Dùng [Pry] để xem trạng thái của Niño, Hiiro nhận ra rằng nói dối với cô nàng này là vô ích. Năng lực này dường như có thể nhìn thấu tận tâm can của một người. Đây là một Văn Tự cao cấp, và hiệu quả của nó có thể còn được cải thiện nếu cậu tưởng tượng ra công dụng mạnh mẽ hơn.
"Vậy, giờ cậu tin tôi chưa?"
"Một chút."
"Tiếc thật."
Dù biết rằng mình chưa thể có được lòng tin hoàn toàn từ cậu, cô vẫn vui vẻ nhìn cậu bỏ từng miếng Vanyer vào miệng, hết miếng này đến miếng khác.
Món Vanyer này ngon hơn Hiiro tưởng. Cảm giác khi chạm vào giống như kẹo dẻo, nhưng không hiểu sao lại khiến cậu chỉ muốn cho hết vào miệng.
(Đúng là nó rồi. Một khi đã bắt đầu thì không thể nào dừng lại được.)
Ở Nhật Bản, cậu cũng thường gặp phải vấn đề tương tự với kẹo. Ăn xong một viên là lại muốn thêm viên nữa, cuối cùng không thể nào ngừng lại được. Mấy món này lại có nhiều vị khác nhau nên không hề gây ngán.
"Xin mời cậu thưởng thức Melnym."
Hiiro nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu trắng sữa trong cốc. Nó có vị như đào. Cậu nhấp một ngụm.
(Ra vậy. Thơm thật, vị trái cây cũng rất tươi mát. Nhưng mà, mùi này giống táo hơn là đào.)
Cậu xác định đó là một loại nước ép trái cây. Dù không biết nó được làm từ gì, nhưng đây đúng là loại đồ uống mà người ta muốn thưởng thức sau khi tắm xong.
"Cậu có thích nó không?"
"Ừm, cũng không tệ."
"Fufu. Tốt quá rồi."
Cô đan hai tay vào nhau, mỉm cười như một cô bé. Dù ngoại hình là một phụ nữ trưởng thành tầm hai mươi mấy tuổi, nhưng nụ cười của cô lại toát lên vẻ trẻ trung đến lạ.
"Nhưng xem ra ta đã coi thường tộc Humas quá lâu rồi. Không ngờ họ lại có thể sử dụng cả Ma Pháp Triệu Hồi."
"Vậy mà để triệu hồi Anh Hùng, họ lại sẵn sàng hiến tế cả công chúa của mình. Đúng là một lũ ngu ngốc."
Đó là một trong những lý do Hiiro muốn rời khỏi đất nước đó càng sớm càng tốt. Bất kể lý do là gì, cậu không muốn phục vụ một vị vua sẵn sàng hy sinh cả con gái mình.
"Tại sao cậu không hành động cùng những người được triệu hồi khác?"
"Hả? Đương nhiên là vì tôi không muốn. Tại sao tôi phải vứt bỏ suy nghĩ của mình để tuân theo mệnh lệnh ngu ngốc của kẻ khác chứ?"
Lời nói của Hiiro dường như đã chạm đến điều gì đó trong cô.
"Vả lại, tại sao tôi phải đi du hành và làm việc chung với những kẻ mình không ưa? Chẳng vui vẻ chút nào."
"Fufufu. Ta hiểu rồi. Vậy ít nhất, cậu cũng coi những người đồng hành cùng mình là bạn bè chứ?"
"Không, họ hữu dụng theo một cách nào đó, nên tôi mới đi cùng thôi."
"Fufufu. Vậy sao? Thế từ giờ trở đi, cậu sẽ không chiến đấu vì lợi ích của tộc Humas nữa à?"
"Vậy tại sao tôi phải đi chệch con đường của mình vì một đất nước chẳng liên quan gì tới tôi? Sao bọn họ không tự giải quyết vấn đề của mình đi?"
Niño nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào Hiiro.
"Vậy, cậu sẽ làm gì nếu những người đang ở bên cạnh cậu bị thương?"
"Tôi đã nói rồi, hay là chưa nhỉ? Tôi chỉ đơn thuần đi cùng họ vì họ hữu dụng."
"Ta hiểu rồi."
"Thôi được, dù không thích nhưng chúng tôi cũng đã đồng hành với nhau đến tận bây giờ. Nếu có chuyện không may xảy ra với họ ngay trước mắt, tôi sẽ có cách giải quyết phù hợp. Tuy nhiên, nếu họ tự rước họa vào thân vì sự bất cẩn của mình, tôi không có nghĩa vụ phải ở lại."
"Cậu đúng là một người kỳ lạ. Nên gọi đây là vô cảm hay thực tế đây?"
“Hầu hết mọi người đều chỉ quan tâm đến bản thân mình, đúng chứ? Nhưng vì để ý đến những người xung quanh và dư luận xã hội, họ mới hành động như thể đang làm việc vì người khác. Mong muốn trở nên mạnh mẽ hơn không bao giờ là vì lợi ích của ai cả. Đó là vì họ không muốn đồng đội của mình chết và bỏ lại họ một mình. Họ trở nên mạnh mẽ là vì chính bản thân họ.”
"Xem ra đó là một lối suy nghĩ khá lệch lạc đấy."
Tất nhiên, Hiiro không hề nghĩ rằng nó lệch lạc chút nào.
"Tôi đã quyết định sẽ làm những gì mình muốn. Nếu kẻ nào cố cướp đi điều đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ. Còn nếu họ không dính dáng gì đến tôi, tôi cũng sẽ chẳng làm phiền họ. Nói tóm lại, tôi đếch quan tâm đến ai hết.”
"Ta hiểu rồi. Cậu quả là một người thú vị."
Cô đưa tay lên miệng che đi nụ cười.
"Nhân tiện, tại sao những người khác lại không thể nhìn thấy các Pheom? Cô nàng tóc đỏ kia cũng nói điều tương tự."
"Hmm? Chẳng phải vì những người khác không quan tâm sao?"
"Rốt cuộc cậu là người thế nào vậy?"
Lo rằng thân phận thật của mình đã bị bại lộ, Niño lại nheo mắt nhìn Hiiro.
"Fufufu, xin lỗi vì cách diễn đạt của ta. Về câu hỏi lúc nãy của cậu, để phát hiện ra sự tồn tại của chúng tôi đòi hỏi một cấp độ ma thuật rất cao. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Nó còn phụ thuộc vào bản chất của người sở hữu nữa."
"Bản chất?"
"Vâng, những người có thể giao tiếp với Tinh Linh và Tiên Tộc đều là những người có bản chất tương đồng với chúng tôi."
"Khoan đã. Tôi là con người, và tôi không có cánh."
"Đó không phải ý của ta."
(À, may quá.) Cậu đã lo không biết phải làm gì nếu đột nhiên sau lưng mọc ra một đôi cánh.
"Chúng tôi là một loài tồn tại trong thế giới tâm linh nhiều hơn là thế giới vật chất."
"Tâm linh?"
"Vâng. Chúng tôi là một chủng tộc có mối liên kết chặt chẽ với ma thuật. Chúng tôi không có cơ thể sinh học, hình dáng mà cậu thấy chỉ là một vật chứa ma thuật mà thôi."
"Tôi hiểu rồi. Đó có phải là lý do tại sao tất cả các Tiên Tộc đều có ngoại hình na ná nhau không?"
Điểm khác biệt duy nhất là màu tóc, ngoài ra thì họ giống hệt nhau. Nếu tóc họ cùng màu, Hiiro cảm thấy mình sẽ chẳng thể nào phân biệt nổi, cứ như thể họ là những cặp song sinh y đúc.
"Vâng, nói cơ thể sinh học của chúng tôi là trang phục thì có hơi quá, nhưng các Pheom không có điểm nào khác biệt về hình thái cả. Các Tiên Tộc khác cũng tương tự như vậy."
"Cô tồn tại chủ yếu bằng ma thuật, nên con người khó nhìn thấy cô, đúng chứ? Vậy tại sao chỉ tộc Humas mới gặp khó khăn? Tộc Gabranth đâu có nhiều ma thuật cơ mà?"
"Đó là vì tộc Gabranth vốn là một dạng sống gần gũi với chúng tôi ngay từ đầu. Họ yêu thiên nhiên, sống hòa mình với nó, và thuận theo quy luật của nó mà chết đi. Môi trường sống đó đã giúp họ phát triển khả năng nhận ra chúng tôi."
Đó là một câu trả lời khiến Hiiro hài lòng. Điều này có thể thấy rõ khi nhìn vào sự khác biệt giữa tộc Humas và tộc Gabranth. Các Thú Nhân rất coi trọng thiên nhiên. Cậu chắc chắn về điều đó.
Tộc Humas có được trí tuệ. Họ đã lợi dụng thiên nhiên và thay đổi nó để cuộc sống của mình dễ dàng hơn.
Tuy nhiên, từ trước đến nay, các Thú Nhân vẫn tiếp tục sống giữa thiên nhiên. Và điều đó đã cho phép họ phát triển một khả năng bẩm sinh, đó là nhìn thấy các Pheom.
"Vậy tại sao tôi lại thấy được họ?"
"Đó là vì ma thuật bẩm sinh của cậu rất mạnh, và cũng vì tâm hồn cậu tương đồng với chúng tôi."
"Hmm... Theo một cách nào đó, tôi nên xem đây là một lợi thế, phải không?"
"Ừm... Có lẽ vậy?"
(Cũng đúng. Mình có thể làm những việc mà người thường không thể. Năng lực này đúng là OP vãi.)
"Fufufu."
"Sao cô lại cười?"
"Không có gì, ta chỉ nhận ra rằng có những người thú vị như cậu. Giờ thì ta đã hiểu tại sao Orun lại thích thú với cậu rồi."
"Tôi thì chẳng quan tâm lắm, nhưng..."
"Vâng?"
"Làm ơn cho tôi thêm một đĩa nữa."
Nói rồi, Hiiro chìa đĩa của mình ra. Không biết từ lúc nào, núi kẹo Vanyer đã biến mất sạch sành sanh.
"Fufufu, cậu ăn khỏe thật đấy."
Sau đó, họ tiếp tục trò chuyện và trao đổi thêm một vài câu hỏi. Cuối cùng, Hiiro nói rằng đã đến lúc cậu phải trở về.
Niño tạo ra một cánh cổng giống như lúc trước, kết nối đến ngọn đồi nơi cậu đã đến.
“A, xin hãy đợi đã! Xin hãy đợi!”
Đột nhiên, Orun chạy tới, theo sau là ba người còn lại.
"Cậu sắp về rồi phải không? Phải không?"
Đúng vậy.
(Cái thói lặp lại vế cuối của họ thật khiến mình bực mình.)
"Tôi tặng cậu cái này! Tặng cậu cái này!"
Thứ mà Orun đưa cho Hiiro là một chiếc nhẫn.
"Đây là gì?"
"Fufu. Đó có vẻ là Nhẫn Tiên Tộc. Nó là minh chứng cho thấy cậu đã nhận được sự tin tưởng của các Tiên Tộc. Orun có vẻ rất vui vì lần đầu được gặp một con người. Nếu được, ta mong cậu sẽ nhận nó."
"Được thôi, có người cho thì tôi cứ nhận."
(Biết đâu lại bán được giá.) Cậu thầm nghĩ, nhưng chắc chắn sẽ không nói ra miệng.
"Còn đây là quà của ta."
Niño tạo ra một quả cầu ma thuật trông giống như quả cầu pha lê của mấy bà thầy bói, rồi đẩy nó vào ngực Hiiro.
"Ô-này, cái gì đây?"
Cậu hơi mất thăng bằng.
"Đây là một vật phẩm để kết nối cậu với nơi này. Nó sẽ giúp chúng ta gặp lại nhau."
"Khoan đã! Tôi thực sự không muốn—"
"Cuộc trò chuyện rất thú vị."
"Tạm biệt! Tạm biệt nhé!"
(Sẽ không có lần sau đâu.)
"À, và nếu có dịp gặp Tinh Linh Vương, hãy chắc chắn đưa cho ngài ấy vật phẩm liên quan đến ta nhé."
"Tinh Linh? Cô đang nói—"
Không gian xung quanh Hiiro xoắn lại, và bóng tối bao trùm lấy cậu. Đến khi các giác quan của cậu hoạt động trở lại, cậu đã đứng trên đỉnh đồi. Và...
Trời đã sáng.
Xem ra cậu đã thức trắng cả đêm. Hiiro nhăn nhó nhìn mặt trời đang dần ló dạng.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa