Hiiro nhìn con Red Boar một lần nữa.
Để có thể chiến đấu với một con quái vật hạng S, người đó phải là một Mạo Hiểm Giả từ hạng S trở lên. Nếu không thì sẽ cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên được thấy một con quái vật độc nhất nên Hiiro không khỏi cảm thấy phấn khích.
“Lão già, ông hạng gì?”
“Ta á? Hạng C.”
“Hừm, cũng cao phết nhỉ.”
“Thế còn nhóc?”
“Chắc là E... à không, giờ là D rồi.”
Lần cuối cậu kiểm tra Thẻ Hội, hạng của cậu đã tăng lên D. Dường như chỉ cần tiêu diệt đủ số lượng quái vật thì hạng sẽ tự động tăng lên.
Một hạng C và một hạng D thì nhìn kiểu gì cũng chẳng thấm vào đâu so với một con quái hạng S.
“Vậy sao?”
Trái ngược với Arnold, Hiiro chẳng hề tỏ ra sợ hãi. Dù vậy, cậu vẫn cảm nhận được sát khí dày đặc tỏa ra từ con quái vật.
“Ch-chúng ta phải chạy thôi. Ta còn phải lo cho Muir nữa.”
“Tại sao phải làm thế? Chỉ cần hạ nó là xong mà.”
“Đừng có bốc phét nữa! Hạng S mạnh hơn nhóc tưở–”
Không để Arnold nói hết câu, con Red Boar đã bắt đầu tấn công. Tốc độ của nó vượt xa bất kỳ con quái nào họ từng đối mặt. Trong khoảnh khắc, Hiiro tung một cú đá vào ngực Arnold, đẩy phăng gã ra khỏi quỹ đạo tấn công của con quái.
“Oa! Chết tiệt! Nó nhanh quá!”
Arnold la lối, nhưng Hiiro thì hoàn toàn ngược lại.
(Tuyệt thật. Ra đây là hạng S à.)
Con Red Boar trở lại thế tấn công. Sát khí của nó bốc lên ngùn ngụt. Hơn nữa, sau khi họ né được cú đột kích, nó đã ủi phăng cả một hàng cây mà chẳng hề hấn gì.
(Da và nanh của nó có vẻ cứng vãi. Nếu đối đầu trực diện thì HP của mình về 0 là cái chắc.)
Nếu đây là một trò chơi, cậu có thể hồi sinh, nhưng đây là đời thực. Bị một đòn như thế thổi bay thì chỉ có nước đi đời nhà ma. Hiiro nheo mắt, tự hỏi liệu quy tắc đó có áp dụng cho thế giới này không. Nhưng dù thế nào đi nữa, cậu cũng chẳng muốn bị đau.
“Ê ê, chạy mau Hiiro! Cả Muir nữa!”
Muir sợ hãi lắc đầu, chỉ dám hé mắt nhìn trộm từ sau lùm cây.
Con Red Boar lại một lần nữa đối mặt với họ.
“Được rồi, để tôi xử nó.”
“Đ-đừng có ngu ngốc thế! Nhóc không thể nào thắng nổi nó đâu!”
“Im đi. Đối với tôi, không có gì là không thể.”
“Trời đất ơi! Cái sự tự tin chết tiệt đó của nhóc từ đâu ra vậy hả! Cẩn thận, nó tới kìa!”
Arnold nhảy lên để né, nhưng Hiiro không thèm nhúc nhích.
“Đồ ngốc! Tránh đi!”
Mặt đất rung chuyển, vô số gai đá nhọn hoắt như gai xương rồng trồi lên, định xiên qua con Red Boar... nhưng vô ích.
“Cái!?”
Những chiếc gai vỡ tan tành ngay khi chạm vào lớp da của nó. Nhưng đòn tấn công của con quái vẫn không hề suy giảm.
“Chết tiệt.”
Hiiro vội bổ nhào xuống đất để né đòn, lòng điên tiết vì ma pháp của mình vô dụng. Cậu đã nhảy né muộn một giây nên cánh tay trái sượt qua con Red Boar. Chỉ một va chạm nhẹ cũng đủ khiến cơ thể cậu lộn nhào mấy vòng trên mặt đất.
“Gừ–!?”
Cơ thể cậu đau nhói.
“Hiiro!”
Arnold gọi lớn, nhưng cậu không có thời gian để trả lời. Bất chấp cơn đau, cậu ngay lập tức đứng dậy, dù cho thân thể vẫn còn loạng choạng.
“Chết tiệt... Đòn này thấm thật đấy, con quái vật ạ.”
Cậu lườm con quái.
(Hoàn hảo. Mình có một từ muốn thử nghiệm từ lâu rồi. Giờ chính là lúc.)
Hiiro tập trung ma lực vào ngón tay và bắt đầu viết chữ. Không hiểu sao ngón tay cậu lại khó cử động, khiến việc viết chữ tốn thời gian hơn hẳn. Trong lúc đó, con quái đã bắt đầu đòn tấn công tiếp theo. Nó phóng cặp nanh của mình bay thẳng về phía Hiiro.
(Nó còn làm được cả trò đó nữa sao!?)
Hiiro may mắn né được những chiếc nanh, nhưng con Red Boar cũng đồng thời lao vào cậu. Nó không cho cậu một giây ngơi nghỉ để viết chữ.
Bất thình lình, Arnold lao sầm vào hông con quái. Con Boar chỉ khụy chân xuống chứ không ngã, nhưng đòn tấn công của nó cũng bị chặn lại.
“Thế nào hả! Thấy sức mạnh của ngài Arnold đây chưa–”
Đôi mắt con Red Boar sáng lên một cách nguy hiểm và nó trừng mắt giận dữ về phía Arnold.
“À, ừm, à thì là...”
Trong khi Arnold đang kìm chân con quái, Hiiro vội vàng viết nốt chữ của mình.
(Chết tiệt! Cử động đi, ngón tay khốn kiếp!)
Nhưng những ngón tay cậu cứ run lên và không thể viết được. Điều đó càng làm cậu thêm tức tối. Trong khi đó, con quái đã quay sang tấn công Arnold.
“Oááá!”
Gã nhảy sang một bên để né. Nhưng những chiếc nanh vẫn bám riết lấy gã. Arnold dùng thanh đao to bản của mình để đỡ đòn, nhưng chấn động cũng đủ để thổi bay gã đi.
“Gự... A! Đúng như ta nghĩ... nó quá mạnh...”
Arnold tỏ ra đau đớn, trong khi lườm con quái không một vết xước.
(Chỉ một chút nữa thôi... Xong rồi!)
Cậu đã hoàn thành ký tự, và giờ chỉ việc bắn nó về phía con quái. Nhưng khoảng cách tới mục tiêu quá xa. Với cự ly này, xác suất bắn trượt là rất cao.
“Lão già!”
“G-gì nữa! Cuối cùng nhóc cũng quyết định rút lui rồi hả?”
“Ông ngáng đường quá, tránh ra!”
“Hả?!”
Hiiro cần con Red Boar nhắm vào một mình cậu, nên lúc này Arnold là một vật cản.
“Nhóc nói cái gì vậy!”
“Đừng lo, ông chỉ cần ra chỗ con nấm lùn kia mà trốn là được. Còn lại cứ để tôi lo.”
“Cứ như ta có thể– Oái!”
Những chiếc nanh lại tấn công, buộc gã phải nhảy tránh. Arnold nhìn vào khuôn mặt Hiiro, thấy cậu thực sự đã hạ quyết tâm. Nghĩ rằng tên nhóc này hẳn có kế hoạch gì đó, Arnold quyết định nghe theo và lùi lại.
“Nào, lại đây, con quái ngu đần. Lao vào đây xem nào.”
Như thể nghe thấy lời khiêu khích của Hiiro, con Red Boar giậm chân, giận dữ đối mặt với cậu. Với cú giậm chân cuối cùng, nó lao về phía Hiiro với một tốc độ điên cuồng.
Hiiro chỉ tay về phía con quái, tạo thành hình một khẩu súng.
(Bằng!)
Con quái giật mình trong giây lát khi ký tự lao về phía nó, nhưng nó vẫn tự tin lao tới mà không thèm né tránh. Và thế là, ký tự đó đập thẳng vào người con quái.
RẦM!
Như thể toàn bộ sức lực bị rút cạn, con Red Boar đổ sập xuống đất. Theo quán tính, cơ thể nó trượt đi một đoạn khá xa.
(Tốt, có tác dụng rồi.)
Thấy vậy, cả Arnold và Muir từ từ rời khỏi chỗ ẩn nấp và tiến lại gần Hiiro.
“Ê-ê này, Hiiro. Nhóc vừa làm cái quái gì thế?”
“Hả? Chỉ là cho nó ngủ một giấc thôi mà.”
“Ngủ?! L-làm sao mà... à, lại cái ma thuật gian lận của nhóc chứ gì.”
“Phải rồi.”
Arnold nhận thấy có điều gì đó kỳ lạ. Thường thì vào những lúc thế này, Hiiro sẽ tỏ thái độ ngạo mạn, nhưng trông cậu lại có vẻ thất thần.
Hiiro quay lại nhìn con Red Boar đang chìm trong giấc ngủ.
(Mình đã làm nó ngủ. Nhưng lại mất quá nhiều thời gian.)
Không như bình thường, lần này cậu đã tốn đến 30 giây để viết ra một ký tự.
(Phải chăng việc cố gắng thay đổi trạng thái của đối tượng đã gây ra một dạng ‘Phản nguyền’? Có vẻ như việc cố gắng thay đổi trạng thái của một sinh vật khác sẽ gây ra tác dụng phụ này. Chỉ một chữ «Ngủ» thôi mà đã bị ảnh hưởng thế này. Vậy thì chữ «Tử» sẽ còn gây ra chuyện gì nữa?)
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến cậu lạnh sống lưng.
(Không, miễn là mình tưởng tượng ra chữ «Tử» trong đầu, mình sẽ không bị ‘Phản nguyền’. Ngay cả với chữ «Ngủ», đó cũng không hẳn là ‘Phản nguyền’, dường như nó chỉ gây trở ngại khi viết. Có vẻ như một vài từ đòi hỏi những điều kiện nhất định. Không biết những từ khác nhau có yêu cầu những điều kiện khác nhau không.)
Đúng vậy, ‘Phản nguyền’ là thứ sẽ giáng tai họa xuống chính người sử dụng. Nhưng lần này, tốc độ viết của mình chỉ bị giảm đi, nó không giống như một ‘Phản nguyền’ thực sự.
(«Kim» và «Cứng» chỉ có tác dụng trong phạm vi khoảng 4 tấm chiếu tatami, tương đương 6,61 m². Dù mình có tưởng tượng thế nào thì diện tích vẫn bị giới hạn như vậy. Luôn luôn có giới hạn. Và mỗi từ đều có những giới hạn riêng. Đó là tất cả những gì mình biết được lúc này. Còn bây giờ thì...)
Hiiro bước lên con Red Boar đang ngủ say. Hiệu lực chỉ kéo dài một phút, nên nó sẽ sớm tỉnh lại thôi.
“Tao phải kết liễu mày ngay bây giờ.”
Cậu cố gắng đâm thanh Piercer xuyên qua cơ thể con quái nhưng nó quá cứng. Đúng là quái vật hạng S.
“Hự!!”
Cậu dồn hết sức bình sinh, và cuối cùng thanh kiếm cũng xuyên qua được lớp da dày. Con Red Boar co giật dữ dội rồi tắt thở.
Biiiiiiiiíp. Âm thanh quen thuộc đã lâu không nghe vang lên trong đầu cậu. Hiiro kiểm tra Status.
Hiiro Okamura
Lv: 33
HP: 102/610
MP: 123/1290
EXP: 33089
NEXT: 4210
ATK: 216 (278)
DEF: 165 (180)
AGL: 301 (303)
HIT: 164 (172)
INT: 267 (271)
Thuộc tính ma thuật: Không
Ma pháp: Ma Ngôn (Đã mở khóa: Nhất Tự, Song Tự)
Danh hiệu: Người Ngoài Vô Tội, Kẻ Du Hành Giữa Các Thế Giới, Ngôn Linh Sư, Kẻ Thức Tỉnh, Đồ Tể (Ripper), Nhà Tưởng Tượng, Sát Thủ Độc Nhất, Kẻ Phàm Ăn, Kẻ Lữ Hành.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn