Cả nhóm đứng trước một ngôi nhà trông hết sức bình thường. Nó nhỏ hơn hẳn những căn nhà xung quanh, với cánh cửa cũ kỹ đầy vết trầy xước. Nhìn sơ qua cũng đủ thấy nó chẳng khác nào một căn nhà hoang.
Arnold gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại, khiến anh cau mày. Dường như chủ nhà cố tình phớt lờ để xua đuổi những vị khách không mời.
Arnold đẩy nhẹ. Cánh cửa kêu lên một tiếng cót két chói tai. Cửa không khóa.
“Mình tự tiện vào thế này có ổn không chú?” Muir lo lắng hỏi.
Arnold khẽ gật đầu.
“Đây, nhìn này.”
“Cái gì ạ?”
Arnold chỉ vào chiếc chuông treo ở mặt trong cánh cửa.
“Cái chuông này nghĩa là gì ạ?”
“Đây là thói quen của sư phụ chú. Mỗi khi ra ngoài, người ấy luôn treo chuông ở cửa. Bây giờ chuông đang ở trong, nghĩa là sư phụ đang ở nhà.”
Đúng như vậy, trên cả hai mặt cửa đều có một cái móc, và chiếc chuông đang được treo vào cái móc bên trong.
“Cháu hiểu rồi, vậy là…?”
“Đúng, có vẻ như sư phụ đi uống rượu về rồi đang ngủ say trong nhà.”
Họ bước vào trong. Đúng như lời Arnold, căn nhà nồng nặc mùi rượu. Cả bọn phải bịt mũi lại; rõ ràng là nơi này chẳng có chút thông gió nào.
“Mùi khó chịu quá, cứ để cửa mở cho thoáng đi.” Hiiro nhăn mặt nói.
Nhìn vào bên trong, nơi này chẳng khác gì một cái nhà kho. Vô số chai rỗng nằm la liệt khắp sàn nhà và trên các kệ sách. Họ không cảm nhận được sự hiện diện của bất kỳ ai.
“Không có ai ở trong này à?” Hiiro vừa hỏi vừa nhăn mặt khó chịu.
“À không sao, theo ta nhớ thì…”
Arnold bắt đầu sắp xếp lại các đồ vật vương vãi trên kệ. Sau khi dọn dẹp xong, một chiếc đòn bẩy lộ ra.
“Đây rồi.”
Khi Arnold kéo đòn bẩy, một phần nhỏ của sàn nhà trượt đi, để lộ ra một cửa sập. Trên cánh cửa có một cái vòng nhỏ, Arnold nắm lấy và nhấc lên, mở ra một lối đi chỉ đủ cho một người qua.
*Cái gì đây, nhà của ninja chắc? Mà tại sao chủ nhà lại phải bày vẽ ra cái trò này chứ?*
Không thể tự dưng mà một người lại tạo ra lối đi bí mật như thế này được. Có vẻ như cửa sập dẫn xuống tầng hầm của ngôi nhà.
“Này, ông chú. Không đời nào…”
“Chờ đã, sư phụ đang ở đây.” Arnold ngắt lời.
“Tôi lại tự hỏi hạng người nào lại sống ở một nơi như thế này đấy.” Hiiro nói.
“Em… em cũng muốn biết.” Muir lí nhí.
“Mi sẽ biết khi gặp sư phụ thôi.” Arnold nói rồi bắt đầu đi xuống cầu thang.
“Được rồi, đi thôi nào.”
“Vâng.”
Cả Hiiro và Muir đều thận trọng bước xuống những bậc thang.
Bên dưới rộng hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng. Cấu trúc của tầng hầm giống như một tổ kiến khổng lồ. Nếu một người lạ không cẩn thận, họ có thể dễ dàng bị lạc.
Arnold bắt đầu tìm kiếm xung quanh. Rẽ trái, rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng, lại rẽ trái. Sau một hồi đi lòng vòng, anh tìm ra đúng căn phòng và ra hiệu cho hai người kia đến gần.
Khi bước vào, họ thấy một nơi trông như phòng thí nghiệm. Các mẫu vật hữu cơ được xếp la liệt khắp nơi. Trên kệ còn có những lọ chứa chất lỏng kỳ lạ.
*Không thể tin được, đây đâu chỉ là một phòng thí nghiệm khoa học đơn thuần, trông nó như cả một viện nghiên cứu thì đúng hơn.*
Hiiro thầm nghĩ trong lúc quan sát xung quanh. Cùng lúc đó, Arnold đứng khựng lại. Tò mò không biết có chuyện gì, Hiiro nhìn về phía trước. Ở đó, trên một chiếc giường tạm bợ, có một người đang ngủ.
“Khò… khò… khò…”
Tiếng ngáy to vang lên rõ mồn một.
“Khò khò… chẹp chẹp… khò… khò…”
Hiiro và Muir vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy sư phụ của Arnold. Arnold lúc này chỉ biết vỗ trán bất lực. Khó có thể tin được đây lại là sư phụ của anh.
Nhưng đó là sự thật. Sư phụ của anh chỉ mặc một chiếc áo thí nghiệm và bộ đồ lót, đang ngủ ngon lành với một chai rượu bên cạnh.
Và người đó là một bé loli.
“Này bà già, dậy chưa vậy?” Arnold lớn tiếng gọi, rồi quay lại phía hai người kia nói: “Ta hiểu hai người đang nghĩ gì, nhưng sự thật nó đau lòng lắm.”
“Nhưng thế quái nào lại có một con bé 5 tuổi ở cái nơi tối tăm này?” Hiiro hỏi.
“À thì… quá khứ nó ảo diệu lắm, và người này là sư phụ của ta đấy.”
“Này, đừng có đùa!”
Muir cũng nhìn Arnold với ánh mắt nghi ngờ y hệt Hiiro.
“Thật á? Chú là lolicon à?” Hiiro hỏi thẳng.
“Mẹ kiếp, Hiiro! Ta hoàn toàn bình thường nhé!” Arnold gân cổ cãi.
“Ồn quá!”
Một giọng quát lớn vang lên khiến cả ba người giật mình, phải bịt tai lại.
“Ồn quá đi, kẻ nào đến gây rối thế, muốn ăn đòn à? Arnold, Arnold? Có phải là ngươi không?”
“Dạ, xin chào sư phụ, con mới về.” Arnold nói, mặt giật giật khi cúi chào.
“Vậy, để ta bắt đầu giới thiệu. Người này là sư phụ của ta, tên bà ấy là Rarashik Fan'naru. Thế thôi.”
Đột nhiên, một chiếc dép bay vèo tới, quật thẳng vào đầu Arnold khiến anh ngã sõng soài. Muir kinh ngạc trước cảnh tượng đó. Mặt khác, Hiiro nhận ra cô bé loli này, sư phụ của Arnold, khá mạnh.
“Ngươi đang nghĩ cái gì vậy hả, ‘Thế thôi’ là sao? Mà mi gọi ai là ‘bà’ hả thằng nhóc này?” Rarashik gắt.
“Hự, đau quá sư phụ.”
“Lờ đi mệnh lệnh của ta và trốn ra ngoài một mình, ta không muốn được một kẻ như thế gọi là sư phụ!”
Phát ra từ cái miệng bé nhỏ của cô, những lời đó không có vẻ gì đáng sợ cả. Nhưng Arnold lại sợ đến xoắn hết cả quẩy. Hiiro cảm thấy Arnold đang ở trong tình trạng hoảng loạn tột độ.
“Đi đến lục địa của Nhân Tộc cho tới tận hôm nay, ngươi nghĩ cái quái gì vậy?”
“Nhưng, sư phụ…”
“Tại sao ngươi lại không đưa ta theo cùng?”
“Gì cơ?”
“Làm thế nào mà ngươi dám để sư phụ của ngươi một mình ở nơi như thế này? Ngươi có biết ta đã phải chịu đựng những gì không?”
BỤP!
Và Arnold lại ăn thêm một cú trời giáng nữa.
*Con bé này bị làm sao vậy?*
Hiiro chăm chú quan sát cô bé với những hành động và lời nói kỳ lạ. Cô có mái tóc màu xanh lá cây buông dài sau lưng. Với ngoại hình và chiều cao như vậy, Hiiro thấy Rarashik chẳng khác nào một học sinh tiểu học. Phần đặc biệt nhất của cô là đôi tai thỏ dài trên đỉnh đầu.
*Đôi tai đó… vậy đây chính là Thú Tộc người thỏ sao?*
Lục lại trí nhớ, với mái tóc xanh và đôi tai dài, cô bé có đủ đặc điểm nhận dạng của tộc người thỏ.
Tại sao Arnold lại gọi cô bé đó là sư phụ? Nếu vậy, chẳng lẽ không có sự khác biệt về tuổi tác sao? Tuy nhiên, việc một cô bé sống trong một ngôi nhà có tầng hầm như của ninja và cả một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất thì đúng là không bình thường.
*Mình không quan tâm đến chuyện riêng của con bé này, nhưng xem ra những thứ nó đang nghiên cứu ở đây cũng đáng xem đấy chứ.*
Đây là lần đầu tiên Hiiro nhìn thấy một người thỏ như Rarashik, nhưng từ những gì cậu đọc được trong sách, không có người thỏ nào trông như cô bé này cả.
*Đột biến à? Hay là có vấn đề với sự tăng trưởng của con bé nhỉ?*
Trong khi đang mải suy nghĩ, Hiiro bị cắt ngang bởi một cái nhìn khó chịu từ Rarashik.
“Nhóc có vấn đề gì à? Nhóc không nên nhìn chằm chằm vào một cô gái như thế chứ? Hay là nhóc thấy thích cơ thể này?”
Vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, Hiiro nhẹ nhàng trả lời với một giọng điệu hết sức bình thường.
“Cô nghĩ tôi có hứng thú với một cơ thể chưa phát triển à? Tôi không phải lolicon như Arnold đâu.”
“Thằng nhóc chết tiệt này!” Arnold lầm bầm.
Anh thấy bên cạnh mình, Rarashik đang tức giận run lên. Arnold bắt đầu toát mồ hôi hột.
“Này… Arnold.”
“D… dạ!” Anh ta vội vàng đứng nghiêm.
“Này nhóc, nhóc có muốn làm một thử nghiệm không?” Rarashik vừa nói vừa nở một nụ cười nham hiểm.
Thấy vậy, mồ hôi của Arnold túa ra nhiều hơn.
“Không, tôi không muốn.”
Rõ ràng nếu cứ thế này thì chẳng mấy chốc sẽ có biến, Arnold vội lấy ra một chiếc túi.
“Sư phụ…!”
Ngay khi Rarashik nhìn thấy thứ bên trong, biểu cảm của cô bé thay đổi 180 độ.
“Ế, là Honey Drop à?”
Rarashik giật lấy cái túi và ôm nó vào lòng như thể một báu vật.
Arnold thở phào nhẹ nhõm khi không khí đã bớt căng thẳng.
“Tại sao mi không mang nó ra sớm hơn hả!?”
“Vâng, là lỗi của đệ tử.” Arnold nhanh chóng lau mồ hôi trên trán và nở một nụ cười mệt mỏi.
“Hmm, vậy tại sao ngươi lại ở đây, và hai người phía sau ngươi là ai?”
*Cuối cùng cũng có thể nói chuyện tử tế được rồi.* Arnold thầm nghĩ.
Anh tiếp tục kể cho Rarashik về mối quan hệ của mình với Hiiro và Muir. Trong khi chăm chú lắng nghe, Rarashik nhìn chằm chằm vào hai người còn lại.
“Hmm, không ngờ một thằng ngốc như ngươi cũng có thể tìm thấy bạn đồng hành cơ đấy.”
Không thể nói đó là một lời khen hay một lời châm chọc, nhưng ngay sau đó Rarashik nở một nụ cười. Tuy nhiên, có một người dường như không đọc được bầu không khí.
“Không, chúng tôi chỉ tình cờ đi cùng nhau thôi.” Hiiro lạnh lùng phủ nhận.
Rarashik ngạc nhiên nhìn Hiiro. Hai người còn lại chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Sẽ hoàn toàn ổn nếu họ chỉ là những người đồng hành, nhưng chỉ có Hiiro mới nói thẳng ra một điều như thế.
“Đi cùng thôi à? Nhóc đang nói cái gì vậy? Nhóc không phải là bạn đồng hành với thằng ngốc này sao?”
“Đúng rồi đấy.”
Hiiro tóm tắt lại khoảng thời gian cậu đã đi cùng Arnold và Muir. Tất nhiên, cậu đã lược bỏ phần về Văn Tự Ma Pháp.
“Cho ta tham gia vào nhóm với tư cách là sư phụ của Arnold nhé?”
“Nah, chúng tôi không cần một con loli như cô.”
Ngay lúc đó, hai người nhìn nhau tóe lửa. Arnold bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã mang Hiiro theo cùng.
“Thằng nhóc kiêu ngạo này. Mi thậm chí còn chưa sống được một phần mười cuộc đời của ta, mi muốn chết không?”
“Nếu cô có thể thì cứ việc!”
Nhưng ngay lúc đó, Hiiro cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt của kim loại kề sát cổ mình.
*Cái gì? Không thể nào…!*
Trước khi cậu kịp phản ứng, Rarashik đã đứng sau lưng cậu với một con dao nhỏ, ép vào cổ. Muir kinh ngạc đến không nói nên lời. Arnold chỉ biết nhìn và thở dài.
“Thấy chưa? Ta không phải là một cô bé, cũng chẳng có cơ thể chưa phát triển. Dù trông thế này nhưng ta đã sống tới 200 năm rồi. Lần sau còn gọi ta là cô bé, ta sẽ biến mi thành chuột thí nghiệm đấy. Hiểu chưa?”
Nói xong, cô quay trở lại vị trí ban đầu. Hiiro lúc này cảm thấy mồ hôi vã ra như tắm, một luồng sát khí mạnh mẽ vừa bùng ra từ Rarashik.
*Chết tiệt… Nếu cô ta nghiêm túc, có lẽ mình đã…*
Không cần chạm vào cổ, cậu cũng có thể cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cảm giác như cậu vừa thoát chết trong gang tấc. Từ cảm giác đó, cậu lần đầu tiên nhận ra có một loại khủng bố như thế này tồn tại trong thế giới này.
*Vậy là vẫn tồn tại loại người như thế này à… Một người mà mình thậm chí còn không kịp phản ứng.*
Nếu cậu sử dụng Văn Tự Ma Pháp trước cuộc chạm trán này thì có lẽ cậu sẽ ổn. Nếu cậu dùng chữ [Thị], cậu có thể nhìn thấy chuyển động của người khác, nếu cậu dùng chữ [Tốc], cậu đã có thể phản ứng.
Dù vậy, Hiiro biết rằng nếu người đó thực sự chiến đấu, cậu vẫn sẽ chết, dù bằng cách này hay cách khác.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn