Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 80: Chương 80: La Tiên Sinh Yếu Đuối (Thêm Chương Cho Minh Chủ Kỳ Quái Đích Cổ Lạp Đức)

## Chương 80: La Tiên Sinh Yếu Đuối (Thêm Chương Cho Minh Chủ Kỳ Quái Đích Cổ Lạp Đức)

La Quân rất rõ ràng là người nổi tiếng của bệnh viện tư nhân này.

Mặc dù ông ít nhất đã 1 năm 9 tháng chưa từng đến bệnh viện này, nhưng trong bệnh viện vẫn lưu truyền truyền thuyết về ông.

Lúc Tần Hoài đi cùng ông đi đăng ký, nhân viên ở cửa sổ nhìn thấy La Quân sợ đến mức lưng đều thẳng tắp, mỉm cười để lộ 6 cái răng, giọng nói cung kính và run rẩy: _“Xin chào, xin hỏi...”_

_“Khoa Thần kinh nội khoa, Khuất y sinh.”_

_“Vâng, La tiên sinh.”_

Khoa Thần kinh nội khoa ở tầng 3, có thể đi thang máy thẳng lên. Trong bệnh viện không có mấy người, đi thang máy không cần chờ đợi, La Quân biết đường quen cửa quen nẻo dẫn đường đi trước, Tần Hoài liền đi theo phía sau.

La Quân đi thẳng đến phòng khám nơi Khuất Tĩnh làm việc, thậm chí không đi theo quy trình, thấy cửa phòng khám đang khép hờ liền trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Khuất Tĩnh đều ngây người.

Khuất Tĩnh ngồi trước máy tính, trên bàn có vài cuốn sách y khoa đang mở, không biết là đang xem tài liệu hay đang xem bệnh án. Thấy La Quân lại đến, Khuất Tĩnh vội vàng đứng dậy rót nước cho ông.

_“La tiên sinh, hôm nay sao ngài lại có thời gian đến bệnh viện tìm tôi?”_ Khuất Tĩnh rót cho La Quân một cốc nước ấm, nhìn thấy Tần Hoài, lại rót cho Tần Hoài một cốc.

Trong phòng khám, Khuất Tĩnh cũng trang bị tận răng, áo dài tay quần dài găng tay khẩu trang y tế, nhưng cách ăn mặc này ở trong bệnh viện cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

_“Tôi đến bệnh viện tất nhiên là khám bệnh rồi, tôi cảm thấy dạo này trí nhớ lại không được tốt lắm, tiểu thuyết xem buổi sáng buổi tối đã hơi quên cốt truyện rồi, cô xem cho tôi đi.”_ La Quân ngồi xuống.

Tần Hoài vừa vào cửa:...

Ngài còn nói ngài không phải là y náo, ngài đây hoàn toàn là vô lý gây rối mà La tiên sinh!

Rất rõ ràng, Khuất Tĩnh đã quen rồi.

Khuất Tĩnh nhận lấy phiếu đăng ký trên tay Tần Hoài, nói: _“Nếu đã xuất hiện triệu chứng hay quên, chi bằng làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện. Lần trước ngài cũng chỉ làm một số kiểm tra cơ bản, bên tôi đề xuất ngài...”_

_“Không làm không làm.”_ La Quân xua tay, hôm nay ông hy sinh bản thân đến bệnh viện đã đủ tủi thân rồi, nếu lại làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện thì chẳng phải là lỗ to rồi sao.

La Quân cho Tần Hoài một ánh mắt, ra hiệu Tần Hoài nói lời thoại.

Tần Hoài:?

Không phải tôi nói gì?

Cốt truyện bây giờ không phải là ngài bám riết không buông y náo kéo dài thời gian sao? Vừa nãy lúc khớp kịch bản, chỗ này không có đất diễn của tôi mà.

Khuất Tĩnh nhìn chằm chằm vào máy tính không chú ý tới những động tác nhỏ giữa hai người, thuận theo tự nhiên tiếp tục nói: _“Bên tôi đã tra được những hạng mục ngài về mặt lý thuyết cần làm ở Khoa Phục hồi chức năng... rất phong phú nha, nếu ngài thực lòng không muốn khám sức khỏe, chi bằng đến Khoa Phục hồi chức năng bên kia làm xoa bóp một chút, hiệu quả vật lý trị liệu Đông y của Khoa Phục hồi chức năng rất tốt, ngài tiền đều đã tiêu nhiều như vậy tôi khuyên ngài vẫn nên đi trải nghiệm một chút đi.”_

_“Không đi.”_ La Quân tiếp tục từ chối, _“Tiêu tiền tôi sẵn lòng, trải nghiệm thì đừng hòng.”_

_“Vậy hôm nay ngài đến là chuyên môn kiểm tra tình hình đi làm của tôi?”_ Khuất Tĩnh nhìn La Quân một cái, _“Vậy cũng rất tốt nha, nếu ngài sẵn lòng thường xuyên ra ngoài đến kiểm tra tình hình đi làm của tôi, đối với sức khỏe của ngài cũng có ích.”_

_“Ngài lớn tuổi rồi, cho dù chân cẳng không tiện cảm thấy đi bộ rất mệt, cũng nên hoạt động mang tính chất thích hợp. Ngày nào cũng ru rú trong nhà, không phải nằm trên sô pha thì là nằm trên ghế lười, đối với sức khỏe của ngài thực sự rất không tốt.”_

Tần Hoài phát hiện ra rồi, tính tình của Khuất Tĩnh đúng là rất tốt.

Đối mặt với sự vô lý gây rối của La Quân đều có thể có một chuỗi liên hoàn mượt mà như vậy, tuyệt đối có thể xưng tụng một câu y giả nhân tâm.

Thấy La Quân dứt khoát uống nước không trả lời, Khuất Tĩnh dời tay khỏi con chuột nhìn về phía Tần Hoài: _“Hôm nay sao lại là Tiểu Tần sư phó cậu đi cùng La tiên sinh đến bệnh viện khám bệnh, Hồng Tỷ và Trương a di đều có việc sao?”_

_“Hôm nay em gái tôi khai giảng, La tiên sinh nhiệt tình, cho tôi mượn xe đưa em gái tôi đi học. Vừa vặn ba tôi cầm thẻ khám sức khỏe cô đưa đến bệnh viện, La tiên sinh cảm thấy dù sao cũng tiện đường, chi bằng đến bệnh viện làm xoa bóp một chút, liền bảo tôi đi cùng ngài ấy qua đây.”_ Tần Hoài nói.

Mắt La Quân đều trợn to rồi, mang khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn về phía Tần Hoài.

Khuất Tĩnh cũng có chút kinh ngạc, nhìn về phía La Quân.

_“Là thế này, La tiên sinh không phải rất lâu rồi không ra khỏi cửa sao, hôm nay Trương a di trong người không được khỏe xin nghỉ đến bệnh viện khám bệnh rồi. Bên cạnh ngài ấy không có người quen biết đi cùng, tôi cũng chỉ là người tạm thời qua đây giúp đỡ, La tiên sinh đi Khoa Phục hồi chức năng bên kia xoa bóp không có cảm giác an toàn, ngài ấy liền muốn có bác sĩ quen biết ở bên cạnh.”_

Mắt La Quân đã trừng đến mức hơi giống chuông đồng rồi, biểu cảm cũng có chút không quản lý nổi nữa, chỉ hận không thể phun lửa một ngụm phun chết Tần Hoài.

Khuất Tĩnh hiểu rồi.

_“Là tôi không nghĩ tới, Tiểu Tần sư phó La tiên sinh hai người ở đây ngồi một lát, tôi đi nói với lãnh đạo một tiếng, xem có thể xin nghỉ hoặc đổi ca không. Nếu thực sự không được hai người đến Khoa Phục hồi chức năng trước, phòng khám bên tôi 11 giờ là kết thúc, kết thúc xong tôi liền qua đó.”_

_“La tiên sinh ngài yên tâm, bác sĩ Khoa Phục hồi chức năng của bệnh viện chúng tôi cũng đều vô cùng chuyên nghiệp, mọi người đều vô cùng mong đợi sự xuất hiện của ngài.”_

La Quân:...

La Quân có chút muốn chết.

Khuất Tĩnh cầm điện thoại ra ngoài tìm lãnh đạo xin nghỉ rồi, lúc ra ngoài còn rất chu đáo khép cửa lại.

Khuất Tĩnh vừa đi, La Quân liền không nhịn được nữa.

_“Cậu có ý gì?”_ La Quân tức giận nói, _“Cái gì gọi là tôi sợ hãi? Tôi là loại người sợ hãi sao? Tôi là cái gì? Tôi sợ hãi? Cả đời này tôi lúc nào sợ hãi qua?”_

6 dấu chấm hỏi đại diện cho sự tức giận của La Quân.

_“Cậu cũng không đi nghe ngóng xem, năm đó mưa bom bão đạn, cái pháo gì này cái pháo gì kia, tôi sợ qua sao? Tôi sợ đến bệnh viện, tôi sợ một mình đi Khoa Phục hồi chức năng, cậu quả thực chính là...”_

Tiếng bước chân của Khuất Tĩnh truyền đến, La Quân tắt mic rồi.

_“Tiểu Tần sư phó, phiền cậu đưa La tiên sinh đến Khoa Phục hồi chức năng trước. Bên tôi có đồng nghiệp có thể đổi ca với tôi, nhưng phải nửa tiếng nữa, vừa vặn La tiên sinh có thể đến Khoa Phục hồi chức năng làm một số kiểm tra và chẩn đoán cơ bản trước, nửa tiếng sau tôi lập tức qua đó, có được không?”_

Hai người đồng loạt nhìn về phía La Quân.

La Quân phồng má nhả ra hai chữ: _“Có thể.”_

Sau đó không quay đầu lại mà đi.

Bởi vì chân cẳng không tiện đi rất chậm.

_“Là tôi sơ suất rồi.”_ Khuất Tĩnh ở cửa cảm thán, _“Hai năm nay tôi vẫn luôn khuyên La tiên sinh đi kiểm tra, lại sơ suất ngài ấy có thể là lớn tuổi sống một mình, bề ngoài cứng rắn, nội tâm yếu đuối.”_

_“Vẫn là Tiểu Tần sư phó cậu tâm tư tinh tế.”_

_“Không có không có.”_ Tần Hoài mang khuôn mặt đầy vẻ khiêm tốn, _“Có thể là bởi vì La tiên sinh khá thích ăn điểm tâm tôi làm, cho nên thái độ đối với tôi khá sẵn lòng nghe tôi nói vài câu.”_

_“Hôm nay ngài ấy có thể đến bệnh viện làm trị liệu, Khuất y sinh cô cũng là công lao không nhỏ. Nếu không có sự kiên nhẫn tỉ mỉ và sự khuyên bảo kiên trì bền bỉ của cô, La tiên sinh chắc chắn là không sẵn lòng đến bệnh viện.”_

_“Người già đều như vậy, lớn tuổi rồi tính tình bướng bỉnh, nhận định cái lý lẽ cứng nhắc của mình.”_ Khuất Tĩnh ôn tồn nói, _“Đặc biệt là giống như La tiên sinh loại người sống độc thân một mình này, tính cách kỳ quái tôi cũng từng gặp không ít.”_

_“Tôi nhớ Hồng Tỷ có nói với tôi, Tiểu Tần sư phó cậu cũng là xuất thân từ cô nhi viện. Cậu hẳn cũng rất rõ ràng, người ở trong hoàn cảnh đặc biệt luôn sẽ có chút nhạy cảm, những đứa trẻ trong cô nhi viện là như vậy, những người già trong viện dưỡng lão mang tính chất công ích thực ra cũng như vậy.”_

_“Hai người có thể đợi tôi đi xa rồi đóng cửa lại nói nhỏ được không, tôi là chân cẳng không tốt chứ không phải điếc, tôi nghe thấy được!”_ Đi lâu như vậy mới đi ra được mười mét La Quân lớn tiếng tức giận nói.

Mặc dù chân cẳng không tốt, nhưng thính lực của ông vẫn không tồi.

Khuất Tĩnh cười híp mắt nói: _“La tiên sinh, chính là chuyên môn nói cho ngài nghe đấy, hy vọng ngài sau này có thể thường xuyên đến bệnh viện đi Khoa Phục hồi chức năng làm trị liệu nha.”_

_“Nhưng Khuất y sinh cô vì xin nghỉ sẽ không ảnh hưởng đến công việc sao?”_ Tần Hoài có chút tò mò hỏi.

_“Sẽ không đâu, bệnh viện chúng tôi bởi vì thu phí vô cùng đắt đỏ, vô cùng coi trọng trải nghiệm của bệnh nhân, trong tình huống không ảnh hưởng đến công việc bình thường nhu cầu của bệnh nhân nhất định được đặt lên hàng đầu.”_

_“Giống như La tiên sinh tình huống khá đặc biệt lại rất tùy hứng loại bệnh nhân này, bình thường chúng tôi cũng không phải chưa từng gặp qua.”_

Nói xong, Khuất Tĩnh cách găng tay gãi gãi mu bàn tay của mình.

Gãi xong Khuất Tĩnh lại vuốt phẳng găng tay, đảm bảo găng tay nhét vào trong tay áo, không có một tia da thịt nào lộ ra ngoài.

_“Khuất y sinh, dị ứng tia cực tím của cô hẳn là rất nghiêm trọng nhỉ?”_ Tần Hoài cảm thán nói, _“Trong nhà đều phải làm biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt như vậy.”_

Khuất Tĩnh sửng sốt, lập tức gật đầu: _“Đúng vậy, rất nghiêm trọng. Nhưng tôi bọc kín mít như vậy chủ yếu là để phòng ngừa dọa đến bệnh nhân, trước đây lúc tôi còn đang đi học có bạn học từng bị tôi dọa đến, từ đó về sau tôi sẽ khá chú ý.”_

_“Thật là không dễ dàng.”_

_“Cũng tàm tạm, quen rồi thì tốt.”_

_“Tôi đã đi đến thang máy rồi!”_ La Quân ở cửa thang máy hét lớn.

_“Vậy Khuất y sinh, tôi ở Khoa Phục hồi chức năng đợi cô, tôi sợ tôi một mình có chút...”_

Khuất Tĩnh gật đầu: _“Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ qua đó.”_

Tần Hoài vội vàng chạy chậm đến cửa thang máy, vừa đến cửa thang máy liền mở ra, hai người đi vào, La Quân không kịp chờ đợi hỏi: _“Thế nào, kích hoạt chưa?”_

Tần Hoài có chút bất đắc dĩ: _“Mới nói chuyện vài câu, làm gì có nhanh như vậy?”_

_“Cậu hai câu đã đẩy tôi đến Khoa Phục hồi chức năng làm cái vật lý trị liệu chết tiệt đó rồi, tôi chê nhanh sao?”_ La Quân cố gắng dùng ánh mắt giết chết Tần Hoài.

_“Ngài cứ nói có tác dụng hay không đi.”_

La Quân quyết định tha cho Tần Hoài một mạng nữa.

Giây tiếp theo, âm báo hệ thống trò chơi vang lên trong đầu Tần Hoài.

_“Chúc mừng ngài phát hiện Chi Tuyến Nhậm Vụ mới [Khuất Tĩnh Đích Phiền Não], vui lòng kiểm tra trong bảng nhiệm vụ.”_

Tần Hoài:?

Đến thật sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!