Dãy núi Torchu là nơi lui tới thường xuyên của vô số loài ma vật.
Và đây cũng là nơi nhân vật chính của chúng ta, Hiiro Okamura, phải băng qua để đến được đích đến của mình, thành Surge. Hiện tại, cậu đang…
“U, AAAAAA!”
…chạy thục mạng.
Lý do ư?
Thì là vì cả một bầy quái vật phiền phức đang ráo riết săn đuổi cậu chứ sao nữa.
Cậu vội lẻn vào một hốc đá, và may mắn là lũ quái đã chạy vụt qua.
Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?
Thì là, cuối cùng cậu cũng đến được rặng núi, nhưng hỡi ôi, thức ăn đã cạn sạch.
Trong lúc lang thang tìm đồ ăn, cậu phát hiện một loại cây ven đường.
Nó có những quả mọng tỏa ra mùi hương tựa như dâu tây.
Hơn nữa, quả của nó khá to. Nghĩ rằng có thể dùng làm thức ăn, cậu liền nhổ nó lên.
Tuy nhiên, nó không hề có rễ, thay vào đó là một thân hình người bằng gỗ trông thật kinh tởm. Nó đột ngột thét lên một tiếng chói tai, khiến tim cậu gần như ngừng đập.
Cậu chợt nhớ ra lời cảnh báo của bà chị ở quầy Hội Mạo Hiểm Giả về một con ma vật tên là Cây Bất Hạnh Torchu.
Nó không phải thực vật, mà là một con ma vật đúng nghĩa.
Hơn nữa, tiếng thét inh tai của nó còn có tác dụng thu hút những con quái vật ở gần đó.
Do không ngờ đó lại là Cây Bất Hạnh Torchu, cậu đã đứng hình mất một lúc chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Và đúng lúc đó, một bầy quái vật ùn ùn kéo tới chỗ cậu.
(Ôi trời, cái thế giới này đúng là thú vị thật mà.)
Dù nghĩ vậy, cậu vẫn cố gắng điều hòa lại hơi thở và quan sát tình hình xung quanh.
Có vẻ như đám quái đã đi xa rồi.
“Phù.” Xử hết cả đám thì cũng chẳng thành vấn đề, nhưng tự dưng chúng nó kéo đến đông như thế thì…
Ít nhất cũng phải hơn chục con. Lẩn trốn đúng là thượng sách.
Cậu rời khỏi hốc đá, tự nhủ từ nay về sau sẽ cạch mặt cái con Cây Bất Hạnh Torchu đó ra.
Nhưng mà đói quá trời.
Lại còn tốn sức chạy nữa chứ.
Cậu tìm kiếm thứ gì đó để bỏ vào bụng thì chợt ngửi thấy một mùi thơm phức từ đâu đó bay tới.
“Đến xem thử vậy.”
Cậu lần theo mùi thơm.
Một lúc sau, cậu thấy một con suối, nơi có vài con cá được xiên vào que và nướng trên đống lửa.
Mùi thơm khiến dạ dày cậu sôi lên sùng sục.
Nuốt nước bọt ừng ực, cậu đảo mắt một vòng tìm kiếm chủ nhân của đám cá này.
Nhưng có vẻ chẳng có ai ở quanh đây cả.
Hừm…
Không có ai. Cá nướng ngon lành thì ngay trước mắt. Dạ dày thì rỗng tuếch. Quan trọng nhất là chẳng có ai ở quanh đây cả.
Thôi thì, của thiên trả địa vậy.
Cậu không thể kìm chế được nữa. Ngay khoảnh khắc cậu định chộp lấy một xiên cá thì…
“Cút ngayyyyyy!”
Một luồng sát khí rừng rực ập đến từ sau lưng, cậu vội nhảy sang một bên để né.
Nơi cậu vừa đứng khi nãy, giờ đây là một gã đàn ông vừa nện một cây dùi gỗ lún sâu vào mặt đất.
“Cút ngay! Định chôm chỉa gì hả! Đó là thức ăn của ta!”
Vừa nói, hắn vừa cầm chiếc dùi chỉ thẳng vào mặt Hiiro.
Gã có mái tóc ngắn xù màu xanh lá, độ tuổi tầm ba mươi.
Dù mặc giáp trụ kín mít, vẫn có thể thấy rõ gã là một tên đô con cơ bắp cuồn cuộn.
Hắn còn mang một thanh đao lớn sau lưng, như một lời cảnh báo rằng dính vào gã thì rắc rối to.
(Nhưng mà…)
Nhìn đám cá nướng, bụng cậu lại réo lên một lần nữa.
“Nhóc! Tên là gì?! Dám chôm cá của Arnold này thì đừng hòng được tha thứ! Xưng danh đi!”
Liếc nhìn gã bằng nửa con mắt, Hiiro thầm nghĩ: (Đúng là một thằng cha khó chịu!)
“Ta chẳng có việc gì với ngươi cả! Xưng danh rồi xéo đi!”
Dường như kiểu gì cũng phải nói tên, nhưng cậu vẫn cân nhắc.
“À ừm, trước hết, nghe tôi nói đã.”
“Ngươi định giở trò gì đây, tên trộm! Ta không bị lừa đâu! Thức ăn là của ta! Do chính tay ta bắt được!”
Hắn ta quả quyết đập tay vào ngực.
“Đám cá này là của ông chú?”
“Phải! Thì sao?”
“Vậy được, đưa nó cho tôi đi.”
“Ngươi giỡn mặt ta đó à!”
“Tôi sắp chết đói rồi, nên đưa nó cho tôi.”
“Gừ!!! Đòi hỏi kiểu quái gì vậy? Bố mẹ không dạy ngươi à, thằng nhóc chết tiệt!”
“Quan tâm làm gì. Nói chung là đưa nó đây, ông chú cục súc.”
“Gì cơ! Ngươi gọi ai là cục súc hả?”
Hắn ta điên tiết đến mức tưởng chừng sắp nổ tung nếu còn tiếp tục tức giận thêm nữa.
Ngay khi Hiiro nghĩ rằng gã sắp biến hình đến nơi thì có ai đó bước ra từ bụi rậm.
“B… bác ơi…”
Đó là một cô bé chừng mười tuổi. Mái tóc bạc của cô dài đến ngang hông, nhưng được giấu đi dưới một chiếc mũ len trùm đầu.
Đôi mắt cô bé có màu tím xanh của bầu trời, nhưng lúc này, chúng lại chất chứa đầy lo âu và cơ thể nhỏ nhắn đang run lên khe khẽ.
“Ôi, Muir! Chờ bác chút! Giờ bác sẽ dạy cho tên lưu manh này một bài học bằng nắm đấm đầy tình yêu của bác!”
Không hiểu sao nhưng gã tự dưng dẻo mỏ hẳn lên. Hiiro ném ánh nhìn về phía cô bé, khiến cô giật mình thon thót.
“Hà, tôi hiểu rồi.”
“Hả? Ngươi hiểu cái gì?”
“Tôi không cần toàn bộ đám cá đó nữa, chỉ cần chia cho tôi vài con là được.”
“Ngươi không được học cách lịch sự khi nhờ vả người khác à, tên hỗn xược!”
“Hả? Tôi không thỏa hiệp thêm đâu đấy.”
“Ngươi không có tư cách để nói câu đó.”
Nắm chặt chiếc dùi, gã đàn ông lao vào với tất cả sự thù địch.
Hắn nhanh chóng áp sát Hiiro. Hiiro nhảy lùi lại, tránh được cú đập của đối thủ.
(Nhanh thật… mà có vẻ hắn còn chưa tung hết sức.)
Trong khi né đòn, Hiiro vừa quan sát vừa đánh giá sức mạnh của đối phương.
Nhưng đối thủ của cậu cũng vậy.
(Thằng nhóc này di chuyển cũng khá phết.)
Arnold chỉ mới thăm dò, nhưng việc Hiiro có thể dễ dàng né tránh ngay lần đầu chạm trán đã khiến hắn công nhận cậu có chút thực lực.
Hai người giữ khoảng cách, lườm nhau tóe lửa.
Hiiro đặt tay lên chuôi kiếm Piercer.
Gã đàn ông kia cũng nắm lấy thanh đao trên lưng.
Sự căng thẳng bao trùm không khí, và khi sự tĩnh lặng ngày càng lan rộng, một tiếng kêu thất thanh đột ngột vang lên. Tiếng kêu phát ra từ cô bé tên Muir.
Ba con Barbarous Kong, loài ma vật khỉ đột, đã xuất hiện ngay sau lưng cô bé. Có lẽ chúng cũng bị thu hút bởi mùi cá nướng và đang nhắm vào cô bé để tấn công.
“MUIRRRRRRRRRRRRRRR!”
Gã đàn ông rút phắt thanh đao và lao thẳng vào đám Barbarous Kong.
Tốc độ của hắn giờ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Lũ quái giật mình sững sờ.
Arnold vung đao chém một nhát cực mạnh, chặt đứt cánh tay đang cố tóm lấy Muir.
“GÉÉÉÉÉÉ!”
Máu bắn tung tóe, con quái vung vẩy cánh tay còn lại. Ông chú dùng thanh đao để đỡ đòn, liều mạng bảo vệ Muir.
“B-bác ơi…”
“Ổn mà! Cứ mặc kệ bác và đi trốn đi!”
Gã định bảo cô bé tìm chỗ trốn, nhưng một con Barbarous Kong khác đã xuất hiện ngay phía sau.
(Hừ, lại nữa! Hay ta sẽ dùng… không được, nó sẽ khiến Muir bị liên lụy mất!)
Ngay lúc đó, hắn nghe thấy một giọng nói từ đằng xa.
“Này, tôi ăn nhé?”
Vâng, một câu hỏi hoàn toàn không hợp hoàn cảnh chút nào. Hiiro đang nhìn đám cá nướng trước mặt mà nhỏ dãi.
“Uầy, chờ đã! Ăn giờ á?! Đùa nhau à! Ngươi không biết đọc tình hình à, chết tiệt!”
“Ông muốn nói gì thì cứ nói. Mà nhân tiện, đang gặp rắc rối à?”
“N-Ngươi cũng thấy còn gì, giúp ta!”
“Không, sao tôi lại phải làm không công chứ? Thật lố bịch.”
“Cái gì!”
Gã vừa đỡ đòn của lũ quái vật vừa tức muốn hộc máu.
Trong khi bị dồn ép, Muir ở ngay phía sau và bốn con Barbarous Kong đang bao vây xung quanh.
Chỉ cần một phút lơ là, Muir sẽ gặp nguy hiểm.
(Làm sao bây giờ?)
Nhìn Arnold bị dồn vào thế bí, Hiiro vẫn dửng dưng.
Cơn đói đang khống chế cậu, dạ dày cứ réo lên không ngừng.
(Làm sao bây giờ… Tiếng réo này phiền quá. Hay cứ lấy ăn luôn nhỉ? À mà gã ta vẫn đang để ý…)
Đang mải mê nhìn món cá thơm phức, bỗng một con dao găm bay đến cắm phập xuống đất ngay chỗ chân cậu.
Nhặt con dao lên, cậu quay lại nhìn thủ phạm.
“Hả, có chuyện gì thế hả, ông chú?”
Dĩ nhiên, đó là con dao do Arnold ném.
“Được rồi, nghe này, tên ngốc! Ngươi có thể lấy cá! Vậy nên giúp ta đi! Coi như là trao đổi! Nếu muốn ăn thì vác xác ra mà làm việc cho ta!”
“Không.”
“Hả!?”
Hắn không ngờ rằng cậu lại từ chối thẳng thừng trong tình thế như vậy.
“Này nhé, giờ tôi cứ việc cuỗm hết cá rồi chuồn thẳng thì chẳng phải dễ hơn à?”
“Tên ác quỷ!”
“Ông không biết đùa à, hài thật.”
“Đừng có mà làm mấy chuyện dư thừa vào lúc này chứ!”
Hiiro luôn giải quyết mọi chuyện theo cách riêng của mình.
(Thôi được, động tay một tí vì mấy con cá vậy.)
Ngay lúc cậu đang nghĩ vậy thì Arnold chém đứt một cánh tay của con quái, và nó rơi một cách hoàn hảo vào ngay đống lửa.
“A…”
“K-Không thể nào!?”
Đám cá bị cánh tay quái vật đè bẹp dí, dính đầy cát sỏi, không còn ăn được nữa. Nhìn cảnh tượng đó, Hiiro mất hết cả động lực.
“Thôi nhé, tôi đi đây!”
“Này, này, chờ chút đã!”
Hiiro chuẩn bị cất bước thì bị gọi giật lại.
“Gì nữa? Phần thưởng của tôi thành ra thế này rồi thì còn động lực đâu nữa.”
“Gừ…”
Gã có thể bắt Hiiro chịu trách nhiệm nếu chuyện này là do sự vô lý của cậu gây ra, nhưng Hiiro đã không chấp nhận thỏa thuận, và hợp đồng về mấy con cá đã đi tong do chính lỗi của Arnold, dù chỉ là không may.
Nhưng nếu không có sự hợp tác của Hiiro, gã sẽ phải một mình chống lại đám quái vật hung tợn trong khi bảo vệ Muir. Làm thịt lũ này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng để bảo vệ cô bé Muir thì thật sự rất khó.
“Được rồi! Nghe đây, tên não phẳng kia!”
“Hử?”
Hiiro, đang định rời đi, quay lại khi nghe Arnold gọi.
“Chết tiệt! Món cuối cùng của ta đấy! Ta sẽ cho ngươi món Thịt Chó Săn Aqua, nên giúp ta đi!”
“Cái đó là cái gì vậy?”
“Không biết à?! Thịt hảo hạng đó! Chỉ một miếng nướng thôi cũng đủ khiến lưỡi ngươi tan chảy và nghiện luôn đấy!”
“Ồ.”
Mắt Hiiro sáng lên.
“Gây nghiện cơ à…”
Nghe đến đây, cậu liền nhớ về món Mì Hải Sản gây nghiện từng ăn ở Victorias.
Nó ngon tuyệt cú mèo. Cậu lúc nào cũng muốn ăn lại nó bằng mọi giá.
Và giờ đây, cậu lại nghe được từ “gây nghiện” từ Arnold.
Với một kẻ sành ăn như Hiiro, đây đúng là cơ hội ngàn vàng để thưởng thức đặc sản.
“Này, tốt hơn hết là ông đừng có nói dối.”
“Hả? Dĩ nhiên là không rồi! Nhưng đừng có hiểu nhầm! Ta không cho ngươi hết đâu! Chết tiệt!”
Arnold chật vật đỡ móng vuốt của một con Barbarous Kong.
“Chết tiệt! Nghe này, tên khốn! Ta đảm bảo vị của nó! Nhưng ta chỉ cho ngươi một phần thôi!”
Ngay lúc đó, một con Barbarous Kong tóm được Muir và đưa cô bé về phía miệng nó. Có vẻ như nó định xơi tái cô bé.
“Kyaa!”
“Chết tiệt!”
Tưởng chừng Muir đã rơi vào tay địch thì ngay khoảnh khắc đó, cánh tay của con quái bị xẻ ra thành từng mảnh.
“Á Á Á Á Á!”
Cô bé rơi từ cánh tay nó xuống đất.
Muir nhắm nghiền mắt, cuộn tròn người lại cố bảo vệ mình trước cú va chạm. Arnold thấy thế và hét lên. Nhưng…
“Dễ ợt.”
“Ế?”
Muir cảm thấy mình được đỡ lấy một cách êm ái. Không hề đau đớn.
Khi từ từ mở mắt ra, cô bé thấy Hiiro đang đứng đó với thanh Piercer trên tay.
“Đứng được chứ?”
“Dạ, ừm… vâng.”
“Vậy thì tự đứng đi. Và nhóc ngáng đường quá nên lùi lại đi.”
Muir vô thức nhìn Hiiro. Arnold thở phào nhẹ nhõm khi thấy Muir đã ổn.
Tuy nhiên, Hiiro tỏ ra khó chịu trước thái độ của hai người kia.
“Này, tránh ra nhanh lên, nhóc lùn.”
“Dạ, vâng…”
Vừa trả lời, cô bé vừa vội vàng lùi ra xa khỏi cậu.
“Ông chú, đừng có đứng như trời trồng thế, chiến đấu đi!”
“I-Im đi! Còn nhà ngươi nếu có chết thì đừng có mà đổ lỗi cho ta!”
“Nực cười, mấy con tép riu này làm sao đủ trình với tôi.”
Arnold, đang cầm thanh đao, chuyển sang thế tấn công, bất chợt cảm thấy lạnh sống lưng trước cơn khát máu tỏa ra từ Hiiro.
Phải nói rằng, Hiiro đang tàn sát kẻ địch. Cậu ra tay không chút khoan nhượng. Đó là cách cậu xử lý những con quái vật dám khiêu khích mình.
Cách chiến đấu gạt bỏ mọi cảm xúc của cậu tạo nên một luồng sát khí áp đảo lan tỏa khắp khu vực.
Nó thậm chí còn khiến lũ Barbarous Kong phản ứng lại, đồng loạt quay sang tấn công Hiiro.
“Thật là phiền phức, cứ con này lại đến con khác. Ông chú, xử hết chúng đi.”
“Hả?! Cái gì cơ?”
“Cứ làm đi. Nói gì để sau.”
“Tên nhóc… Được thôi!”
Thở dài cam chịu, Arnold ném một ánh nhìn sắc lẹm về phía đám Barbarous Kong đang phân tán.
“Ta làm đây, cố mà tránh nếu không muốn bị cuốn vào đó.”
“Khỏi phải lên mặt.”
Dù đốp chát lại, Hiiro vẫn lùi ra sau, thận trọng trước đòn tấn công của gã kia.
Arnold nắm ngược chuôi đao và xoáy thanh đao từ mặt đất lên không trung.
“Vuốt Cuồng Phong!”
Một cơn lốc khổng lồ dữ dội đột ngột xoáy lên từ mặt đất, với Arnold làm tâm.
Hiiro, dù đã tránh sang một bên, vẫn có chút loạng choạng.
Lũ quái vật bị cuốn vào cơn bão không thể chống cự, bị hất tung lên không trung.
“Ồ, không tồi.”
Hiiro thốt lên thừa nhận. Arnold có thể cho lũ quái một suất bay lúc nào cũng được, nhưng nếu Muir vẫn còn ở gần đó thì gã không thể ra tay.
(Không cảm nhận được chút ma lực nào. Đây không phải ma thuật sao?)
Lũ Barbarous Kong bị xoay tít trên không trung và những lưỡi dao chân không vô hình liên tục chém vào cơ thể chúng.
Không lâu sau, chúng bắt đầu rơi xuống, tất cả đều rơi về phía Hiiro như cậu đã yêu cầu.
“Hừ, thế đủ rồi chứ?”
“Hoàn hảo.”
Hiiro trả lời, và nhắm mũi kiếm của mình vào con Barbarous Kong đang rơi xuống.
“N-Này, ngươi định làm g…”
“Im lặng và tự nhìn đi.”
Cậu lỗ mãng đáp lại câu hỏi của Arnold. Gã sưng sỉa, nhưng cũng giương mắt lên xem như Hiiro bảo.
Cậu tập trung sức mạnh vào đầu ngón tay và viết chữ『Giãn』lên thanh kiếm của mình.
Vâng, cậu đang dùng nó.
“Xử bọn chúng thôi, Piercer.”
Thanh kiếm sắc nhọn kéo dài ra, đâm xuyên qua con Barbarous Kong.
Nó nhẹ nhàng xuyên qua từng thớ thịt, không rõ là nhờ trọng lực hay do sự sắc bén của thanh kiếm.
Arnold há hốc mồm trước cảnh tượng đó.
Thấy vậy, Hiiro chậm rãi đưa thanh kiếm của mình ra trước mặt gã sau khi đã xiên qua cả bốn con quái.
Mặt đất rung lên một tiếng “RẦM” trước cú va chạm của bốn con Barbarous Kong.
Bốn con quái vật dính chặt vào nhau trên thanh Piercer đã được kéo dài.
Hiiro cảm nhận được cái chết của chúng đang đến gần qua những cơn co giật cuối cùng truyền qua thanh kiếm.
“Một que thịt xiên Barbarous Kong đã sẵn sàng.”
Lời nói của cậu như đánh dấu kết thúc trận chiến.