Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 88: Chương 88: Mau Ăn Một Miếng Đi (Chương Thêm Cho Minh Chủ Đại Hiệp Ái Cật Hán Bảo Bảo...)

## Chương 88: Mau Ăn Một Miếng Đi (Chương Thêm Cho Minh Chủ Đại Hiệp Ái Cật Hán Bảo Bảo...)

Tần Hoài bọc tại chỗ cho Hứa Đồ Cường một miếng Giang Mễ Niên Cao.

Để 12 tiếng, độ mềm dẻo dính vừa vặn, Giang Mễ Niên Cao màu trắng gạo nhìn còn có vài phần trong suốt được cắt thành dải dài rộng bằng nửa ngón tay, bọc nhân đậu đỏ đã qua rã đông làm nóng rồi để nguội, độ ngọt vừa phải, lại đặt vào đường trắng lăn một vòng.

Chỉ hai chữ, ngon!

Đáng tiếc chỉ pháp của Tần Hoài không tốt, không có cách nào làm ra tạo hình đẹp mắt cho Giang Mễ Niên Cao, nếu không Hứa Đồ Cường còn có thể trải nghiệm một lần cảm giác dùng bữa của nương nương trong cung.

Hứa Đồ Cường trân trọng nhìn Giang Mễ Niên Cao trong chiếc đĩa nhỏ trước mặt.

Đây không phải là Giang Mễ Niên Cao bình thường, đây là khởi đầu cho sự hạnh phúc vui vẻ của ông.

_“Không phải chỉ ăn miếng niên cao thôi sao? Nhìn cái bộ dạng này của ông kìa, không biết còn tưởng nhặt được vàng đấy.”_ Tào đại gia vô tình phàn nàn, mặt không cảm xúc gặm bánh bao.

Hừ, ông không thích ăn niên cao.

Mềm oặt lại còn dính răng, quan trọng nhất là bây giờ lớn tuổi rồi ăn loại điểm tâm làm từ gạo nếp này không tiêu hóa được, đầy bụng dạ dày căng lên khó chịu.

Hứa Đồ Cường cắn một miếng thật to vào Giang Mễ Niên Cao.

Niên cao rất dính, Hứa Đồ Cường cắn một miếng kéo dãn niên cao, vậy mà lại ăn ra cảm giác ngó sen đứt tơ còn vương.

Đường trắng bọc đều trên niên cao, dính trên miệng. Vị ngọt ngào thuần khiết của đường trắng, hòa quyện với mùi thơm thoang thoảng của gạo nếp của niên cao, đồng thời còn bọc lấy vị ngọt ngào tinh tế mềm dẻo càng thêm đậm đà của nhân đậu đỏ, ba loại kết cấu ba loại hương vị, hòa quyện trong miệng, dưới sự nhai nuốt của răng giao thoa, dung hợp, kéo dãn.

Hứa Đồ Cường cảm thấy Giang Mễ Niên Cao hôm nay ngon hơn tất cả những lần mua trước đây.

Ông rất muốn phát ra âm thanh thỏa mãn.

Nhưng miếng niên cao ông vừa cắn hơi to, niên cao hôm nay hơi dính răng, không mở miệng ra được không phát ra âm thanh được.

Trải qua quá trình nhai nuốt dài đằng đẵng, Hứa Đồ Cường tâm mãn ý túc nuốt miếng niên cao đầu tiên xuống.

Tiền đại gia ngồi đối diện ông: ……

Không phải, Hứa Đồ Cường có phải cố ý không? Trước đây ông ấy ăn đồ ăn đâu có thơm ngon thế này!

Tiền đại gia nuốt nước bọt, giữa việc tiêu hóa không tốt khó chịu đi bệnh viện, và việc không được ăn nhìn Hứa Đồ Cường ăn trong lòng khó chịu, đã chọn cái trước.

Không sao, ăn ít một chút, chỉ khó chịu một lát thôi.

Tiền đại gia nghĩ như vậy, cũng làm như vậy.

Chỉ thấy ông lặng lẽ đứng dậy, đi đến cửa sổ, nói nhỏ với Tần Hoài đang ép táo trong xửng hấp: _“Tiểu Tần sư phụ, có thể phiền cậu cũng bọc cho tôi một miếng Giang Mễ Niên Cao được không, miếng nhỏ một chút, tôi nếm thử thôi.”_

Một chậu niên cao Tần Hoài làm nhận được đánh giá rất cao, có lẽ là do anh rất ít khi nghiêm túc làm Giang Mễ Niên Cao như vậy, sự thành công của niên cao lần này khiến Tần Hoài phát hiện ra niên cao ở khu vực lân cận này cũng rất có thị trường, thực khách thích ăn niên cao thực sự không ít.

Nếu không phải làm cái thứ này quá phiền phức, bản thân niên cao lại không bán được giá cao, dùng máy móc làm số lượng lớn Tần Hoài lại sợ ảnh hưởng đến kết cấu, anh đều muốn định Giang Mễ Niên Cao thành điểm tâm thường quy rồi.

9 giờ 40 phút, La Quân nhàn nhã bước vào thực đường.

Có lẽ là do La Quân trước đó đã ra khỏi cửa vài lần, lần này ông ta đích thân ra khỏi cửa ăn cơm không gây ra sự xôn xao của cư dân trong khu, các ông cụ ở lại thực đường tán gẫu cũng chỉ ngẩng đầu nhìn ông ta thêm một cái rồi tiếp tục tán gẫu chuyện của mình.

La Quân ngồi ở bàn số 9, không gọi món.

Tần Hoài biết ông ta muốn ăn gì.

Lúc đầu Tần Hoài còn thấy lạ, Trương Thục Mai sao 9 giờ 30 phút không đến mua đồ ăn sáng, hóa ra là La Quân muốn đích thân ra khỏi cửa ăn nha.

Tần Hoài đích thân bưng lên một lồng Ngũ Đinh Bao, hai đĩa Giang Mễ Niên Cao và một bát Lục Đậu Thang.

_“Tam Đinh Bao của ta đâu?”_ La Quân chất vấn.

_“Ngài ăn thử niên cao trước đi, niên cao đầy bụng, tôi sợ ngài ăn xong niên cao không ăn nổi nữa.”_ Tần Hoài chu đáo nói.

La Quân rất muốn hỏi Tần Hoài, cậu không biết cắt niên cao nhỏ đi một chút sao? Nhưng ông ta không hỏi, bởi vì ông ta phát hiện hình thức của niên cao hình như không tồi, ông ta sẵn sàng ăn nhiều thêm một chút.

Hai miếng Giang Mễ Niên Cao, một miếng nhân đậu đỏ một miếng nhân táo chà là, đều được bọc một lớp đường trắng dày.

_“Khuất y sinh thích ăn ngọt, nên tôi đều làm kiểu ngọt nhất.”_ Tần Hoài nói.

La Quân gật đầu, bắt đầu ăn thử.

Một miếng.

La Quân chậm rãi nhai.

Muốn nói chuyện, nhưng rất rõ ràng niên cao hơi dính răng, chỉ có thể tiếp tục nhai.

La Quân đẩy nhanh tốc độ nhai, cuối cùng cũng nuốt xuống.

_“Cũng được.”_ Đây là đánh giá cao nhất của La Quân đối với điểm tâm Tần Hoài làm trong mấy ngày nay, _“Nhưng cho dù Khuất y sinh thích ăn dính, cậu thế này cũng chưa khỏi hơi quá dính rồi!”_

_“Vấn đề về kết cấu đều có thể tiến hành điều chỉnh kỹ thuật, tặng thêm vài lần tôi đại khái có thể đoán ra kết cấu mà Khuất y sinh thích nhất.”_ Tần Hoài giải thích.

La Quân gật đầu không nói gì, lặng lẽ ăn hết Giang Mễ Niên Cao còn lại, lại lần lượt ăn hết Ngũ Đinh Bao và Lục Đậu Thang, cuối cùng chỉ vào một miếng niên cao còn sót lại trong đĩa nói với Trương Thục Mai: _“Lát nữa đóng gói miếng này mang về.”_

_“Vâng thưa La tiên sinh.”_

_“Đóng gói thêm cho ta một lồng Tam Đinh Bao, sáng nay ta chưa được ăn, trưa về ta muốn làm bữa tối.”_

_“Vâng thưa La tiên sinh.”_

_“Ngày mai có làm Giang Mễ Niên Cao nữa không?”_ La Quân hỏi Tần Hoài.

_“Tất nhiên là làm.”_

_“Ngày mai ta muốn ăn loại rắc bột đường, cậu bọc một vòng bột đường thế này cũng quá ngọt rồi, ta đâu phải đứa trẻ sáu tuổi mà thích ăn đường như vậy.”_

_“Vâng ạ.”_ Tần Hoài cũng học theo dáng vẻ của Trương Thục Mai nhận lời, _“Vậy La tiên sinh, mười hai giờ rưỡi đến bệnh viện làm vật lý trị liệu, không có vấn đề gì chứ? Không có vấn đề gì thì tôi sẽ hẹn thời gian với Khuất y sinh.”_

La Quân: ……

_“Không có vấn đề gì.”_

_“Cảm ơn sự hợp tác của ngài.”_ Tần Hoài quay lại bếp tiếp tục làm điểm tâm.

.

12 giờ 30 phút, Tần Hoài xách Giang Mễ Niên Cao hai loại hương vị mang cho Khuất Tĩnh đến gara dưới tầng hầm đúng giờ, phát hiện La Quân đã đứng cạnh xe đợi anh rồi, vội vàng mở cửa xe.

_“Cậu đến muộn 34 giây.”_ Vừa ngồi lên ghế phụ, La Quân đã khó chịu lên tiếng.

_“Điều này chứng tỏ ngài rất đúng giờ.”_ Tần Hoài căn bản không ngờ La Quân sẽ đến sớm, anh còn tưởng La Quân sẽ ỳ ở nhà không ra khỏi cửa, cần anh đi gõ cửa mời người ra cơ.

_“Sao tôi có cảm giác ngài còn khá mong đợi làm vật lý trị liệu vậy?”_ Tần Hoài liếc nhìn La Quân một cái.

Tai La Quân lập tức đỏ lên, tức giận nói: _“Nói bậy, ai lại thích làm cái thứ quỷ quái khó hiểu đó, trói cậu lên cái giường chết tiệt đó rồi lấy đồ điện cậu, quả thực là bỏ tiền mua tội chịu!”_

Tần Hoài cảm thấy La Quân ít nhiều có chút giật gân rồi, chỉ lấy hai miếng điện cực, từ miệng ông ta nói ra lại biến thành lấy điện điện ông ta rồi.

_“Nhưng hiệu quả vẫn có.”_ La Quân không tình nguyện thừa nhận, _“Trước đây xem phim xem lâu đau eo, hai ngày nay đỡ hơn một chút rồi.”_

_“Vậy hôm nay ngài vẫn làm vật lý trị liệu phần eo?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Chân.”_ La Quân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, _“Tiểu Khuất ngày nào cũng gửi WeChat lải nhải với ta, bảo ta làm vật lý trị liệu phần chân, phiền chết đi được. Cậu cũng là một kẻ không đáng tin cậy, không giục cậu thì không biết đi kích hoạt nhiệm vụ, kích hoạt nhiệm vụ rồi cũng không luyện tập đàng hoàng. Hôm nay mới làm Giang Mễ Niên Cao, nhỡ đâu Tiểu Khuất muốn ăn niên cao khác thì sao, cậu lại chẳng phải học.”_

_“Quỷ mới biết cái nhiệm vụ này của cậu phải tặng niên cao bao nhiêu lần, tiền của mỗi hạng mục ta đều nộp rồi, dù sao cũng phải làm, đương nhiên phải làm thêm một lần.”_

Tần Hoài cười cười không nói gì, lái xe một mạch đến bệnh viện, mới lấy điện thoại ra gửi WeChat cho Khuất Tĩnh, báo cho cô tin vui La Quân chuẩn bị làm hết tất cả các hạng mục vật lý trị liệu một lượt.

Cái Chi Tuyến Nhậm Vụ này thực sự không nhận uổng công, vừa hoàn thành tâm nguyện của Khuất Tĩnh, lại làm khỏe mạnh cơ thể của La Quân, càng có thể nhân tiện xem một chút ký ức của La Quân.

Vẫn là La Quân dẫn Tần Hoài đi về phía khoa Phục hồi chức năng.

Khuất Tĩnh đã cung kính đợi từ lâu ở cửa khoa Phục hồi chức năng.

_“La tiên sinh, lại gặp mặt rồi. Lần trước sau khi ngài về, cháu còn tưởng ít nhất phải hai tuần nữa mới có thể gặp lại ngài ở bệnh viện, không ngờ mới qua vài ngày ngài đã đến rồi, xem ra hiệu quả vật lý trị liệu lần trước rất tốt nha.”_ Khuất Tĩnh cười tươi nói, vẫn là cách ăn mặc trước đây, toàn thân bọc kín mít, chỉ là thay găng tay.

Có thể thấy được, găng tay của cô khá nhiều.

_“Cũng tàm tạm thôi.”_ La Quân đẩy cửa bước vào, hít sâu một hơi, _“Chân.”_

_“Các người không được vào.”_ La Quân hét lên với bên ngoài.

_“Được, cháu và Tiểu Tần sư phụ ở bên ngoài cùng ngài.”_ Khuất Tĩnh nói, quay người chào hỏi Tần Hoài, _“Tiểu Tần sư phụ, hôm nay lại là ngài đi cùng La tiên sinh đến nha.”_

_“Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”_ Tần Hoài nói, đưa Giang Mễ Niên Cao cho Khuất Tĩnh, _“Lần trước tôi nhớ cô nói muốn ăn điểm tâm Tiểu Trịnh sư phụ làm, những điểm tâm cậu ấy làm tôi đều không rành, chỉ có Giang Mễ Niên Cao là khá gần với kiểu dáng đó.”_

_“Hôm nay thực đường đúng lúc bán Giang Mễ Niên Cao, tôi đóng gói hai phần mang qua cho cô, nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”_

Khuất Tĩnh vui mừng nhận lấy túi đóng gói, phát hiện bên trong còn có đũa, càng vui mừng hơn: _“Thật là trùng hợp, sáng nay tôi chậm trễ chút thời gian tan làm muộn, không có thời gian đến thực đường ăn cơm. Vốn định đợi La tiên sinh làm vật lý trị liệu xong mới đi ăn, ngài đã mang điểm tâm đến cho tôi rồi.”_

_“Vậy thì thật là trùng hợp, hay là bây giờ cô nếm thử luôn đi.”_

_“Thế sao được.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Tôi vẫn đang mặc áo blouse trắng này, ăn đồ trong hành lang không hay lắm.”_

_“Vào văn phòng ăn!”_ La Quân ở bên trong hét lớn, _“Ăn xong nói cho ta biết có ngon không, ta đã nói với Tiểu Tần niên cao hôm nay cậu ta làm ngọt chết đi được lại còn dính răng, cậu ta còn khăng khăng nói đây là đặc sắc.”_

_“Tiểu Khuất, cô ăn ngay bây giờ đi! Nói cho Tiểu Tần biết niên cao hôm nay của cậu ta chính là không được!”_

Tần Hoài trong lòng thầm like cho kỹ năng diễn xuất xuất sắc của La Quân.

La Quân đã nói như vậy rồi, Khuất Tĩnh đương nhiên sẽ không ngốc nghếch đứng ở cửa.

Văn phòng bác sĩ của khoa Phục hồi chức năng Khuất Tĩnh biết ở đâu, cô dẫn Tần Hoài đi về phía văn phòng, vừa đi vừa tháo khẩu trang xuống, để lộ khuôn mặt trắng bệch không trang điểm.

Lần này Khuất Tĩnh không chỉ da trắng bệch, môi cũng không có chút máu nào, trông giống hệt bệnh nhân hạ đường huyết chưa ăn sáng lại chạy 800 mét.

_“Khuất y sinh cô có phải bị hạ đường huyết không?”_ Tần Hoài bị màu môi của Khuất Tĩnh làm cho giật mình.

Lần trước anh nhìn thấy mặt Khuất Tĩnh, sắc mặt Khuất Tĩnh vẫn chỉ đơn thuần là sự trắng bệch do quanh năm không thấy mặt trời, sao hôm nay nhìn lại môi cũng không có máu rồi.

_“Hình như có một chút.”_ Khuất Tĩnh gật đầu, _“Trước đây lúc đi học ăn uống không điều độ, thường xuyên viết luận văn viết viết rồi ngất xỉu.”_

Tần Hoài: ……

Chuyện vô lý như vậy sao có thể dùng giọng điệu nhẹ bẫng như mây gió để nói ra được?

Đây rốt cuộc là giống loài cuồng công việc gì vậy, thế này cũng quá vô lý rồi.

_“Vậy mau vào văn phòng ăn niên cao đi, Giang Mễ Niên Cao hôm nay tôi làm là bọc một lớp đường trắng trên bề mặt đấy.”_

_“Ngọt!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!