Hai ngày đã trôi qua. Ngày thứ ba cũng sắp kết thúc. Trong suốt khoảng thời gian đó, Muir không có lấy một cơ hội nào để bắt được Rarashik.
Lúc này, Muir trông tơi tả và chỉ còn đủ sức để đứng vững sau gần ba ngày ròng rã truy đuổi Rarashik. Suốt hai ngày liền, cô bé đã lãng phí quá nhiều thời gian vì bị ngất đi ngất lại nhiều lần.
Điều này cũng dễ hiểu, vì việc không ăn, không ngủ mà liên tục chiến đấu suốt ba ngày là hoàn toàn bất khả thi. Kể cả khi có những quãng nghỉ ngắn, chúng cũng chẳng thấm vào đâu so với cường độ vận động liên tục như vậy.
Sau ba ngày, nụ cười trên môi Rarashik vẫn không hề tắt.
"Hừm, trông thảm hại quá nhỉ."
Vừa gãi đầu, Rarashik vừa nhìn Muir đang nằm bệt dưới đất vì kiệt sức. Cũng không khó hiểu tại sao Muir lại đuối sức như vậy khi cô bé đã tấn công không ngừng nghỉ suốt hai ngày qua.
"Con bé cứng đầu như thế này cũng tốt, nhưng mi chưa đủ tầm làm đệ tử của ta đâu."
"Ư... ư... ư..."
Muir gom góp chút sức lực cuối cùng, cố gắng gượng dậy. Arnold không nỡ chứng kiến cảnh này nên đành nhắm mắt quay đi. Hiiro bèn lên tiếng:
"Lạ thật, tôi cứ nghĩ ông sẽ ngăn họ lại chứ."
"Làm như ta ngăn được ấy. Cứ nhìn vẻ mặt con bé bây giờ xem, không có bậc cha mẹ nào lại nỡ ngăn cản con mình khi chúng đang nỗ lực hết sức với vẻ mặt như thế đâu."
"Hô, hay đấy."
"Tất cả những gì ta có thể làm bây giờ là tin rằng Muir sẽ thắng."
Arnold chắp hai tay lại như thể đang cầu nguyện cho chiến thắng của Muir. Trái với những gì Hiiro tưởng tượng, cậu đã nghĩ với tính cách của Arnold, anh ta sẽ can thiệp. Nhưng Hiiro đã nhầm, Arnold thực sự luôn nghĩ đến điều tốt nhất cho Muir.
Vì Muir đã quyết tâm tham gia bài kiểm tra của Rarashik, nếu bây giờ Arnold ngăn cản thì chẳng khác nào phủ nhận mọi nỗ lực của cô bé. Và nếu làm thế, anh ta không còn xứng đáng được coi là người giám hộ nữa.
(Haiz, mặc kệ hai người họ nghĩ gì, nhưng sự thật là mọi thứ sẽ trở nên vô cùng khó khăn từ bây giờ.)
Hai ngày đã trôi qua, nhưng tiến triển gần như bằng không. Kể cả khi cách di chuyển của Muir có cải thiện hơn, thì vẫn còn một khoảng cách quá lớn so với Rarashik.
Bất kể Muir đỗ hay trượt bài kiểm tra, Hiiro cũng sẽ không trách móc gì cô bé. Đơn giản vì chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu. Tuy nhiên, khi chứng kiến hình ảnh một cô bé trong bộ dạng tả tơi đang cố gắng hết sức mình, Hiiro nghĩ rằng việc cô bé đáng được ngưỡng mộ là điều bình thường.
Nhưng cùng lúc đó, đối thủ của cô bé, con thỏ lùn Rarashik, lại cười nham hiểm như thể Muir chỉ đang nhảy múa trong lòng bàn tay cô ta. Đương nhiên, điều này khiến người ngoài nhìn vào cảm thấy vô cùng ức chế. Hiiro lúc này chỉ muốn dập tắt nụ cười khó ưa của Rarashik.
Vì vậy, cậu quyết định lên tiếng.
"Này nhóc lùn."
Cả hai người kia đều quay lại nhìn cậu. Kể cả Muir, lúc này đã gần như kiệt sức, cũng phản ứng lại lời nói của Hiiro.
"Nếu nhóc muốn mạnh hơn thì đừng có suy nghĩ rườm rà như thế nữa."
"...?"
"Cứ nhớ lại lần trước đi. Dù cảm giác lúc đó có mơ hồ thế nào, cứ làm theo những gì nhóc cảm nhận được."
"Lúc đó...?"
Nói xong, Hiiro khoanh tay và nhắm mắt lại, ra ý "Ta không còn gì để nói nữa."
"Hiiro..."
Arnold mở to mắt kinh ngạc. Anh không thể tin nổi là Hiiro đang đưa ra gợi ý cho Muir. Arnold thừa biết Hiiro là kẻ gần như chỉ quan tâm đến bản thân, vậy mà giờ đây cậu ta lại đang giúp đỡ Muir. Đâu đó trong lòng Arnold, một cảm giác hạnh phúc đang lan tỏa.
"Đúng đấy Muir! Kể cả khi con không tin vào sức mạnh của bản thân, hãy nhớ rằng ta luôn tin tưởng vào con!"
"Chú..."
"Nghe này! Con chắc chắn sẽ mạnh lên, ta cam đoan đấy!"
Lời nói của Arnold dường như đã thấm sâu vào lòng Muir. Cùng với đó, cô bé cảm thấy lời nói của Hiiro như đang bao bọc lấy cơ thể mình.
"Geez, lũ nhóc ồn ào quá. Nhóc nghĩ mình có thể mạnh lên chỉ vì nghe mấy lời đó sao?"
Bất thình lình, đôi tai dài của Rarashik cảm nhận được một áp lực kỳ lạ. Cô nhìn Muir, lúc này đang cố gắng gượng dậy.
"Anh Hiiro, chú Arnold, cảm ơn hai người."
Trong mắt Muir ánh lên một tia sáng mạnh mẽ.
"À, ta hiểu rồi."
Rarashik vẫn giữ trên môi một nụ cười đầy ẩn ý. Khó mà biết được cô ta đang mong đợi hay đang thưởng thức sự quật khởi của Muir.
Muir nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu.
(Bây giờ mình không biết mình có sức mạnh hay không. Mình cũng không biết mình có thể mạnh hơn được nữa không. Nhưng chú Arnold tin mình, và cả người đó cũng tin mình!)
Cô bé nắm chặt bàn tay.
(Giờ không thể chần chừ được nữa, mình phải nhớ lại lúc đó đã xảy ra chuyện gì.)
Muir nhớ lại giây phút bị con Clay Viper quấn chặt, khi cô bé thức tỉnh sức mạnh của mình. Mơ hồ, nhưng chắc chắn lúc đó cô bé chỉ có một khao khát duy nhất là thoát khỏi vòng siết của con quái vật. Ý nghĩ muốn có được sức mạnh để làm điều đó chắc chắn đã hiện lên trong đầu cô bé.
(Đúng rồi, mình có thể tự làm điều mình muốn!)
Ngay lúc đó.
Xẹt! Xẹt! Xẹt! Xẹt! Xẹt! Xẹt! Xẹt!
Một khung cảnh y hệt lần trước hiện ra trước mắt Hiiro và Arnold. Cơ thể Muir bắt đầu tỏa sáng, đồng thời phóng ra vô số tia lửa điện. Những tia lửa điện này lan tỏa mạnh mẽ ra tứ phía, như thể chúng là những con mãnh thú đang săn lùng con mồi.
"Cái gì thế này!?"
Diễn biến này nằm ngoài dự đoán của Rarashik. Mắt cô ta mở to kinh ngạc.
Tuy nhiên, Rarashik không phải là mục tiêu duy nhất. Mọi thứ ngoại trừ Muir đều trở thành mục tiêu của những tia lửa điện lúc này đã biến thành những tia sét.
"Whoa!"
Arnold né được trong gang tấc. Một tia sét đánh xuống mặt đất ngay chỗ anh vừa đứng, thiêu rụi một mảng đất đen kịt. Arnold lập tức cảm thấy lạnh sống lưng. Nếu bị những tia sét này đánh trúng, thương tích chắc chắn sẽ không hề nhẹ.
Cùng lúc đó, một tia sét khác cũng bắn về phía Hiiro.
(Không thể tin được, mình đã tự nhủ là không nên nghĩ nhiều, nhưng cứ làm người qua đường bị vạ lây thế này thì...)
Dù cậu đã cố né sang một bên, một tia sét khác lại phóng thẳng đến. Không, trông như thể những tia sét đã bao vây cậu từ mọi phía. Cứ đà này, cậu chắc chắn sẽ trở thành nạn nhân của chúng.
Hiiro đành tặc lưỡi, viết chữ [Protect] để tự vệ. Một bức tường ánh sáng mờ ảo được dựng lên xung quanh cậu, đánh bật tất cả những tia sét phóng tới.
"Đó là...!?"
Rarashik nheo mắt lại quan sát Hiiro. Tuy nhiên, những tia sét đã lao về phía cô một cách dữ dội.
"Giờ không phải là lúc nhìn đi chỗ khác."
Khẽ tặc lưỡi, Rarashik nhẹ nhàng né tránh những tia sét. Vừa di chuyển, cô vừa nghĩ.
(Vậy là sức mạnh của con bé phát ra mạnh đến mức này cơ à. Mình đoán con bé chắc ngất rồi... CÁI QUÁI GÌ!?!)
Luồng năng lượng bắt đầu hỗn loạn, phóng ra tứ phía không thể kiểm soát. Người phát ra những tia sét này, Muir, có vẻ như đang mất dần sự tỉnh táo. Ít nhất thì đó là những gì Rarashik nghĩ. Nhưng lúc này, Muir đang nhìn thẳng về phía Rarashik.
Tất nhiên, gương mặt Muir đang hiện rõ vẻ đau đớn, nhưng ánh mắt cô bé thì vẫn không hề thay đổi.
(Không thể nào, con bé vẫn còn tỉnh táo sao!?)
Muir cởi bỏ chiếc mũ đã bị rách, để lộ ra đôi tai thú và mái tóc màu bạc.
(Đúng như mình nghĩ, nó giống hệt tai và tóc của tên nhóc đeo kính.)
Cô nhớ lại Hiiro từng nói cậu và Muir cùng một loài. Nhưng những gì vừa xảy ra khiến Rarashik sốc nặng.
Bất ngờ, đôi tai bạc của Muir bắt đầu tỏa ra một ánh sáng trắng bạc, biến chúng từ hình dạng bình thường thành hình dạng của một đôi cánh. Kích thước của chúng cũng lớn gấp đôi bình thường.
(Đó chính là *Silver Feather-Eared*! Mái tóc và đôi tai đó!? Không thể tin là tộc đó vẫn còn người sống sót!)
Kể cả khi đang mải suy nghĩ, Rarashik vẫn di chuyển né tránh những luồng sét tỏa ra xung quanh. Cô buộc phải dừng lại để né một luồng sét đang phóng thẳng tới mình. Chính lúc đó, Muir đã nhắm sẵn và chớp lấy thời cơ!
(Đây rồi, chính là lúc này! Chân ơi, cố lên nào!)
Mặc dù Muir vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh, ánh sáng bắt đầu ngưng tụ lại dưới chân cô bé. Ngay lúc đó, đôi tai cô bé dựng đứng lên như một đôi cánh!
VÚT!
Từ vị trí ban đầu, cô bé phóng người về phía trước như một chiếc lò xo.
"Nhanh quá!?"
Nhìn thấy Muir lao về phía mình với một gia tốc khủng khiếp, Rarashik theo phản xạ đặt tay lên lưng Muir khi cô bé lướt tới, thuận đà nhảy lên để tránh va chạm.
Nhưng nguy hiểm thay, với đà này Muir chắc chắn sẽ đâm sầm vào tường với một tốc độ kinh hoàng.
"MUIR!!!"
Arnold vừa hét lớn vừa lao vào giữa Muir và bức tường.
HUỴCH!
Arnold ôm lấy Muir trên không, cơ thể anh va mạnh vào tường tạo thành một tiếng động lớn. Arnold lúc này giống như một cái đệm thịt, hứng chịu toàn bộ lực va chạm, giúp cho Muir không bị thương. Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Xẹt... xẹt... xẹtttttttt...
"Á... ựựựựựự... k-không... s-sao... đâu... áááááááááááá!!!!"
Và một lần nữa, Arnold lại lãnh đủ.
Sau khi chịu đựng mọi thương tổn, ánh sáng từ cơ thể Muir mờ dần. Đôi tai cô bé cũng trở lại bình thường.
"Chú Arnold, con xin lỗi!"
Trong vòng tay Arnold, Muir ngước nhìn lên và rối rít xin lỗi.
"Ahahaha... không... sao, ta... không sao..."
Với cơ thể đang run rẩy, không ai có thể nói là Arnold ổn sau khi hứng trọn lực va chạm cũng như một luồng điện vào người. Tất nhiên, anh ta chỉ đơn giản là cố gắng mỉm cười để trấn an Muir.
"M-May quá..."
Sau khi cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe Arnold trấn an mình, cô bé ngã gục vào lòng anh. Cô bé đã quá mệt mỏi rồi.
"Muir!"
Arnold vội vã đỡ lấy cô bé. Sau khi nghe tiếng thở đều đều của Muir, anh thở phào nhẹ nhõm. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô bé, khẽ nói:
"Con làm tốt lắm, Muir."
Arnold dịu dàng xoa đầu cô bé. Muir lúc này đang ngủ một cách thoải mái và bình yên.
Nhìn hai người họ, Rarashik chỉ biết cười gượng.
"Không thể tin được, ta lại thua chỉ sau có ba ngày."
Rarashik vừa lẩm bẩm vừa nhìn vào tay phải của mình. Một trong những hạn chế cô tự đặt ra là không được dùng tay. Việc cô dùng tay phải của mình đồng nghĩa với việc cô đã hoàn toàn thua cuộc.
"Thế nào, giờ thì nhóc lùn đó là đệ tử của cô rồi chứ, thỏ lùn?"
"Có vẻ vậy. Nói thật thì ta chỉ muốn kiểm tra sức mạnh và tiềm năng của con bé thôi."
"Oi, thế hóa ra dù kết quả có ra sao thì cô vẫn nhận nhóc lùn đó làm đệ tử à?"
"Ể? Thì sao nào. Arnold đúng là một thằng ngốc, nhưng cũng không đến mức đưa một người không có tí tiềm năng nào đi cùng trong suốt cuộc hành trình chứ, phải không? Thêm nữa, ta vốn đã nghĩ con bé đó có gì đó khác biệt rồi, nhưng sự thật con bé là người của tộc Ginryuu (Ngân Long) thì đúng là khó mà tin nổi."
(Ginryuu? Ra đó là tên tộc của Muir à? *Ryuu*... có nghĩa là Rồng? Vậy cơ bản con bé là một Ngân Long. Nhưng mình không nhớ đã thấy cái tên này trong Đại Từ Điển.)
"Oi, thỏ lùn, đừng nói cho ai về sức mạnh của ta nhé?"
"Ể? Sức mạnh gì? Nhóc đang nói gì vậy?"
"Đừng có giả ngây, lúc ta dùng sức mạnh, bà đã nhìn về phía ta rồi."
"Ui, lộ rồi à?"
"Ta không quan tâm. Miễn là đừng nói cho ai khác."
"Ừm, với những gì ta thấy thì nó giống một loại ma thuật đặc biệt. Chắc nhóc cũng có lý do riêng để giấu nhỉ?"
"Cứ im lặng là được rồi."
"Giờ thì ta nên làm gì đây nhỉ?"
"Con thỏ lùn chết tiệt này!"
(Xem ra bọn nhóc này toàn những điều thú vị. Chắc mình nên để mắt đến nhóc lùn tộc *Ginryuu*. Nhưng thứ thật sự kỳ bí là tên nhóc đeo kính kia. Dù nó là người Gabranth nhưng lại dùng được ma thuật, mà đó lại còn là một loại ma thuật đặc biệt nữa chứ? Hơn nữa, nó lại cùng tộc với nhóc lùn.)
Nếu Rarashik đoán ra được sự thật, Hiiro chắc chắn sẽ dùng ký tự [Forget] để xóa trí nhớ của cô ta. Như đoán được ý định của Hiiro, Arnold bước về phía họ.
"Sư phụ, bài kiểm tra..."
"Hử? À à, con bé đỗ rồi. Nhớ nói cho nó biết khi nó tỉnh dậy. Chúng ta cần phải chăm sóc con bé thật tốt."
"Vâng, thưa sư phụ!"
Arnold trả lời với một giọng rạng rỡ, vui mừng.
"Rồi, giờ thì chúng ta cần nói chuyện về những việc cần làm tiếp theo."
Pi-pi-pi-pi!
Ngay khi họ chuẩn bị rời khỏi phòng, một tiếng động giống như chuông điện tử vang lên.
"Sư phụ, cái gì vậy ạ?"
"Họ về rồi sao? Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?"
Rarashik có vẻ hiểu ý nghĩa của tín hiệu. Nhưng mặt cô nhăn lại như thể không thể tin vào nội dung của tin báo.
"Sư phụ?"
"Haizz, thôi được rồi. Cả ba quay lại phòng của ta nào."
Trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Rarashik, Hiiro và Arnold chỉ có thể nhìn nhau, nghiêng đầu thắc mắc. Dù vậy, cả hai vẫn đi theo Rarashik để nghe giải thích.