Một tuần sau khi Hiiro bắt đầu cuộc du hành thứ hai của mình, một lá thư từ Chúa Quỷ đã được gửi đến tận tay Rudolf, vị vua cai trị Victorias.
Sau khi xem qua bức thư, ông đặt nó lên bàn làm việc, vẻ mặt lộ rõ sự phiền muộn. Hiện ông đang ở trong phòng làm việc hoàng gia, cùng với vị tể tướng mà ông hết mực tin cậy, Dennis Norman.
"Giờ ta nên làm gì đây..."
"Thần đã phái người đi điều tra kỹ lưỡng, và có vẻ như việc Chúa Quỷ tự tay phá hủy cây cầu là sự thật."
"Đúng là tác phong của Chúa Quỷ."
"Không giống vị tiền nhiệm, thần cho rằng Chúa Quỷ hiện tại còn quá non nớt cả về tuổi đời lẫn kinh nghiệm."
"Ta cũng nghĩ vậy. Nếu không, cô ta đã chẳng hành động bộc phát như thế. Nhưng mà..."
"Vâng. Cứ thế này, hiềm khích giữa [Gabranth] và [Evila] sẽ ngày càng sâu sắc hơn. Dù nếu bên [Gabranth] chịu chấp nhận sự việc thì mọi chuyện sẽ yên ổn."
"Đúng, nhưng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra."
"Vâng, đó là điều không thể."
Lần này, hành động của phe [Evila] đã động đến lòng tự tôn của toàn bộ tộc [Gabranth]. Theo lập trường của Chúa Quỷ, việc này có thể mang chiều hướng tích cực, nhưng phe Thú Tộc lại xem đó là một sự sỉ nhục đối với quyết tâm chiến đấu của họ.
Vì vậy, việc [Gabranth] thay đổi định kiến về [Evila] vào lúc này là bất khả thi.
"Ta có thể đoán được ý đồ của Chúa Quỷ trong chuyện này. Nếu lá thư cầu hòa này là thật, vậy thì phe đó đang muốn liên minh với ta nhằm ngăn chặn nguy cơ chiến tranh từ phía [Gabranth]."
"Đúng vậy ạ. Nhưng chỉ với bấy nhiêu, chúng ta vẫn chưa thể tin hoàn toàn vào lá thư đó được. Có thể họ phá hủy cây cầu để có thêm thời gian tập trung tiêu diệt [Humas] chúng ta. Chúng ta nên tính đến cả những khả năng khác nữa."
"Đau đầu thật. Nếu liên minh, chúng ta cũng có được một số lợi ích."
"Nhưng người không muốn xen vào cuộc chiến giữa hai phe kia, đúng chứ ạ?"
"Ta cũng muốn vậy. Nhưng nếu liên minh, ta có thể thâm nhập và tìm hiểu sâu hơn về nội tình của phe [Evila]."
"Nhưng nếu đối phương cũng có cùng suy nghĩ thì sao ạ?"
Nếu hai bên liên minh và giao hảo, phe Humas có thể tìm hiểu và nắm bắt thông tin của phe còn lại, từ đó dễ dàng phát hiện ra điểm yếu của đối phương. Nhưng phe [Evila] cũng có thể làm điều tương tự. Nó vừa có lợi nhưng cũng vừa bất lợi.
"Bên đó có đưa ra yêu cầu gì về thời gian và địa điểm gặp mặt không ạ?"
"Như viết ở đây thì, chúng ta có toàn quyền quyết định."
"Ôi chao. Bên đó tin tưởng chúng ta đến vậy sao, hay họ tự tin có thể đối phó với mọi sắp đặt của chúng ta?"
"Có lẽ là cả hai."
"Nhưng nếu có thể quyết định cả thời gian và địa điểm, vậy thì nếu chúng ta tận dụng tốt cơ hội này..."
"Fumu, dù sao đi nữa, bây giờ vẫn chưa phải lúc quyết định. Kể cả khi chúng ta chỉ liên minh trên danh nghĩa, rất nhiều người dân vẫn sẽ không chấp nhận. Ta đã mất con gái mình vì tay bọn chúng."
Rudolf lộ vẻ cay đắng.
"Tình hình của các 'Anh Hùng' thế nào rồi?"
"Họ vẫn đang tiến bộ rất tốt. Nhưng theo báo cáo của Vale, họ đã đề nghị huyền thoại Judom Lancaster huấn luyện cho mình, nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng."
"Judom..."
Rudolf nhắm mắt lại, thở dài.
"Người đàn ông đó thật phiền phức. Có vẻ ông ta ảo tưởng rằng một Chủ Hội lại có thể ngang hàng với đức vua."
Dennis tức giận than phiền.
"Trong trường hợp khẩn cấp, ông ta là một nguồn lực rất đáng tin cậy, và cũng có được lòng tin của rất nhiều người. Vị vua tiền nhiệm đã đồng ý cấp cho ông ta một số quyền lực, nhưng dù gì ông ta cũng chỉ là thường dân mà thôi."
"Dennis, đủ rồi."
"Vâng ạ."
"Dù sao thì, ông ta cũng là bạn cũ của ta. Đừng nói xấu ông ấy như vậy."
"Thần thành thật xin lỗi."
Ông cúi đầu tạ lỗi.
"Chắc chắn Judom sẽ sớm biết tin về cuộc gặp mặt này thông qua mạng lưới thông tin của ông ta. Và chắc chắn ông ấy sẽ khuyên ta đồng ý gặp mặt cho xem."
Ông ấy cũng đã nói điều tương tự trước đây, rằng Rudolf nên chấp nhận những lá thư kiểu này. Ông ấy tuyên bố sẽ bảo vệ nhà vua đến cùng dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa.
"Dennis, gọi Judom đến gặp ta."
"Người chắc chứ ạ?"
"Ừ, dù ta đưa ra quyết định nào, ta vẫn cần đến sức mạnh. Đúng không, Dennis?"
"Thần đã hiểu."
Dennis cúi đầu vô cùng thành kính, rồi rời khỏi phòng.
"Càng có nhiều 'quân cờ' trong tay càng tốt. Bốn 'Anh Hùng' và cả Judom... Vì vậy, ta nên trì hoãn cuộc gặp mặt lại để bồi dưỡng các 'Anh Hùng'."
Ông liếc nhìn ra cửa sổ, vẻ mặt đầy nghiêm nghị.
__________
"Chiến tranh kết thúc rồi á? Bên nào thắng vậy?"
Bốn Anh Hùng vẫn tiếp tục khóa huấn luyện hằng ngày. Khi nghe tin từ Vale, cậu trai duy nhất trong nhóm với mái tóc nâu bù xù, Aoyama Taishi, vừa hỏi vừa lau mồ hôi trên trán.
"Có vẻ như không có thương vong cho cả hai bên, và chính Chúa Quỷ đã kết thúc cuộc chiến."
Sau khi nghe cách Chúa Quỷ đánh sập cây cầu kiên cố và rộng lớn như vậy, bốn Anh Hùng chỉ biết nhìn nhau.
"Vậy là họ mạnh đến thế cơ à..."
Cô gái đang nói là Suzumiya Chika, mặt cô tái đi. Phá hủy tức thì một cây cầu dài 30km, sức mạnh của Chúa Quỷ quả là không phải dạng vừa.
"Lượng ma lực họ sử dụng chắc chắn vượt xa chúng ta. Chưa kể lúc đó, một trong Thập Tự Quân: Arquinas cũng có mặt ở đó."
"Là tay đứng đầu đơn vị Thập Tự Quân mà anh kể bữa trước đó hả?"
Người đang nói với chất giọng đặc vùng Kansai là Akamori Shinobu.
"Phải, họ là những kẻ mạnh nhất của Evila."
"Vậy là những người mạnh như vậy thật sự tồn tại, đúng như mình nghĩ..."
Kể cả khi cả bốn người đã mạnh hơn trước rất nhiều, nhưng đứng trước một kẻ có thể đánh sập một cây cầu khổng lồ như vậy trong chớp mắt thì quả là kinh khủng.
"Tôi tự hỏi cấp độ của họ là bao nhiêu nhỉ?"
Câu hỏi của Taishi cũng là thắc mắc chung của cả bốn Anh Hùng. Với sức mạnh to lớn đó, không lạ gì khi họ tò mò về khoảng cách thực tế giữa cấp độ của mình và Chúa Quỷ.
Trong tương lai, họ chắc chắn sẽ phải đối đầu, nên đây là một thông tin vô cùng quan trọng. Nhưng Vale lại không biết những chi tiết như vậy.
"Anh không biết cấp độ của họ cao bao nhiêu, nhưng Judom-sama, một cựu Du Hành Giả hạng SSS, từng đối đầu trực diện với Arquinas, và lúc đó ông ấy đã suýt mất mạng."
"A, là Chủ Hội mà anh hay nhắc tới đó hả? Mới lần trước anh đi gặp, ông ấy còn từ chối không tiếp. Có vẻ ông ấy ghét chúng ta thật."
"Không, anh nghĩ thứ ông ấy ghét là hệ thống cai trị của đất nước này thôi. Chắc chắn là vậy."
Vale vừa nói vừa nở một nụ cười gượng. Thấy vậy, Shinobu vỗ vai anh từ phía sau.
"Thôi nào anh Vale, vui lên đi, đừng quên vai trò của anh ở đây nhé."
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, Vale cũng cảm thấy khá hơn một chút.
"Đúng vậy, nếu chúng ta cố gắng, chúng ta có thể làm được."
"Đúng rồi đấy."
Shuri và Shinobu mỉm cười với nhau. Nhìn cuộc đối thoại của hai cô gái, Vale hắng giọng rồi nói tiếp.
"E hèm, giờ thì anh nghĩ Judom-sama mới chỉ vượt qua mốc cấp độ 90 thôi."
"90!?"
Taishi đột nhiên hét lên. Tất nhiên rồi, vì cả bốn người họ mới chỉ đạt được một nửa con số đó gần đây. Và một người với cấp độ cao như vậy đã suýt chết khi giao chiến với Arquinas.
"Vậy gã Arquinas đó khác gì trùm cuối đâu chứ?"
"Và đó chưa chắc đã là hình dạng thật của hắn đâu."
Chika nói tiếp câu của Taishi. Nhưng Vale không hiểu ý cô và chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.
"Chúng ta thật sự có thể thắng những người mạnh như vậy không?"
"Shuri ơi là Shuri, chỉ cần chúng ta cố gắng là sẽ thắng thôi. Vả lại, họ cũng sẽ không tấn công chúng ta ngay bây giờ, đúng không?"
"Có vẻ là vậy."
"Vậy thì từ giờ tới lúc đó, chúng ta chỉ cần cắm đầu vào luyện cấp thôi, đúng không nào? Tới khi đó mình đạt cấp độ tối đa rồi thì sợ gì không choảng cho bọn chúng ra bã chứ!"
Shinobu hăng hái giơ nắm đấm lên trời, nhưng Vale lại một lần nữa không hiểu bốn người kia đang nói gì, một dấu hỏi to tướng lơ lửng trên đầu anh.
"À, mà cấp độ tối đa là 99 hả anh Vale?"
"Không, anh không chắc lắm, nhưng một người có thể đánh cho người cấp 90 suýt chết thì chắc cũng phải hơn 100 nhỉ?"
"Còn nữa, thế cấp độ cao nhất là bao nhiêu?"
"Theo những gì anh được nghe thì đã có những người vượt qua mốc cấp độ 100 rồi."
"Em hiểu rồi, vậy là không có giới hạn cấp độ."
"Thế không phải càng tốt sao? Chúng ta có thể mạnh hơn nữa, phải không? Điều đó làm cho việc tập luyện thế này đáng công hơn đấy."
Taishi vừa nói vừa cười, nhưng Chika chỉ biết thở dài.
"Cậu đúng là vô tư quá mức đấy, Taishi à."
"Này, tớ không muốn bị người như cậu nói thế đâu nhé."
"Cái gì? Cậu mới là kẻ suốt ngày lông bông ấy!"
"Ý cậu là sao hả, đồ ngốc?!"
"Rồi rồi, nếu hai người thừa thời gian để cãi nhau như vậy thì tốt hơn hết là đi tập luyện tiếp đi."
Shinobu vừa cười vừa xua tay.
"Đ... đúng rồi đấy, chúng ta sẽ cố gắng để không thua."
Nghe hai người kia nói, Chika và Taishi chỉ biết cúi đầu, thu nhỏ người lại vì xấu hổ.
"Haha, làm việc nhóm tốt lắm. Từ giờ anh sẽ trông cậy vào các em vậy, hahaha."
Ngay khi Vale nói thế, bốn người kia nhao nhao đáp lại theo nhiều cách khác nhau.
Nhưng Vale không hề biết rằng, bánh xe chiến tranh đã bắt đầu lăn bánh, và những trận chiến sẽ sớm xảy ra. Không một ai biết chiến tranh sẽ mang lại điều gì cho họ. Và cũng không lâu sau đó, họ sẽ hiểu được ý nghĩa thật sự của chiến tranh.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe