảo vệ dưới lầu tưởng Tiểu Tần sư phụ đích thân đến giao đồ ăn.
Có thể nhìn ra, tin tức La Quân khen ngợi Trần Bì Trà không ngớt miệng đã truyền đến chỗ bảo vệ rồi.
Tiểu Tần sư phụ giao đồ ăn bấm chuông cửa xong, là Trần Huệ Hồng mở cửa.
La Quân đứng ngay sau lưng Trần Huệ Hồng, đánh giá Tần Hoài từ trên xuống dưới một phen: _“Cậu có hệ thống?”_
Tần Hoài:...
Không phải, nhân vật chính thời nay đều dễ gặp người như vậy sao?
Nhân vật chính nhà ai đàng hoàng mà bên cạnh lại có nhiều người biết mình có hệ thống như vậy chứ.
Không đợi Tần Hoài lên tiếng, La Quân đã có chút tự kiêu hơi hất cằm lên, có chút đắc ý nói: _“Tôi là Tất Phương.”_
Đáp lại La Quân là sự im lặng của Tần Hoài.
La Quân:?
La Quân mạnh mẽ nhìn sang Trần Huệ Hồng: _“Cô không phải nói cậu ta đã đọc Sơn Hải Kinh rồi sao? Ngay cả tôi cũng không biết?!”_
_“Đọc rồi, nhưng chỉ đọc vài trang, chưa đọc đến Tất Phương.”_ Tần Hoài khi trả lời đã lựa chọn phẩm chất quý giá nhất của loài người là sự thành thật, sau đó nhanh chóng tìm cách chữa cháy.
_“Nhưng tôi biết Tất Phương, tôi từng thấy trong phim tiên hiệp, hình như là một con chim lớn màu đỏ rất đẹp.”_
La Quân có chút muốn phun lửa thiêu chết Tần Hoài.
La Quân hít sâu một hơi: _“Thứ nhất, tôi màu xanh lam.”_
_“Thứ hai, tôi là thần điểu.”_
Chữ thần là trọng âm.
Nói xong, La Quân ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng không ném cho Tần Hoài, tự mình đi đến sô pha ngồi xuống.
_“Tự ngồi đi.”_
Tần Hoài lặng lẽ đưa Trần Bì Trà lên, sau đó ngồi xuống sô pha bên cạnh Trần Huệ Hồng.
_“Hồng Tỷ, bây giờ là tình hình gì?”_ Tần Hoài nhỏ giọng hỏi.
_“Còn nhớ tôi đã nói với cậu tinh quái trong trường hợp nào thì dễ nhận ra đồng loại hơn không?”_ Trần Huệ Hồng hỏi.
Tần Hoài gật đầu.
Trần Huệ Hồng nhìn về phía La Quân: _“Ông ấy chính là trường hợp tôi nói.”_
Nói cách khác, La Quân bây giờ là kiếp thứ nhất độ kiếp.
Ánh mắt Tần Hoài nhìn La Quân lập tức thay đổi, thầm nghĩ thần thú nổi tiếng trong Sơn Hải Kinh đúng là không giống nhau, nghệ cao nhân đảm đại. Trần Huệ Hồng kiếp thứ nhất ảo hóa là bộ dạng người trẻ tuổi, La Quân kiếp thứ nhất ảo hóa lại là ông lão 92 tuổi.
Bây giờ là xã hội hiện đại, khoa học kỹ thuật phát triển cao độ, mức độ văn minh rất cao, ông lão 92 tuổi khá an toàn, đặt ở thời đại kiếp thứ nhất của Trần Huệ Hồng, ông lão 92 tuổi quả thực chính là nhóm người có rủi ro cao.
La Quân vừa nhìn ánh mắt của Tần Hoài liền biết anh nghĩ sai rồi, lập tức lên tiếng: _“Sở thích của tôi không đặc biệt như vậy, 92 năm trước lúc bắt đầu độ kiếp tôi cũng là bộ dạng người trẻ tuổi.”_
Ánh mắt Tần Hoài lại thay đổi.
Độ kiếp vào khoảng thời gian gần giống nhau, thảo mộc tinh quái chỉ sống được 7 năm, đây đều đầu thai đến kiếp thứ năm rồi. Kiếp thứ nhất của Tất Phương này vẫn chưa kết thúc, quả nhiên bất luận ở đâu cũng là thực lực vi tôn.
_“Hóa ra tinh quái lúc kiếp thứ nhất cũng sẽ già đi theo sự trôi qua của thời gian nha.”_ Tần Hoài cảm thán, kiến thức này Trần Huệ Hồng chưa từng nói.
_“Tôi cũng vừa mới biết.”_ Trần Huệ Hồng nói, _“Thảo mộc tinh quái chúng tôi kiếp thứ nhất thường đều không sống được quá lâu, không có cơ hội già đi.”_
_“Tinh quái sẽ không già đi, chỉ có con người mới già đi.”_ La Quân sửa lại, _“Cũng chỉ có thảo mộc tinh quái các người mới hồ đồ độ kiếp thất bại cũng không biết.”_
_“Từ khoảnh khắc tâm ma ra đời, độ kiếp đã thất bại rồi. Thời gian bắt đầu trôi qua, thần lực bắt đầu biến mất, hoặc là chết vì tai nạn, hoặc là trở nên giống như con người dần dần già chết. Thảo mộc tinh quái các người trước khi độ kiếp thực sự một chút kiến thức cơ bản cũng không dạy sao, toàn dựa vào sống qua ngày?”_
Trần Huệ Hồng lựa chọn tắt mic.
_“Nhưng Bạch các người... ngoài việc không chết đói ra thì cũng chỉ còn lại chút thảo mộc thân hòa lực, không nhận ra thần lực thất thoát cũng bình thường.”_ La Quân tiếp tục công kích chủng tộc.
Trần Huệ Hồng hậu tri hậu giác: _“Chúng tôi còn có thảo mộc thân hòa lực nha.”_
La Quân: _“... Nếu không cô tưởng cô ngày nào cũng giữa trưa tưới nước cho cây kim tiền, tưới mấy tháng cây vẫn chưa chết là vì sao?”_
Trần Huệ Hồng tiếp tục hậu tri hậu giác: _“Thảo nào kiếp thứ tư tôi học nông nghiệp cảm thấy khá thuận lợi, kiếp này hồi nhỏ ở quê trồng ruộng cũng thường xuyên được trưởng bối khen ngợi, hóa ra là vậy.”_
La Quân cắn cắn răng, uống mạnh một ngụm trà giải nhiệt hạ hỏa.
Tần Hoài đã xem xong thông tin về Tất Phương vừa tìm kiếm.
Tần Hoài còn lén nhìn La Quân một cái.
Tất Phương, hỏa nha, chim báo lửa, do mộc tinh hóa thành, vừa là hỏa thần cũng là mộc thần, chỉ nhìn phần giới thiệu ngắn gọn đã biết quả thực rất lợi hại.
Nói thế nào nhỉ, không hổ là hỏa thần.
Tính khí này của La Quân cũng khá nóng nảy.