## Chương 82: Niên Cao (Cảm Ơn Minh Chủ Zhuzi Đã Donate!)
Điểm thông tin quan trọng đã được nói ra rồi, cuộc trò chuyện còn lại có thể vô cùng nhẹ nhàng vui vẻ.
_“Không ngờ Khuất y sinh cô vậy mà thích điểm tâm khẩu vị này.”_ Tần Hoài cảm thán nói, _“Tôi còn tưởng cô sẽ thích... loại có khẩu vị thanh đạm như Thanh Minh Ba không nhân chứ.”_
_“Cậu cảm thấy tôi thoạt nhìn giống như người một ngày ba bữa đều ăn salad rau củ, gặm cỏ sao?”_ Khuất Tĩnh trêu đùa, _“Không chỉ một người nói với tôi như vậy, ngay cả đồng nghiệp cũng thường xuyên phàn nàn tôi suốt ngày đeo khẩu trang không nhìn rõ biểu cảm, vừa nhìn đã vô cùng lạnh nhạt.”_
_“Cái đó thì không đến mức.”_ Tần Hoài lắc đầu, _“Chỉ thái độ của cô đối với La tiên sinh, vừa nhìn đã biết cô tính tình rất tốt.”_
_“Tôi bảo hai người nói chuyện không bảo hai người nói xấu tôi, cái cửa này không đóng chặt tôi nghe thấy được!”_ Tiếng gầm thét của La Quân từ trong phòng trị liệu xuyên ra.
_“Tôi chỉ là đối với người già và trẻ em khá kiên nhẫn mà thôi.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Bệnh nhân của tôi đa số đều là người già, gặp nhiều rồi cũng sẽ hiểu họ hơn. Bây giờ thế giới thay đổi quá nhanh, rất nhiều người già đều không theo kịp họ, sẽ cảm thấy hoang mang, sẽ cảm thấy cô đơn, sẽ cảm thấy bị thời đại bỏ rơi.”_
_“Đó là bọn họ, tôi mới không như vậy đâu!”_ La Quân còn nói leo vào.
_“Tôi nhớ Hồng Tỷ có nói với Tiểu Tần sư phó cậu, tôi là học sinh cô ấy tài trợ.”_
_“Đúng.”_ Tần Hoài gật đầu, _“Có nhắc qua, Hồng Tỷ nói cô sau khi đi làm còn từng đề nghị, muốn trả lại số tiền tài trợ trước đây cho cô ấy, cô ấy không nhận, bảo cô giống như cô ấy quyên góp tài trợ là được.”_
_“Tôi và Hồng Tỷ vẫn khá có duyên phận.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Tôi là học sinh đầu tiên cô ấy tài trợ, lúc đó là 16 năm trước, tôi vừa lên cấp ba. Tôi thi đỗ trường cấp ba trọng điểm trong thành phố, nhưng học phí quá đắt cô nhi viện có chút gánh vác không nổi, vốn dĩ là phải học trường trung học khác, là Hồng Tỷ vừa vặn nhìn thấy thông tin tài trợ, cô ấy cảm thấy tôi rất có duyên mắt lại cùng một thành phố, đến cô nhi viện khảo sát thực tế xong liền chọn tài trợ tôi.”_
_“Sau đó sinh hoạt phí đại học của tôi, thạc sĩ, thậm chí là chi phí trong thời gian học tiến sĩ, cơ bản đều là Hồng Tỷ tài trợ.”_
_“Hồng Tỷ có thể chưa nói với cậu, tôi học tiến sĩ là ra nước ngoài học. Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ tôi làm việc được vài năm, mới miễn cưỡng tích cóp đủ chi phí từ cấp ba đến thạc sĩ, lúc đó tôi vốn nghĩ trả trước một khoản, Hồng Tỷ lại nói với tôi không cần.”_
_“Vậy sau đó thì sao?”_ Tần Hoài có chút tò mò.
Anh đại khái có thể đoán ra tại sao Trần Huệ Hồng lại liếc mắt một cái đã nhìn trúng Khuất Tĩnh và tài trợ cô, đây hẳn chính là sự thu hút lẫn nhau của tinh quái ở kiếp cuối cùng.
Đây là lựa chọn của Trần Huệ Hồng, nhưng lựa chọn của Khuất Tĩnh cũng quan trọng không kém. Khuất Tĩnh không giống Trần Huệ Hồng là loại người có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra tính cách, con người cô vô cùng hướng nội, phải nói chuyện nhiều.
_“Sau đó tôi liền làm theo.”_ Khuất Tĩnh thoạt nhìn vô cùng vui vẻ, _“Lúc đầu tôi quyên góp tiền cho cô nhi viện nơi tôi lớn lên từ nhỏ, sau đó mỗi năm tôi đều sẽ quyên góp định kỳ, cô nhi viện, viện dưỡng lão, trong vùng, ngoài vùng, tôi đều sẽ tiến hành quyên góp thích hợp sau khi khảo sát, sau đó xem phản hồi có tiếp tục hay không.”_
_“Trước khi làm như vậy, cuộc đời tôi vẫn luôn vô cùng tẻ nhạt.”_
_“Lúc đầu khi Hồng Tỷ tài trợ tôi, trong mắt trong lòng tôi đều là học hành phải thi được điểm tốt, không thể để cô ấy tiêu tiền vô ích. Sau đó tham gia công tác, trong lòng tôi nghĩ là phải tích cóp tiền để trả lại tiền cho Hồng Tỷ, để cô ấy có thể nhìn thấy thành quả của việc tài trợ.”_
_“Sau khi bắt đầu quyên góp, tôi thỉnh thoảng sẽ đến cô nhi viện, viện dưỡng lão làm Nghĩa công, tham gia hoạt động Nghĩa chẩn, tôi mới cảm thấy cuộc sống có niềm vui.”_
_“Nếu không có Hồng Tỷ, tôi có thể cả đời đều là một người tẻ nhạt chỉ biết đọc sách viết luận văn.”_
Tần Hoài đã nghe đến ngây người rồi.
Đây là loại cuồng công việc gì vậy.
Trong Sơn Hải Kinh có tinh quái yêu thích công việc như vậy sao? Quá thích hợp với xã hội hiện đại rồi nhỉ.
Cùng là xuất thân từ cô nhi viện, Tần Hoài đều có chút tự ti mặc cảm rồi.
Nhìn người ta Khuất y sinh xem, kiếm được tiền trước tiên báo đáp cô nhi viện, sau đó tiếp tục quyên góp, mở rộng phạm vi, làm Nghĩa công, làm Nghĩa chẩn, chuẩn mực sinh viên ưu tú.
Lại nhìn bản thân mình xem, làm bánh bao, làm sủi cảo, liên tục cho ăn, khiến Tần viện trưởng ở độ tuổi nên dưỡng sinh ba năm béo lên 15 cân, những đứa trẻ trong cô nhi viện đứa nào đứa nấy đều là phần tử tích cực ăn cơm.
Ây, mình cũng là sinh viên ưu tú nha.
Nhưng bây giờ mình đều rời khỏi Cù Huyện không cho ăn nữa, dạo này kiếm được cũng không ít, có phải nên quyên góp chút tiền cho Tần viện trưởng một sự bất ngờ không?
Tần Hoài bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ quyên góp bao nhiêu.
Suy nghĩ không có kết quả, Tần Hoài nói: _“Khuất y sinh cô dị ứng tia cực tím nghiêm trọng như vậy, còn phải làm Nghĩa công, Nghĩa chẩn, rất vất vả nha.”_
Khuất Tĩnh sửng sốt, có thể không ngờ trọng điểm Tần Hoài chú ý vậy mà lại là cái này, khựng lại giải thích: _“Thực ra chỉ cần biện pháp bảo vệ làm tốt, sẽ không có vấn đề gì đâu.”_
Hai người lại nói chuyện một số việc đời sống hàng ngày, nhà hàng ngon trong thành phố, kiểu dáng bánh ngọt này có thích hay không các loại chủ đề, La Quân thỉnh thoảng lớn tiếng xen vào hai câu, việc vật lý trị liệu cứ như vậy vui vẻ kết thúc.
Nói chuyện khá vui vẻ, còn La Quân có vui vẻ hay không Tần Hoài liền không biết.
Khuất Tĩnh một đường tiễn La Quân đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, nhìn ông lên xe, cười híp mắt vẫy tay với ông thuận tiện dặn dò.
_“La tiên sinh, vật lý trị liệu phải làm liên tục mới có thể có hiệu quả tốt hơn. Quá trình vật lý trị liệu hôm nay có phải rất vui vẻ không? Ngài tất cả các hạng mục đều đã nộp tiền, tôi đề nghị ngài lần sau qua đây trải nghiệm một chút vật lý trị liệu phần chân, thời gian dài một chút không sao, Tiểu Tần sư phó nếu có việc không đến được tôi có thể ở cửa cùng ngài.”_
_“Không cần.”_ La Quân vô tình đóng cửa sổ xe, quay đầu nói với Tần Hoài, _“Lái xe.”_
Tài xế Tiểu Tần bất đắc dĩ làm một biểu cảm với Khuất Tĩnh, xuất phát.
Khuất Tĩnh vẫy tay nhìn theo xe rời đi.
_“Nói chuyện ra được cái gì chưa?”_ La Quân không kịp chờ đợi hỏi, _“Hai người ở bên ngoài nói chuyện ngược lại là khá vui vẻ, cái gì lộn xộn cũng nói, cậu có biết tôi ở bên trong đã phải chịu đựng cái gì không?”_
Tần Hoài bình tĩnh nhìn đường: _“Ngài nói lời này là sao, bệnh viện chính quy, vật lý trị liệu đối với sức khỏe của ngài cũng tốt.”_
_“Hỏi ra được thứ gì chưa?”_ La Quân không muốn nghe nói nhảm.
_“Hỏi ra được rồi.”_ Tần Hoài nói, _“Nếu tôi đoán không lầm, Khuất y sinh hẳn là thích ăn điểm tâm mềm dẻo vị ngọt, đặc biệt thích ăn niên cao.”_
Bạch Đường Cao của Trịnh Tư Nguyên làm đúng là rất có đặc sắc, Xảo Quả tạo hình đẹp, ấn tượng sâu sắc cũng không có gì lạ, nhưng Trư Du Niên Cao so với các loại điểm tâm cùng loại khác của Trịnh Tư Nguyên, thì có vẻ vô cùng bình thường.
Khuất Tĩnh sẽ đặc biệt nhắc đến Trư Du Niên Cao, ngoài việc đây là kiểu dáng cô yêu thích thì chỉ có một khả năng, cô cũng thích ăn niên cao.
Mà niên cao, Tần Hoài thực sự biết làm vài món.
Trư Du Niên Cao anh không biết, Giang Mễ Niên Cao vẫn không thành vấn đề.
Chi bằng bắt đầu học lại điểm tâm chưa từng làm, không bằng từ trong những điểm tâm hơi am hiểu một chút chọn ra một món có thể sẽ hợp khẩu vị, thử nước trước.
Tần Hoài nói sơ qua kế hoạch của mình cho La Quân nghe, La Quân tỏ vẻ tán thành, cảm thấy tội hôm nay của ông không chịu uổng phí.
Cái vật lý trị liệu chết tiệt này ông tuyệt đối sẽ không làm lần thứ 2!
Tuyệt đối!
_“Cho nên dự định tiếp theo của cậu chính là, làm tốt Giang Mễ Niên Cao rồi, để Tiểu Khuất qua đây mua?”_ La Quân hỏi.
_“Để Khuất y sinh qua đây mua thì đường đột quá. Khuất y sinh nhà ở gần bệnh viện, bệnh viện cách thực đường chúng ta lại có một khoảng cách nhất định. Cô ấy bình thường đi làm bận như vậy, buổi sáng chắc chắn không có thời gian qua đây mua. Nếu để đến buổi chiều Giang Mễ Niên Cao vẫn còn thừa, lại có vẻ quá cố ý.”_
_“Vậy làm sao? Gọi người chạy vặt đưa qua cho cô ấy?”_ La Quân nhíu mày.
_“Người chạy vặt đưa ngài không cảm thấy quá đột ngột sao? Tôi và Khuất y sinh hôm nay mặc dù nói chuyện cũng được, nhưng Khuất y sinh rõ ràng không phải loại người tự làm quen, tôi cũng không phải. Cứ mạo muội đưa niên cao cho người ta như vậy, Khuất y sinh sẽ cảm thấy não tôi có vấn đề.”_
_“Vậy làm sao?”_ La Quân sốt ruột rồi, _“Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, con người cậu sao lại lề mề chậm chạp vậy? Tôi phát hiện cậu còn không bằng Trần Huệ Hồng đâu, Trần Huệ Hồng ít nhất làm việc hiệu suất cao!”_
_“Thực sự không được tôi bảo Trần Huệ Hồng mang qua cho cô ấy, hai người họ quen biết 16 năm rồi, chắc là thân chứ.”_
_“Tôi ở đây có một phương pháp tốt hơn.”_ Tần Hoài mỉm cười, _“Chỉ là không biết ngài có sẵn lòng phối hợp hay không.”_
La Quân đột nhiên có một loại dự cảm không lành.
_“Ngài định kỳ qua đây làm vật lý trị liệu, tôi đi cùng ngài đến, đi cùng ngài qua đây làm vật lý trị liệu, thuận tiện mang cho Khuất y sinh một hai món điểm tâm. Như vậy có phải vừa hợp lý, lại không đột ngột, còn có thể thuận tiện hoàn thành nhiệm vụ.”_
La Quân:...
La Quân rất muốn phun lửa.
Nhưng ông lại cảm thấy Tần Hoài nói có chút đạo lý.
Quan trọng nhất là hệ thống là của Tần Hoài không phải của ông, ông cảm thấy Tần Hoài nói không có đạo lý, cũng không thể làm gì Tần Hoài.
_“Được.”_ La Quân từ kẽ răng nặn ra một chữ.
_“Cái niên cao rách nát đó của cậu làm xong thì nói cho tôi biết.”_
_“Tôi lại đến một lần nữa.”_