Sau cuộc chiến, MP của Hiiro gần như cạn kiệt. Nhưng thành quả thu được hoàn toàn xứng đáng. Kinh nghiệm từ việc hạ gục một con quái cấp S đã giúp cậu tăng liền 4 cấp độ.
HP của cậu cũng sụt giảm đáng kể. Chỉ một cú húc nhẹ thôi cũng đã thổi bay hơn nửa cây máu của Hiiro.
Vài danh hiệu và kỹ năng mới đã được thêm vào bảng Status của Hiiro. Cậu nhanh chóng mở xem kỹ năng [Song Tự Ma Pháp].
Song Tự Ma Pháp
Tiêu hao: 50 MP
Bạn có thể viết nhiều hơn một ký tự. Viết một ký tự khác trong khi ký tự trước đó vẫn còn hiệu lực mà không làm ảnh hưởng đến tác dụng của nó. Ngoài ra, bạn có thể viết liên tiếp cùng một ký tự để gia tăng hiệu quả.
Hiiro nở một nụ cười gian xảo. Cậu nhận ra rằng mình không cần phải mất công đợi 40 giây trước khi viết thêm một ký tự mới nữa.
Việc viết liên tiếp một ký tự cũng cực kỳ hữu dụng. Kỹ năng này sẽ rất hữu ích mỗi khi cậu cần vượt qua một khoảng cách xa. Hiiro có thể viết liên tục [Bay] thay vì phải luân phiên giữa hai ký tự [Bay] và [Nổi].
Tuy nhiên, về khả năng gia tăng hiệu quả thì…
“Nhóc đang kiểm tra Status đó hả?”
Arnold cắt ngang dòng suy nghĩ của Hiiro.
“Vậy nhóc tăng được mấy level?”
“Ông cũng tăng level à?”
“Không, ta thì không. Chỉ là hơi tò mò thôi.”
“Ông á? Muốn biết lượng kinh nghiệm nhận được khi hạ con quái đó chứ gì?”
“Ta chỉ muốn xem thử mình sẽ nhận được bao nhiêu kinh nghiệm nếu lập nhóm khi hạ một con quái cấp S thôi.”
Hiểu rồi. Người ta có thể lập nhóm tại các Guild. Nếu chiến đấu cùng nhau, các thành viên trong nhóm sẽ nhận được lượng kinh nghiệm như nhau. Tuy nhiên, cậu và Arnold lại nhận được lượng kinh nghiệm khác nhau vì họ chưa lập nhóm.
“À, nếu nhóc muốn thì chúng ta đã có thể lập nhóm ở Surge rồi, Hiiro.”
“Em và bác đã là thành viên cùng một nhóm!”
“Level của nhóc giờ là bao nhiêu?”
“Ông nói trước đi.”
“Sao ta phải nói trước? Ta 35.”
“Chết tiệt!”
“…Gì thế? Khoan, nhóc vừa nói gì?”
“Vậy level của nhóc là bao nhiêu?”
Cậu hơi ức vì level của mình vẫn thấp hơn Arnold một chút.
“Nhân tiện, level của Muir là 13.”
“Vâng!”
“Thế của nhóc?”
“33.”
“Pro vãi! Nhưng khoan đã, đó là level trước hay sau khi ngươi hạ con quái cấp S đó vậy?”
“Trước khi hạ con Red Boar thì chỉ mới 29.”
“Không biết trên đời này có thằng điên nào khác ngoài ngươi dám solo với một con quái Unique và hạ gục nó ở cái level dưới 30 không nữa.”
“Này, lão già dâm tặc. Ông vừa nói gì đấy?”
“Ta không phải dâm tặc! Con quái đó level phải trên 50! Level của ngươi chỉ bằng một nửa của nó. Thật không nói nên lời.”
“Thế thì đừng nói nữa!”
Hiiro ngẫm nghĩ một lúc. Có lẽ đây là một trường hợp dị thường nếu cậu là một Du Hành Giả bình thường. Tuy nhiên, ở thế giới này, chỉ số cao không đồng nghĩa với chiến thắng.
HP của Hiiro đúng là đã bị tổn hại nặng nề khi bị con Red Boar húc bay. Nhưng với Văn Tự Ma Pháp, cậu đã đánh bại được nó.
Ma thuật độc nhất đúng là bá đạo đến mức vô lý.
Nếu không có nó, cách tốt nhất là chạy như Arnold đã nói. Chiến đấu trực diện với con heo rừng đó ở level này đúng là một ý tưởng thiển cận.
“Chúng ta nên thu thập vài bộ phận của con Red Boar để lĩnh thưởng ở Guild.”
“Nhóc muốn phần nào?”
“Như bình thường thôi.”
“Hiểu rồi.”
Arnold gật đầu và bắt đầu thu thập các bộ phận của con quái. Cặp nanh của Red Boar dường như đã bạc màu, nhưng chắc chắn nó vẫn mang những đặc điểm riêng biệt của một con quái Unique.
“Mà bất ngờ thật khi lại gặp một con quái Unique ở vùng này.”
“Chuyện này hiếm lắm sao?”
“Có lẽ vậy. Thường thì chúng rất hiếm. Ta đi khắp thế giới mà còn chưa thấy con nào.”
“Hiểu rồi. Ngay cả một người đi nhiều nơi hơn cả Du Hành Giả bình thường như ông mà cũng chưa từng thấy một con Unique nào.”
Nếu họ không hạ được con quái cấp S kia, chắc chắn sẽ có nhiều thương vong. Sẽ có rất nhiều Du Hành Giả bị nó giết chết.
“Tuy nhiên, giờ nó bị hạ rồi, ta e là lũ quái vật trong rừng sẽ bắt đầu xuất hiện trở lại.”
“Chắc vậy.”
Kể từ khi cả nhóm vào rừng, họ chưa hề chạm trán một con quái nào. Con Red Boar hẳn là nguyên nhân khiến lũ quái vật khác phải lẩn trốn.
“Mà coi như chúng ta gặp may. Chắc sẽ chẳng có con quái nào tấn công sớm đâu.”
Trong khi Arnold vừa vươn vai nói, bầy quái vật xuất hiện như thể chỉ chờ có thế.
“Đùa nhau à…”
Arnold nghĩ chuyện đó không thể xảy ra, nhưng cuối cùng giả thuyết của gã đã sai hoàn toàn.
“Này ông già, tôi mệt rồi nên ông xử chúng nó giùm nhé.”
“Gì cơ? Giúp ta một tay chứ!”
“Chúng đâu phải hàng Unique, ông không bị thịt đâu mà lo. Cố lên nhé.”
“Giúp ta vớiiii!”
“Rồi rồi, cứ để Muir cho tôi, phần còn lại ông lo hết.”
“Khônggggg! Giúp ta!”
“Ồn ào quá. Cứ dọn sạch chúng là được mà.”
“Được rồi, một là thịt, hai là bị thịt!”
Arnold lao vào giữa bầy quái vật.
(Hừm, lỡ gã chết thật thì sao nhỉ?)
Muir bẽn lẽn nhìn cậu như thể đang mong đợi điều gì đó.
“Ổn thôi, ta sẽ hồi phục cho ông ta nếu ông ta sống sót qua được đám đó.”
Sau khi Hiiro nói vậy, Muir ngồi xuống gốc cây mà cô bé đã dựa vào lúc nãy.
“Muir, nhóc mệt à?”
“Vâng, nhưng em vẫn có thể thức. Em có thể giúp bác ấy nếu cần.”
Muir vừa nói vừa khoanh tay. Cô bé nghĩ rằng mình nên hồi phục hoàn toàn để có thể giúp Arnold, do đó cô quyết định ngồi nghỉ.
Muir không hề chợp mắt, cô bé dõi theo Arnold đang liều mạng chiến đấu trong khi ngày dần tàn.
Cuối cùng, Arnold cũng quay lại chỗ Hiiro và Muir đang nghỉ ngơi.
“Mệt bở hơi tai.”
“Bác làm tốt lắm ạ!”
“Nụ cười ấy làm ta cảm thấy khỏe hẳn ra!”
Nụ cười của Muir giúp gã khuây khỏa phần nào. Arnold liếc nhìn Hiiro đang say ngủ.
“Thằng nhóc này. Trong khi ta phải cật lực chiến đấu thì ngươi lại ngủ ngon lành mà không thèm canh chừng Muir à!?”
Arnold siết chặt nắm đấm, răng nghiến ken két. Hiiro đáp lại.
“Tôi vừa phải xử con Unique xong nên mệt lắm.”
“Đừng có nói như thể đó là chuyện gì oai hùng lắm, tên trơ tráo kia!”
“Hehehe, thì sao nào.”
Arnold ngồi xuống cạnh Muir và Hiiro. Hoàng hôn buông xuống qua những tán cây, bao trùm lấy họ như một tấm chăn.
“Hiiro, thực ra thì nhóc là ai vậy?”
“Ý ông là sao?”
“Với Ma Pháp độc nhất của mình, thực lực của nhóc mạnh hơn vẻ ngoài rất nhiều. Còn cái thái độ hợm hĩnh thì… à thôi, bỏ qua đi. Ngươi du hành một mình, lại còn muốn đến lãnh địa của Thú Tộc.”
“Thì… mục tiêu cuối cùng của tôi chỉ là đến lãnh địa của Thú Tộc thôi.”
“Phải. Nhưng chẳng có Du Hành Giả nào lại đi một quãng đường xa như ngươi. Ngay cả trận chiến với con Red Boar vừa rồi, đó chẳng khác nào tự sát.”
“Đó là vì…”
Muir cũng gật đầu đồng tình với Arnold.
“Với lại, ở level 33 mà kỹ năng thể chất của ngươi thực sự vượt trội. Còn tính cách của ngươi thì…”
“Hehehe. Tính cách thì có liên quan gì đâu.”
“Đây là lần đầu ta gặp một tên khốn như ngươi. Ta thậm chí còn chưa thấy ai giống ngươi, kể cả trong Thú Tộc.”
“Rồi rồi, tôi không hứng thú.”
“Ngươi xem thường tất cả mọi người, ta sợ có ngày ngươi sẽ tự rước họa vào thân.”
“Mặc kệ tôi.”
Arnold nhìn Muir, khuôn mặt tỏ vẻ bối rối.
“Muir, cháu vẫn còn sợ con người sao?”
“Vâng, nhưng…”
“Còn ta thì sao?”
“Với anh Hiiro thì… cũng không đến nỗi ạ.”
“Ta cũng nghĩ Hiiro không phải người xấu,” Arnold xen vào. “Hắn khác hoàn toàn với những con người mà ta từng gặp trước đây.”
“Haha, vậy sao?”
“Đáng buồn là, hắn cứ như hiện thân của ác quỷ vậy. Cái cách hắn nhìn Muir thật đáng ghê tởm.”
Muir mỉm cười dù biết rõ về thân phận Evila của mình.
“Muir có thể cười như thế, ta cũng thấy ấm lòng.”
“Bác…”
“Cháu nên tin tưởng ta hơn là tên đó. Ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ an toàn cho cháu.”
“Không ạ, dù vậy cháu vẫn phải mạnh mẽ hơn. Cháu muốn trở nên giống như bác và những người Thú Tộc khác khi cháu lớn lên.”
“Muir…”
Trong khi Arnold và Muir nhìn nhau, Arnold nhẹ nhàng xoa đầu cô bé. Muir tỏ vẻ hạnh phúc.
Hiiro hé mắt. Sau khi thấy cảnh tượng của hai người kia, cậu lại nhắm mắt và từ từ chìm vào giấc ngủ.