Cậu dùng chữ【Dài】để kéo thanh kiếm ra, giờ nó đã dài tới khoảng 7 mét.
Tuy nhiên, chẳng có ai hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra trước cảnh tượng kỳ quái này.
Hiiro dùng chữ【Gốc】để thanh kiếm trở lại như cũ.
Lưỡi kiếm trượt khỏi tay gã lòng khòng, tạo ra một tiếng “roẹt” khiến hắn rú lên.
Hắn đánh rơi thanh kiếm của mình vì đau đớn, bàn tay run lẩy bẩy.
Mồ hôi hắn tuôn ra như tắm.
“Lùi lại đi, nhóc.”
“Ô-ông, tại sao?”
“Ta được trả công nên sẽ giúp các ngươi một tay.”
Nghe Hiiro nói vậy, cậu bé vui mừng thở phào nhẹ nhõm.
“M-Mày là thằng nào, tên khốn!?”
Nén cơn đau, gã lòng khòng điên cuồng gào lên, đôi mắt đỏ ngầu của hắn trợn trừng.
“Ta không có nghĩa vụ phải trả lời ngươi. Cứ vậy đi.”
“Cái gì!?”
Hiiro lao tới với tốc độ kinh người, gã lòng khòng không tài nào phản ứng kịp.
Và Hiiro vung kiếm chém hắn.
Xoẹt!!!
Một nhát chém duy nhất, lưỡi kiếm cắt từ vai trái xuống sườn phải của hắn, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.
Gã lòng khòng khuỵu xuống rồi đổ sụp xuống đất.
“Không thể nào…”
Ai nấy đều nghĩ rằng hắn đã chết, nhưng cơ thể co quắp và giật giật chứng tỏ hắn vẫn còn sống.
Tuy nhiên, có vẻ như hắn đã hoàn toàn mất đi ý thức.
Ngay sau đó, gã béo trọc cảm thấy có gì đó không ổn nên bước ra khỏi cửa tiệm.
“A, cái gì thế này? Sao đệ của ta lại lăn quay ra đất thế kia?”
“Tự hỏi bản thân ngươi ấy!”
Nói rồi, Hiiro lại một lần nữa lao tới nhanh như chớp và vung kiếm như lúc nãy.
KENG!!
Cậu bị chặn lại bởi một âm thanh kim loại chói tai.
(Chết tiệt, hắn mặc giáp xích!)
Dù đã chém trúng, nhưng cậu không có cảm giác chém vào da thịt.
Thay vào đó là cảm giác phản lực từ kim loại truyền đến tay.
“C-Cái áo của ta. Sao mày dám!”
Khi gã béo trọc hét lên, bộ đồ của hắn càng rách toạc thêm.
Hiiro chỉ muốn hỏi ngược lại tại sao hắn phải tức giận chỉ vì bộ đồ, nhưng cậu cũng xác nhận được một điều: có một lớp giáp xích bên dưới quần áo của hắn.
Gã béo trọc rút thanh đao từ sau lưng ra và vung lên vun vút.
“Hừm, mình chết chắc nếu ăn trọn cái đó vào người, phải cẩn thận.”
Nghĩ vậy, Hiiro tạo khoảng cách với hắn.
“Tao sẽ băm mày ra thành thịt vụn!”
“Ngậm mồm vào, con heo kia. Có giỏi thì nhào vô!”
“Grừ!!!”
Gã béo trọc chém thanh đao bằng tất cả sức lực.
Nhưng Hiiro đã đoán trước được hắn sẽ nhắm vào đầu mình nên dễ dàng né được bằng cách ngồi thụp xuống và nhanh chóng chém ngay vào chân hắn.
Nhưng âm thanh kim loại lại vang lên một lần nữa.
“Ôi trời, con lợn này mặc giáp toàn thân à? Thế quái nào mà hắn di chuyển nổi chứ?!”
Bình thường thì bộ giáp như thế sẽ quá nặng để có thể di chuyển.
Nhưng dù chuyển động có phần ngớ ngẩn, hắn vẫn có thể di chuyển được, chứng tỏ tên này khỏe không ngờ.
“Nhưng nó cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu không đánh trúng. Với lại, mình có thể chiến đấu theo kiểu này.”
Nói đoạn, Hiiro cất kiếm đi và di chuyển cực nhanh xung quanh để trêu ngươi kẻ địch.
“A-ư, đâu rồi? Hắn đâu rồi?”
Với tốc độ vượt trội, Hiiro nhanh chóng vòng ra sau lưng hắn.
Đối phương vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm cậu.
Tập trung ma lực vào đầu ngón tay, cậu viết một chữ lên lưng gã béo.
Sau đó nhanh chóng tạo khoảng cách, cậu kích hoạt bằng ý niệm. Ngay lập tức, gã béo trọc mặt mày đỏ rực và bắt đầu lăn lộn trên mặt đất.
“N-Nóng quá!? Cái gì thế! Sao lại nóng vậy!?”
Hắn giờ chẳng khác nào một miếng thịt nướng trên vỉ sắt.
Hơn nữa, cả cơ thể hắn đều nóng chứ không riêng gì phần lưng.
Cảm giác như bị thiêu sống bởi ngọn lửa. Đây không phải là thứ mà con người có thể chịu đựng được.
Ký tự viết trên lưng hắn là【Nhiệt】.
Nó không chỉ dừng lại ở mức nước sôi mà thậm chí còn nung chảy cả lớp giáp xích.
Thịt hắn cháy xèo xèo, mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí.
Dân làng chết lặng trước cảnh gã béo trọc gục ngã.
“Rồi, vậy là xong.”
Nhìn xuống gã béo trọc, Hiiro cười nhạt.
“Grừ… nóng… mày đã làm gì?”
“Ai biết? Và mày sẽ chẳng bao giờ biết đâu, đồ béo ạ.”
Cậu dùng hết sức đá vào hắn trong khi nói.
“Géc!”
Gã béo trọc bất tỉnh, cơ thể hắn bốc khói nghi ngút.
Ngay lúc đó, một âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu cậu.
(Ồ, mấy tên này cũng cho mình EXP à?)
Sau đó, cậu đến chỗ gã lòng khòng và móc ví của hắn ra.
“A, thấy rồi. Đây.”
Nói rồi, cậu ném nó cho trưởng làng.
“Đừng có đến khóc lóc với tôi vì nó nữa đấy!”
Đó là tờ bằng khoán.
“Và mấy người gọi quân đội đến lôi mấy tên này đi. Chúng chưa thể tỉnh lại ngay đâu, nhưng để đề phòng thì nên trói chúng lại.”
“Ư… ừm…”
Trưởng làng vẫn chưa hiểu hết mọi chuyện, nhưng dần dần nắm bắt được vấn đề. Ông nhìn hai tên côn đồ đang nằm bất động lần nữa rồi mới vui mừng khôn xiết.
“Ồ… ồ…”
Và rồi…
“HOAN HÔÔÔÔÔ!”
Tiếng hò reo của đám dân làng như muốn xuyên thủng màng nhĩ cậu.
Hiiro lẩm bẩm “Ồn quá!” với một mắt nhắm lại, nhưng chẳng ai nghe thấy cậu cả.
Trưởng làng nắm lấy tay cậu và cảm ơn rối rít.
“Cảm ơn! Cảm ơn cậu rất nhiều!”
“R-Rồi.”
Có chút bối rối, cậu đáp lại. Panis cũng bước lại gần.
“Cậu chắc hẳn là một Du Hành Giả xuất sắc.”
“Không hẳn, chẳng phải do hai tên kia quá yếu sao?”
“Không, không, Anh em nhà Harios không phải là hạng hữu danh vô thực đâu, chúng là những Du Hành Giả lành nghề đấy. Dù toàn là tai tiếng xấu thôi.”
Cậu gật đầu ra vẻ đã hiểu.
Dù thành thực mà nói thì cậu chẳng có chút hứng thú nào với cuộc đời sự nghiệp của bọn chúng cả.
Đột nhiên, cậu cảm thấy có lực đấm nhẹ vào người. Đứng đó là Nies.
“Ông kia, nếu đã có sức mạnh như vậy sao không giúp mọi người ngay từ đầu chứ!”
“Này, Nies!”
Trưởng làng khiển trách cậu bé, nhưng ngay sau đó, tất cả mọi người đều ngạc nhiên trước hành động của Hiiro.
Bởi cậu dùng khuỷu tay cốc nhẹ vào đầu thằng bé.
“Au! Ông làm gì vậy?!”
“Ta nói rồi, ta không phải Anh Hùng. Ta không làm việc không công. Ông chú kia thuê ta nên ta mới giúp thôi.”
“Hả…”
“Dù vậy, cũng chỉ có lần này thôi.”
“Hả?!”
Lờ đi Nies đang trề môi, Hiiro quay lại cuộc nói chuyện với Panis.
Không cần phải hỏi, dĩ nhiên là nói về phần thưởng rồi.
“Được rồi, giờ tôi đến tham quan cửa hàng của ông được chứ?”
“À- ừ.”
Panis nở một nụ cười nhạt với Nies, người đang lườm Hiiro với đôi mắt ngấn lệ và cặp má phồng lên.
Trưởng làng thậm chí còn đề nghị chi trả phí trọ cho cậu và cậu vui vẻ chấp nhận.
Sau đó, cậu hướng tới cửa hàng của Panis, nhưng mỗi lần cậu bắt gặp một dân làng, họ đều cúi đầu cảm kích.
Lúc đến như một vị khách không mời thì giờ đây chẳng khác nào khách quý.
(Đúng là một lũ hám lợi.)
Dĩ nhiên là cậu cũng có lợi trong chuyện này, nhưng cậu vẫn không có thiện cảm với họ bởi cái cách thay đổi thái độ đột ngột ấy.
“Đây là cửa hàng của tôi.”
“Ồ, tưởng ông chỉ có vũ khí, không ngờ là có cả giáp trụ à.”
Nhìn một vòng quanh cửa hàng, cậu xem thử từng món hàng.
“Ông bảo sẽ cho tôi thứ vũ khí tốt nhất, thế nó đâu?”
“Hahaha, tôi vui là cậu đã hỏi.”
Nụ cười của ông ta có chút ngứa tai. Không hề có chút giữ kẽ nào.
Sau đó, ông ta quay vào trong cửa hàng và bước ra cùng một thanh kiếm.
“Nó đây!”
“Ô hô.”
“Tên nó là 《Piercer》.”
Hình dáng và chiều dài của nó giống hệt một thanh kiếm Nhật.
Chỉ có điều khác là lưỡi kiếm sáng trong như băng. Nó là một thanh kiếm tuyệt đẹp.
“Nó là một thanh katana chuyên dùng để đâm. Nó là loại kiếm được rèn bởi người Gabranth. Không giống kiếm của Humas phải dùng sức để chặt, với lưỡi dao sắc nhọn này, nó dùng tốc độ để chém đối phương thay vì dùng lực.”
Là một người Nhật, Hiiro dĩ nhiên biết điều đó nhưng cậu vẫn im lặng lắng nghe.
“Dĩ nhiên, tôi đảm bảo độ sắc bén của nó, nhưng nó đặc biệt hiệu quả với những đòn đâm. Như cái tên của nó, thanh katana này có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì. Nhìn mảnh dẻ vậy thôi chứ nó cứng đến không ngờ đấy.”
“Ông chú kiếm đâu ra loại kiếm này vậy?”
“Qua một vài mối quan hệ. Tôi định giữ lại cho đời sau như vật gia truyền.”
“Thật ngạc nhiên là hai tên kia không thó nó đi đấy.”
“Thì tôi đã giấu nó dưới tầng hầm mà.”
Ông nói trong khi tay nắm chặt ngực.
Nó chắc hẳn rất quan trọng với ông ta.
“Tôi thực sự có thể lấy nó chứ? Nó là vật gia truyền phải không? Nói chung là hàng không phải để bán. Tôi nghĩ là ông chú sẽ đưa tôi thứ gì đó trong cửa hàng thôi chứ?”
Vì nó không được trưng bày nên Hiiro đoán nó không phải là hàng để bán.
“Mà, có hơi đáng tiếc, nhưng tôi cảm giác có thể tin tưởng giao phó nó cho cậu.”
“Không phải như thế quá hời cho tôi sao? Tôi hạ bọn chúng không phải vì tôi muốn. Và cũng như tôi đã nói với tên nhóc, tôi không phải là một anh hùng.”
“Không vấn đề gì.”
“Hử?”
“Cậu đã cứu ngôi làng này. Chúng tôi trân trọng điều đó, không quan trọng cậu đã làm như thế nào.”
Hiiro nhìn vào thanh kiếm một lần nữa, và có gì đó thôi thúc cậu cầm lấy nó.
“Tôi có thể chứ?”
“Chắc chắn rồi, hãy nhận lấy.”
“Vậy thì, cảm ơn nhiều.”
Nói vậy, cậu chấp nhận thanh 《Piercer》.
Dù là lần đầu tiên chạm vào, nó vừa vặn trong tay cậu cứ như thể cậu đã dùng nó từ rất lâu rồi.
Cậu đeo nó bên hông, vừa khít một cách hoàn hảo. Khuôn mặt cậu rạng rỡ hẳn lên.
Với một thằng con trai Nhật Bản, không có gì sướng hơn là được đeo một thanh katana bên hông.
(Đúng là may mắn làm sao.)
Vừa lên cấp lại được kiếm ngon, còn gì để phàn nàn nữa.
Sau khi Panis cảm ơn cậu lần nữa, cậu rời cửa hàng. Do không còn gì để làm, cậu quay lại phòng trọ.
Nhưng có ai đó đã chặn đường cậu.
“Ông kia, đợi một chút được chứ?”
Đó là Nies. Tên nhóc giận dữ khi thấy Hiiro thở dài.
“Ông thấy phiền đến thế sao!”
“Hah.”
“Lại nữa!”
Hiiro muốn nói rằng thằng bé không được chỉ tay vào người khác, nhưng sẽ rất dây dưa một khi đã dính vào nó, nên cậu muốn kết thúc mọi chuyện càng nhanh càng tốt.
“Thế nhóc muốn gì đây, nhóc lùn?”
“Đừng có gọi tôi như thế! Tôi đã 7 tuổi rồi đó!”
Vâng, một nhóc con chính hiệu.
“Gừ!”
“Hah, thế, chuyện gì?”
“Nói cho tôi biết tên ông!”
“Hử?”
“Tên của ông ấy! Cha tôi bảo tôi đến hỏi tên ông!”
“Cha nhóc á? Là ai vậy?”
“Là trưởng làng.”
“Nhóc là con lão à?”
“Fufu, thấy sợ chưa…”
Nies tự hào nói nhưng Hiiro chẳng thèm để tâm.
“À rồi rồi. Sợ quá đi… Ngạc nhiên quá đi… Tuyệt quá đi…”
“Ông chọc tôi đấy à.”
“Ờ.”
“Ông thừa nhận luôn à?!”
Tên nhóc há hốc mồm vì sốc, nhưng cứ thế này thì còn tốn thời gian nữa nên Hiiro quyết định cho cậu bé biết tên mình.
“Ta là Hiiro, Hiiro Okamura.”
“Hero… Anh Hùng á? Ngầu quá!”
“Hả?”
Hiiro không hiểu sao thằng nhóc tự dưng nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Thì ra là vậy… Là Hero à…”
“Ta không hiểu nhóc đang nhầm lẫn cái gì, nhưng không phải nhóc nên về báo cáo với cha mình sao? Vậy thì đi đi chứ?”
“Dạ, vâng! Cha đang bận xử lý mấy tên kia! Gặp lại anh sau nhé!”
“Rồi rồi.”
Nies chạy đi trong khi nhiệt tình vẫy tay chào, khiến Hiiro nghĩ được trẻ lại thì sướng biết bao.
Dù bản thân cậu cũng chưa từng trải sự đời là bao.
Cậu lắc đầu, sau cùng, cậu mới 17 tuổi bẻ gãy sừng trâu chứ mấy.
Sau đó, cậu quay về nhà trọ và được lão chủ nhà đối đãi nồng hậu như một người hoàn toàn khác.
Cậu được phục vụ những món xa hoa dù không hề gọi. Trong khi đang khoan khoái thưởng thức, cậu tự hỏi thái độ ông ta sẽ thế nào nếu cậu tỏ vẻ khó chịu, nhưng chắc là thôi.
Một lúc sau thì Nies xuất hiện cùng lão trưởng làng. Ông ta đến để cảm tạ cậu lần nữa về vụ hồi chiều.
Và khi cậu đi dạo quanh làng, ai nấy lại đến cảm ơn cậu, thế nên Hiiro đành nhốt mình trong phòng trọ để tránh phiền hà.
Sức mạnh thể chất thì không có vấn đề gì, nhưng về mặt tinh thần thì cậu chịu hết nổi rồi.
Cậu kiểm tra lại Status của mình.
Hiiro Okamura
Cấp: 20
HP: 320/320
MP: 900/900
EXP: 5672
NEXT: 520
ATK: 139 (200)
DEF: 100 (115)
AGI: 210 (212)
HIT: 112 (120)
INT: 189 (193)
Thuộc tính ma thuật: Không
Ma Pháp: Ma Ngôn (Đã mở khóa: Nhất Tự, Không khắc tự)
Danh hiệu: Người Ngoài Cuộc Vô Tội | Du Hành Giới | Ngôn Linh Pháp Sư | Kẻ Thức Tỉnh | Đồ Tể (Ripper)