Trong lúc hai người kia đi qua trạm kiểm soát, Hiiro đã bay lượn trên bầu trời gần một ngọn đồi. Từ đó, cậu có thể quan sát cây cầu mà không bị phát hiện.
Thực tế, cậu buộc phải hạ cánh ở đầu cầu. Di chuyển với tốc độ chậm thế này tốn khá nhiều ma lực để bay hết quãng đường sang bờ bên kia.
Lúc cậu tiếp đất, trên cầu cũng có vài người. Hiiro phải dùng áo choàng trùm kín người để che giấu thân phận và lẩn đi. Tuy nhiên, những Thú nhân trên cầu chỉ nghĩ cậu là một con quái vật biết bay nào đó sà xuống kiếm ăn nên chẳng ai thèm để ý.
(Cây cầu này dài thật. Không biết nó dẫn tới tận đâu nữa.)
Khác với game, nếu mệt thì HP sẽ không tự động giảm. Vì vậy, nếu chạy hết cây cầu này, thể lực chắc chắn sẽ sụt giảm đáng kể. Dù vậy, nó cũng sẽ tự hồi phục nếu ta nghỉ ngơi.
Lãnh địa của Thú Tộc được bao phủ bởi một màu xanh bạt ngàn.
Sự khác biệt so với lãnh địa của Nhân Tộc là sự hiện diện của vô số loài thú hoang dã. Dĩ nhiên, bên Nhân Tộc cũng có rất nhiều cây cối và núi non.
Tuy nhiên, nơi đây là đất đai và rừng rậm, là những mặt hồ và dòng sông, tất cả được bao bọc bởi một thiên nhiên hoang dã tràn đầy sức sống.
(Vậy ra mỗi vùng đất đều có những giá trị riêng.)
Điểm nổi bật của lãnh địa Nhân Tộc là hệ sinh thái nhân tạo. Sản xuất và mua bán, xuất khẩu và nhập khẩu. Đó là vùng đất của thương mại.
(Không biết lãnh địa của Evila sẽ trông như thế nào nhỉ... Dù gì thì sớm muộn gì mình cũng sẽ đến đó tận mắt chứng kiến thôi.)
Trong lúc đang mải mê suy nghĩ, một chiếc xe ngựa dừng lại trước mặt cậu. Một người có vẻ là thương nhân bước xuống. Dĩ nhiên, đó là một Thú nhân.
(Tệ thật... Mình không thể để bị phát hiện ở đây được.)
Arnold đã cảnh báo rằng không giống như lãnh địa của Nhân Tộc, đây là vùng đất mà người ta có thể bị đột kích bất cứ lúc nào. Một đất nước bị chi phối bởi chiến tranh. Chỉ vì là Nhân Tộc thôi cũng có thể bị tấn công.
Nếu chuyện đó không may xảy ra, cậu không có ý định thua cuộc, nhưng cậu không muốn gây ra rắc rối ở đây. Cậu vẫn chưa muốn tách khỏi Arnold khi vẫn còn có thể khai thác thêm thông tin từ gã.
(Nghĩ ra rồi.)
Cậu viết một chữ lên người, trong đầu hình dung về một bộ phận của người nào đó.
"Ngươi làm gì ở đây vậy? Đang đợi xe à?"
Như để trả lời câu hỏi của người đàn ông, Hiiro cởi mũ trùm đầu ra.
"Ồ, nhóc có đôi tai đẹp quá!"
Gã thương nhân cười vui vẻ.
"Xin lỗi. Bạn tôi sắp đến rồi. Cảm ơn ông đã quan tâm, nhưng không có gì đâu ạ."
"Ồ, vậy sao? Vậy chúc nhóc có một chuyến đi tốt lành nhé."
Và thế là người đó quay trở lại xe ngựa.
(May mà mọi chuyện êm xuôi. Nhưng mà ông Thú nhân đó cũng tốt bụng thật.)
Cậu chạm vào đôi tai đang ve vẩy trên đầu mình. Khá là mượt. Nhưng không chỉ có tai thay đổi. Tóc của Hiiro đã chuyển sang màu bạc, giống hệt như của Muir.
Trong đầu hình dung về chủng tộc của Muir, Hiiro viết chữ【Chép】lên cơ thể mình. Tuy nhiên, vì nghĩ đến Muir nên các đường nét trên khuôn mặt cậu có thể sẽ thay đổi khá nhiều và khó mà cân đối được, nên cậu đã cố nghĩ đến một hình ảnh khác. Dù vậy, cậu cũng chỉ mới gặp hai Thú nhân trong đời.
Lý trí không cho phép Hiiro biến thành một lão già như Arnold, nên cậu đành nghĩ đến chủng tộc của Muir.
Và thế là, một anh chàng tóc bạc đeo kính ra đời. Những từ ngữ thay đổi đặc tính của đối tượng sẽ có tác dụng vĩnh viễn. Hiiro sẽ phải viết chữ【Hồi】để trở lại như cũ.
(Tự dưng có đuôi thấy lạ thật. Cơ thể mình bỗng nhẹ bẫng và răng nanh cũng nhọn hoắt một cách kỳ quặc.)
Đợi một lúc thì hai người kia cũng đến. Họ nhận ra cậu nhờ chiếc áo choàng đỏ. Nhưng...
"Có chuyện gì với mái tóc đó vậy!?"
Cậu biết thể nào cũng có chuyện này mà. Dù người thốt lên lại là Muir.
"Giờ thì đi thôi."
"Này, chờ, chờ, chờ đã! Sao nhóc làm như không có chuyện gì thế hả!? Có cả đống thứ ta cần phải xác minh ngay đây!"
"Ông lúc nào cũng ồn ào thế. Sao không im lặng một chút như bé nấm lùn kia đi."
"Muir đang sốc vì có quá nhiều thứ để hỏi đấy! Nhóc giải thích đi! Tại sao tóc của nhóc lại có màu giống hệt tóc của Muir nhà ta thế!?"
Dù không muốn nhưng Hiiro đành phải giải thích. Muir nhìn cậu với vẻ hứng khởi. Cô bé chạm vào mái tóc của mình rồi lại nhìn sang đôi tai của cậu.
"Ngươi còn có thể làm được cả thế này à... Nhóc còn bá đạo đến mức nào nữa đây?"
"Hầy..."
Chán nản với việc phải giải thích cho hai người, cậu ngáp một cái thật dài. Cậu đã phải dậy sớm để giảm thiểu khả năng bị phát hiện, nên giờ cậu chỉ muốn ngủ.
"Mà, tôi cũng không phải hàng thật. Chỉ là thay đổi hình dáng một chút thôi."
"Hử? Vậy bản chất ngươi vẫn là con người à?"
"Chính xác."
"Hiểu rồi, nhưng đúng là ma thuật của ngươi kinh thật!"
Hai người kia giờ đã thấy được sự hữu dụng của nó. Họ cùng thở dài.
"Vậy giờ chúng ta đi đâu đây?"
Nghe Hiiro hỏi, Arnold chỉ tay về phía trước.
"Nếu chúng ta cứ đi thẳng theo hướng này, chúng ta sẽ đến được làng Doggam."
"Đó là nơi nào thế?"
"Một thị trấn của tộc Bearnt."
(Bearnt à. Mình nhớ đã đọc về họ trong một cuốn bách khoa toàn thư. Hình như đây là một tộc yêu chuộng hòa bình, trái ngược hẳn với vẻ ngoài của loài gấu.)
Khi còn ở thủ đô của Nhân Tộc, cậu đã thu thập kiến thức bằng cách đọc sạch sách trong cửa hàng sách của Hội.
"Đúng vậy, Bearnt là một tộc hiền lành, ta không nghĩ nhóc sẽ bị tấn công đâu, kể cả khi có không may bị lộ thân phận."
Vậy là thông tin cậu biết là chính xác.
"Thêm nữa, mật ong họ làm ra là hàng thượng phẩm đấy."
"Ha? Cháu cũng mong chờ lắm."
"Phải ha..."
"Hả? Bé lùn chưa bao giờ đến đó à?"
Biểu cảm của Muir cũng giống cậu, nên cậu đoán cô bé chưa từng đến đó bao giờ.
"V-Vâng, sự thật là, ừm..."
Dường như có điều gì đó khó nói, cậu cảm thấy cô bé nghĩ rằng đó là chuyện cần phải đề cập đến. Nhưng Hiiro đã xua tay.
"A, nếu không muốn nói thì nhóc không cần phải nói đâu."
"Ế?"
Muir ngây người nhìn Hiiro. Arnold cũng vậy.
"Tôi không có hứng thú với quá khứ của người khác, nên không có lý do gì để nhóc phải ép bản thân nói ra cả."
"N-Nó không phải nhưng..."
Arnold dõi theo Muir đang buồn bã và cố gắng nói điều gì đó nhẹ nhàng để xoa dịu bầu không khí.
"Nếu Hiiro thấy ổn thì cứ để mọi chuyện như thế đi, Muir!"
"Bác..."
"Thôi đi nào!"
Hiiro bắt đầu bước đi. Arnold vỗ đầu Muir, và thì thầm vào tai cô bé.
"Ta biết cháu áy náy nhưng Hiiro là Hiiro, nếu cháu có kể thì hắn cũng chỉ đáp lại 'Rồi thì sao?' thôi."
"Vâng... đúng là vậy."
Nghe những lời của Arnold, Muir cảm thấy gánh nặng trong lòng vơi đi phần nào.
"Ta mong là một ngày nào đó cháu có thể kể cho hắn nghe."
"Vâng!"
"Giờ thì ta nên đuổi theo thôi, không thì lạc mất hắn đó!"
"Dạ!"
Nhìn theo Muir đang chạy để bắt kịp Hiiro, gã nghĩ (Thật dễ thương!). Nếu mà Hiiro nhìn thấy biểu cảm của Arnold lúc này, chắc cậu sẽ lôi gã ra xử tội mất.
Sau khi đi được một lúc, họ bắt đầu chạm trán với những con quái vật đầu tiên, chúng là những con mà họ đã từng thấy trước đây.
"Ta nghĩ nó là Bukbuk thì phải?"
Bukbuk là loài quái vật có hình dạng những cuốn sách. Chúng có kích thước khá lớn. Hơn nữa, sức mạnh của loài quái vật này đến từ...
Xẹt! Xẹt!
"Oạch! Đòn sét mạnh phết!"
Arnold thốt lên khi né đòn.
"Phải, Bukbuk là dòng quái vật có khả năng sử dụng ma thuật. Hơn nữa, tùy vào phân loài khác nhau mà chúng có thể học được các loại ma thuật khác nhau. Tuy nhiên, rất khó để nhận biết được phân loài của Bukbuk."
"Lâu lắm mới gặp được con quái đáng để ra tay. Lão già, tôi để con đó cho ông đấy."
"Tuyệt! Cứ xem đại đao của Arnold ta đây! Muir, lùi lại!"
"V-Vâng!"
Mỗi người đối đầu với một con.
(Con của ông chú là hệ Lôi, còn của mình là...)
Uỳnh!
Đột nhiên, một cánh tay khổng lồ trồi lên từ mặt đất, cố gắng đấm Hiiro.
"Ra mày là hệ Thổ à!"
Hiiro rút thanh Piercer và chém vào bàn tay đất. Nhưng ma pháp của con Bukbuk đã tạo ra những khe nứt nhỏ trên mặt đất. Chúng lan về phía cậu, nhằm hạn chế di chuyển của cậu.
"Đừng có mà kiêu ngạo!"
Hiiro tập trung ma lực vào ngón tay và viết chữ【Tĩnh】vào không trung. Cậu hướng nó xuống đất và kích hoạt.
Mặt đất trở lại bình yên, các khe nứt ngừng lan ra. Con Bukbuk có vẻ bối rối, và nó do dự không dám ra đòn tiếp theo.
"Chết đi!"
Ngay khoảnh khắc đó, Hiiro nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với con quái vật. Một bức tường đất ngay lập tức hiện lên chắn trước nó.
"Thế này không đủ để ngăn ta đâu!"
Không hề dừng lại, Hiiro đâm thẳng thanh kiếm vào bức tường. Thanh kiếm dễ dàng xuyên qua nó, và xuyên qua cả con Bukbuk ngay phía sau. Kèm theo một âm thanh như tiếng sách rơi xuống đất, con quái vật ngừng cử động.
(Bên phía lão già sao rồi nhỉ...)
Gã có vẻ cũng đã xử lý gọn gàng. Sau khi né những tia sét, gã áp sát lại gần và một nhát đại đao của gã đã chém đôi con Bukbuk.
"Thấy chưa!? Đây là sức mạnh của ta! Nahahahaha!"
Có vẻ gã đang say sưa trong men say chiến thắng. Mấy con quái này đúng là hàng khó chơi, nhưng vì chênh lệch cấp độ nên họ đã dễ dàng giải quyết chúng.
(Chỉ hạ được một con mà cũng phấn khích đến thế sao?) Cậu thở dài.
Sau trận chiến đó, họ còn gặp những con quái vật khác trên đường đi. Trải qua bao trận chiến, cuối cùng họ cũng đi qua được khu rừng.
"Qua khu rừng này là sẽ đến Doggam!"
"Ông không thấy lạ sao?"
"Gì cơ?"
"Lúc trước chúng ta chạm mặt rất nhiều quái vật, nhưng khi vào rừng thì lại chẳng thấy con nào."
"Chắc chúng nó sợ chúng ta chạy mất dép rồi chăng?"
"Ông đúng là vô tư quá rồi đấy."
"Xin lỗi anh, mỗi khi bác đang hứng chí thì thường như vậy đấy."
"Tôi cũng chẳng mong đợi gì từ gã này ngay từ đầu rồi nên không cần lo."
"V-Vâng..." *thở dài*
Muir có vẻ xấu hổ khi nhìn Arnold. Trông cô bé chẳng khác nào một đứa con gái đang xấu hổ nhìn ông bố lố bịch của mình trong buổi họp phụ huynh.
Arnold, người đang khệnh khạng với dáng đi chân vòng kiềng, đột ngột dừng bước. Hiiro cảm thấy bất an, liền lên tiếng gọi. Gã tỏ ra lo lắng.
"Này, có chuyện gì vậy?"
Hiiro hỏi khi nhìn về phía trước, ở đó là một con heo rừng. Hiiro nghĩ đó chỉ là một con quái vật bình thường, nhưng kỳ lạ là, nó là loại quái mà cậu chưa từng thấy trong sách vở trước đây. Con heo không thèm để ý đến nhóm họ mà chỉ nhởn nhơ gặm cỏ.
Cậu đã đọc về một loài quái vật tương tự nên cậu hỏi.
"Đó là một con Big Boar à?"
"K-Không, nó là..."
Arnold trông rất lạ. Dường như gã đang sợ hãi. Nhưng loài Big Boar mà Hiiro biết có lông ngắn màu nâu, còn con này lại có màu đỏ.
"Hiiro... chúng ta nên chạy khỏi đây ngay."
"Hả? Ông nói gì lạ vậy?"
"Đừng lo, chỉ cần di chuyển đừng tạo ra tiếng động là được."
Hiiro cau mày nhìn Arnold đang cố gắng trốn chạy khỏi một con heo trông hiền như đất.
"Chính xác thì ông đang làm cái quái gì vậy, tên biến thái?"
"Ta đã nói là ta không có biến thái! A..."
Lời của Arnold vang lên quá lớn, mặt mày gã tái mét. Hiiro nhìn sang con heo và thấy nó đang lườm giận dữ về phía họ.
"Chết tiệt... lỗi của ngươi đó, Hiiro!"
"Thì sao chứ? Con quái đó có gì đặc biệt à?"
"Nó là một con quái vật độc nhất!"
"Độc nhất?"
Cậu từng đọc trong sách rằng quái vật độc nhất cực kỳ hiếm. Và cũng cực kỳ hung tợn. Biểu cảm quá trớn của Arnold đã xác nhận điều đó.
"Đ-Đó là Red Boar! Một con quái vật hạng S!"
"Hửm."
Kẻ độc nhất đối đầu với quái vật độc nhất.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn