Có vài điều bất thường đã xuất hiện.
Đầu tiên là sự gia tăng đột biến trong bảng Status.
Dĩ nhiên, việc tăng liền 2 cấp, từ 18 lên 20, đúng là một chuyện đáng mừng.
Nhưng điều đáng nói là HP của cậu trước đây chỉ hơn 200, nên mức tăng này thật khó tin, dù cho cậu có nhảy liền 2 cấp đi nữa.
MP và các chỉ số khác cũng tương tự, gần như tăng gấp đôi.
(Mà thôi, thế này cũng sướng chán.)
Nghĩ đến đó, cậu nhìn sang phần Danh hiệu.
Cậu để ý đến danh hiệu <<Thức tỉnh gia>>.
Cậu biết mình nhận được danh hiệu <<Đồ Tể>> khi hạ gục bộ đôi Gã Béo Trọc và Tên Cà Kheo.
Nhưng cậu không thể giải thích được danh hiệu kia.
Tạm thời, cậu nhấn vào phần trợ giúp.
<<Thức tỉnh gia>>
Một danh hiệu nâng cấp dành cho <<Du Hành Giả>>. Các chỉ số sẽ tăng đột biến khi bạn đạt cấp 20. Kể từ các cấp độ tiếp theo, chỉ số cũng sẽ nhận được một phần thưởng nhỏ.
Đến cậu cũng phải bất ngờ trước cái năng lực bá đạo này.
Hóa ra làm <<Du Hành Giả>> lại có lợi ích đến vậy sao. Dù chẳng phải Anh Hùng, Hiiro vẫn cảm thấy có chút thỏa mãn bởi sự may mắn này.
Điều tiếp theo cậu nhận ra là Mở khóa: <<Không Khắc Tự>>.
<<Không Khắc Tự>> - MP tiêu hao: 100
Cho phép dùng ma lực để viết chữ giữa không trung. Văn tự sẽ được kích hoạt khi chạm vào mục tiêu. Ngoài ra, có thể bắn văn tự đi như một mũi tên và kích hoạt sau đó, tuy nhiên nó chỉ bay được theo đường thẳng.
Cậu không thực sự hiểu rõ phần trợ giúp nên quyết định thử ngay.
Cậu tập trung ma lực vào đầu ngón tay và viết lên không trung, tưởng tượng như cách vẫn thường làm trên mặt đất.
Ngay lập tức, một ký tự mờ ảo hiện ra.
Đó là từ 【Trôi】.
Khi cậu di chuyển ngón tay, con chữ cũng di chuyển theo. Cậu tưởng tượng mình đang bóp cò súng, bắn nó vào chiếc lọ ở góc phòng.
Ngay sau đó, ký tự bay thẳng về phía chiếc lọ.
Vừa chạm vào, ký tự liền dính chặt lên đó.
Sau khi niệm kích hoạt, chiếc lọ đột nhiên trôi lơ lửng.
Woa, tiện vãi!
Với ma pháp này, cậu có thể tấn công bằng cách bắn thẳng vào đối phương thay vì phải đặt bẫy dưới đất.
Hiiro kinh ngạc trước sức mạnh ngày càng bá đạo của mình, nhưng cảm giác này đúng là sướng không gì tả nổi.
Bất ngờ, sau khoảng một phút, chiếc lọ đột nhiên rơi xuống đất.
*
Sáng hôm sau, trưởng làng đã đợi sẵn Hiiro trước nhà trọ để cảm ơn cậu lần nữa, đúng lúc đó thì chủ quán trọ bước ra.
“C-Có chuyện gì vậy ạ?”
“À, ừm…”
“Hiiro đã đi rồi, trong phòng cậu ta không còn ai cả.”
“Cái gì!?”
Sự thật là Hiiro đã rời làng từ rất sớm, trước cả khi mặt trời mọc.
Khỏi phải nói, lý do là vì cậu đoán được lão trưởng làng sẽ ghé thăm.
Hơn nữa, nếu quân đội kéo đến thì sẽ càng rắc rối hơn.
“Ôi trời, chúng ta vẫn chưa trả ơn đủ cho cậu ấy…”
“Đúng là phong cách của anh ấy mà.”
Nies mỉm cười nói, còn Panis thì gật đầu đồng tình.
“Không biết chúng ta còn gặp lại Anh Hùng nữa không nhỉ.”
Trưởng làng vỗ đầu Nies và trả lời.
“Tất nhiên rồi. Cậu ấy là vị cứu tinh của chúng ta cơ mà.”
Mọi người đều gật đầu tán thành lời của trưởng làng.
*
“Hắt xììì!”
Vừa hắt hơi, Hiiro vừa rảo bước trên con đường tới Surge, thành phố nằm sát biên giới.
Bảng Status của cậu đã tăng vọt nên việc hạ gục lũ quái vật giờ chẳng khác nào nhổ cỏ dại.
Cậu cũng nhân cơ hội thử dùng <<Piercer>>, nó khá dễ sử dụng, diệt quái chỉ bằng một đòn tất sát nhờ sức công phá cao của nó.
“Rồi, mình cần phải vượt qua Dãy núi Torchu và sau đó là đường cái Maritone để tới được Surge.”
Trên tấm bản đồ trải rộng, cậu xác nhận lại lộ trình.
“Đúng là một chặng đường dài đây!”
Nhăn mặt vì ánh nắng chói chang trên đầu, cậu ngước nhìn Dãy núi Torchu ở phía xa.
Trên đường đi, cậu xem xét lại các khả năng của Văn Tự Ma Pháp.
Cậu thử nghiệm nhiều cách khác nhau và nhận ra rằng, khi sử dụng Văn Tự Ma Pháp, có những từ mang hiệu ứng tạm thời và có những từ mang hiệu ứng vĩnh cửu.
Ví dụ, từ 【Trôi】 có tác dụng trong 1 phút rồi biến mất, trong khi những từ như 【Dài】 giúp kéo dài lưỡi kiếm thì vẫn tồn tại mãi cho đến khi cậu hóa giải nó.
Tương tự, các từ 【Cứng】, 【Mềm】 cũng có tác dụng vĩnh viễn, trong khi 【Hỏa】 và 【Nhiệt】 chỉ duy trì được trong một phút.
(Có lẽ cơ chế hoạt động là thế này chăng? Những từ thay đổi bản chất và hình dạng của vật thể thì có tác dụng vĩnh viễn, còn những từ tạo ra hiệu ứng thì chỉ tồn tại trong một phút?)
Giả thuyết này cần phải được kiểm nghiệm thêm.
Hơn nữa, việc sử dụng bất cẩn có thể tạo ra Phản phệ, gây nguy hiểm đến tính mạng.
Sức mạnh của cậu quá vượt trội. Vì vậy, cậu dễ dàng nhận ra mình sẽ gặp họa lớn thế nào nếu mất kiểm soát và dính phải Phản phệ.
Thế nên cậu quyết định sẽ cố gắng tránh dùng những từ ngữ tác động trực tiếp đến sự sống và cái chết của sinh vật.
Chỉ cần dính Phản phệ một lần thôi là cầm chắc cái chết.
Ma thuật được tạo nên từ sự tưởng tượng.
Nếu tưởng tượng không chính xác, ma pháp sẽ không hoạt động. Và kể cả khi nó hoạt động, chỉ một chút non tay cũng có thể dễ dàng gây ra Phản phệ.
Hiiro đã hiểu tại sao bà lão ở thủ đô lại nói với cậu rằng sự hiểu biết là tối quan trọng.
Để có thể thử nghiệm các loại Văn Tự khác nhau, cậu đã mang theo kha khá thuốc hồi MP, nên cậu có thể yên tâm tập trung vào việc tìm hiểu điểm mạnh và yếu của loại ma thuật này.
(Không biết đám Anh Hùng giờ đang làm gì nhỉ.)
Cậu gần như đã quên mặt bọn họ, nhưng vẫn còn chút ký ức mơ hồ về nhóm của Taishi.
*
“Tuyệt quá! Giờ chúng ta đã là hạng E trong Hội rồi!”
Trong khi giơ chiếc Thẻ Hội viền tím, Aoyama Taishi giơ nắm đấm lên trời ra vẻ chiến thắng.
Ba Anh Hùng còn lại cũng cầm những tấm thẻ tương tự.
“Đúng là các Anh Hùng. Tốc độ thăng hạng thật không thể tin nổi.”
Giáo viên của họ, Vale, nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lãng tử.
“Vâng, chúng tôi cũng lên được cấp 15 rồi! Mọi chuyện đều thuận lợi!”
Suzumiya Chika vui vẻ huơ nắm đấm.
“Nhưng vẫn chưa đủ để đấu với Evila, phải không ạ?”
“Đúng vậy, Evila vượt trội hơn Humas cả về sức mạnh thể chất lẫn ma lực ngay từ khi sinh ra.”
“Haizz, đúng là chênh lệch chủng tộc quả là một vấn đề nan giải.”
“Ừ, ngay cả trong game, tộc người cũng đa năng nhưng lại không có đặc điểm nào nổi bật.”
“Vậy nên chỉ có thể dựa vào chiến lược và vũ khí thôi sao?”
“Không, điều đó chỉ đúng với những Humas bình thường thôi.”
Vale phủ nhận ý kiến của Taishi.
“Ý thầy là sao ạ?”
“Các em đến từ thế giới khác. Các Anh Hùng có những đặc tính riêng. Khả năng gia tăng sức mạnh thể chất lẫn ma lực, và đặc biệt là Quang Ma Thuật, khắc tinh của loài Evila. Đó là những ưu thế tuyệt vời.”
“A, phải nhỉ. Em nghĩ mình từng nghe nói ở đâu đó rồi.”
“Đúng là vậy, nhưng cũng có một thuộc tính mà chỉ Evila mới có thể sử dụng.”
“Hắc Ma Thuật, đúng không ạ?”
Người vừa trả lời là Minamoto Shuri. Vale trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng.
“Đúng vậy. Hắc Ma Thuật là một thuộc tính ma thuật cực kỳ mạnh. Rất nhiều Humas đã trở thành nạn nhân của nó.”
“Và Quang Ma Thuật của chúng ta là để đối đầu với chúng, đúng chứ?”
Akamori Shinobu chen vào với nụ cười vô tư.
“Phải, nhưng Quang Ma Thuật là ma thuật cao cấp, nó đòi hỏi một lượng ma lực khổng lồ. Nếu sử dụng sai cách…”
“Thế nên chúng tôi mới chiến đấu theo nhóm.”
“Đúng thế, 2 người tấn công và 2 người hỗ trợ. Nó giúp phân chia rõ ràng việc sử dụng Quang Ma Thuật.”
“Mà, không như game, chúng ta không chiến đấu theo lượt. Sẽ không có nhiều thời gian để suy nghĩ trong thực chiến đâu.”
“Shinobu nói đúng. Các em phải luôn đặt cược mạng sống của mình khi xông pha chiến trường.”
Lập kế hoạch tấn công quá chi tiết dễ rơi vào tình trạng không theo kịp diễn biến, và trong trường hợp xấu nhất, có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.
Vì vậy, họ đã lập nên một đội để hỗ trợ lẫn nhau. Như thế, ít nhất có thể câu giờ để người khác phân tích tình hình cẩn thận.
Với cách đó, họ có thể xác định thời điểm tốt nhất để sử dụng Quang Ma Thuật.
Nhưng để thực hiện được điều đó đòi hỏi cả đội phải phối hợp một cách hoàn hảo.
“Nghe đây, về các loại Evila. Hiện tại các em có thể đánh bại được loại cấp thấp, nhưng tôi muốn các em phải dè chừng để có thể chống lại được Evila cấp cao.”
“Chúng nguy hiểm lắm sao ạ?”
Shuri lo lắng hỏi.
“Đúng vậy. Đặc biệt là đội hộ vệ <<Cruel>> dưới sự chỉ huy trực tiếp của Ma Vương.”
“Tuyệt đối không được chiến đấu với một trong số chúng chỉ với hai người hay ít hơn. Chúng là những Evila cấp thượng thừa, trên cả Evila cấp cao.”
“<<Cruel>> là lực lượng bảo vệ Ma Vương đúng không ạ? Em nghĩ chúng chỉ có 6 thành viên?”
“Đúng vậy, và hơn nữa, trong số đó có một Evila tên là Aquinas, hắn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”
Mặt Vale tái mét như thể vừa nhớ lại một ký ức kinh hoàng.
“H-Hắn ta mạnh đến thế sao?”
Taishi ngập ngừng hỏi.
“P-Phải. Trước đây khi còn bảo vệ biên cương, tôi từng có dịp chạm mặt hắn. Aquinas đáng sợ đến mức các em có thể gọi hắn là hiện thân của ác quỷ.”
Ngày đó, Aquinas chỉ đi ngang qua gần biên giới.
Nhưng sát khí tỏa ra từ hắn đã khiến đám cấp dưới của Vale nổ súng dù trái với quân lệnh.
Khỏi phải nói, đòn tấn công của họ chẳng hề hấn gì với hắn, dù có trúng hay không. Nhưng nó đã thu hút sự chú ý của hắn.
Hắn bay lên, dừng lại giữa không trung và nhìn xuống họ bằng đôi mắt đỏ rực sắc lẹm.
Khoảnh khắc ấy, tất cả binh lính đều đã nghĩ đến một cái chết chắc chắn.
Một vài người thậm chí còn nghĩ xem làm cách nào để chết không đau đớn.
Dù chỉ bị nhìn thôi, nhưng họ đã cảm nhận được sự tồn tại dị thường của hắn và biết rằng mình sắp bị giết.
Và rồi, không ai biết hắn có sử dụng ma thuật hay không, tất cả vũ khí của họ đột nhiên biến thành tro bụi.
Nhưng đúng lúc ấy, mái tóc đỏ của hắn khẽ bay lên và hắn rời đi.
Trừ một số ít người, tất cả những người còn lại đều ngất xỉu.
“Thầy chắc đó không phải là Ma Vương chứ?”
Taishi đưa ra suy đoán từ câu chuyện kinh hoàng đó, nhưng Vale lắc đầu.
“Nhưng thật ngạc nhiên là thầy vẫn có thể tiếp tục chiến đấu sau trải nghiệm đó.”
“Vâng, dù gì thì cũng chẳng có gì khác biệt cả.”
“Không có gì khác biệt?”
“Phải. Dù tôi có chiến đấu hay không, Humas sớm hay muộn cũng sẽ bị diệt vong. Với tư cách là một người lính, tôi thà chết trên chiến trường.”
“Ồ… Thật oai nghiêm.”
“Không hề, bởi vì theo một cách nào đó, tôi đã từng từ bỏ hy vọng.”
Theo cách nói của anh ta, anh ta không nghĩ rằng họ có chút cơ hội nào để chiến thắng.
“Nhưng điều quan trọng là việc triệu hồi đã đưa các Anh Hùng đến đây. Những đấng cứu thế, những người sẽ bảo vệ Humas chúng tôi với sức mạnh to lớn từ ngàn xưa. Chúng tôi đã tìm thấy cho mình hy vọng cuối cùng.”
Vale nhìn thẳng vào mắt bốn người với nụ cười trên môi, khiến họ có chút ngại ngùng.
“Hiểu rồi. Nhưng nếu chúng mạnh như vậy, nghĩa là một cuộc tấn công có thể nổ ra bất cứ lúc nào, đúng chứ ạ?”
“Vâng, đức vua cũng đang lo ngại vì sao chúng lại không tấn công khi có tiềm lực mạnh như vậy.”
“Hừm… Thế thì càng tốt cho chúng ta.”
“Phải. Tuy vậy, chúng ta không được lơ là. Chúng ta cần phải chuẩn bị để có thể ứng phó khi chúng tổng tiến công.”
“Đúng thế, chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn!”
“Cứ để mọi chuyện cho bọn em.”
“Chúng em sẽ cố hết sức!”
“Phải, chúng ta sẽ làm hết khả năng của mình!”
Vale đáp lại bằng một nụ cười trai đẹp rạng rỡ trước những lời quả quyết của cả bốn người.