Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 113: CHƯƠNG 113: QUYẾT TÂM CỦA VALE

Hà…

Chẳng biết anh đã thở dài bao nhiêu lần rồi nữa. Người đàn ông đó là Vale Kimble. Anh đang ngồi trên một chiếc ghế trong phòng nghỉ dành cho binh lính, đặt tại khu huấn luyện. Đầu anh gục xuống.

“Anh Vale đang lo lắng chuyện gì vậy nhỉ?”

Thấy anh lo lắng, Aoyama Taishi quay sang hỏi những người bạn của mình là Suzumiya Chika, Minamoto Shuri và Akamori Shinobu. Cả ba chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

“Dạo gần đây trông anh ấy lạ lắm.”

“Từ khi nào vậy?”

Chika hỏi, và Shinobu là người trả lời.

“Kể từ lúc anh Vale trở về sau khi đến Hội.”

“Nếu không nhầm thì anh ấy bảo có một người đáng tin cậy cần nhờ vả.”

Shuri bổ sung thông tin.

“Và sau đó thì thành ra thế này đây.”

“Chính xác thì đã có chuyện gì nhỉ?”

Chika hỏi trong khi lau mồ hôi trên trán. Cả nhóm vừa mới kết thúc buổi luyện tập cùng các binh lính. Đặc biệt là Chika đã tập rất chăm chỉ nên mồ hôi nhễ nhại.

“Chúng ta nên làm gì đây? Hỏi thẳng anh ấy chứ?”

“Có lẽ vậy, nhưng giờ khó bắt chuyện với anh ấy lắm.”

Bầu không khí quanh anh như trì trệ hẳn lại. Đây không phải là lúc để họ có thể dễ dàng bắt chuyện.

Sau khi họ quan sát một hồi, một cô gái trong bộ trang phục màu hồng bước vào phòng. Đó là Đệ nhất Công chúa của Vương quốc Victorias, Lilith van Strauss Arclaim.

Cô tiến đến chỗ bốn người với nụ cười trên môi.

“Các vị Anh hùng đã vất vả rồi!”

“Lilith, người phải lo trăm công nghìn việc quốc gia đại sự còn vất vả hơn nhiều.”

Taishi đáp lại lời cô công chúa.

“Ê, ừm, có chuyện gì sao?”

“Sao chàng lại cứng nhắc thế, Taishi!”

“Đ-Đó là…”

Taishi bồn chồn, đưa mắt nhìn quanh phòng.

“Chẳng phải chàng đã hứa rồi sao!? Chàng chỉ cần gọi em là Lilith thôi. Vậy nên đừng có câu nệ như thế nữa. Em nghĩ là Taishi hiểu mà!”

Cô tiến lại gần với đôi má phồng lên giận dỗi.

“R-Rõ rồi! Vậy nên đừng lại gần quá, Lilith!”

“A, em thất lễ quá!”

Lilith bối rối, vội lùi ra xa Taishi một bước. Mặt cô đỏ như gấc.

“K-Không phải thế đâu, ta không ghét bỏ gì đâu. Haha.”

Taishi e thẹn cúi đầu.

Đột nhiên, cậu cảm thấy một sức nặng đè lên chân mình.

“Oi, Chika! Cậu làm gì vậy?!”

Chika đang dùng hết sức giẫm lên chân Taishi.

“Chẳng làm gì cả, chỉ là tui ngứa mắt cái bản mặt phởn lên của ông thôi. Hứ!”

“Á, đau đấy!”

Cô lại giẫm lên chân cậu một lần nữa. Taishi bắt đầu ứa nước mắt như muốn cầu cứu Lilith và Shuri. Shinobu chỉ đứng nhìn và bật cười.

“Ahaha! Mối quan hệ của Taishi và Chika đúng là vui phết.”

“Cái gì chứ! Tên ngốc Taishi, cái bản mặt đỏ ửng của hắn thật ngứa mắt!”

“Ồ? Phải chăng là cậu ghen tị?”

“Đồ-! Làm gì có chuyện đó!”

Nhìn biểu hiện của cô, tất cả những người ở đó đều có thể nhận ra cảm xúc của Chika. Trừ Taishi.

“Ufufufu… Đổ vì một chàng khờ đúng là gian nan vất vả.”

Shinobu vừa cười vừa trêu chọc Chika.

“T-Tớ chẳng quan tâm nữa! Tớ quay lại luyện tập đây!”

Nói rồi, cô lao ra khỏi phòng như một cơn bão. Nhìn theo bóng lưng cô, Shinobu lại một lần nữa bật cười nghiêng ngả.

“Chika dễ thương thật. Dáng người thì mảnh mai, tính tình lại tao nhã. Taishi may mắn lắm đấy nhé.”

“C-Cái gì chứ? Chỉ thấy đau thôi. May mắn ở đâu ra?”

Shinobu thở dài trong khi Taishi cố gắng giải thích rằng cậu không phải là kẻ khổ dâm.

“Aizz, cậu mà cứ như thế này thì công chúa và Chika còn khổ dài dài.”

Cô cười, tỏ vẻ thông cảm với hai người họ.

“À mà, mọi người đang nói về chuyện gì trước khi em đến vậy?”

Lilith hỏi. Cả nhóm liền giải thích lại nội dung câu chuyện cho cô.

“Vậy nên mọi người nghĩ đã có chuyện gì xảy ra sao?”

“Đó là điều bọn thần cũng muốn biết. Thần muốn hỏi nhưng hiện tại thì…”

“Rồi, để đó cho tớ.”

“Shinobu á?”

“Phải, không phải mình là người hợp nhất sao?”

“Tớ chẳng biết cậu lấy tiêu chuẩn gì mà nói, nhưng cậu có chắc làm được không?”

“Cứ để cho con này.”

Nói rồi, cô hướng về phía phòng nghỉ.

Những lời của Hội trưởng Judom Lancaster cứ lởn vởn trong đầu Vale.

(Vậy là ngôi vương của Evila đã đổi chủ, tân vương lên thay đã gửi không biết bao nhiêu thỉnh cầu xin một cuộc đàm phán hòa bình, nhưng đất nước chúng ta lại lờ đi như không có gì.)

Anh ta cũng đã bị hỏi: “Trước khi hiến tế con gái mình, trước khi triệu hồi những người từ thế giới khác đến để chơi trò anh hùng, chẳng phải còn có những việc chúng ta cần làm hay sao?”

Và anh đã bị nói rằng mình còn quá non nớt.

(Tại sao hoàng gia lại lờ đi ư, mình hiểu lý do. Khả năng bị phản bội như trước đây là rất cao.)

Khi tiền vương của Evila đề xuất đàm phán hòa bình, quốc gia này đã chấp nhận, nhưng đó là một cái bẫy và biết bao sinh mạng của tộc Humas đã trở thành vật hi sinh. Đó là lý do tại sao Đức vua không thể làm gì khác ngoài việc từ chối những lời đề nghị mới.

(Nhưng…)

…đó cũng chính xác là lý do chúng ta càng phải giao thiệp. Như ngài Judom đã nói.

(Và những Anh hùng thực sự là những người có thể tin cậy sao?)

Judom khẳng định rằng những cư dân từ thế giới khác không thể nào đồng cảm được với người dân ở nơi đây. Và sự ổn định mà họ mang lại chỉ là tạm thời. Với khả năng thể chất mạnh mẽ và nắm trong tay những hệ ma thuật đặc biệt, họ có thể dễ dàng vượt qua thử thách.

Nhưng liệu họ có thực sự đứng bên bờ vực cái chết để chiến đấu cho lợi ích của quốc gia này không? Liệu có những người nhân đức đến thế trong thế gian này? Khi nghe Judom nói vậy, tâm trí Vale trở nên trống rỗng.

Lý do là vì lý lẽ của Judom quá thuyết phục. Đó không phải là thứ xuất phát từ quan niệm hay thành kiến. Họ lúc nào cũng nhắc đến game: “Cứ như trong game”, “Nếu là game thì…”, “Không giống game chút nào”… Mỗi khi nghe những từ đó, Vale lại cảm thấy họ chẳng có chút quyết tâm nào.

(Mình nghĩ rằng đó là bởi họ còn trẻ và chưa từng thực chiến… nhưng…)

Bản thân Vale hiện tại vẫn mạnh hơn từng người trong số họ. Nhưng nếu họ chung sức lại, họ đủ khả năng hạ gục anh trong chớp mắt. Tiềm năng của họ rất cao. Nhưng núi này cao thì vẫn có núi cao hơn.

Bên phía Evila có thừa những kẻ có thể hạ gục họ một cách dễ dàng.

(Nếu không may một trong số họ chết thì…)

…thì liệu họ có tiếp tục chiến đấu cho đất nước của anh không? Quá nhiều câu hỏi không lời đáp cứ tràn ngập trong đầu anh. Judom nói rằng họ phải đảm bảo có thể đưa các Anh hùng về thế giới của họ mà không chút sứt mẻ gì.

(Mình nên làm gì đây…)

Anh nhắm chặt mắt suy nghĩ, rồi Vale cảm thấy có ai đó đang ở ngay sau lưng mình.

“Có chuyện gì à, Vale?”

“Cô Shinobu.”

Đằng sau anh là Akamori Shinobu.

“Dạo này thần thái anh không tốt, có chuyện gì sao? Mọi người lo cho anh lắm.”

“Tôi xin lỗi.”

“Ế? À, không, có gì đâu mà anh phải xin lỗi.”

Shinobu ngồi xuống cạnh anh và hỏi lại một lần nữa.

“Vậy, có chuyện gì thế?”

“Hà… ừm…”

Làm sao anh có thể nói ra được chứ. Khi mà người anh đang nghi ngờ lại ở ngay bên cạnh. Nhưng anh muốn hỏi, liệu cô có thể hy sinh tính mạng của mình không.

(Nếu họ biết được sự nghiệt ngã của cái chết, liệu họ có rời bỏ đất nước này không? Thậm chí dù mình đã giúp họ tăng cấp độ đến như vậy…)

Đầu anh giờ đây toàn là những suy nghĩ tiêu cực.

“Có phải anh đang lo nghĩ điều gì đó liên quan tới chúng tôi không?”

Vai của Vale căng cứng lên như một lời đáp trả. Shinobu có thể nhận ra điều đó.

“A… Đúng như tôi nghĩ. Vậy chuyện gì thế? Chuyện gì sẽ xảy đến với chúng tôi?”

Không phải Shinobu nhạy bén gì. Chỉ là cô để ý thấy Vale dường như đang lẩn tránh họ gần đây. Khi nhìn Vale, cô cảm thấy tội nghiệp cho anh.

“…Tôi không thể nói.”

“Hiểu rồi. Vậy thì anh không cần phải cố làm gì đâu.”

“Gì cơ?”

Vale cau mày.

“Đó có vẻ không phải là chuyện anh có thể nói một sớm một chiều. Anh có thể từ từ suy nghĩ và tìm ra câu trả lời cho riêng mình, phải không?”

“N-Nhưng…”

“Hay là nếu anh không thể tìm thấy câu trả lời thì thế giới này sẽ diệt vong chăng?”

Shinobu thể hiện một thái độ nghiêm túc trong khoảnh khắc.

“K-Không, không đến mức thế đâu!”

“Vậy thì chẳng phải là ổn sao?”

“…”

“Tôi không biết anh đang lo lắng điều gì, nhưng Vale, anh cứ làm những việc mình phải làm thôi!”

“Những thứ tôi phải làm?”

Đưa các bạn về thế giới cũ ư? Anh đã muốn hỏi như vậy.

“Đó là giúp chúng tôi mạnh mẽ hơn.”

“M-Mạnh mẽ hơn?”

“Dĩ nhiên. Chúng ta không biết khi nào Evila sẽ tấn công, đúng chứ? Vậy điều anh phải làm là chuẩn bị cho nó bằng cách giúp cả 4 chúng tôi mạnh lên.”

“Cô Shinobu…”

“Thành thật mà nói, tôi cũng hơi sợ. Nơi này có thể giống game, nhưng không phải là game.”

Lại một lần nữa, từ “game” được thốt ra. Nhưng lần này, nó mang đầy sự quyết tâm.

“Tôi không thực sự muốn chết, nên tôi nghĩ mình có thể sẽ bỏ chạy vì sợ hãi.”

Đó là một quyết định mà Vale và những người khác cũng đã lường trước.

“Nhưng, nếu tất cả chúng ta cùng cố gắng hết mình, chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thôi!”

Khi nghe những lời đó, một ánh sáng le lói trong tâm thức trống rỗng của Vale. Anh đứng bật dậy khỏi ghế và đối mặt với cô gái.

“Đi nào, cô Shinobu! Như cô đã nói, bây giờ chúng ta nên làm những gì chúng ta có thể!”

“Phải, phải có tinh thần thế chứ!”

Shinobu cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng khi Vale đã lấy lại được sinh khí. Vale đã có thể xóa bỏ những nghi ngờ của mình.

(Phải rồi, mình không thể bỏ cuộc. Mình cần phải có niềm tin. Tin vào Đức Vua. Tin vào các Anh hùng… Mình sẽ đối mặt với ngài Judom một lần nữa!)

Với một quyết tâm mạnh mẽ, anh bước ra khỏi phòng nghỉ.

Nhưng anh đâu biết rằng, câu trả lời mà anh đang hướng tới sẽ chẳng giải quyết được gì. Nếu biết được sự thật đó, có lẽ anh sẽ phải nhận một cú sốc còn lớn hơn trước nữa.

Và anh vẫn chưa biết rằng, dù muốn hay không, anh sẽ phải đặt cược mọi thứ của mình để đối đầu với mọi thứ của những người khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!