"Nào, nhanh lên!"
Hiiro lề mề đứng dậy rồi mới bắt đầu rảo bước. Arnold lườm cậu bằng nửa con mắt.
"Nếu đã hồi phục rồi thì đi cho nhanh lên. Bọn này đang phải chờ cậu đấy!"
"Fufu, đi thôi nào!"
Với sự hối thúc của Muir, cả nhóm tiến về phía trước.
Sau một hồi, họ đã đến được cổng rừng.
"Ôi, cuối cùng cũng thoát!"
Arnold rảo bước nhanh hơn. Sau khi ra khỏi khu rừng, cả ba đến một vùng rộng lớn ngập tràn hoa.
"Uwaa..."
Muir lặng người chiêm ngưỡng, đến độ câm nín. Cơn gió nhẹ nhàng đung đưa những cánh hoa. Một khung cảnh thật lung linh.
"Đây là Vườn Doggam."
"Ở đây trồng hoa Bearnts à?"
"Phải, chúng đẹp nhỉ? Hương thơm cũng thật tuyệt vời."
Hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong không khí, khiến người ta phải ứa nước miếng. Những giống hoa khác nhau ở đây chứa một lượng lớn mật hoa thơm ngon.
"Và ngay sau đây, chúng ta sẽ tới được làng Doggam của Người Gấu!"
Đi qua cánh đồng hoa, họ có thể nhìn thấy ngôi làng. Ngôi làng khá nhỏ, như thể muốn ẩn mình khỏi thế giới bên ngoài.
Khi họ bước vào làng, Hiiro và hai người kia thấy những Người Gấu đang tụ tập thành đám đông ở một khoảng đất trống. Họ tò mò xem chuyện gì đang xảy ra.
"Chuyện gì thế?"
"Ế? Ồ! Lâu không gặp, Arnold!"
"Yo, Max! Mày vẫn phì lủ như xưa nhỉ!"
Hai người quàng vai bá cổ chào hỏi nhau.
"Hửm? Arnold... tai của mày..."
"A? Haha, à ừm."
Arnold tỏ ra hơi phiền lòng nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái hớn hở.
"Giới thiệu với hai người. Đây là một Người Gấu, tên Max. Bọn ta từng chén chú chén anh lần trước khi ta đi qua ngôi làng này."
Arnold quay sang Hiiro và Muir, giới thiệu người đàn ông. Max cười có chút thoáng buồn.
"Max, để tao giới thiệu hai đứa này với mày."
Gã quay lại nói với Max.
"Cô bé này là thiên thần bé nhỏ, là đóa hoa dễ thương của tao, Muir Castrea!"
Dù gã nói với giọng rất quả quyết, song ai cũng nhìn gã với ánh mắt trống rỗng. Còn Muir thì đỏ bừng mặt.
"Đ-Đừng có đem cháu ra đùa chứ!"
Cô bé nhanh chóng cúi đầu. Khi cô bé làm vậy, những người khác có thể thấy một nụ cười hé nở trên môi.
"Còn cái tên kia thì... nhìn mặt là biết rồi đấy. Tên khốn Hiiro."
Cách đối xử khác nhau một trời một vực, nhưng Hiiro chẳng thèm bận tâm.
"Chào mừng hai đứa đã đến đây! Tên ta là Max!"
Hắn ta trông khá tròn trịa. Không, phải nói là quá khổ.
*(Trông gã này giống Người Heo hơn là Người Gấu.)*
Trong lúc Hiiro đang có vài suy nghĩ bất nhã, Arnold hỏi Max tại sao mọi người lại tụ tập ở đây.
Và nét mặt Max trở nên nghiêm túc.
"À, sự thật là có người trông thấy một con quái vật Độc Nhất trong rừng. Nên giờ mọi người đang nghĩ cách đối phó."
Arnold trông như có vẻ muốn nói gì đó.
"Dù chúng tôi cố làm gì thì nó cũng là quái vật hạng S. Làng không đủ sức để chống chọi được."
"H-Hạng S ư? Ừm, Max này?"
"Gì cơ?"
"C-Cái con quái vật Độc Nhất đó... có phải là một con Red Boar không?"
"Phải, sao mày biết hay vậy? Chính xác rồi đó!"
*(Biết là cái chắc rồi, bọn ta còn chạm mặt nó và bị tên khốn này xử đẹp rồi kia kìa.)* Arnold chỉ muốn gào thét trong lòng.
"Mà bọn mày đi từ đâu đến vậy? Đừng nói là đi xuyên qua khu rừng đó nhé? Nếu đúng thì bọn mày gặp may rồi. Nếu chẳng may chạm mặt nó thì giờ chắc mấy người lên ngắm gà khỏa thân cả lũ rồi."
"À, đúng là có thứ lên ngắm gà rồi..."
"Là sao cơ?"
Arnold thở dài và bắt đầu kể lại sự thật.
"HẢẢẢẢ!? CẬU GIẾT CON QUÁI VẬT ĐỘC NHẤT RỒI Á?!"
Không chỉ Max mà toàn bộ những người xung quanh đều trưng ra bộ mặt kinh ngạc tột độ.
"À-ừ. Nhưng kẻ giết nó là tên khốn kia kìa. Bằng chứng đây."
Và gã lôi chiếc răng nanh của con quái ra làm chứng. Đám đông trở nên náo loạn.
"Chuyện-chuyện-chuyện gì đã xảy ra vậy, Arnold? Cậu ta là ai? Một Du Hành Giả cấp SSS à?"
"Kh-Không... hắn chỉ là một tên hạng D quèn thôi..."
"HẢẢẢ!?"
Max há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào Hiiro.
"Tên này thực sự hạ được con quái đó sao? Cái thằng lùn tịt với cặp mắt gian xảo này á?"
Max chỉ tay về phía Hiiro. Hiiro liền túm lấy ngón tay đó.
Rồi bẻ...
"DỪNGGGGG LẠI!!"
"Ta ghét nhất là bị kẻ khác chỉ tay vào mặt."
Cả đám đông chìm vào im lặng. Thời gian như ngừng trôi trong ngôi làng. Arnold thở dài.
"Tôi nói thật đó, mọi người. Dù không thể kể chi tiết nhưng con quái vật Độc Nhất đã bị hạ rồi, và kẻ hạ nó chính là thằng nhóc này, nên giờ ngôi làng không còn gặp nguy hiểm nữa. Chỉ có vậy thôi!"
Hiiro tỏ ra có chút cảm kích. Nếu Arnold mà lỡ mồm giải thích về thứ ma thuật dị hợm của cậu, chắc cậu xiên gã luôn quá. Nhưng có vẻ Arnold tôn trọng sự riêng tư của Hiiro. Vì vậy, sự cảm kích của cậu đối với gã đã tăng lên một chút.
Mối nguy hiểm đối với ngôi làng giờ đã biến mất. Con quái vật sẽ không bao giờ đến được đây, cũng như sẽ chẳng có tai họa nào đổ xuống. Hiiro, người đã giết con Red Boar, bỗng trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
Cảm giác ban đầu khá khó chịu, nhưng dân làng đã thiết đãi cậu những món ăn rất ngon nên Hiiro quyết định cho qua.
"Nhưng không ngờ mày vẫn ổn đấy, Arnold."
Max vừa nhìn gã vừa nhấp một chén rượu sake.
"Về chuyện gì cơ?"
"Tao có nghe đồn là có kẻ giống mày bị loài người biến thành nô lệ, nên cứ nghĩ rằng... Tai của mày... là do bọn chúng làm sao?"
"Ừm."
Đôi tai đầy kiêu hãnh của Arnold đã in sâu trong trí nhớ của Max giờ không còn nữa. Và hắn nhớ lại những lời đồn về việc Thú Tộc bị biến thành nô lệ.
"Chắc mày đã gặp nhiều gian truân lắm. Loài người toàn làm những thứ khủng khiếp."
Max không thể hiện sự giận dữ ra mặt, nhưng lời nói của hắn mang đầy âm điệu hăm dọa. Arnold có chút vui vì người bạn của mình nổi giận thay cho gã.
"Phải, tao cũng chẳng muốn quay lại những ngày tháng đó. Nhưng giờ tao đang sống khá nhàn nhã, Max ạ."
"Arnold..."
"Giờ tao có thể làm những thứ tao muốn. Trở thành đầu bếp và thậm chí có một đứa con gái."
"Ồ, phải nhỉ, mà mày có con khi nào vậy?"
Arnold lườm Max đang hớn hở.
"Đừng có nhầm. Con bé là con tao, nhưng chúng tao không có quan hệ máu mủ."
"Vậy sao?"
"Phải, một người bạn đã tin tưởng giao con bé cho tao."
Arnold nhìn về phía xa xăm, còn Max thì nốc cạn chén rượu. Hắn thở dài.
"Đời mày đúng là gian truân."
"Ừ, nhiều thứ đã xảy ra."
Cả hai im lặng một hồi lâu.
"Vậy tên nhóc kia là sao? Nó có vẻ cũng là một Thú Nhân cùng tộc với con bé."
Arnold hơi giật mình. Về cơ bản, Hiiro đang dùng ma thuật để cải trang. Và kết quả là mái tóc cậu cũng có màu bạc như của Muir.
"Ừm... cái đó thì! Hắn là anh trai của Muir!"
"Vậy sao? Bảo sao chúng nó giống nhau đến thế!"
*(Kiểu này thể nào cũng bị Hiiro dần cho một trận...)*
Nhìn thấy viễn cảnh tối tăm của mình, Arnold bắt đầu cảm thấy không khí trở nên lạnh hơn.
"Nhưng thằng nhóc đó đúng là kinh khủng thật. Tao chưa từng nghe có ai một mình hạ được Red Boar trước đây."
"Ph-Phải, thằng nhóc đó có chút kỳ lạ."
*(Theo nhiều nghĩa.)* Arnold thầm nghĩ.
"Thôi, không phiền mày nữa. Bọn mày là ân nhân cứu mạng của làng này, nên cứ tự nhiên ăn uống thoải mái đi."
"Cảm ơn, Max."
"Này, nhóc lùn. Không được kén cá chọn canh."
Hiiro đang cầm món đậu xanh mà Muir đang cố gắng né bằng mọi giá.
"Ế... nhưng..."
"Nếu em ghét nó thì..."
Cậu bọc đậu xanh vào một miếng thịt, nhồi thêm ít rau củ.
"Này, ăn đi."
"Nhưng..."
Dù cậu đã đưa miếng thức ăn đến tận miệng, đôi mắt Muir vẫn tỏ vẻ chống đối. Chúng như muốn nói: *Em thực sự phải ăn sao?*. Ngược lại, ánh mắt của Hiiro đáp trả: *Không ăn cũng phải ăn*. Và cậu nhét thẳng thức ăn vào miệng cô bé.
*(Cảm giác kinh khủng biến mất rồi?)*
Như thể đọc được suy nghĩ của Muir, Hiiro bắt đầu giải thích.
"Lý do em ghét ăn nó có thể là do kết cấu hoặc mùi vị của nó. Em chỉ cần không nhận ra chúng là được. Vị thịt sẽ át đi mùi của nó, còn rau củ sẽ che đi hình dáng của nó. Chúng sẽ giúp em vượt qua nỗi sợ ăn đậu."
"T-Tuyệt vời... Anh giống như một ông bác vậy."
Hiiro khẽ cốc đầu Muir.
"Nyu!?"
"Ai thèm giống lão già đó chứ?"
Hiiro cau mày rồi tiếp tục nhồi nhét thức ăn vào miệng. Muir xoa đầu, tự hỏi chính xác thì toàn bộ thức ăn đó đã đi đâu trong cái cơ thể mảnh mai của cậu.
*(Nếu mình có một người anh trai, chắc cũng sẽ như thế này chăng?)*
Cô bé cảm thấy một hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Cô chưa từng có suy nghĩ như vậy trước đây, nhưng mái tóc hiện tại của Hiiro khiến cô bé nảy ra những ý nghĩ như vậy.
Arnold quan sát hai đứa, và liếc Hiiro muốn rách cả mắt.
Nhưng những Người Gấu xung quanh chỉ đơn giản nhầm lẫn mà nghĩ rằng: "Anh em ruột thịt có khác." Sự lo âu của Arnold hoàn toàn là vô ích.
Sau đó, cả bản làng tiếp tục bữa tiệc, một nhóm vũ công trong trang phục gợi cảm bước ra. Dường như họ sắp biểu diễn một điệu nhảy dân gian.
Một người mang theo trống đi ra. Hắn ta gõ theo nhịp, và các vũ công bắt đầu nhảy múa.
"Woa! Họ thật xinh đẹp và nhảy thuần thục làm sao..."
Muir chắp hai tay lại và ngưỡng mộ. Nhưng đối với Hiiro, mấy món ăn còn hấp dẫn hơn. Sau khi nhồi đầy miệng, cậu liếc nhìn các vũ công.
*(Ồ, thì ra Người Gấu cũng có người mảnh mai thế này à.)*
Và một lần nữa, cậu lại có những suy nghĩ khiếm nhã trước khi quay lại với đống thức ăn. Nhưng Muir có vẻ rất say mê màn trình diễn, còn Arnold thì như bị hút hồn theo.
"A! Thật là không đứng đắn chút nào!"
Muir cảm thấy người cha của mình đang dán ánh mắt dâm đãng lên từng cô gái. Cô thấy thật xấu hổ.
"Cha kìm chế bản thân lại đi!"
Cô quay sang mắng Arnold. Hiiro tiếp tục cuộc chiến với thức ăn, trong khi ngước nhìn lên bầu trời đêm. Một ngôi sao băng vụt qua, cậu thầm nghĩ, *Thật yên bình!*
*
Status
Tên: Arnold Ocean
Cấp: 35
HP: 355/355
MP: 189/189
EXP: 50089
Cần: 6210
ATK: 358 (402)
DEF: 323 (339)
AGI: 298 (303)
HIT: 222 (224)
INT: 102
Hệ ma thuật: Phong
Ma pháp: Nanh Phong | Phong Bạo Trảo | Bộc Phá Đảo Ngược
Danh hiệu: Bạn của Gió | Cựu Nô Lệ | Đầu Bếp | Người Cha Cưng Con | Người Đàn Ông với Linh Hồn Rực Cháy | Kẻ Bị Gọi Là Lão Già Biến Thái
*
Thẻ Hội
Tên: Arnold Ocean
Giới tính: Nam
Tuổi: 37
Nơi ở: Snyoll
Hạng: C
Nhiệm vụ:
Trang bị:
* Vũ khí: Đại Kiếm
* Giáp: Giáp Tấm
* Phụ kiện: Vòng Tay của Gió
Tiền: 1,393,000
*
Tên: Muir Castrea
Cấp: 13
HP: 111/111
MP: 82/82
EXP: 12655
Cần: 2210
ATK: 102 (105)
DEF: 100 (108)
AGI: 99 (102)
HIT: 77 (78)
INT: 54
Hệ ma thuật:
Ma pháp:
Danh hiệu: Từng Bị Bắt Cóc | Thiên Thần Của Ta | Đóa Hoa Dễ Thương | Cô Gái Khoan Dung
*
Tên: Muir Castrea
Giới tính: Nữ
Tuổi: 12
Nơi ở: Rince
Nhiệm vụ:
Trang bị:
* Vũ khí: Dao Găm
* Giáp: Trang Phục Lữ Hành
* Phụ kiện: Vòng Tay Vô Danh
Tiền: 56,000
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe