## Chương 81: [Khuất Tĩnh Đích Phiền Não]
La Quân liếc mắt một cái liền nhìn ra sự bất thường của Tần Hoài, biểu cảm bắt đầu trở nên có vài phần đắc ý, giọng điệu hơi cao lên: _“Có phải là có rồi không?”_
Tần Hoài:...
Ngài không cảm thấy câu nói này có chút kỳ lạ sao?
Tần Hoài gật đầu, không nói gì.
_“Còn không mau xem là cái gì.”_ La Quân thúc giục.
Tần Hoài có chút chần chừ liếc nhìn camera giám sát trong thang máy một cái, La Quân cũng ngẩng đầu liếc nhìn một cái, vội vàng nói: _“Tôi lại không bảo cậu đọc lên, cậu cứ xem đi, rồi nói cho tôi biết.”_
Được thôi.
Tần Hoài mở bảng trò chơi, kiểm tra Chi Tuyến Nhậm Vụ mới nhận được.
Trong cột Chi Tuyến Nhậm Vụ chỉ còn lại cái mới nhận được.
Chi Tuyến Nhậm Vụ:
1\. [Khuất Tĩnh Đích Phiền Não]: Bác sĩ nhiệt tình Khuất nữ sĩ gần đây gặp phải một chuyện phiền lòng, dạo trước cô ấy mua một lô điểm tâm Tô thức ở Vân Trung Thực Đường, vừa mới ăn nghiện thì đầu bếp điểm tâm đã về Cô Tô rồi. Khoảng thời gian này Khuất nữ sĩ tìm khắp các cửa hàng bánh ngọt bán điểm tâm Tô thức lớn nhỏ trong thành phố, đều không ăn được hương vị vừa miệng, yêu cầu người chơi cung cấp điểm tâm vừa miệng cho Khuất nữ sĩ trong thời gian dài, để Khuất nữ sĩ không còn phiền não nữa.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Sự khẳng định của Khuất Tĩnh], [Một Đoạn Ký Ức của La Quân] (Lựa chọn: Có/Không)
Tần Hoài:?
Đây là phiền não gì vậy? Khuất y sinh, phiền não của cô cũng quá khó hiểu rồi đấy.
Thích ăn điểm tâm đến vậy sao?
Nhìn không ra nha.
Nhưng mà... bánh ngọt kiểu Tô mà Trịnh Tư Nguyên am hiểu Tần Hoài đều không rành lắm, Tần Hoài hơi am hiểu một chút là Định Thắng Cao, giống như Tô Bính, Tiên Nhục Nguyệt Bính loại mà Trịnh Tư Nguyên vô cùng am hiểu, Xảo Quả, bánh củ năng, Trư Du Niên Cao loại mà Trịnh Tư Nguyên am hiểu ở mức bình thường, Tần Hoài đều không rất am hiểu.
Nhất định phải ăn điểm tâm Tô thức sao?
Tửu Nương Man Đầu, Lư Đả Cổn, Oản Đậu Hoàng, Hòe Hoa Man Đầu không được sao?
Thực sự không được, Viên Mộng Thiêu Bính và Trường Thọ Diện Tần Hoài cũng có thể nỗ lực luyện tập mà.
_“Khó đến vậy sao?”_ La Quân hỏi.
Tần Hoài gãi gãi cằm: _“Hơi khó.”_
_“Khuất y sinh muốn ăn điểm tâm Tô thức, nhiệm vụ có viết rõ ràng là bởi vì lần trước ở thực đường chúng ta mua điểm tâm Tô thức xong mới nghiện thích ăn, nhưng đầu bếp làm điểm tâm là Tiểu Trịnh sư phó đã về Cô Tô rồi.”_
La Quân mang khuôn mặt đầy vẻ hận sắt không thành thép, thấy thang máy đến chậm rì rì bước ra khỏi thang máy, đè thấp giọng nói: _“Cậu tự mình làm đi! Cậu đâu phải không biết làm điểm tâm, mấy cái màn thầu, bánh bao, còn có Giải Xác Hoàng, Lư Đả Cổn, Lục Đậu Cao của cậu, không phải đều rất ngon sao?”_
Nghe có thể thấy, La Quân khá thích ăn mấy món này.
_“Cậu ngày nào cũng bớt nấu mấy cái canh rách nát đó đi, không phải là có thể hoàn thành rồi sao.”_
Tần Hoài chỉ có thể thử giải thích với La Quân: _“Khuất y sinh muốn ăn là điểm tâm Tô thức trình độ của Tiểu Trịnh sư phó, tay nghề của Tiểu Trịnh sư phó đặt ở đâu cũng là xuất sắc hàng đầu, bản thân cậu ấy đã chuyên về điểm tâm Tô thức. Nếu bây giờ bảo tôi học ngay Tiên Nhục Nguyệt Bính, Xảo Quả, Trư Du Niên Cao tất nhiên có thể làm được, nhưng chắc chắn không làm ra được trình độ của Tiểu Trịnh sư phó.”_
_“Bỏ đi, tôi đọc lại chi tiết nhiệm vụ cho ngài nghe một lần nhé.”_
Dù sao nhân viên y tế của bệnh viện này đều tránh La Quân mà đi, Tần Hoài cũng không sợ bị người ta nhìn thấy.
Tần Hoài đọc một lần.
Ánh mắt La Quân nhìn Tần Hoài liền biến thành sao cậu lại kém cỏi như vậy, loại điểm tâm này đều làm không xong, cậu vừa nãy hại tôi bây giờ đến cái Khoa Phục hồi chức năng chết tiệt này làm vật lý trị liệu không phải rất lợi hại sao?
_“Vậy bây giờ làm sao?”_ La Quân hỏi.
Tần Hoài suy nghĩ một chút: _“Tôi đưa ngài đi làm kiểm tra trước, xem ngài thích hợp làm hạng mục vật lý trị liệu nào.”_
La Quân:?
_“Sau đó đợi Khuất y sinh nghỉ ngơi qua đây, hai chúng ta ở bên cạnh cùng ngài làm vật lý trị liệu, tôi nhân cơ hội nói chuyện với Khuất y sinh thăm dò khẩu phong, xem cô ấy có loại điểm tâm nào đặc biệt thích ăn không.”_
_“Chủng loại của điểm tâm Tô thức vẫn rất phong phú, bảo tôi học hết một lượt chắc chắn không thực tế. Nếu Khuất y sinh có món đặc biệt thích ăn, tôi dành một hai tháng chuyên tâm nghiên cứu, lại từ xa nhờ hai vị Trịnh sư phó giúp tôi chỉ đạo một chút, không chừng có thể làm ra hương vị cô ấy thích.”_
La Quân hít sâu một hơi, coi chết như không mà mở miệng: _“Đi thôi.”_
_“Làm cái kiểm tra chết tiệt đó.”_
Tần Hoài: Anh có nên nói cho La Quân biết, phần thưởng nhiệm vụ nhận được từ nhiệm vụ của Khuất y sinh là ký ức của ông không?
Hệ thống trò chơi này thoạt nhìn rất có kế hoạch, bất kể bạn hoàn thành nhiệm vụ gì, ký ức và mộng cảnh nhận được đều là của cùng một người, một người xem xong mới có thể xem người tiếp theo.
Bỏ đi, vẫn là đừng nói cho La Quân biết, nếu không ông quay người bỏ chạy mất.
La Quân ra khỏi cửa một chuyến không dễ dàng gì, sẵn lòng đến bệnh viện đi Khoa Phục hồi chức năng làm vật lý trị liệu càng là trên trời rơi mưa đỏ, làm vật lý trị liệu tốt cho sức khỏe. Vì để lão gia tử có thể có một cơ thể tốt hơn để mắng người, Tần Hoài cảm thấy vẫn nên hy sinh La Quân một chút đi.
Ở Khoa Phục hồi chức năng, La Quân mặt không cảm xúc, đợi bác sĩ làm xong toàn bộ kiểm tra cho mình.
Kết quả kiểm tra không thể nói là tốt cũng không thể nói là xấu.
Là một ông lão 92 tuổi, cơ thể này đã coi như là khá ổn rồi.
Nhưng 92 tuổi của La Quân là phải đặt dấu chấm hỏi, ông là Tất Phương, tuổi tác cơ thể cụ thể bao nhiêu tuổi bản thân ông đều nói không rõ.
Bác sĩ khuyên La Quân chữa chân trước, chân cẳng này thực sự không tốt, đều hơi ảnh hưởng đến việc đi lại hàng ngày rồi.
La Quân từ chối tiếp nhận lời khuyên của bác sĩ.
Bác sĩ chỉ có thể lại khuyên La Quân cân nhắc một chút về eo, ông quanh năm ngồi sô pha, rúc ghế lười, tình trạng của eo cũng không được lý tưởng lắm.
La Quân tiếp tục từ chối.
Bất kể bác sĩ khuyên bảo thế nào, La Quân đều kiên quyết từ chối.
Cảnh tượng rơi vào bế tắc.
La Quân là người trong cuộc có thể không nhận ra, Tần Hoài ở bên cạnh nhìn luôn cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.
Anh cảm thấy tính tình và thái độ của vị bác sĩ này về sau cũng có chút quá tốt rồi.
Mặc dù bệnh viện tư nhân này lấy dịch vụ làm đầu, bác sĩ tính tình tốt thái độ tốt cũng bình thường, nhưng vị nhìn bảng tên là họ Chu Chu y sinh này...
Luôn cho Tần Hoài một loại cảm giác ông ấy đang quan tâm người già neo đơn.
Thái độ này thực sự rất giống tình nguyện viên nhiệt tình đến tận nhà, quan tâm người già neo đơn, cố gắng để người già neo đơn mở rộng cõi lòng, khiến nội tâm của ông không còn cô đơn nữa.
_“Tần Hoài, Khuất y sinh sao còn chưa đến?”_ La Quân có chút không kiên trì nổi nữa.
_“Tôi hỏi trên WeChat một chút.”_
_“Cô ấy căn bản là không xem điện thoại, gọi điện thoại!”_
_“Ồ.”_
Tần Hoài ra ngoài gọi điện thoại.
Ở hành lang, điện thoại còn chưa gọi đi, Tần Hoài liền nghe thấy hai cô y tá nhỏ đi ngang qua lén lút liếc nhìn phòng khám một cái, sau đó xì xào bàn tán.
_“Người đó chính là La Quân trong truyền thuyết sao?”_
_“Là ông ấy là ông ấy, làm thủ tục nhập viện ở khoa chúng ta, tiền hạng mục gì cũng nộp, chưa từng thấy người đâu.”_
_“Oa, vậy một tháng phải 6 con số nhỉ.”_
_“Chắc chắn có.”_
_“Thảo nào thái độ của Chu y sinh tốt như vậy.”_
_“Cô nói lời này là sao, người ta La lão gia tử cũng rất đáng thương. Vừa nãy tôi nghe y tá trưởng của Khoa Thần kinh nội khoa nói, La lão gia tử là bởi vì quanh năm sống độc thân một mình góa bụa cô đơn, nhát gan cô độc yếu đuối nhạy cảm mới như vậy. Loại bệnh nhân này chính là phải kiên nhẫn dẫn dắt, cô mau đi rửa một đĩa hoa quả, bưng vào cho La lão tiên sinh đi.”_
_“Ồ ồ ồ.”_
Tần Hoài:...
Nhát gan cô độc yếu đuối nhạy cảm.
8 chữ này chữ nào có liên quan đến La Quân?
Ai truyền ra tin đồn này vậy?
Nghe xong tin đồn, Tần Hoài móc điện thoại ra định gọi cho Khuất Tĩnh, liền nhìn thấy Khuất Tĩnh từ trong thang máy đi ra đi về phía mình.
Khuất Tĩnh bước nhanh tới, mang vẻ mặt áy náy: _“Tiểu Tần sư phó thật ngại quá, lúc sắp giao ca thì có một bệnh nhân đến, qua đây muộn 20 phút. La tiên sinh bây giờ tình hình thế nào? Cảm xúc còn ổn định không? Bắt đầu vật lý trị liệu chưa?”_
Không đợi Tần Hoài trả lời, La Quân ở trong phòng khám đã không ở nổi nữa muốn về nhà xem tivi lớn tiếng nói: _“Không làm không làm, mấy cái hạng mục lộn xộn đó không làm, cô cứ chọn cho tôi một cái thời gian ngắn nhất, mau lên, đánh nhanh thắng nhanh!”_
_“Bây giờ chính là tình huống như vậy.”_ Tần Hoài mỉm cười nói.
Khuất Tĩnh muốn đẩy cửa bước vào, vừa thò một cái đầu vào, đã bị La Quân đuổi ra.
_“Hai người cứ ở bên ngoài đợi đi, ây, cô cái thứ gì vậy, cô không phải muốn giật điện tôi chứ?!”_
_“La tiên sinh, miếng dán điện cực có thể giảm đau hiệu quả, ngài không cần lo lắng, tôi và Tiểu Tần sư phó ở ngay cửa, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.”_ Khuất y sinh lớn tiếng nói.
Sau đó Khuất Tĩnh mang vẻ mặt nhẹ nhõm quay người lại nói chuyện với Tần Hoài: _“Không ngờ La tiên sinh vậy mà thực sự sẽ làm vật lý trị liệu, tôi còn tưởng ngài ấy sẽ ở khoảnh khắc ra khỏi cửa thang máy lùi lại, trực tiếp đi bãi đỗ xe dưới tầng hầm về nhà chứ.”_
Tần Hoài cảm thấy Khuất Tĩnh vẫn là hiểu La Quân, nếu không phải vì nhiệm vụ, La Quân bây giờ ước chừng đã về đến nhà rồi.
_“Khuất y sinh hôm nay cô mấy giờ tan làm?”_ Tần Hoài quyết định nói chuyện công việc trước rồi mới mở rộng chủ đề.
_“Hôm nay thời gian tan làm rất sớm, 3 giờ chiều là tan làm rồi. Cường độ làm việc của bác sĩ bệnh viện chúng tôi không lớn, đặc biệt là Khoa Thần kinh nội khoa của chúng tôi. Hướng chuyên môn của tôi là bệnh Alzheimer, bình thường cơ bản không lên bàn mổ, cho nên cũng không hay tăng ca, chắc là không vất vả bằng Tiểu Tần sư phó cậu.”_ Khuất Tĩnh cười nói, _“Tôi nghe Hồng Tỷ nói qua, cậu mỗi ngày 4 giờ sáng đã phải đến thực đường làm việc, 12 giờ trưa tan làm, buổi chiều còn phải nghiên cứu điểm tâm, vất vả hơn tôi nhiều.”_
Tần Hoài không ngờ Khuất Tĩnh vậy mà chủ động nhắc đến điểm tâm, mắt sáng lên: _“Thực ra cũng tàm tạm, thời gian làm việc thực tế không dài như vậy.”_
_“Khuất y sinh bình thường có điểm tâm gì thích ăn không? Nếu có thì nói cho tôi biết, bình thường tôi làm nhiều một chút, có thời gian cũng có thể đến ủng hộ việc buôn bán của thực đường chúng tôi mà.”_
Khuất Tĩnh cười cười: _“Nói thật không giấu gì, đã lén lút ủng hộ qua rồi.”_
_“Lần trước tôi đến nhà La tiên sinh khám sức khỏe cho ngài ấy xong, có mua rất nhiều điểm tâm ở thực đường. Có mấy món tôi đặc biệt thích ăn, như Định Thắng Cao, Trư Du Niên Cao, Xảo Quả, Bạch Đường Cao, ăn xong tôi lại đến thực đường một lần muốn mua thêm một chút.”_
_“Lúc đó Tiểu Tần sư phó cậu hình như đang bận trong bếp sau, ước chừng là không chú ý tới tôi, nhân viên phục vụ của thực đường các cậu nói cho tôi biết Trịnh sư phó đã về Cô Tô rồi, điểm tâm tôi mua lần trước đều không có, sau này xác suất cao cũng sẽ không bán nữa.”_
_“Khoảng thời gian này tôi đã tìm rất nhiều cửa hàng bán điểm tâm, đều không mua được loại ngon.”_
Tần Hoài cảm thấy anh đại khái có chút nắm rõ khẩu vị của Khuất Tĩnh rồi.
Không nhắc đến Tô Bính, Tiên Nhục Nguyệt Bính hai món điểm tâm át chủ bài này, lại trọng điểm nhắc đến Trư Du Niên Cao, Bạch Đường Cao.
Khuất y sinh, thích ăn điểm tâm vị ngọt mềm dẻo nha.