Suốt nửa canh giờ, Trần Cung trình bày rành mạch những cái lợi và hại của cuộc Nam chinh. Vẻ mặt Vũ Hoàng từ tán đồng chuyển sang thưởng thức, rồi lại biến thành kinh ngạc và thán phục!
Không ngờ trong phủ của Huyền Ung vương, một người tưởng chừng vô danh lại có tầm nhìn đại cục đến vậy, thậm chí có thể phân tích cặn kẽ điểm mạnh yếu của đôi bên!
Dưới trướng lão nhị quả nhiên là ngọa hổ tàng long!
“Không sai, phân tích của tiên sinh rất hợp ý trẫm!”
“Chính vì lẽ đó, trẫm mới chần chừ mãi chưa quyết định!”
“Quốc khố của Đại Vũ ta có thể duy trì đến ngày nay, cũng là nhờ lão nhị tra xét đám tham quan ô lại kia!”
Vũ Hoàng nhìn Ninh Phàm, nở một nụ cười khổ rồi khẽ thở dài: “Trẫm nào đâu không biết, mùa đông giá rét thế này không nên động binh!”
“Nhưng thời cơ tốt, bỏ lỡ sẽ không có lại!”
Vẻ mặt Vũ Hoàng đầy ưu tư. Ninh Phàm quay sang nhìn Gia Cát Lượng, người vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ, nét mặt cũng trở nên ngưng trọng!
“Khổng Minh, có thể đánh không?”
Thấy sắc mặt Ninh Phàm thay đổi, ngay cả Trần Cung cũng tò mò nhìn sang Gia Cát Lượng.
Hắn cũng vô cùng tò mò về vị thủ tịch mưu sĩ của phủ Huyền Ung vương, người còn trẻ hơn mình vài tuổi này!
Một người được điện hạ trọng dụng như vậy, sao có thể là kẻ tầm thường?
Huống hồ, ngay từ lần đầu tiên gặp Gia Cát Lượng, Trần Cung đã cảm nhận được từ trên người y khí chất đặc thù chỉ có ở những tuyệt thế mưu sĩ, cái phong thái bày mưu lập kế, tính toán thiên hạ!
Đôi mắt của người nọ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, phảng phất có thể dung chứa cả vạn vật!
Trần Cung cũng khó mà tưởng tượng được, loại khí chất và tâm cơ này lại xuất phát từ một người trẻ tuổi vừa qua tuổi nhược quán!
“Có thể đánh một trận!”
Gia Cát Lượng trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc lên tiếng.
“Ồ?”
Ninh Phàm thoáng vẻ ngạc nhiên, hắn lặng lẽ mở cửa hàng hệ thống, đổi một viên Ký Ức Tràng Hạt!
“Hệ thống, sử dụng một viên Ký Ức Tràng Hạt, thức tỉnh ký ức của Gia Cát Lượng!”
“Chúc mừng chủ nhân, sử dụng thành công!”
Nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, chỉ thấy Gia Cát Lượng đang ngồi đối diện, thân thể bỗng chấn động như bị sét đánh, đột nhiên nhìn về phía Ninh Phàm, trong mắt lộ vẻ khó tin!
Ninh Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt ngưng lại: “Khổng Minh, trận này có thể đánh?”
“Có thể!”
Lần này, Gia Cát Lượng không chút do dự, quả quyết đáp.
Ninh Phàm mỉm cười gật đầu, nụ cười trên môi dường như đã nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay, hắn nhìn sang Vũ Hoàng nói: “Phụ hoàng, trận này có thể đánh!”
“Hả?”
Vũ Hoàng nhìn qua nhìn lại hai người, con ngươi gần như híp lại thành một đường thẳng, rồi trầm giọng hỏi: “Nói lý do vì sao có thể đánh!”
“Bệ hạ!”
Lần này Gia Cát Lượng không đợi Ninh Phàm hỏi mà đã chủ động lên tiếng, vẻ mặt thong dong, khí chất trên người cũng đã thay đổi so với một khắc trước!
Nếu như lúc nãy y mang lại cho người ta cảm giác của một người trẻ tuổi đầy tài năng, sắc bén trong mưu lược, thì giờ phút này, Gia Cát Lượng lại giống như một bậc trí giả đứng ngoài thế cuộc!
Rõ ràng ngồi ngay trước mặt nhưng lại tựa như xa cách ngàn dặm, chỉ cần lẳng lặng ngồi đó cũng đủ tỏa ra uy thế khiến người khác phải e dè, trong từng cử chỉ, hành động đều toát ra khí thế của bậc thượng vị giả đã kinh qua sóng gió!
Điều này khiến Trần Cung đứng bên cạnh âm thầm kinh hãi.
“Thảo dân cho rằng, trận này có thể đánh!”
“Công phạt Nam Man, khống chế Hoài Nam, xua hổ nuốt sói, để hổ sói tự diệt lẫn nhau!”
“Ồ?”
Nghe những lời hào hùng của Gia Cát Lượng, Vũ Hoàng lộ vẻ nghi hoặc.
Ninh Phàm bên cạnh lại lập tức bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn Gia Cát Lượng: “Ý của Khổng Minh tiên sinh là, để Hoài Nam xuất binh?”
“Chính xác!”
Gia Cát Lượng mỉm cười gật đầu, bình tĩnh nâng chén trà nhấp một ngụm, khẽ nói: “Hoài Nam vương tuy rằng nắm binh tự trọng, nhưng suy cho cùng vẫn là thần tử của Đại Vũ ta!”
“Bất kể hắn có thừa nhận hay không, bá tánh trong thiên hạ đều sẽ cho là như vậy!”
“Lô Kham là thần tử của Đại Vũ, Nam Man là tử địch của Đại Vũ, còn Hoài Nam, là cương thổ của Đại Vũ!”
Gia Cát Lượng vừa dứt lời, Vũ Hoàng lại không tỏ ra vui mừng, mà trầm ngâm nói: “Hoài Nam vương tay cầm trọng binh, sớm đã không coi triều đình ra gì, sao có thể nghe theo sự điều khiển của triều đình?”
“Bệ hạ, chỉ cần một tờ chiếu thư là đủ!”
“Hửm?”
Thấy Vũ Hoàng đầy nghi hoặc, Trần Cung bên cạnh cũng không nhịn được hỏi: “Dùng danh nghĩa đại nghĩa để ép buộc?”
“Công Đài huynh nói rất đúng!”
Ánh mắt Gia Cát Lượng nhìn về phía Trần Cung cũng mang theo một tia thân thiết, Trần Cung và y đều đến từ thời Đông Hán, sống cùng một thời đại, thậm chí còn có chung kẻ thù!
“Khổng Minh, đừng úp mở nữa, có kế sách gì cứ nói thẳng!”
“Vâng!”
Gia Cát Lượng khẽ chắp tay hành lễ, nói: “Bệ hạ, những năm gần đây, Hoài Nam vương chiếm cứ mười sáu châu Hoài Nam, nghe lệnh nhưng không triều kiến!”
“Dã tâm của hắn đã quá rõ ràng!”
“Bệ hạ cứ tiếp tục ban ân, gia phong hắn làm Thân vương, đồng thời chiêu cáo thiên hạ!”
“Đến lúc đó lại ban một tờ chiếu thư, mời Hoài Nam vương xuất binh, hắn tự nhiên không thể từ chối, nếu không lời đàm tiếu của người đời sẽ nhấn chìm hắn!”
“Lô Kham có ý đồ soán vị, ắt sẽ vô cùng để ý đến cái nhìn của thiên hạ, bệ hạ chỉ cần hứa hẹn lợi ích, cung cấp lương thảo cho hắn, Hoài Nam chưa chắc sẽ không xuất binh!”
Gia Cát Lượng vừa nói xong, mọi người đều tán đồng gật đầu, Trần Cung cũng lộ vẻ khâm phục: “Nhưng nếu Hoài Nam vương xuất binh, nhưng không chịu chiến đấu thì sao?”
“Một khi đã ra chiến trường, đánh hay không đánh, sẽ không còn do hắn định đoạt nữa!”
“Mà cho dù không đánh, thì đã sao?”
Gia Cát Lượng bình tĩnh nói: “Bệ hạ, thảo dân cho rằng, mục tiêu lần này của triều đình không phải Nam Man, mà là Hoài Nam!”
“Ồ?”
“Ý của ngươi là…”
“Mượn cơ hội này, thu phục Hoài Nam!”
Trong mắt Vũ Hoàng bỗng lóe lên một tia sáng, ngài hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng, trầm ngâm nói: “Triều đình nếu không có lý do chính đáng, động binh với Hoài Nam vương…”
“Phụ hoàng, sao lại không có lý do chính đáng?”
Ninh Phàm bên cạnh chen vào: “Hoài Nam vương cấu kết với Trần gia bí mật tạo phản, trắng trợn mua sắm quân bị, mật thư mưu phản giữa hắn với Trần gia và Tuyên Võ Hầu, chứng cứ vô cùng xác thực!”
Vũ Hoàng không vội trả lời, mà trầm ngâm suy nghĩ, đầu tiên là nhìn Ninh Phàm một cái, sau đó lại nói với Gia Cát Lượng: “Việc này để trẫm thương nghị với triều thần rồi quyết định sau!”
“Sáng mai lâm triều, các ngươi cùng Huyền Ung vương lên điện!”
“Gặp mặt sứ đoàn Nam Man!”
“Tuân chỉ!”
Vừa dứt lời, Vũ Hoàng liền dẫn ba vị quốc công vội vã rời đi. Ninh Phàm và Gia Cát Lượng liếc mắt nhìn nhau, ăn ý mỉm cười!
“Gia Cát Lượng, tham kiến chúa công!”
Gia Cát Lượng đi đầu tiến lên hành lễ, vẻ mặt cung kính không hề giảm sút. Ninh Phàm nhìn thấy độ trung thành 98 điểm của Gia Cát Lượng, trên mặt cũng lộ ra vẻ vui mừng, tiến lên chắp tay đáp lễ!
“Gia Cát Võ Hầu, ngưỡng mộ đã lâu!”
Trần Cung và Điển Vi đứng một bên lẳng lặng quan sát, trong mắt đều là vẻ nghi hoặc, nhìn hai người hành lễ một cách khó hiểu, mặt mày đầy thắc mắc.
“Vị này hẳn là cận vệ của Tào Công, Điển Vi tướng quân?”
“Tiên sinh?”
Điển Vi nghe Gia Cát Lượng nói vậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc, gãi đầu, trong mắt toàn là vẻ không hiểu