PS: Xin lỗi vì hai hôm chậm trễ, máy tính của mình bị hỏng, vừa mới sửa xong, ngày mai sẽ bù chương ạ.
Bảy ngày sau khi Nhâm lão thái gia vùng dậy hóa cương thi.
"Giá!"
"Giá!"
Chu Dịch cùng Ưng Vũ thúc ngựa chọn tuyến đường đi về phía tây quận thành. Ra khỏi cửa thành, tốc độ ngựa dần dần tăng nhanh.
Qua một khúc sông nhỏ uốn lượn, Ưng Vũ sơ qua siết dây cương, giảm tốc độ.
Hắn phát hiện Dịch đạo trưởng không thạo thuật cưỡi ngựa, thậm chí động tác còn có chút không lưu loát.
"Chê cười rồi," Chu Dịch thoải mái nói, "Kỳ thật ta rất ít khi ngồi yên ngựa, vừa rồi trong thành người đông đúc rộn ràng, sợ ngựa xông vào người đi đường, vì lẽ đó chỉ dám dắt ngựa đi bộ."
"Thì ra là thế."
Ưng Vũ giục ngựa đi ngang hàng, nói:
"Đạo trưởng khinh công nhất lưu, đủ sức đạp biến thiên hạ. Có nhiều nơi ngựa không thể tới, nhưng ngài vận khinh công lại như giẫm trên đất bằng. Ta thà bỏ mâm yên ngựa, chỉ nguyện đắc được khinh công như đạo trưởng."
"Đất đai thành Tây rộng rãi, chính là nơi thích hợp để luyện tập thuật cưỡi ngựa, đáng tiếc Ngọa Long Cương đã rất gần, chỉ cạn tuần trà nữa là đến."
Hắn chợt lộ vẻ buồn rầu:
"Trong môn phái còn có nhiệm vụ khẩn cấp, đợi đạo trưởng tìm được người, Ưng mỗ xin phép được chào từ biệt."
Chu Dịch nói: "Được Ưng huynh chỉ điểm phương vị, ta tự đi là được."
"Không ngại, cũng không quan tâm chút thời gian này. Nếu như không phải ta bị Nhâm lão thái gia đả thương, đã sớm thay đạo trưởng tống đạt thư nhà."
Ưng Vũ sờ lên ngực, thương thế đã không còn đáng ngại:
"Ta cùng gia sư nói chuyện đạo trưởng ngàn dặm đưa thư nhà, hắn lão nhân gia rất là khen ngợi. Như Dịch đạo trưởng rảnh rỗi, có thể ghé qua đạo tràng Nam Dương của Thiên Khôi phái ta làm khách."
"Nhâm lão thái gia là bạn cũ của gia sư, lần này nhờ đạo trưởng ra tay tương trợ, sự việc lúc này mới được viên mãn."
Chu Dịch mỉm cười: "Nhận tiền tài của người, thay người tiêu tai, Nhâm gia chủ đã đền đáp qua, cũng đừng lại bàn gì chuyện giúp hay không giúp."
"Bất quá Lữ tiền bối tuổi cao đức trọng, có cơ hội bái yết, tại hạ định sẽ không bỏ qua."
Ưng Vũ liên tục gật đầu, chỉ còn thiếu nước cùng hắn hẹn xong thời gian cụ thể.
Đi qua tám, chín dặm, tại hạng mục kỹ nghệ cưỡi ngựa này, Chu Dịch đã càng thêm quen thuộc.
Có thể đợi không được hắn giơ roi phóng ngựa, đích đến đã hiện ra trước mắt.
Chỉ thấy cách đó không xa đồi núi uốn lượn, khắp núi một màu xanh biếc, dưới khí trời chớm hạ ngưng tụ thành một mảng lục ý đậm đặc. Ngọa Long Cương chính là đang vắt ngang trước mắt.
"Thương thiên như viên cái, lục địa tự kỳ cục. Thế nhân hắc bạch phân, vãng lai tranh vinh nhục..."
(Trời xanh như lọng tròn, đất kia tựa bàn cờ. Người đời như quân tử, qua lại tranh vinh nhục.)
Nhìn dòng Bạch Hà như dải lụa gắn bó cùng sơn cương, Chu Dịch thấy cảnh sắc rõ ràng, linh tú vô cùng, bất giác biểu lộ cảm xúc.
"Ân, đây là khúc ca do Ngọa Long Tiên Sinh sáng tác, tại vùng Nam Dương này, ngay cả nông dân vác cuốc cày ruộng cũng biết hát vài câu."
Ưng Vũ là người bản xứ, tự nhiên rất quen thuộc.
Hắn dẫn đường hướng về phía mảng lớn bờ ruộng phía trước, con đường càng ngày càng hẹp. Nhìn từ vọng gác xuống, dưới chân cương có lác đác vài hộ gia đình, tiếng gà chó văng vẳng, lối đi dọc ngang xuyên qua đồng ruộng.
Lại đi hai dặm đường, trên móng ngựa đã dính đầy bùn đất ẩm ướt.
Gặp một lão nông đang dựa cuốc uống nước bên ruộng, Chu Dịch tiến lên phía trước vái chào hỏi thăm:
"Xin hỏi lão trượng, sơn thôn phía trước có hộ gia đình nào họ Tạ không?"
"Vùng này bọn ta họ Lữ thì nhiều... Ân... Họ Tạ lại có một nhà, các ngươi cứ đi thẳng theo đường này. Trên núi có cái đạo quán cũ kỹ, nhà đó rời nơi đấy không xa."
Chu Dịch nói tiếng cám ơn, lão nông cười ngây ngô rồi lại tiếp tục uống nước.
Ưng Vũ nói: "Không sai, nhất định là nhà ngươi muốn tìm."
Chu Dịch hướng hắn chắp tay:
"Vùng này thôn xóm rải rác như sao sa, nếu bần đạo tự mình đi tìm e rằng phí mất mười ngày, đa tạ Ưng huynh."
Ưng Vũ khoát tay:
"Đã tìm được, ta xin cáo từ trước."
"Được."
Ưng Vũ nói một tiếng, quay đầu ngựa rời đi ngay.
Lúc này không cần cố kỵ Chu Dịch, hắn thúc ngựa phi nhanh, xem ra là thật sự có việc gấp.
Trong lòng Chu Dịch dâng lên một tia ấm áp.
Ấn tượng đối với Thiên Khôi phái lại tốt hơn một chút.
Hắn dắt ngựa đi qua bờ ruộng, thấy đường đá uốn lượn giữa đồng hoang, men theo thềm đá mà lên, hai bên là hàng bách cổ thụ, không khí tịch mịch thấm người.
Gió núi lướt qua, lá mới lật như sóng xanh, trên Ngọa Long Cương lan tỏa một luồng khí tức tươi mát.
Trên đường đi, Chu Dịch bắt gặp vài gian nhà tranh phủ đầy dây thường xuân, có nơi rào giậu bằng trúc đã mục nát tổn hại.
Hiển nhiên đã sớm bỏ hoang, không người cư trú.
Nam Dương Gia Cát Lư, ân... Thừa tướng nhà tranh ở đâu Chu Dịch cũng không biết.
Gặp được mấy người nông dân vác cuốc đi qua, hắn lại hỏi đường.
Lại đi mấy trăm bước, nghe được giữa khe núi truyền đến tiếng nước chảy đinh đông.
Bên cạnh chiếc cầu gỗ thô sơ làm từ mấy thân cây ngã xuống, cô lập một tòa nhà gỗ.
Chu Dịch đi lên trước, khẽ gõ cửa sài, lại tịch mịch không người ứng.
Chẳng lẽ không có ai ở nhà?
"Lão bá, Tạ lão bá..."
Thử hướng vào bên trong gọi vài tiếng, chờ giây lát, vẫn không có câu trả lời.
Hắn quét mắt nhìn bốn phía, tìm được một gốc cây dương, đang định buộc ngựa chờ đợi.
Không nghĩ tới, nút buộc còn chưa thắt xong.
Liền nghe chỗ khúc quanh sơn đạo truyền đến một trận tiếng bước chân gấp rút.
Chu Dịch quay đầu, người kia đã xuất hiện ở trước mắt.
Đó là một đạo nhân mặc áo vải đay thô màu xám xanh, ngoài năm mươi tuổi, diện mạo sinh dị tướng.
Chỉ thấy hắn sắc mặt ngăm đen, hai má lõm sâu nhìn thấy cốt, xương gò má lại nhô lên thật cao, đơn giản là giống hệt mỏ quạ.
Mày rậm đen như than, phía dưới là một đôi con ngươi hiện ra điểm điểm màu ô kim đang tập trung tinh thần chăm chú nhìn vào thân mình Chu Dịch.
"Này!"
Tay hắn cầm một cây bút lông, ngửa đầu hít một hơi, bộ dáng có chút cổ quái.
Thấy Chu Dịch mặc một thân đạo bào mộc mạc, hắn lại không xưng hô là đạo hữu.
Đạo nhân kia nhíu mày, dữ dằn hỏi: "Này, tiểu tử, ngươi là nhân sĩ phương nào?"
Nhân sĩ phương nào?
"Tự nhiên là nhân sĩ Đông Thổ Đại Tùy."
Chu Dịch ngữ khí cũng lạnh nhạt vài phần. Ta lại không nợ ngươi tiền, nào có kiểu vừa gặp mặt đã vô lễ chất vấn như vậy.
"Nói nhảm!"
Đạo nhân kia lông mày xoắn lại càng sâu, "Ta hỏi ngươi từ đâu tới?"
"Từ ngoài ngàn dặm đến."
"Nói nhảm! Thối lắm!"
Hắn hùng hùng hổ hổ, phi thân một cái phóng qua ba trượng, áp sát lại gần: "Tiểu tử, ngươi có phải hay không cố tình trêu chọc ta?"
Chu Dịch trừng mắt lạnh lùng nhìn lại:
"Ta thấy dưới chân các hạ là trang phục đạo môn, vốn cho rằng là đồng đạo bằng hữu tu thân dưỡng tính trong núi, không nghĩ tới vừa thấy mặt liền nói năng lỗ mãng, không có chút cấp bậc lễ nghĩa nào."
"Ta trả lời ngươi, lại không mắng ngươi, chẳng lẽ thái độ không tốt hơn ngươi sao? Tại sao lại nói ta trêu chọc ngươi."
Đạo nhân này lúc đầu một mặt nộ khí, nghe Chu Dịch nói xong ngược lại đình chỉ: "Tốt, coi như ta thất lễ trước."
"Nhưng ngươi lén lén lút lút, ở trước cửa nhà Tạ Quý Du làm cái gì? Tạ lão đầu không có thân nhân, ta vừa nhìn đã thấy ngươi có vấn đề."
Hắn sắc mặt càng thêm đen, vung vẩy cây bút lông thô hào trong tay, cười lạnh nói: "Nếu ngươi nói không nên lời lý do chính đáng, đừng trách thủ đoạn ta tàn nhẫn."
Tạ Quý Du...
Chu Dịch nhìn thoáng qua đạo nhân này, trầm mặc mò từ trong ngực ra phong thư nhà kia.
Đem lớp giấy dầu bên ngoài trút bỏ, bày ra thư tín.
"Ta đến tìm vị Tạ lão bá này, chính là vì cái này."
"Thư?"
"Là thư nhà, do con trai của hắn viết."
"Cái gì!!" Đạo nhân nghe xong, tức khắc giật mình kinh hãi.
Vội vàng truy vấn: "Là thật hay giả?"
"Nếu ngươi không tin, chờ lão bá trở về xem xét liền biết, ta lừa ngươi lại có chỗ tốt gì?"
"Hít..."
Hắn lại hít sâu một hơi: "Con của hắn còn sống không?"
Chu Dịch trầm mặc mấy hơi thở, lắc đầu.
"Quả là thế, ta tin ngươi." Đạo nhân kia thu phóng tự nhiên, ác ý trong mắt trong nháy mắt tán đi.
"Mỗ là Ô Nha Đạo Nhân, đạo hữu xưng hô như thế nào?"
Chu Dịch nói: "Dịch đạo nhân."
"Ngươi từ ngoài ngàn dặm tới đây, chỉ vì đưa tin?"
"Đúng vậy."
"Được."
Hắn nói một tiếng chữ "Được", thái độ dịu đi hẳn: "Tạ lão đầu xuống núi, chỉ sợ chạng vạng tối mới có thể trở về, tới chỗ ta ngồi một chút trước đi."
Nói xong xoay người dẫn đường.
Chu Dịch có chút chần chờ, dắt ngựa đi theo. Vượt qua eo núi, liền nhìn thấy một tòa đạo quán cũ kỹ rách nát.
Hả?
Bỗng nhiên, Chu Dịch bị một tấm bảng gỗ treo ở cửa ra vào thu hút sự chú ý.
Trên đó viết: "Bần đạo vân du không ở nhà, khách tới tự tiện."
Vết mực chưa khô.
Chữ "Tiện" cuối cùng viết rất gấp, không thẳng hàng với các chữ phía trên.
Còn tốt Đinh Đại Đế - người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế - không ở đây, nếu không chắc chắn sẽ khó chịu đến phát điên.
Nhìn kỹ một chút chữ viết phía trên.
Không sai, nét chữ cơ bản giống hệt nhau.
"Làm sao?" Ô Nha Đạo Nhân thấy hắn nhìn chữ nhập thần, kiêu ngạo nói, "Thế nhưng là bị Mặc Bảo của ta làm cho kinh ngạc?"
Hắn nhấc tay múa bút, đắc ý cực kỳ: "Chữ viết của ta vốn dĩ vô cùng tốt, mấy năm trước lại ngộ được mười ba dòng Lạc Thần Phú, trước mắt cho dù là Thư Thánh trong sách đứng ở trước mặt ta, ta cũng như thường dám đặt bút!"
Chu Dịch ngắm nhìn chữ trên tấm bảng gỗ, thong thả nhớ lại:
"Phù Câu thành, Vụ Yên Sơn, Vụ Yên Quán."
Vụ Yên Sơn còn có tên là Ô Nha Sơn (Núi Quạ), thảo nào hắn tự xưng là Ô Nha Đạo Nhân. Chu Dịch triệt để minh bạch.
"Ân?!"
Ô Nha Đạo Nhân lấy lại tinh thần, kinh hãi: "Ngươi từng tới tổ quán nhà ta?"
"Không sai."
Chu Dịch nở nụ cười, trong lòng đối với Ô Nha Đạo Nhân lại chẳng còn chút ý trách tội nào, dù sao cũng đã dùng qua hương hỏa của người ta.
Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, đạo lý chính là như vậy.
Hiện tại hắn lại đem chuyện chính mình quét dọn thu thập đạo quan kia, lại mạo danh thay thế làm "Vụ Yên Quán chủ" thu lấy hương hỏa kể lại cho đối phương nghe.
"Quạ! Quạ! Quạ!!"
Ô Nha Đạo Nhân nghe xong, ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười chói tai như quạ kêu.
Hắn ôm lấy vai Chu Dịch, lại như gặp được bạn cũ lâu năm, phát ra một chuỗi cười dài quái dị.
Chu Dịch "dọa đến" vội vàng lùi lại ba bước.
"Đạo hữu, chúng ta thật có duyên phận, ngươi tiếp theo có phải muốn trường cư ở Nam Dương?"
Chu Dịch mang theo nghi hoặc lên tiếng: "Vâng."
Ô Nha Đạo Nhân hớn hở ra mặt: "Ta đang định trở về tổ quán, không biết được cái Ngũ Trang Quán này xử lý hậu sự ra sao, ngươi vừa đến, vậy thì vừa vặn!"
"Liền từ ngươi tới làm cái chức quán chủ Ngũ Trang Quán này đi..."
..