Hiiro trở lại làng với Xi-rô Mật cần thiết để chế biến Kẹo Mật, sau khi đã thưởng thức vị ngon tuyệt vời của các loại mật ong.
Arnold và Muir đã đi đâu mất, nên Hiiro quyết định dành cả ngày hôm nay để xả hơi một mình. Cậu mang theo một quyển sách ra vườn hoa gần làng.
Đây là cuốn sách cậu mượn từ nhà Max, dĩ nhiên là đã được chủ nhân cho phép.
*Cuộc phiêu lưu của Tyn Cal Weikl*
Đó là tựa đề trên bìa sách. Không hiểu sao cậu lại có thể đọc được ngôn ngữ của thế giới này; nó cứ như được tự động phiên dịch trong đầu cậu vậy. Theo thông tin từ Hội, ngôn ngữ ở đây được gọi là Ranalyth, hoàn toàn khác biệt với tiếng Nhật.
Dù vậy, Hiiro có thể dễ dàng đọc nó như thể nó được viết bằng tiếng Nhật. Có lẽ đây là một kỹ năng cậu nhận được khi di chuyển giữa các thế giới. Ngôn từ được phiên dịch ngay lập tức khi cậu đọc. Đọc là thế, còn để viết thì cậu cần phải luyện tập.
Sự thật là bốn vị Anh Hùng kia vẫn đang phải vật lộn để học viết ngôn ngữ này, trong khi Hiiro đã có thể viết thành thạo như người bản xứ.
Cậu vốn có một trí nhớ tốt, đặc biệt là với những thứ cậu hứng thú. Và sách là một trong số đó. Dù không đến mức hoàn hảo, Hiiro có thể nhớ gần như mọi thứ mình muốn, thế nên cậu đã nhanh chóng thuộc lòng bảng chữ cái của thế giới này.
*Đây là chuyện về một anh hùng, hử?*
Trên bìa sách là hình ảnh một chàng thanh niên với một thanh kiếm.
(Thế giới này cũng có thể loại sách như thế này à. Coi nào, tác giả là Marquis Blue Note.)
Đó không phải là một cái tên mà cậu từng nghe qua. Hiiro lật trang sách và bắt đầu đọc.
Một câu chuyện với bối cảnh khá quen thuộc.
Câu chuyện kể về các quốc gia luôn muốn thể hiện quyền lực của mình, muốn chứng tỏ mình đứng trên tất cả. Ban đầu chỉ là những cuộc tranh luận, nhưng rồi nó leo thang thành chiến tranh.
Các vương quốc ấy đấu đá lẫn nhau khiến cho người dân phải gánh chịu hậu quả, đời sống lầm than. Một thế giới đầy đau thương. Và rồi, một chàng thanh niên không thể trơ mắt đứng nhìn thế gian loạn lạc, đã cùng bạn bè đứng lên để ngăn chặn cuộc chiến.
(Cảm xúc về chính nghĩa thì đẹp đấy, nhưng thế giới này không dễ sống đâu, dù cho cuộc chiến có nhỏ đến mấy chăng nữa.)
Được mọi người xưng tụng là anh hùng, được tôn thờ, nhưng cuối cùng chàng ta cũng bị hạ sát.
(Đù? Nhân vật chính chết toi sao?)
Hơn nữa, kẻ sát hại chàng chính là vị vua của đất nước đã tôn chàng lên như một vị anh hùng. Chàng bị gán tội giết công chúa của đức vua. Dĩ nhiên, chàng hoàn toàn vô tội. Tuy nhiên, sự nổi tiếng của chàng như một biểu tượng hòa bình sau khi kết thúc chiến tranh đã chạm đến lòng ghen tị của nhà vua, và gã đã ra tay hãm hại chàng.
Và sau đó, xung đột lại nổ ra xoay quanh việc ai đã sát hại vị anh hùng, và một cuộc chiến mới lại bắt đầu, tình hình trở lại y như cũ.
(Anh hùng đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng chỉ nhận lại một kết cục bi thảm.)
Nhưng cuộc phiêu lưu chưa dừng lại ở đó.
(Thế quái nào mà truyện vẫn chưa kết thúc!)
Có những điều mà chàng cần phải làm. Vẫn còn nhiệm vụ dang dở khi chàng chết. Do đó, chàng đã hồi sinh và quay lại thế giới này.
Theo những gì nghiên cứu được, có một cách để mang lại hòa bình cho thế gian này. Trên chuyến hành trình của mình, chàng đã biết đến một loại ma pháp. Sức mạnh của nó là tuyệt đối, một sức mạnh có thể kiểm soát được thế gian mà anh hằng mong muốn.
Tuy nhiên, trong cuộc hành trình, chàng đã đánh mất cơ thể của mình, giờ chỉ còn là một thực thể không thể sử dụng ma thuật. Vậy nên, chàng quyết định chờ đợi. Rồi một ngày, sẽ có người tìm ra chàng, và khi đó, chàng sẽ tái sinh lần nữa, và mang hòa bình trở lại. Dù cho cả vương quốc ấy có bị nghiền nát đi chăng nữa.
(Uầy, tên anh hùng này từ bỏ nhanh thế.)
*Ta sẽ hủy diệt toàn bộ mọi vương quốc xấu xa. Và thế gian này sẽ được yên bình. Một thế gian mà ta có thể phiêu lưu thỏa thích.*
Vậy nên người anh hùng vẫn chờ. Chờ và chờ.
Tin vào một ngày ánh sáng hy vọng sẽ đến, chàng tiếp tục đợi chờ.
Người đàn ông tên Tyn Cal Weikl. Người đàn ông được định mệnh chọn làm Anh Hùng.
(Tên này chắc chắn là phế vật rồi. Nhưng kẻ đẩy gã thành ra thế này chính là cái quốc gia và thế giới đó.)
Hiiro đóng sập cuốn sách lại.
*Một kết thúc cho một Anh Hùng. Mình chẳng muốn trở nên giống gã đâu.*
Vị anh hùng trong cuốn sách đã không có được một cái kết có hậu. Dù cuộc sống thực tế muôn màu muôn vẻ, nhưng truyện vẫn là truyện. Tiểu thuyết cũng chỉ là hư cấu mà thôi.
Dù có là Anh Hùng tạo ra hòa bình thì vẫn có đầy kẻ thù. Chiến tranh mang lại lợi ích cho không ít kẻ. Và có những kẻ chỉ đơn giản là khao khát được chiến đấu. Và ở giữa tất cả những điều đó, một người anh hùng trẻ tuổi cố gắng áp đặt lý tưởng ích kỷ về chính nghĩa của mình lên người khác.
*Tự do là nhất. Đừng ép buộc bản thân phải làm gì cả. Cứ mặc trôi theo dòng chảy là tốt nhất.*
Trong khi lẩm bẩm, Hiiro nhắm mắt lại.
*
“Đây là Xi-rô Mật Chiên, Bánh Tart Mật Ong, và Bánh Tam Vị, còn đây là Bánh Nếp Mật!”
Max sắp xếp các loại Kẹo Mật vào hộp và chỉ vào từng loại để giới thiệu cho Hiiro cách làm chúng. Cậu chưa từng thấy loại nào trong số chúng trước đây. Muir thì say sưa ngắm nhìn chúng.
Đúng là một cô bé. Arnold thì nuốt nước bọt ừng ực khi nhìn vào đám kẹo sáng bóng như những viên đá quý.
“A! Chưa gì cậu đã ăn rồi là sao!?”
Hiiro bắt đầu ăn trước, Arnold cũng nhanh chóng tham gia cùng. Gã nhận ra sự trả đũa của mình chẳng có tác dụng gì nên cố gắng ăn lấy ăn để không chịu thua Hiiro.
Xi-rô Mật Chiên là món mật ong được chiên giòn trong dầu. Nó có kết cấu giòn rụm mới lạ, tạo nên một ấn tượng khó phai.
Bánh Tart Mật Ong, đơn giản là bánh nhân hoa quả được phủ một lớp mật ong. Món này có vẻ là sở thích của Muir.
Bánh Tam Vị thì tương tự như bánh pizza với ba loại mật khác nhau là Mật Xanh, Mật Đỏ, và Mật Trắng, được trang trí với ba loại trái cây khác nhau. Nhìn hình dáng thì có lẽ đây là món khoái khẩu của Arnold.
Cuối cùng là món Bánh Nếp Mật, một loại bánh viên gạo trắng có nhân mật ong. Chỉ cần cắn một miếng là phần nhân mật ngọt ngào bên trong sẽ ứa ra. Một sự kết hợp tuyệt vời giữa hương thơm nhẹ nhàng của vỏ bánh với vị đậm đà của mật ong và mứt trộn lẫn bên trong. Đây là món Hiiro thích nhất.
Khi cả ba đã chuẩn bị đầy đủ, Max hỏi xem họ định làm gì tiếp theo.
“Mục đích của bọn này coi như đã xong. Giờ cũng đã có được mật rồi.”
Hiiro mở chiếc túi và giơ hộp mật bên trong ra.
“Vậy, mấy người sẽ sớm rời đi à?”
“Phải.”
“Ồ, thế định đi đâu thế?”
“Thành phố Pasion.”
“Thủ phủ Pasion của Thú Tộc à, hừm… Chỗ đó khá xa đấy nhỉ.”
“Phải, thủ phủ khá xa so với nơi này. Chắc phải mất cả tuần đi bộ mới tới nơi.”
“Dù gì thì bọn này cũng không vội.”
“Ồ, vậy sao? Thế thì phải mở tiệc quẩy tới bến chứ!”
“Được!”
Arnold và Max vỗ vai nhau bôm bốp, trong khi Muir chỉ biết đứng nhìn.
*(Thành phố Pasion à, mình muốn đến đó xem thử quá.)*
Hiiro nhìn lên bầu trời qua khung cửa sổ.
*
Thủ phủ Pasion của Thú Tộc. Đây là nơi vương triều Gabranth ngự trị. Nó được xây dựng quanh một cây đại thụ, và bao bọc xung quanh là một khu rừng rộng lớn. Chính xác thì, gọi cả thủ phủ này là một khu rừng cũng chẳng ngoa.
Mọi ngôi nhà và công trình kiến trúc đều được làm từ cây cối. Một vương quốc sống hòa thuận với thiên nhiên.
Trong lúc đó, một chàng trai trẻ đang đứng trên một cành cây lớn, nhìn lên ngọn cây. Có tiếng vọng từ phía dưới.
“Này, đừng có leo trèo lên cao quá!”
“Xuống đây nhanh đi!”
Hai người đàn ông mặc giáp đang gọi với lên.
“Chết, họ thấy mình rồi, doo.”
Cậu miễn cưỡng nhảy xuống trước sự ngỡ ngàng của hai người lính.
“Cậu ta nhảy xuống rồi!”
“C-Có ổn không vậy?”
Họ đã lo lắng thừa. Chàng trai trẻ tiếp đất nhẹ nhàng xuống một cành cây khác… hoặc là không.
RẦM!
Nhánh cây bị gãy và chàng thanh niên rơi thẳng xuống một bụi rậm. Hai người lính hớt hải chạy đến chỗ cậu.
“Này, nhóc ổn chứ?!”
Vừa lắc đầu, cậu ta vừa mỉm cười.
“Xin lỗi, doo. Nhưng cháu ổn.”
“T-Tốt rồi. Đừng có mà leo trèo lên cao nữa, nghe chưa?”
Một trong hai người lính đưa tay ra. Cậu nhóc vui vẻ nắm lấy và đứng dậy.
“Xin lỗi, cháu chỉ muốn chiêm ngưỡng cái cây đáng kính của vương quốc này thôi, doo.”
Cậu ngước lên nhìn cây đại thụ.
“Phải rồi. Vị vua đầu tiên Jingwald khi nhìn thấy cái cây này đã quyết định nó sẽ là trung tâm của vương quốc. Nó thỉnh thoảng còn được gọi với cái tên Cây Khởi Nguyên.”
“Vâng, đây là lần đầu cháu tận mắt thấy Cây Khởi Nguyên, Aragorn, doo.”
“Mà giờ để ý thì bộ dạng nhóc khá lạ. Nhóc đến từ đâu vậy?”
“Ở một nơi rất xa ở phía đông ạ, doo.”
“Phía đông à… là Kalent?”
“Xa hơn nữa cơ, doo.”
“Còn gì xa hơn nữa chứ? A, hay nhóc đến từ một ngôi làng mới lập hay đại loại thế?”
“Kiểu như vậy ạ.”
Cậu ta cười toe toét, để lộ hai chiếc răng nanh trắng.
“Mà này, sao nhóc có thể leo lên cao như vậy chứ?”
Người đàn ông vừa nói vừa nhìn lên cái cây cao ngất.
“Như thế nào ạ? Thì nhảy lên thôi, doo.”
“Nhảy à… À, nhìn đôi tai thì nhóc chắc là Tộc Người Thỏ. Nên mới có thể lên đó được.”
Trên mái tóc cậu ta, một mái tóc màu xanh biếc như lá của cây đại thụ, là một đôi tai thỏ dài đang ngoe nguẩy.
“Ôi, đến lúc thay ca rồi.”
“Đến giờ rồi sao? Này nhóc, đừng có làm gì nguy hiểm đấy.”
“Cảm ơn ngài đã cảnh báo, doo.”
Sau khi nói thế, hai người lính bỏ đi. Chàng trai trẻ lại nhìn lên cây đại thụ một lần nữa.
“Tuyệt làm sao. Thành phố này cứ như là đâm chồi nảy lộc quanh nó vậy.”
Cậu ta khoác lên mình bộ áo choàng nâu rồi bước đi. Khi rời đi, cậu đưa mắt nhìn một cái cây khác. Nơi cư ngụ của vị vua Thú Tộc, Cây Vua.
“Đến lúc làm việc rồi, doo.”
Cùng với một tiếng gió rít lên, cậu ta biến mất.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang