Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 114: CHƯƠNG 114: THU HOẠCH MẬT ONG

Và tại sao tôi phải mặc cái bộ đồ quái quỷ này?

Hiiro không mặc áo choàng đỏ quen thuộc của mình. Thay vào đó, cậu đang khoác một bộ đồ bảo hộ bằng vải dày màu trắng từ đầu đến chân, có cả mạng che mặt. Cậu thậm chí còn đeo một đôi găng tay da dày cộm.

Nói toạc ra thì Hiiro đang mặc bộ đồ chuyên dụng của những người nuôi ong khi đi thu hoạch mật.

“Này ông già. Mật ong ở đây là do mấy con ong bình thường làm ra à?”

“Ong? Ta không biết mi đang nói cái quái gì, nhưng mật ong ở đây được làm bởi Honey Bees.”

(TL: Hiiro nói "Ong" bằng tiếng Nhật, còn Arnold nói "Bee" bằng tiếng Anh)

Ong nào thì cũng là ong thôi. Nhưng có một điều cậu muốn xác nhận lại.

“Này ông già, không phải ông nói mật ong ở đây là do người [Bearnt] sản xuất sao?”

“Hả? Ta có nói thế bao giờ à?”

“Ông chắc chắn đã nói. Mới nói đó mà đã quên, ông già rồi đấy à, đồ biến thái?”

“Lâu lắm rồi mi mới gọi ta như thế đấy, thằng khốn! Ai là biến thái hả!?”

“Ga ha ha! Bọn ta không sản xuất mật ong. Bọn ta chỉ làm Honey Candy thôi.”

Max cũng đang mặc một bộ đồ y hệt Hiiro.

“Hm? Tôi từng nghe có một loại vật phẩm hồi phục MP tên là Honey Candy. Vậy ra đó là sản phẩm của các người à?”

“Đúng vậy, vật phẩm đó được tạo ra bằng cách trộn mật ong với hoa White Iris. Chúng tôi trồng những bông hoa đó một cách có chọn lọc rồi xuất khẩu ra nước ngoài.”

“Tôi hiểu rồi. Và? Tại sao tôi phải ăn mặc như thế này?”

“Tất nhiên là vì mi sắp phải đi thu hoạch mật ong rồi còn gì nữa?”

“Im đi, đồ biến thái.”

“Đệch! Ta không khoái cái biệt danh đó đâu nhá!”

“Dù sao thì tôi cũng không đi đâu.”

Nói rồi, Hiiro ném đôi găng tay xuống đất.

“Đừng lo lắng quá. Hiện tại, lũ Honey Bees không có ở đây đâu. Nên chẳng có gì nguy hiểm cả. Đi thôi nào.”

“Thế thì phải nói ngay từ đầu chứ. Lão biến thái này định để chủ nhân của lão (là tôi đây) một mình xông vào tổ ong lấy mật về chắc.”

“FUUUU! Tại sao ta phải lấy mật cho mi!? Và từ khi nào mi thành chủ nhân của ta thế!?”

“Đùa chút thôi.”

“Ừ thì đùa, nhưng ta vẫn tức!”

Nhìn hai người cãi nhau, Max quay sang hỏi Muir:

“Hai người họ lúc nào cũng thế à?”

“Chắc là vậy ạ…”

“Chú hiểu rồi.”

Hiiro cởi bộ đồ trắng ra và mặc lại chiếc áo choàng đỏ của mình. Cậu quyết định ở nhà. Thấy vậy, Arnold bắt đầu cười đểu.

“Oy, oy. Nhóc chắc chắn về quyết định của mình chứ?”

“Vấn đề gì à?”

“Tất nhiên, ta có thể vào tận tổ của Honey Bee, lấy mật ong từ chúng và mang về cho mi. Nó sẽ rất ngon đấy.”

“Ông đang cố nói cái gì thế hả, đồ biến thái?”

“He he, mi có biết khi lấy mật của Honey Bee, Honey Syrup là thứ ngon nhất không?”

“Tất nhiên là khi ăn Honey Syrup ngay lúc vừa lấy ra khỏi tổ là ngon nhất rồi.”

Nghe những lời đó, mặt Hiiro vẫn lạnh như tiền, nhưng các ngón tay cậu khẽ động đậy.

“OK, nhìn đây.”

Nói xong, Arnold lấy ra một chiếc bánh quy từ trong túi.

“Đây là một chiếc bánh quy đặc biệt do người [Bearnt] làm ra. Mi nhúng nó vào Honey Syrup rồi ăn. Ah, ngon hết sẩy.”

“Hừmmmmmmmmmm…”

“Nhưng thật không may. Có vẻ như mi không muốn đi, nên mi chỉ có thể ăn loại Honey Syrup chất lượng thấp thôi. Trong khi đó, bọn ta sẽ được thưởng thức loại ngon nhất… Hở, thằng nhóc đâu rồi?”

Hiiro đã biến mất ngay trước mắt Arnold. Arnold ngơ ngác nhìn quanh tìm kiếm. Ngay sau đó, đập vào mắt anh ta là hình ảnh Hiiro đã trang bị full set đồ nghề lấy mật ong.

“Tôi nói là có đi. Giờ thì đi nào, Lolicon.”

“A-ai là lolicon hả, thằng nhóc chết tiệt!”

Chứng kiến hai người họ cãi nhau, Max lại nói với Muir.

“Hai người họ lúc nào cũng thế à?”

“K-khá nhiều là vậy ạ…”

“Chú hiểu rồi.”

Cả hai người họ lẳng lặng theo sau Hiiro và Arnold.

Hiiro luôn gục ngã trước đồ ăn ngon. Để được ăn ngon, cậu chấp nhận tham gia dù cho việc lấy mật khá rắc rối. Mặt Hiiro hớn hở một cách bất thường khi nghĩ tới món Honey Syrup trong lúc đi về phía tổ của Honey Bee.

Cuối cùng, mọi người cũng đến khu vực gần tổ ong. Nhưng trái với tưởng tượng của Hiiro về một cái tổ ong giống như ở Nhật, thứ trước mặt cậu lại vô cùng đồ sộ. Đó là một cái tổ ong khổng lồ, to bằng cả một ngôi nhà.

“Oy, không phải nó quá lớn sao?”

“Hahaha, thực ra đây cũng là lần đầu tiên ta đi thu hoạch mật ong nên cũng hơi choáng.”

Nhìn cả hai, Max cười lớn.

“Không giống như các cậu tưởng tượng phải không? Một con Honey Bee lớn bằng một đứa trẻ sơ sinh. Tất nhiên chúng phải ở trong một cái tổ lớn như thế này rồi.”

“Tôi nhớ sách có ghi chúng dài khoảng 30 tail.”

Hiiro nhanh chóng lục lại trí nhớ. Nhân tiện, đơn vị đo lường của thế giới này, ‘tail’, tương đương với một centimet. Điều duy nhất khác biệt giữa chúng là cái tên.

“Vậy thì, chúng ta vào việc thôi nhỉ?”

Max dẫn nhóm Hiiro đến phía bên kia của tổ ong. Ở đó, họ nhìn thấy một vật trông giống như tay nắm cửa.

Max đặt cái túi lớn anh ta mang theo xuống đất rồi ngồi xổm xuống. Ông nắm chắc tay cầm và dùng hết sức kéo nó ra. Trông nó như một cái ngăn kéo bàn, một phần của tổ ong từ từ được kéo ra ngoài.

Ngay lập tức, không khí tràn ngập mùi thơm ngọt ngào của mật ong, đủ để làm Hiiro và hai người kia phải nuốt nước bọt. Sau khi kéo ngăn kéo ra được khoảng một nửa, Max dừng lại và chỉ vào trong.

“Đây, nhìn thử xem.”

Nơi Max đang chỉ là một chuỗi các khe nứt bên trong tổ ong. Cấu trúc của nó trông giống như một khung Sudoku với những ngăn nhỏ.

Và bên trong những khe nứt đó là một chất lỏng mềm mại. Max lấy ra một cái chai từ trong túi và bắt đầu hứng.

Và mật ong vàng óng sánh mịn chảy ra chầm chậm. Đều đặn, mật ong từ từ lắng xuống đáy chai.

“Các bạn nên nếm thử đi.”

Max tránh sang một bên và đưa cho nhóm của Hiiro chai mật. Hiiro cầm lấy nó.

(Vậy ra đây là cách họ thu hoạch mật ong.)

Hiiro ghi nhớ cách lấy mật vào đầu trong khi bắt đầu vắt mật ra khỏi tổ. Nhưng cậu nhanh chóng chán công việc này, liền đặt tay lên vai Arnold, ra hiệu cho ông ta làm nốt.

“Này! Mi đang bôi mật ong lên áo ta đấy!”

Mật đã dính vào vai Arnold trước khi anh ta kịp phản ứng. Hiiro cởi găng tay ra và lấy một chiếc bánh quy từ túi của Arnold.

“Này, đợi đã!”

“Không sao đâu, tiếp tục làm việc của ông đi, ông già.”

“Ta không muốn nghe điều đó từ mi!”

Sau khi Arnold ngừng la hét, Max chỉ nhún vai.

Hiiro nhúng chiếc bánh vào chỗ mật ong nguyên chất trong tổ. Mật ong có màu cam, đặc sánh và tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Đầu tiên, Hiiro nếm một ít mật ong.

“Chẹp chẹp… ái chà.”

Mật ong nguyên chất có vị ngọt đậm. Ngay khi vào miệng, nó lại có cảm giác hơi chua. Có thể là vì nó đã được lên men. Mật ong này đúng là loại hảo hạng.

Không thể trì hoãn sự sung sướng này lại, Hiiro nhanh chóng đưa cả cái bánh vào miệng.

“Tuyệt. Khá ngon đấy.”

Không nghi ngờ gì nữa, nó rất ngon. Đây là một món chắc chắn sẽ rất được lòng phái nữ. Nhưng Hiiro là một người thích ăn đồ ngọt, vì vậy cậu cũng rất thích nó. Trước khi Hiiro kịp nhận ra, chiếc bánh quy đã biến mất vào trong bụng cậu.

“Ê! Đừng nói là mi ăn hết rồi nhé!?!?”

“Ừ thì sao?”

“Đừng có ‘ừ thì sao’! Thật không thể chịu nổi mi mà!”

“Èo, có mỗi cái bánh mà cằn nhằn ghê vậy, đàn ông gì mà nhỏ mọn thế?”

“Làm thế nào để bịt mồm mi lại bây giờ, FUUU!!”

Biến đau thương thành sức mạnh, Arnold gồng lên, dồn hết bực tức vào miếng tổ ong trong tay.

“Ga ha ha! Nếu là bánh quy thì tôi có nhiều lắm. Đừng lo.”

“Tôi hiểu rồi. Làm tốt lắm.”

“Chú vẫn muốn ăn nữa sao!?”

“Đừng đánh giá thấp khả năng của tôi.”

“Cái quái gì!?”

“Dạ dày tôi đang gào thét đây.”

“Ta sẽ giết mi, ranh con!”

Sau đó, họ đã chắt đầy tất cả các lọ mật ong và đẩy ngăn kéo lại. Cuối cùng, họ cùng ngồi xuống ăn với nhau.

“Oh! Đúng là một món ăn ngon! Quả không hổ danh Honey Syrup!”

Arnold khoanh tay, gật gù khen ngợi.

“Im đi. Đừng có ồn ào trong khi ăn.”

“Grừừ… thằng ranh con chết tiệt.”

Arnold cảm thấy hơi xấu hổ vì đột ngột bộc lộ cảm xúc của mình, nhưng nghe điều này từ Hiiro lại khiến anh ta tức điên lên.

“Ga ha ha! Arnold vẫn còn trẻ trâu nhỉ.”

Max cười vui vẻ khi đưa một chiếc bánh quy vào miệng.

“Chóp chép… chóp chép… chóp chép…”

Muir thì hoàn toàn tập trung vào việc ăn bánh, hay nói đúng hơn là gặm bánh.

Thấy cô bé như vậy, thái độ của Arnold xoay 180 độ.

“Ha… Tại sao con bé lại có thể dễ thương như vậy chứ?”

“Lolicon!”

“Cái quái gì?!”

“Vậy để tôi nói lại lần nữa. Pedobear.”

“Nó không phải có nghĩa giống nhau à?”

“Ga ha ha.”

“Chóp chép.”

Khi cả bốn người đang ăn uống vui vẻ, một âm thanh ù ù vang lên, giống như tiếng ong mật nhưng lớn hơn rất nhiều.

“Có vẻ như các chủ nhà đã trở về.”

Một bầy ong che kín cả bầu trời. Kích thước của mỗi con ong to bằng một người lớn.

“Oy, oy. Không phải cái tổ này quá nhỏ so với đàn ong đó sao?”

“Đây không phải là tổ duy nhất. Có tất cả sáu cái tổ như thế này.”

“Ra vậy, nhưng tôi vẫn thấy vô lý.”

Lũ Honey Bee khổng lồ bắt đầu bay về phía họ. Hiiro và Arnold ngay lập tức vào thế thủ, nhưng…

“Thôi xong, tôi để kiếm ở nhà rồi.”

Arnold cũng vậy. Anh ta đứng che trước Muir, còn Hiiro chuẩn bị viết một chữ. Nhưng Max từ từ đứng dậy và cười.

“Một lần nữa, cảm ơn vì mật ong nhé.”

Như để trả lời, những con ong bay lên rồi bay xuống trong không trung.

“Chúng tôi sẽ sớm làm một cái tổ khác, vậy nên cứ thư thả đi.”

Lên. Xuống. Lên. Xuống.

Sau đó là màn giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể của đàn ong.

Sau đó, nhóm của Hiiro được biết về mối quan hệ cộng sinh giữa người [Bearnt] và Honey Bee: họ xây cho đàn ong một cái tổ vững chắc, đổi lại, lũ Honey Bee cung cấp một phần mật của chúng cho người [Bearnt]. Đó là một giao kèo đã tồn tại từ rất lâu, lâu hơn bất cứ ai có thể nhớ được. Con Honey Bee lớn vừa nói chuyện với Max chính là ong chúa.

“Này, chờ chút đã. Nếu bầy ong không có ý định hại người ngay từ đầu, vậy tại sao tôi lại phải mặc bộ đồ này?”

Arnold và Muir cũng có cùng thắc mắc.

“Nó không có nghĩa là không cần mặc nó.”

“Ý của ông là gì?”

“Khu vực này cực kỳ nhiều bọ. Đặc biệt là sau khi chúng ta lấy mật ong.”

Đột nhiên, một bầy bọ nhỏ xuất hiện trên người họ.

(K-kinh tởm thật…)

Đủ các thể loại bọ đang bò lổm ngổm trên người họ. Muir vừa nhìn thấy cảnh tượng tận thế đó đã sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ. Arnold, người đang bế cô bé, và thậm chí cả Hiiro cũng chỉ biết cầu trời cho việc này sớm kết thúc.

“Bây giờ… Sau khi chúng ta ăn được một lúc, số lượng bọ đã tăng lên đáng kể. Chúng ta nên làm gì giờ?”

“Kế 36!”

“Tôi hiểu.”

Cả bốn người (thực ra là ba, vì một người đang được bế) chạy hết tốc lực khỏi đám bọ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!