Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 116: CHƯƠNG 116: HỘI NGHỊ TẠI VƯƠNG QUỐC THÚ NHÂN PASSION.

"Papa!"

"Ta đã bảo con gọi là Cha rồi cơ mà."

"Mấy chuyện nhỏ đó bỏ qua đi, cha nghe con nói này!"

Người đàn ông đang trò chuyện có khuôn mặt uy nghiêm như sư tử. Ông chính là vua của Vương quốc Thú nhân Passion, Leoward.

Và người vừa gọi Leoward là "papa" chính là người thừa kế của ông, công chúa Kukulia.

Dù người cha với bộ bờm sư tử oai vệ tỏa ra khí chất đáng sợ, cô con gái lại hoàn toàn khác. Điểm chung duy nhất giữa hai người là mái tóc màu nâu đỏ mượt mà, được cô cắt ngắn.

Dù đôi mắt cô trông sắc sảo nhưng ấn tượng cô mang lại cho người khác là một cô gái trẻ đáng yêu. Có lẽ đây là nét đẹp cô được thừa hưởng từ mẹ mình, Blantha.

Lúc này, cô đang ở bên trong Cây Vua, chất vấn cha mình. Và nội dung cuộc thảo luận đó là…

"Tại sao con lại bị cấm ra chiến trường ạ?"

"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, con còn quá trẻ. Hơn nữa, kỹ năng [Trói Buộc] của con vẫn chưa thành thạo, đúng không?"

"...Đúng là vậy ạ."

Cô lảng mắt đi, không dám nhìn thẳng vào cha mình.

"Sắp tới, chúng ta phải chuẩn bị cho chiến tranh. Đó sẽ là nơi máu chảy đầu rơi."

"N-Nhưng con là công chúa của quốc gia này! Chẳng lẽ cha muốn con chỉ ngồi yên nhìn mọi người ra trận thôi sao?"

"Chính xác là vậy!"

"Papa!"

"Ta không nghĩ rằng chúng ta sẽ thất bại, nhưng để phòng hờ, ta cần đảm bảo rằng dòng máu của mình vẫn được an toàn ở hậu phương."

"Nghĩa là cha sẽ dẫn tất cả các anh của con đi cùng sao?"

"Chính xác!"

"Ư..."

Kukulia mím chặt môi, nghiến răng. Cô có thể hiểu được ý của phụ vương. Nếu tất cả dòng dõi hoàng gia đều bỏ mạng trên chiến trường thì quốc gia này sẽ rơi vào hỗn loạn.

Đó là lý do tại sao cô phải ở lại trong khi hai người anh trai của cô phải ra trận. Cô có thể hiểu đây là vì lợi ích của đất nước, nhưng cô không thể chấp nhận được.

"C-Con không chấp nhận! Chúng ta vẫn còn Mimiru mà! Em ấy có thể..."

"Một đứa trẻ mới 9 tuổi thì làm được gì chứ?"

"Ư... nhưng..."

Mimiru là em gái của Kukulia. Dĩ nhiên cô bé cũng thuộc dòng dõi hoàng gia, nhưng cô bé còn quá nhỏ để gánh vác quốc gia đại sự. Hơn nữa, cô bé còn có một vấn đề.

"Dù Mimiru cũng là con gái ta, nhưng con bé hiện đang trong một tình trạng khó nói, phải không?"

"V-vâng, nhưng... Em ấy là một đứa trẻ thông minh hơn con nhiều."

Leoward rời khỏi ngai vàng, đặt tay lên vai Kukulia.

"Con đã 18 tuổi rồi. Tấm lòng con dành cho đất nước này còn lớn hơn cả ta."

"Papa..."

"Chính vì vậy nên ta và các anh của con mới có thể yên tâm ra chiến trường."

"Ta không có ý định sẽ chết. Ta sẽ tiêu diệt toàn bộ lũ Evila, và cả lũ Humas. Ta sẽ bắt chúng trả lại tất cả những món nợ xưa."

Leoward nhìn Kukulia với ánh mắt sắc bén.

"Nhưng con..."

Kukulia cảm nhận được sự ấm áp từ đôi vai mình.

"Con là con gái của ta. Con gái của Vua Thú nhân. Dù vẫn còn thiếu kinh nghiệm, nhưng ta tin con sẽ trở thành một Thú nhân vĩ đại, đứng trên vạn người."

"Papa..."

"Vậy nên khi chúng ta ra tiền tuyến, quốc gia này trông cậy cả vào con."

Sau khi nói những lời tâm huyết, Leoward gật đầu rồi rời khỏi phòng mà không đợi con gái đáp lại. Kukulia bị bỏ lại phía sau, chỉ biết cúi nhìn đôi tay mảnh khảnh, yếu đuối của mình.

*Nếu mình có nhiều sức mạnh hơn... Nếu mình mạnh mẽ như các anh...*

Cô muốn chiến đấu. Cô muốn bảo vệ người dân, đất nước và toàn thể dân tộc Gabranth. Nhưng cô nhận ra mình quá yếu đuối. Kukulia nhìn theo bóng lưng của cha, tự hỏi sao mà ông ấy lại xa vời đến thế.

*

Cuộc họp được tổ chức tại Cây Vua. Ngồi vào vị trí của mình bên chiếc bàn tròn, Vua Leoward nhìn thẳng vào những người đang ngồi trước mặt.

"Mọi người, đã đến lúc rồi."

Nghe theo lời ông, ánh mắt của tất cả những người đang lắng nghe đều tràn đầy tự tin.

"Trong một thời gian dài, chúng ta đã phải chịu đựng sự đối xử bất công. Lũ Evila làm bất cứ điều gì chúng muốn trên mảnh đất của chúng ta, còn lũ Humas thì đè đầu cưỡi cổ, coi chúng ta như nô lệ. Ngay cả bây giờ, vẫn còn những đồng bào của chúng ta đang phải chịu đau khổ."

Mọi người gật đầu tán thành.

"Giờ đây, chúng ta đã có đủ tiềm lực. Chúng ta, chủng tộc không thể sử dụng ma thuật và đã mất đi những kỹ năng đặc thù của mình, giờ đã lĩnh hội được tuyệt kỹ mạnh nhất: [Trói Buộc]! Đã đến lúc chúng ta nhe nanh giương vuốt trước những kẻ đã coi thường chúng ta và dạy cho chúng một bài học! Thú nhân là chủng tộc sẽ thống trị thế giới này!"

"Đúng vậy!"

Âm thanh đồng tình mạnh mẽ vang dội khắp căn phòng. Leoward mỉm cười trước những thuộc hạ trung thành của mình.

"Đầu tiên, chúng ta sẽ tuyên chiến! Chúng ta khác với lũ Evila, cái giống loài sống trong sự phản bội và lừa lọc. Chúng ta sẽ chiến đấu một cách quang minh chính đại. Và chiến thắng sẽ thuộc về chúng ta! Vì niềm kiêu hãnh của người Gabranth!"

"Đúng!"

"Sau khi tuyên chiến, chúng ta sẽ tiến vào lãnh thổ của địch. Dĩ nhiên là xử lý lũ Evila trước... Săn từng tên một, không cần phải thương xót."

Tất cả những người trong phòng đều nở một nụ cười dã thú. Nụ cười ấy như thể hiện dòng máu thú vật đang chảy trong huyết quản của họ. Bản năng của loài cầm thú, khao khát chiến tranh, không chút khoan nhượng.

"Leglos, con đã soạn xong bản tuyên chiến chưa?"

"Dạ, con đã viết chính xác như những gì cha căn dặn."

"Tốt."

Leglos là con trai cả của Leoward. Theo lời những kẻ hầu cận, hắn ta không hề thua kém cha mình về sức mạnh, danh tiếng và cả khí chất hung bạo.

"Vậy ngay khi cha gửi nó đi, con sẽ dẫn quân vào lãnh thổ của Evila."

Người vừa lên tiếng là nhị hoàng tử, Lenion. Cậu có khuôn mặt được thừa hưởng từ mẹ, nên trông khá giống với Kukulia.

"Hiểu rồi, nhưng đừng bất cẩn. Ngay khi nhận được bản tuyên chiến của chúng ta, bọn chúng chắc chắn sẽ điều động binh lính."

"Con biết. Nhưng con vẫn sẽ săn từng con mồi một."

Dù sao cậu vẫn là một Thú nhân. Đôi mắt cậu tràn ngập sự khát máu.

"Mọi người hiểu cả rồi chứ? Đây là chiến tranh! Mục đích của chúng ta là chiến thắng trở về. Cuộc chiến này, chúng ta tuyệt đối không được phép thua! Mọi người, hãy mang trên mình phẩm giá của Thú nhân mà bước vào trận chiến! Mục tiêu là tiêu diệt tận gốc bọn chúng!"

"Rõ!"

"Chúng ta sẽ bắt đầu chiến dịch trong một tuần nữa kể từ bây giờ. Một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi chúng ta. Tất cả hãy về nhà và truyền lại lời của ta cho người thân của các ngươi."

Mọi người gật đầu.

"Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ tăng cường lực lượng chiến đấu."

*

Trên căn phòng nơi Leoward tổ chức cuộc họp, một chàng trai trẻ đang quỳ, vẻ mặt tỏ ra khó chịu.

"A, chuyện ngày càng nghiêm trọng rồi đây, đó nha."

Có vẻ như cậu ta đã nghe được toàn bộ nội dung cuộc họp. Đôi tai cậu giật giật khi nghĩ về tình hình của bản thân.

"Mình không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy, đó nha. Giờ tính sao đây?"

Cậu gãi má, cân nhắc về tương lai. Đôi tai cậu lại giật lên một lần nữa.

"Ổn rồi, ở đây không có gì bất thường cả."

Một gã Thú nhân trông như lính canh đi đến khu vực đó nhưng không thấy ai cả. Chàng trai trẻ đã nhanh chóng rời đi từ trước.

Và khi hiểm nguy đã qua…

"Nguy hiểm quá, đó nha. Nếu giờ mà bị bắt thì chẳng vui chút nào đâu, đó nha."

Cậu vừa nói vừa lặng lẽ quay lại vị trí cũ của mình. Cậu đã nhảy lên và bám vào một cành cây cao hơn của Cây Vua khi cảm nhận có lính canh đến gần.

Đây là Cây Vua. Có hàng ngàn, hàng vạn nhánh cây đâm ra khắp nơi. Và bên trong nó là vô số những căn phòng và lối đi khác nhau.

"Có lẽ đã đến lúc gửi tin rồi, đó nha."

Cậu nhìn xuống thị trấn bên dưới gốc cây với vẻ mặt trang nghiêm.

"Họ đã xây dựng được một vương quốc hòa bình đến thế, vậy mà giờ lại tự đẩy mình vào con đường diệt vong, đó nha."

Chàng trai trẻ ngước nhìn lên bầu trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!